Chương 58
Tôi không buông cây kim đan hay nới lỏng tay đang ghì Jade cho đến khi nghe tiếng chuông báo động vang lên cùng tiếng cạch rất to báo hiệu cánh cửa Khu D đã được mở.
Tôi lập tức đứng bật dậy và ném cây kim đi xa hết mức có thể. Tôi giơ hai tay lên đầu cho chắc ăn. Có quá nhiều chuyện tồi tệ đang diễn ra ở đây, và tôi không muốn có ai có thể bắt bẻ tôi phải chịu trách nhiệm cho chuyện này.
Jade cũng loạng choạng đứng dậy, cố vuốt lại mái tóc vàng cho bớt rối. Có lẽ tôi cũng nên làm vậy. Phần tóc buộc lên của tôi còn đúng vài sợi, phần còn lại thì xõa xuống mặt hoặc dựng đứng lên trời. Nhưng ít ra kẻ mắt của tôi không bị lem như cô ấy.
Một người đàn ông lao vào khu bệnh. Đó là một nhân viên bảo trì, tôi nhớ mang máng vì hai năm qua đã gặp anh ta vài lần. Mái tóc hoa râm, bụng phệ như sắp tuột xuống cái đai đeo công cụ, và tấm thẻ tên ghi chữ “Chuck” to đùng màu đen. Không biết anh ấy có nhận ra tôi không. Có lẽ là không. Sinh viên như chúng tôi thì nhiều vô kể.
Mắt Chuck trợn to khi lảo đảo bước vào khu bệnh. Anh ấy nhìn thấy Jade với mái tóc vàng rối bù và lớp mascara lem nhem, tôi với hai tay giơ lên không trung, Damon nằm sõng soài trên sàn với gương mặt bị phủ kín chỉ nha khoa, và Spider-Dan thì trông rất tự hào về bản thân mình.
“Chuyện quái quỷ gì thế này?” Chuck quát.
Anh ấy còn chưa biết rằng đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, vẫn chưa thấy những gì bên trong các phòng cách ly.
“Cô ta tấn công tôi!” Jade quệt nước mắt, trừng trừng nhìn tôi. “Cô ta bị điên. Cảm ơn trời là anh tới cứu bọn tôi!”
“Không phải vậy,” tôi nói bằng giọng bình tĩnh và đều, trái ngược hoàn toàn với tâm trạng đang dậy sóng dữ dội của tôi.
Chuck nhìn qua lại giữa hai chúng tôi. Lẽ ra anh ta phải nhận ra rằng Jade là bệnh nhân còn tôi là… ờ thì, tôi chưa phải bác sĩ, nhưng chắc chắn tôi không phải bệnh nhân, mặc dù khi nhìn xuống, tôi nhận ra thẻ ID của tôi đã rơi mất trong lúc vật lộn.
Chuck phải thấy tôi là người tỉnh táo chứ. Đúng không?
Cuối cùng, ánh mắt anh ấy dừng lại trên người tôi. “Tôi biết cô. Cô là sinh viên y khoa suốt ngày quên mã tủ trong phòng giải phẫu.”
Điều đó hoàn toàn chính xác, dù rất xấu hổ. Tôi đã phải nhờ Chuck cắt ổ khóa cho mình ít nhất ba lần trong năm đầu tiên. Tôi chưa bao giờ nhận là mình giỏi nhớ số.
“Vâng,” tôi đáp.
“Tên cô là gì, cô sinh viên?”
“Amy. Amy Brenner.”
“Được rồi, Amy.” Anh gật đầu chắc nịch. “Tôi muốn nghe từ cô, và chỉ mình cô. Rốt cuộc tối nay ở đây đã xảy ra chuyện gì?”
SAU KHI NGHE phiên bản rút gọn câu chuyện của tôi và nhìn qua những gì bên trong phòng cách ly số một, Chuck gọi 911.
Vài nhân viên bệnh viện cùng vào Khu D để đánh giá thiệt hại và áp giải Jade cùng Damon. Damon đã bất tỉnh một lúc, nhưng tỉnh lại khi đội an ninh vào. May thay, hắn không còn mấy sức chống trả vì bị siết cổ bằng chỉ nha khoa đã khiến hắn mất phần lớn sức lực. Một y tá có thẻ ghi tên Hazel kéo tôi sang một bên. “Còn ai bị thương nữa không?” Cô ấy hỏi.
Spider-Dan có vẻ… ổn, theo đúng nghĩa thường ngày của anh ấy. Rồi tôi nhớ đến phòng cách ly số hai. “Trong đó còn một bệnh nhân nữa. Tên anh ấy là Miguel.”
Giống như cánh cửa lúc nãy, mã số cửa này cũng không hoạt động. Chuck phải tự đặt lại thủ công, và tất cả chúng tôi lùi lại để anh ấy làm việc. Khi nhìn theo mỗi thao tác, bụng tôi quặn thắt. Khả năng Miguel sống sót là bao nhiêu?
Ngay khi cánh cửa bật mở, tôi lập tức nhìn thấy phần máu còn lại mà Nicole không thể lau sạch. Mứt dâu? Làm sao tôi có thể tin vào thứ đó được chứ? Máu loang đầy sàn, dù tôi không nhìn rõ hơn vì đội cấp cứu đã lao vào. Điều đó chỉ cho thấy Jade đã khiến tôi rối trí đến mức nào khi tôi còn tự nghi ngờ chính mình.
“Không có mạch!” Ai đó hô lên từ trong phòng.
Dù biết điều này rồi sẽ đến nhưng tôi vẫn cảm thấy buồn bã vô cùng. Một nạn nhân nữa trong đêm nay. Hy vọng là nạn nhân cuối cùng. Một vài bệnh nhân đã bước ra khỏi phòng để xem chuyện gì xảy ra. Dù nhân viên cố giữ họ lại, bệnh nhân quá đông và nhân viên thì quá bận rộn với các thi thể. Clint cũng lảng ra ngoài, né được cả y tá đang chặn đường. Ông ấy đúng là nhanh nhẹn thật.
“Amy!” Ông Clint gọi tôi, vẫn cầm túi bánh quy muối.
Ông ấy vẫn còn nhớ tên tôi luôn cơ đấy, còn tôi thì có chút ngượng vì tôi vẫn không biết tên thật của ông ấy. Trong đầu tôi, ông ấy là Clint Eastwood. Tôi cố mỉm cười, nhưng môi không chịu nhúc nhích. “Ông nên quay về phòng, thưa ông.”
Cặp lông mày trắng xù của ông nhíu lại. “Mary ổn chứ?”
Tôi không đủ can đảm để nói sự thật. “Vâng, bà ấy sẽ ổn thôi. Ông vui lòng quay lại phòng giúp cháu.”
Ông ấy sẽ không biết được đâu. Ông sẽ chỉ nghĩ rằng bà đã được xuất viện. Không có lý do gì để ông ấy biết rằng bà đã chết.
“Được rồi.” Ông lục trong túi bánh quy và lấy ra một gói nhỏ. “Khi nào gặp bà ấy, cô đưa cho bà ấy một cái giúp tôi nhé?”
Tôi nhận lấy gói bánh và bỏ nó vào túi áo blouse. “Tất nhiên rồi ạ.”
Khi Clint ngoan ngoãn lê bước trở về phòng, một ý nghĩ khủng khiếp vụt đến. Tôi nhìn về phía phòng 906, một số ít bệnh nhân vẫn ở lại trong phòng. Tôi nắm lấy tay Hazel, người đang đứng cạnh cửa phòng cách ly số hai.
“Chị phải kiểm tra bệnh nhân phòng 906 ngay,” tôi nói gấp. “Họ đã chuốc thuốc anh ta.”
Hazel gật đầu và vội vã bước vào phòng 906, không thèm gõ cửa. Tôi nghe tiếng giường kêu kẽo kẹt từ bên trong, và vài giây sau, loa nội bộ vang lên trên đầu chúng tôi:
Mã xanh phòng 906. Mã xanh phòng 906.
Tôi không cần nhìn bảng hướng dẫn màu mã ở mặt sau thẻ ID. Mã xanh nghĩa là ngừng tim – ngừng hô hấp.
Ôi Chúa ơi. Will đang ngừng tim và ngừng thở. Không… không thể thêm một người nữa. Tôi không chịu nổi nữa rồi.
Tôi lùi sang một bên trong khi đội cấp cứu lao vào phòng với xe đẩy dụng cụ hồi sức. Tôi cố nhìn vào bên trong nhưng chỉ thấy ai đó đang đặt nội khí quản cho Will. Điều đó không phải dấu hiệu tốt. Một khoảnh khắc sau, họ đưa anh lên cáng và chạy vụt qua tôi, Will vẫn đang được đặt nội khí quản. Một y tá bóp bóng Ambu để bơm hơi vào phổi cho anh trong khi họ đẩy anh đi.
“Này.” Hazel túm lấy tay tôi. “Cô có biết họ đã cho Will dùng thuốc gì không?”
Miệng tôi khô cứng, khó mà nói được. “Tôi nghĩ là Ativan,” tôi khàn giọng. “Will… chuyện gì xảy ra vậy?”
Cô ấy nhìn tôi đầy ảm đạm. “Ngừng thở rồi.”
Một giây sau, họ đã biến khỏi cánh cửa. Tôi đoán họ sẽ đưa Will xuống ICU. Nhưng ít nhất anh vẫn còn sống. Anh ấy vẫn còn cơ hội sống sót.
Xin hãy để anh ấy sống qua được đêm nay.