Chương 8
Cameron và tôi phải chọn bệnh nhân để theo dõi trong đêm nay. Tất cả hồ sơ bệnh án đều được đặt tại quầy y tá, nên chúng tôi đi về phía đó. Bác sĩ Beck đã trở về văn phòng của thầy, còn Ramona thì trong buồng trực, mặc dù hiện tại, tôi thấy chị ấy đang xem tạp chí trang trí nhà cửa.
Những tập hồ sơ được sắp xếp trên kệ phía trên quầy y tá, theo thứ tự số phòng. Chỉ có một tập hồ sơ không nằm trên kệ, mà lại đặt riêng trên bàn phía dưới. Cái tên SAWYER được in rõ trên nhãn dán ở gáy. Đó là tên của bệnh nhân trong phòng cách ly số một. Chắc bác sĩ Beck vừa xem qua.
Tôi nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ, và tính tò mò trỗi dậy. Ai đang ở trong căn phòng đó? Người như thế nào mà lại cần bị khóa lại như vậy? Giống như giam một con thú vậy. Có vẻ thật tàn nhẫn... nhưng tôi không có quyền gì để nói vậy.
Tôi không dám chạm vào tập hồ sơ ấy. Cảm giác như chỉ cần làm vậy thôi cũng là phản bội lại niềm tin của bác sĩ Beck. Hoặc tệ hơn, nếu tôi mở tập hồ sơ ra, có lẽ con quái vật trong căn phòng kia sẽ nhảy ra từ những trang giấy.
“Em nhắm được bệnh nhân nào chưa?” Cameron hỏi.
“Để làm gì?” Tôi đáp nhanh. “Anh định cướp của tôi à?”
Anh ta ôm ngực, làm bộ đau đớn. “Sao em lại nói thế? Em muốn chọn bệnh nhân nào, anh sẽ nhường em hết. Anh là một quý ông mà.”
“Ờ phải. Dĩ nhiên rồi.”
Anh ta bĩu môi. “Thôi nào. Anh từng đối xử tệ với em lúc nào chưa?”
“Không biết nữa, lúc anh đá tôi chẳng hạn?”
“Ờ... ngoại trừ lần đó.”
Tôi đảo mắt. “Bỏ đi. Tôi không quan tâm. Anh muốn chọn bệnh nhân nào thì chọn đi. Dù sao thì anh vẫn sẽ làm theo ý mình thôi.”
“Ý em là sao?”
“Tôi muốn nói là...” Tôi hạ giọng xuống, để Ramona không nghe thấy. Chị ấy không cần phải biết những chuyện lằng nhằng giữa tôi với Cam. “Anh đâu có trong lịch trực tối nay. Tôi chẳng hiểu sao anh lại ở đây. Stephanie thật sự nhờ anh đổi ca à?”
Lần đầu tiên Cameron im lặng, không biết nói gì. Tôi đã hy vọng anh ta sẽ nói rằng đúng là Stephanie có việc gấp, cầu xin anh ta đổi ca vào phút chót. Nhưng linh cảm mách bảo tôi rằng, chính anh ta mới là người chủ động xin đổi.
Tôi thực sự sốc khi Cam chia tay tôi. Không phải là tôi nghĩ chúng tôi sẽ bên nhau mãi mãi, tôi hiểu rõ đó là chuyện không thể. Trong lớp tôi có vài cặp đôi đang tính chuyện đăng ký ngành nội trú cùng nhau để được phân vào cùng khu vực sau khi tốt nghiệp, nhưng ý tưởng đó chưa bao giờ xuất hiện trong đầu Cam. Dù sao thì ngành phẫu thuật chỉnh hình có tỉ lệ cạnh tranh cực kỳ khốc liệt. Có bạn gái thi cùng ngành chỉ khiến khả năng trúng tuyển của anh ta thấp hơn thôi.
Dù vậy, tôi vẫn nghĩ rằng ít nhất chúng tôi sẽ còn hẹn hò thêm vài tháng nữa. Có thể khi lịch học và lịch trực dày đặc hơn, chúng tôi sẽ dần xa nhau. Hoặc có thể không. Có thể chúng tôi sẽ không cùng ngành, nhưng vẫn được nhận vào nội trú ở hai bệnh viện cùng một thành phố, rồi vẫn tiếp tục hẹn hò. Biết đâu được. Tôi chỉ không ngờ là anh ta lại... chấm dứt như thế. Tôi tự hỏi không biết Cameron kết thúc kỳ thi đó ra sao. Không biết cuộc chia tay của chúng tôi giúp anh ta có thêm được mấy điểm.
“Anh muốn gặp bệnh nhân nào thì cứ chọn đi,” tôi nói, cố xua những suy nghĩ về cuộc chia tay tệ hại đó ra khỏi đầu. “Tùy anh.”
“Nếu em đã nói vậy...”
“Tất nhiên rồi. Sao tôi phải bận tâm chứ?”
Anh ta hơi khựng lại. “Nghe này, anh đã muốn nói chuyện với em từ lâu rồi. Nhưng em không chịu nghe máy.”
“Ừ. Chả biết tại sao nhỉ.”
“Chúng ta có thể...” Cam liếc sang Ramona ngồi cách chúng tôi không xa. “Lát nữa mình nói chuyện được không? Anh cảm giác như em đang hiểu sai mọi chuyện rồi.”
“Tôi không muốn nói chuyện với anh, Cam.”
“Xin em đấy.”
Khuôn mặt anh ta nhăn nhó, khiến tôi thoáng thấy tội lỗi vì đã quá lạnh lùng. Nhưng rồi tôi nhớ ra những gì anh ta đã làm với tôi. “Giờ tôi không muốn bàn chuyện đó. Anh lo chọn bệnh nhân trước đi.”
Cam trông như muốn cãi, nhưng rồi lại thôi. “Được thôi.”
Tôi cố gắng không nghĩ đến Cameron khi chăm chú nhìn dãy hồ sơ trên kệ ngay phía trên bàn trực y tá. Mắt tôi lướt qua từng nhãn tên cho đến khi dừng lại ở bệnh án của bệnh nhân phòng 905. Chính là người có đôi mắt xanh lơ và mộng mắt màu vàng đó.
Toàn thân tôi chợt lạnh buốt khi đọc thấy cái tên ghi trên bìa hồ sơ: CARPENTER.
Ôi không.