HỒ SƠ THỨ 9
Một tháng sau cuộc phỏng vấn với Kasahara Chie, tôi đang đứng đợi một người ở khu văn phòng cho thuê theo giờ ở tỉnh Gifu. Người đó đến trước giờ hẹn gặp đúng năm phút.
Anh ta có mái tóc vuốt keo chải ngược ra sau, vận một bộ vest có vẻ đắt tiền, dáng điệu như một doanh nhân thành đạt ở thời kỳ đỉnh cao. Đó chính là Matsue Hiroki… con trai trưởng nhà Matsue, hàng xóm của Kasahara. Ở anh chẳng còn hình bóng của cậu bé ôm bà cụ hàng xóm khóc nức nở năm nào nữa.
Sau khi mất cả bố lẫn mẹ trong vụ hỏa hoạn, Hiroki được ông bà sống cùng tỉnh đưa về nuôi dưỡng. Ông bà anh là những người quan tâm đến giáo dục và dư dả điều kiện tài chính, nên có thể cho anh ta học đại học. Sau khi tốt nghiệp, Hiroki lập tức gia nhập một công ty chứng khoán, và từ đó đến giờ đã dành mười sáu năm xây dựng sự nghiệp tại công ty ấy.
Matsue: Phải nói tôi ngạc nhiên lắm đấy. Không ngờ lại có phóng viên điều tra về vụ hỏa hoạn đó. Vì sao anh lại đi điều tra chuyện đã xảy ra từ lâu lắm rồi vậy?
Tác giả: Tôi có dự định viết một ký sự về lịch sử những vụ hỏa hoạn ở khu dân cư, và tình cờ biết được vụ việc nhà anh Matsue. Khi xem xét tin tức thời điểm đó, tôi thấy có nhiều điểm đáng chú ý nên đã nghĩ đến việc tự mình đào sâu thêm.
Matsue: Hmm…
Khỏi phải nói nhiều, đương nhiên tôi đang nói dối. Lý do thực sự là để xác định xem liệu có phải bố của Kasahara thực sự là thủ phạm giết người phóng hỏa không.
Nói thật thì tôi không thấy giả thuyết của cô Kasahara về việc bố của cô ấy vừa dùng điện thoại cốc giấy vừa bí mật lẻn sang nhà Matsue giết người phóng hỏa – hoàn toàn thuyết phục. Vậy nên mới quyết định phỏng vấn Matsue để lắng nghe câu chuyện phía bên họ.
* * *
Đầu tiên tôi hỏi về quy mô của vụ hỏa hoạn, thời điểm nó bắt đầu và mức độ thiệt hại đối với khu vực xung quanh. Về cơ bản thì nó gần giống với những gì Kasahara đã kể. Thế rồi, cuối cùng câu chuyện cũng đến phần quan trọng.
Tác giả: Anh Matsue có biết nguyên nhân xảy ra hỏa hoạn không?
Matsue: Cảnh sát kết luận là do mẹ tôi tự thiêu.
Tác giả: Về việc đó, anh nghĩ thế nào?
Matsue: Tôi nghĩ họ đã sai rồi.
Anh ta nói rành rọt như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Tác giả: Vậy là có nguyên nhân khác?
Matsue: Vâng. Mẹ tôi thực ra là nạn nhân. Đó không phải tự thiêu mà là phóng hỏa.
Tôi bị sốc. Có lẽ nào Matsue cũng suy nghĩ như Kasahara?
Tác giả: Anh có manh mối về việc ai là người đã phóng hỏa không…?
Matsue: Nếu bình tĩnh phân tích lại tình hình lúc đó thì thủ phạm có lẽ là bố tôi.
Một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Không ngờ Matsue cũng nghi ngờ bố mình.
Tác giả: Tại sao anh lại nghĩ vậy.
Matsue: Tôi có thể giải thích lý do, nhưng mà điều này liên quan gì đến chủ đề anh đang điều tra? Nếu anh định viết kiểu tin bài báo lá cải vớ vẩn thì tôi xin từ chối.
Tác giả: … Không, không có chuyện đó đâu. Tôi thực lòng muốn viết nghiêm chỉnh về vụ hỏa hoạn đó. Tôi xin hứa sẽ không viết tin bài vớ vẩn.
Matsue: Hmm… Tôi hiểu rồi. Nhưng đã hứa là phải “lấy tính mạng ra bảo đảm” đấy nhé. Tôi ghét những người không thành thực.
Tác giả: … Vâng.
Matsue lấy một cuốn sổ ghi chú từ trong cặp tài liệu ra, và bắt đầu vẽ một sơ đồ bằng bút bi. Đó là một bản vẽ mặt bằng.
Bản sao tấm bản vẽ mặt bằng của Matsue, do tác giả đồ lại.
Tấm bản vẽ mặt bằng mà Matsue vẽ xong trong năm phút gần giống hệt với bản vẽ mà Kasahara đã cho tôi xem hôm trước. Chỉ có chút khác biệt về bố cục nội thất, còn cấu trúc nhà thì được sao lại gần y nguyên.
Trí nhớ của Matsue thật đáng kinh ngạc.
Tác giả: Giỏi quá.
Matsue: Khi còn đi học, từng có thời điểm tôi muốn trở thành kiến trúc sư. Nhưng nghe bảo không kiếm được tiền nên tôi bỏ cuộc.
Matsue: Nào, giờ chúng ta hãy nói về chuyện ngày hôm ấy.
Đêm xảy ra hỏa hoạn, tôi đang ngồi xem ti vi một mình ở phòng khách dưới tầng 1. Bố mẹ tôi chắc là đang ở phòng mình trên tầng 2. Sau bữa tối, thông thường nhà tôi đều như thế.
Matsue: Nếu nhìn bản vẽ, anh có thể thấy điều này: Ngay phía trên phòng khách là hành lang tầng 2. Vậy nên nếu người nhà đi ở hành lang, nghe tiếng động tôi có thể biết là ai đang đi đâu. Tiếng bước chân của bố với mẹ khác nhau khá rõ. Tối hôm ấy tôi cũng nghe thấy tiếng bước chân. Lúc đó chương trình “Thể thao ngày Chủ nhật” đã bắt đầu, nên khoảng 10 giờ hơn rồi. Bố tôi từ phòng mình ở trên tầng 2 đi ra, hướng về phía bên phải trên bản vẽ. Có vẻ ông ấy đã đi qua phòng tôi, tiến về phía sâu bên trong. Lúc đó tôi đã nghĩ: “Ủa? Lạ nhỉ!” Bởi vì phía đó chỉ có “căn phòng kiểu Nhật” và “phòng của mẹ” thôi.
Tôi không thể hình dung có việc gì mà bố lại phải vào căn phòng kiểu Nhật không ai sử dụng, gần như bỏ trống kia, nên chỉ có thể là ông ấy qua phòng của mẹ. Lúc đó tôi không hiểu rốt cuộc vì sao bố lại qua phòng mẹ.
Tác giả: Bố anh hiếm khi sang phòng mẹ anh đến thế sao?
Matsue: Vợ chồng bình thường thì chuyện đó không hiếm, nhưng bố mẹ tôi rất không hòa hợp. Kể cả khi ở cùng một chỗ, hai người họ cũng chẳng bao giờ nói chuyện, có cảm giác đến nhìn mặt nhau họ cũng không muốn. Tôi nghĩ họ không còn làm chuyện vợ chồng. Mẹ tôi không có nguồn tài chính, bố thì không thể làm việc nhà, vì vậy tuy họ không ly hôn, nhưng sống với nhau như vợ chồng hờ thôi. Chính vì thế, chắc phải mấy năm họ mới ghé qua phòng nhau một lần. Vậy nên tôi bắt đầu thấy hơi lo, không biết hai người họ có vấn đề gì không.
Tác giả: Ra là vậy.
Matsue: Khoảng ba mươi phút sau, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng người chạy trên hành lang về phía bên trái của bản vẽ mặt bằng, rồi cứ thế chạy thẳng xuống cầu thang. Thế rồi bố tôi bật tung cánh cửa phòng khách ra. Ông ấy trông hoảng loạn vô cùng, hét lên: “Cháy rồi! Chạy mau!”, và tóm lấy tay tôi chạy ra phía sảnh.
Tác giả: Đột ngột ghê!
Matsue: Đúng vậy, tôi hết cả hồn. Ra ngoài rồi, bố đưa cho tôi một đồng xu 100 yên cùng một mặt dây chuyền hình cây thánh giá và bảo: “Con ra bốt điện thoại công cộng ở góc bên kia, gọi cứu hỏa cho bố. Số 119. Cho 100 yên vào rồi ấn 119, bảo họ cho một xe cứu hỏa đến. Sau đó cứ làm theo hướng dẫn và trả lời những gì họ hỏi là được. Giờ bố đi tìm mẹ. Mẹ con không hiểu vì sao không có ở trong phòng.”
Sau khi dặn dò như trên, bố lại chạy vào trong nhà. Từ phía bên ngoài không nhìn thấy ngọn lửa, nhưng tôi nghĩ chắc hẳn phòng nào đó đã cháy nên chạy hết sức về phía bốt điện thoại công cộng.
Đó là lần đầu tiên tôi gọi điện cho cục cứu hỏa nên tay chân lóng ngóng mất đến tận gần mười phút… Gọi xong xuôi, tôi quay về thì thấy hàng xóm láng giềng, trên người còn mặc đồ ngủ, đang đứng túm tụm nhìn nhà của tôi. Khi ấy khói đã bốc lên mịt mù. Tôi vẫn nhớ bà cụ nhà bên tìm thấy tôi và vỗ về an ủi mãi. Cuối cùng thì cả bố lẫn mẹ đều không thoát khỏi nhà.
Matsue lấy từ ngực áo ra một mặt dây chuyền bạc hình Chúa Jesus bị đóng đinh trên cây thánh giá.
Matsue: Bố tôi là một tín đồ Thiên Chúa sùng đạo. Ông ấy còn muốn làm Lễ Rửa tội cho cả tôi nữa, nhưng mẹ tôi phản đối nên chuyện không thành. Cuối cùng tôi thành kiểu người Nhật vô thần điển hình – uống rượu champagne vào Giáng Sinh và đi lễ chùa vào đầu năm mới, nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn giữ cái này. Nhà tôi đã cháy thành tro cả rồi, nên nó là kỷ vật duy nhất mà tôi có.
Hai ngày sau vụ hỏa hoạn, thi thể của bố mẹ tôi được tìm thấy trong nhà. Hình như bố đã gục ở cầu thang. Nghe cảnh sát nói có vẻ ông ấy đã kiệt sức trong lúc chạy quanh nhà tìm mẹ tôi. Họ nói: “Mẹ cháu ở chỗ như vậy, thảo nào không tìm được” – như thể muốn biện hộ cho bố tôi vậy.
Tác giả: Ở chỗ như vậy… là nói căn phòng kiểu Nhật sao?
Matsue: Là trong tủ tường ở căn phòng kiểu Nhật.
Tác giả: Tủ tường!?
Matsue: Trên bản tin không nói, nhưng bà ấy được tìm thấy trong trạng thái nằm ngửa trong tủ tường. Kế bên có một can dầu vứt lăn lóc nên người ta mới kết luận là tự sát.
Tác giả: Vậy là bà ấy đổ dầu vào tủ tường rồi tự mình châm lửa…?
Matsue: Chuyện là vậy. Không, là được làm cho giống như vậy đấy. Nhưng chỉ có mình tôi biết chân tướng sự việc hoàn toàn khác. Vì tôi đã nghe thấy tiếng bước chân của bố.
Tầm 10 giờ hơn, bố tôi thực sự đã từ phòng mình đi ra hành lang, tiến về phía bên phải bản vẽ mặt bằng này. Sau đó ba mươi phút, đột nhiên ông ấy chạy xuống tầng 1, lôi tôi ra ngoài. Trong ba mươi phút đó bố tôi làm gì? Rõ ràng ông ấy ở gần chỗ mẹ tôi, vì sao lại không ngăn bà ấy tự thiêu? Chỉ có một câu trả lời cho câu hỏi đó: Là chính ông ấy đã giết mẹ.
Matsue: Tầm 10 giờ hơn, bố đi tới phòng mẹ. Ở đó, ông ấy cho mẹ uống thuốc ngủ. Tôi không biết ông ấy dùng cách nào, có thể là pha vào rượu và bảo: “Thỉnh thoảng chúng ta hãy nói chuyện như vợ chồng thực sự đi”.
Sau đó bố đưa mẹ đã bị chuốc thuốc ngủ vào tủ tường, đổ dầu lên và châm lửa. Là giết người phóng hỏa. Vốn dĩ mối quan hệ vợ chồng giữa họ đã sa sút tồi tệ lắm rồi. Hẳn là ông ấy đã đến giới hạn.
Quả thực, nếu suy nghĩ theo hướng đó, thì có thể lý giải bí ẩn về “ba mươi phút” kia. Nhưng mà…
Tác giả: … Vì sao bố anh lại mất công đưa mẹ anh vào tủ tường trong căn phòng kiểu Nhật rồi mới châm lửa?
Matsue: Chuyện này có lẽ là vì tôi.
Tác giả: Hả?
Matsue: Nếu ở nhà chỉ có ông ấy và mẹ tôi thôi thì có thể ông ấy đã đốt phòng của mẹ rồi. Nhưng khi đó ở tầng 1 còn có tôi. Bố hẳn là muốn bảo vệ tôi. Ông ấy là một người bố yêu chiều con cái hết mực, nên chắc chắn sẽ không muốn gây ra bất cứ nguy hiểm gì cho tôi. Chính vì vậy mà trước khi châm lửa, ông ấy đã đưa tôi ra ngoài.
Hành động của người bố
Chuốc thuốc ngủ vợ
Đưa con trai ra ngoài
Quay vào nhà phóng hỏa
Tác giả: Nói vậy có nghĩa là thời điểm anh Matsue được đưa ra ngoài, vụ hỏa hoạn vẫn chưa xảy ra, và bố anh đã đưa con mình tới nơi an toàn rồi mới quay vào trong nhà châm lửa, phải không?… Ơ mà điều đó có liên quan gì đến việc đưa mẹ anh vào trong tủ tường?
Matsue: Để “ngụy tạo lý do”. Có lẽ bố tôi dự định sau khi châm lửa sẽ chạy ra ngoài, bỏ mẹ tôi lại trong nhà, một mình thoát thân, sau đó tự mình nuôi dưỡng tôi. Nếu chuyện diễn ra như vậy, tôi sẽ có suy nghĩ: “Tại sao bố không cứu được mẹ?”
Tác giả: À…
Matsue: Tôi nghĩ bố muốn có một lý do để khi bị hỏi câu đó, ông ấy có thể trả lời: “Mẹ con ở chỗ như vậy, bố không thể nào tìm ra được”. Hồi ấy, bố đã bảo tôi: “Giờ bố đi tìm mẹ. Mẹ con không hiểu vì sao không có trong phòng.”
Matsue: Ông ấy đặc biệt nói “không có ở trong phòng” là để sắp xếp cho chuyện này.
Tác giả: Ra vậy… Thế nhưng vì sao bố anh không thoát thân…
Matsue: Chắc ngọn lửa đã lan ra xung quanh nhanh hơn ông ấy nghĩ. Có lẽ khi đến cầu thang thì ông ấy hít phải khói nên không cử động được. Nói thật tôi nghĩ là “gieo gió gặt bão, nhân quả báo ứng” đấy.
Matsue nói về cái chết của bố mẹ mình như thể đó là chuyện của người khác. Thế nhưng, trái ngược với giọng điệu thản nhiên như không, nắm tay anh ấy siết chặt đến mức trắng bệch ra. Ở đó, tôi cảm thấy như có thể nhìn thấu cảm xúc thực sự của anh ấy.
* * *
Matsue: Lúc đó, nếu tôi nói với cảnh sát những gì tôi đang nói với anh bây giờ, hẳn bố tôi đã bị điều tra vì tình nghi giết người. Nhưng tôi không nói gì cả. Không phải vì danh dự của bố mà vì tôi không muốn phải sống cuộc đời đau khổ với danh phận “con của tội phạm”. Lẽ đương nhiên phải không? Con trai của một gã đàn ông ngu ngốc định thiêu chết vợ rồi bỏ trốn, nhưng lại chậm chân và tự khiến bản thân mất mạng… Thật nhục nhã. Nhục nhã cả một đời. Chính vì vậy… thực ra tôi không định kể câu chuyện này cho bất cứ ai. Ấy thế mà…
Matsue đột nhiên nhìn tôi chằm chằm.
Matsue: Anh có biết vì sao hôm nay tôi lại nói chuyện này với anh không?
Tác giả: Ơ…?
Matsue: Vì anh sắp chết rồi đấy. Đừng nghĩ đến chuyện có thể sống sót trở về sau khi nghe câu chuyện vừa rồi.
Tác giả: Ơ!?… Khoan đã! Anh đang nói cái gì…
Matsue: Người ta thường bảo “dân môi giới chứng khoán toàn bọn dối trá”. Tôi chẳng lấy gì làm vui vẻ khi thừa nhận điều này, nhưng không sai lệch là mấy đâu. Nói dối lâu năm rồi thì có thể nhìn ra lời nói dối của người khác. “Ký sự về lịch sử những vụ hỏa hoạn ở khu dân cư” gì chứ… Anh không định viết cái đó, phải không?
Tôi vô thức kêu lên một tiếng, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Matsue: Ngay từ đầu tôi đã biết anh đang nói dối tôi rồi. Lúc trước tôi có bảo “tôi ghét những người không thành thực”, nói dối có phải là hành vi “không thành thực” không?
Tác giả: Đó là… cái đó…
Matsue: Anh đã biết bí mật đó rồi, vậy thì tôi phải khiến anh “lấy tính mạng ra bảo đảm” nhỉ.
Tác giả: Ấy khoan… Xin hãy bình tĩnh một chút, chúng ta nói chuyện đi!
Đúng lúc đó, biểu cảm của Matsue đột nhiên thay đổi.
Matsue: … Khục… khục khục… hahahahahaha! Trời ạ, cười chết mất. Anh hết hồn rồi hả?
Tác giả: Ơ…?
Matsue: Xin lỗi nhé. Tôi chỉ muốn trêu anh một chút thôi. Tôi không làm gì đâu, cứ yên tâm.
Tôi không thể hiểu được tình hình hiện tại, nhưng tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực.
Matsue nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi, tinh quái cười toe toét.
Matsue: Thật ra tôi biết về anh từ trước rồi. Kasahara Chie đã kể với tôi.
Tác giả: Cô Kasahara sao!?
Matsue: Đến tận bây giờ chúng tôi vẫn là bạn. Năm năm trước chúng tôi tình cờ gặp lại và đi uống với nhau. Thế rồi chuyện tự nhiên xoay quanh chủ đề vụ hỏa hoạn năm ấy. Lúc đó chúng tôi đã trao đổi giả thuyết của mình và tôi vô cùng ngạc nhiên. Không ngờ cô ấy cũng cho rằng bố mình là thủ phạm. Sau khi nghe câu chuyện của cô ấy, tôi nghĩ quả thực cũng có thể có khả năng đó.
Từ đó, thỉnh thoảng chúng tôi lại gặp nhau, đi chơi, ăn uống nói chuyện các thứ.
Tác giả: Nhưng bố của cô Kasahara có thể là thủ phạm mà? Chuyện đó không phải vấn đề sao?
Matsue: Đâu có liên quan. Vì thủ phạm đâu phải cô ấy. Thật ra tôi không có người bạn nào có thể cùng chia sẻ những bí mật như Chie. Đối với tôi, cô ấy là người duy nhất có thể cùng tôi chia sẻ những vết thương lòng sâu kín nhất.
Tác giả: … Ra là vậy…
Matsue: Nói thật thì tháng trước cô ấy đã liên lạc với tôi. “Hôm trước có một phóng viên đáng ngờ tới tìm tôi để phỏng vấn thu thập tư liệu về vụ hỏa hoạn. Tôi có nhắc đến anh Hiroki nên có thể anh ta sẽ sớm liên hệ với anh đấy”. Anh thực sự đã đến, làm tôi buồn cười quá.
Tác giả: A… hóa ra là vậy sao.
Tôi có hơi ghét cô Kasahara rồi đấy.
Matsue: Ây dà, thế nhưng tôi cũng khó khăn lắm mới nhịn cười được. Ừm… nói sao nhỉ? Cái gì mà “tôi có dự định viết một ký sự về lịch sử những vụ hỏa hoạn ở khu dân cư…”
Tác giả: Thật xin lỗi… xin hãy quên nó đi.
Matsue: Anh tập luyện cách nói dối thêm đi.
Tác giả: Vâng…
Matsue: Hơn nữa, không nên nói dối như vậy với những người đã mất gia đình và nhà cửa vì hỏa hoạn.
Anh ấy nói với giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt không hề có ý cười.
Tác giả: Tôi thực sự xin lỗi.
Matsue: Chậc, tôi có thể thứ lỗi cho anh, nhưng đổi lại, tôi có một điều kiện.
Tác giả: Hả?
Matsue: Hãy điều tra chân tướng của vụ hỏa hoạn này. Kết luận là gì cũng được. Cho dù thủ phạm là bố tôi hay bố Kasahara… Đương nhiên, cũng có thể là người khác. Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật.
* * *
Sau khi Matsue đã rời đi, tôi ngồi một mình trong phòng, sắp xếp lại các thông tin.
Về vụ hỏa hoạn nhà Matsue, Kasahara và Matsue mỗi người đưa ra một kết luận khác nhau. Thật ra mà nói, tôi không tán đồng với cả hai.
Biểu hiện của bố Kasahara vào ngày xảy ra hỏa hoạn quả thực rất đáng ngờ. Tuy nhiên, việc “vừa nói chuyện qua điện thoại cốc giấy với con gái vừa ra tay giết người” quá đỗi phi thực tế. So với điều đó, suy luận của Matsue có vẻ thực tế hơn. Thế nhưng tôi vẫn cảm thấy có vướng mắc.
Nghi vấn lớn nhất là “phóng hỏa”. Có nhiều cách để giết người, tại sao ông bố lại chọn cách “phóng hỏa” chứ? Vì giết vợ mà đốt nhà của chính mình thì có tự gây tổn hại nhiều quá không. Tôi có cảm giác chân tướng sự việc không phải như Kasahara nghĩ. Cũng không giống suy luận của Matsue. Là một chân tướng khác.
Nhất định phải tìm ra nó. Tôi hạ quyết tâm rồi rời khỏi văn phòng cho thuê theo giờ.