HỒ SƠ THỨ 8
Địa điểm phỏng vấn thu thập tư liệu của tôi với Kasahara Chie là một quán cà phê thời thượng ở một khu dân cư thuộc tỉnh Gifu. Cô ấy nhìn menu trăn trở gần mười phút không quyết định được nên chọn món nào, cuối cùng thì lấy một set trà hương thảo và bánh Mont Blanc[*].
Kasahara là một họa sĩ minh họa tự do ở tỉnh Gifu. Hiện tại cô ấy đang sống cùng mẹ ở một căn hộ chung cư.
Năm nay đã bốn mươi tuổi, nhưng ở cô ấy toát lên vẻ trẻ trung như một thiếu nữ. Có lẽ là nhờ kiểu tóc bob uốn nhẹ và cách nói chuyện nhẹ nhàng, điềm tĩnh của cô ấy. Khi đĩa bánh Mont Blanc cuối cùng cũng được đưa đến, Kasahara thốt lên: “Trông ngon ghê!” và dùng nĩa xắt một miếng nhỏ đưa lên miệng. Chủ đề buổi phỏng vấn thu thập tư liệu ngày hôm nay là trải nghiệm liên quan đến “nhà” mà cô ấy từng sống hồi nhỏ.
* * *
Kasahara sinh ra và lớn lên ở một ngôi nhà hai tầng trong khu dân cư thuộc thành phố Hashima, tỉnh Gifu. Gia đình cô ấy gồm bốn người, bố, mẹ và anh trai. Bố Kasahara là nhân viên sale đầu bảng của một hãng xe nhập khẩu, với thu nhập hằng năm cao gấp nhiều lần một nhân viên công sở bình thường. Thế nhưng cả nhà họ không hề sống dư dả.
Kasahara: Bố tôi là một người tồi tệ. Ông ta tiêu gần hết số tiền kiếm được cho riêng bản thân và chẳng bao giờ đưa tiền cho gia đình, vợ con. Thế nên cuộc sống của ba mẹ con tôi khó khăn lắm. Mẹ tôi hằng ngày phải đi làm công việc bán thời gian và chúng tôi chỉ vừa đủ tiền mua thức ăn cho bữa tối. Còn bố tôi thì có trời biết ông ta chơi bời ở đâu, đêm đêm mò về người nồng nặc mùi rượu, ngủ ngáy ầm ầm cả nhà. Chẳng được tích sự gì cả.
Tác giả: Mẹ cô bỏ qua chuyện đó sao?
Kasahara: Không bỏ qua, nhưng bà ấy nhu nhược nên chẳng nói gì. Ngày xưa đàn ông có quyền lực hơn bây giờ. Không thể nói trực tiếp với bố tôi nên lúc nào mẹ cũng than thở với anh em tôi. Bà ấy thường nói: “Đáng lẽ mẹ không nên cưới một người đàn ông như thế.”
“Vậy thì sao mẹ lại cưới ông ấy?” – Tôi từng băn khoăn, nhưng giờ thì tôi cũng có thể hiểu được phần nào.
Bố tôi là một người phong độ ở tuổi của ông ấy. Dù tính tình nông cạn, nhưng đôi khi lại có chút dịu dàng tình cảm. Nói tóm lại thì là một tay sát gái. Tôi nghĩ hồi trẻ chắc ông ấy có nhiều người mê lắm. Hẳn mẹ tôi đã bị lừa.
Kasahara nói cô ấy có một kỷ niệm không thể phai nhòa với người bố đó.
Kasahara: Năm tôi lên lớp Bốn thì anh trai lên cấp ba, anh vào một trường nội trú nên không ở nhà.
Tôi rất bám anh trai, và anh cũng luôn yêu chiều đứa em gái cách tuổi là tôi, nên khi ấy tôi thấy buồn và cô đơn lắm. Thế nhưng có một vấn đề nghiêm trọng hơn. Đó là tôi rất yếu bóng vía. Ban đêm nằm ngủ một mình tôi sợ lắm, nên kể cả khi anh đã vào cấp hai rồi, tôi vẫn ngoan cố đòi ngủ cùng phòng với anh. Với anh chắc chuyện đó phiền phức lắm.
Tác giả: Vậy lúc anh cô rời nhà thì cô thấy khó khăn lắm nhỉ?
Kasahara: Vâng. Khi tôi bảo với mẹ rằng tôi sợ ngủ một mình, thì mẹ bảo tôi cũng chẳng phải là trẻ con nữa, nên ráng mà chịu đi. Dù tôi không còn nhỏ nữa, nhưng sợ thì vẫn sợ thôi.
Tác giả: Các bậc phụ huynh chẳng mấy quan tâm đến những chuyện như vậy.
Kasahara: Đúng vậy. Nhưng một khi bố mẹ đã nói rồi thì con cái không thể không nghe, đành phải chịu thôi. Mà, đây chính là đoạn quan trọng này.
Một tối nọ, bố cười cười bảo tôi: “Con không ngủ một mình được hả?”
Chắc là ông ấy nghe được từ mẹ. Tôi nghĩ ông ấy chế giễu tôi nên dỗi không nói gì. Nhưng bố lại đột nhiên đưa cho tôi một cái cốc giấy, bảo: “Nếu sợ thì dùng cái này nói chuyện với bố này”.
Tôi băn khoăn không biết là gì, nhìn thử thì thấy hóa ra là một chiếc điện thoại cốc giấy… À, người trẻ ngày nay có biết điện thoại cốc giấy không nhỉ?
Điện thoại cốc giấy là thứ đồ chơi bao gồm hai chiếc cốc được nối với nhau bằng một sợi dây. Khi sợi dây ở trạng thái căng, nói vào một chiếc cốc thì rung động sẽ được truyền qua sợi dây, và âm thanh theo đó đi tới chiếc cốc kia. Nếu dọc đường không có vật cản thì thậm chí có thể nói chuyện với người ở cách vài trăm mét. Nhưng nếu sợi dây hơi lỏng dù chỉ một chút thôi, thì âm thanh cũng không truyền đi được.
Kasahara: Bố tôi vô cùng tự hào nói: “Đây là phát minh của bố – đường điện thoại cốc giấy kết nối các phòng”.
Tác giả: Đường điện thoại cốc giấy kết nối các phòng?
Kasahara: À thì… đúng rồi, xem cái này sẽ dễ hiểu hơn.
Kasahara lấy từ túi xách ra một tấm bản vẽ mặt bằng cũ.
Tác giả: Đây là bản vẽ mặt bằng nhà bố mẹ cô?
Kasahara: Vâng. Hôm qua tôi thử hỏi mẹ và bà đã lấy cho tôi. Tôi cũng ngạc nhiên vô cùng vì không ngờ thứ này vẫn còn. Thật là hoài niệm… À thì đây là phòng trẻ em.
Phía sát tường là giường của tôi, cạnh đó là của anh trai. Còn phòng bố mẹ là ở đây và đây. Hình như giường của họ ở chỗ này. Nói tóm lại thì giường của chúng tôi được kết nối bằng đường điện thoại cốc giấy.
Tác giả: Vậy là mỗi người cầm một chiếc cốc giấy về phòng, và hai bố con nói chuyện với nhau xuyên qua hành lang há?
Kasahara: Đúng rồi. Ông ấy nói: “Nếu sợ không ngủ được thì vừa nói chuyện với bố vừa ngủ”. Thật xấu hổ khi phải thừa nhận điều này, nhưng khi nghe vậy tôi đã xúc động đến mức tim loạn nhịp.
“Thật là một ý tưởng tuyệt vời!” – tôi đã nghĩ vậy đấy. Vì thời đó không có điện thoại thông minh, cũng chẳng có di động, điện thoại bàn thì mỗi nhà chỉ có một cái mà thôi.
“Nói chuyện qua điện thoại trên giường” là việc sành điệu chỉ thấy trên phim ảnh nước ngoài. Chậc, giờ nghĩ lại thì nếu đã làm đến tận mức đấy, thì chẳng phải ngủ cùng luôn có phải tốt hơn không.
Tác giả: Nhưng thực sự thì so với “ngủ cùng”, “nói chuyện qua điện thoại cốc giấy” khiến trẻ con vui hơn. Vì có cảm giác thật lãng mạn chăng.
Kasahara: Đúng vậy đấy. Cả cách sống lẫn cách suy nghĩ của ông ta đều lãng mạn. Thế nên ông ta không thể sống một cách nghiêm chỉnh và cũng vì thế mà làm khổ gia đình… Vốn bực mình là thế, nhưng bố đã cho tôi thấy khía cạnh lãng mạn kiểu đó, khiến tôi rất hạnh phúc dù chỉ trong khoảnh khắc. Cũng như mẹ mình, tôi thật dễ bị lừa.
Tác giả: Sau đó cô và bố cô có nói chuyện qua điện thoại cốc giấy hằng đêm không?
Kasahara: Không. Như đã kể lúc nãy, bố tôi lúc nào cũng về trễ, có về cũng gần như lập tức lăn ra ngủ, nên chúng tôi chỉ nói chuyện với nhau được tổng cộng bốn, năm lần thôi. Thế nhưng tôi đã rất vui…
Ban đêm, khi tôi không thể ngủ, cánh cửa sẽ được mở hé và một chiếc cốc giấy được ném “bộp” vào phòng. Tôi sẽ nhặt nó lên, về giường và áp tai vào nghe. Khi đó bố sẽ nói với giọng giả: “Chào buổi tối, cô Yofukashi”, và tôi sẽ trả lời: “Chào buổi tối, ông Say xỉn”. Đó là những gì chúng tôi đã quy ước với nhau.
Tác giả: Hai người nói những chuyện gì?
Kasahara: Ban đầu chỉ là những chuyện linh tinh, nhưng dần dần, chúng tôi nói về những nỗi lo và cả những vấn đề nhạy cảm. Những chuyện nói trực tiếp thì khó, nhưng qua điện thoại cốc giấy, dường như tôi có thể nói về bất cứ điều gì.
Giọng của bố truyền đến tại tôi nghe cũng ngọt ngào, dịu dàng hơn bình thường… Chúng tôi trò chuyện về đủ mọi thứ, kể cả những điều tôi vẫn luôn giữ bí mật. Chính vì vậy mà bố biết rõ con người tôi hơn cả mẹ. Cách của ông ấy thực sự tài tình. Có lẽ nhờ những mánh “ăn gian” ấy mà ông ấy đã sống rất tốt.
Nhưng rồi một ngày nọ, những cuộc gọi điện thoại giữa hai bố con tôi kết thúc.
Tối hôm ấy, tôi đang nói chuyện qua điện thoại cốc giấy với bố. Lúc đó chắc khoảng gần 10 giờ đêm rồi. Nhưng mà có gì đó khác với mọi khi. Giọng bố run run, và ông ấy nói năng lộn xộn gì đó tôi không thể hiểu nổi.
Tác giả: Nói năng lộn xộn?
Kasahara: Ông ấy trả lời tôi, nhưng nói lộn xộn vô nghĩa không ra một cuộc hội thoại… chẳng câu nào liên quan đến câu nào hết. Giữa chừng còn có những tiếng ồn?… Kiểu như vậy đấy. Tôi còn nghe thấy âm thanh lạo xạo kỳ quặc. Sau vài phút lặp đi lặp lại những điều vô nghĩa, ông ấy đột nhiên bảo: “Thôi đi ngủ đi. Con ngủ ngon nhé.” rồi kết thúc cuộc nói chuyện.
Tác giả: Hơi kỳ cục!
Kasahara: Thật kỳ cục phải không? Hơn nữa, mọi lần sau khi nói chuyện xong, ông ấy đều qua lấy cốc giấy về, nhưng lần ấy tôi chờ mãi chẳng thấy ông ấy có vẻ gì sẽ qua. Nếu cứ để thế thì mẹ sẽ kêu ca là dây rợ vứt ở hành lang thật vướng víu, nên tôi thu chiếc cốc giấy của bố lại. Bỏ điện thoại cốc giấy vào ngăn kéo, tôi lên giường đi ngủ.
Kasahara: Mơ màng ngủ được một lúc thì bỗng nhiên mẹ vội vã lao vào phòng tôi, nói: “Bên hàng xóm xảy ra hỏa hoạn, chạy ra ngoài mau!” Thế rồi bà kéo tay tôi chạy khỏi phòng, tới chỗ bố đang đứng ở hành lang. Ba người chúng tôi chạy ra ngoài thì thấy hàng xóm láng giềng đã đứng đầy trước nhà. Tất cả đều đang lo lắng nhìn nhà bên cạnh.
Căn nhà bị cháy là hàng xóm của Kasahara – gia đình Matsue. Gia đình Matsue có ba người, một đôi vợ chồng tầm ba mươi tuổi và đứa con trai đang học tiểu học. Họ thường qua lại với nhà Kasahara.
Kasahara: Ngọn lửa bốc lên tận mái nhà, từ cửa sổ nhìn vào có thể thấy trong nhà đã thành biển lửa. Con trai nhà Matsue – Hiroki – kém tôi một tuổi, đang khóc nức nở trong vòng tay của một bà cụ hàng xóm tốt bụng. Cảnh tượng đó đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên.
Tác giả: Thế còn bố mẹ Hiroki…?
Kasahara: Họ không còn nữa… Đã qua đời rồi. Hình như sau khi lửa tắt, thi thể của họ được tìm thấy trong nhà. Sốc thật đấy. Gia đình chúng tôi thân thiết với họ, bố của Hiroki còn từng đưa tôi đến buổi biểu diễn của nhà thờ. Mẹ cậu ấy trẻ trung xinh đẹp lắm. Quả thực không thể tin nổi bà ấy lại tự sát…
Tác giả: Tự sát!?
Kasahara: … Cái này tôi không thể khẳng định chắc nịch được… nhưng có vẻ vụ hỏa hoạn là do mẹ của Hiroki tự thiêu mà ra. Tôi thấy thông tin này được đăng trên tin tức địa phương lúc bấy giờ. Có vẻ bà ấy đã tẩm dầu hỏa lên người và tự thiêu ở căn phòng kiểu Nhật trên tầng 2.
Kasahara chỉ vào bản vẽ mặt bằng trên mặt bàn. Tôi nhìn hành động của cô ấy mà thấy khó hiểu.
Tác giả: Ơ? Khoan đã. Đây là bản vẽ mặt bằng nhà bố mẹ cô Kasahara mà?
Kasahara: À à, xin lỗi, tôi chưa nói với anh. Khu chúng tôi ở là một thị trấn có nhiều nhà xây sẵn theo chương trình phát triển cộng đồng. Vì vậy ở đây các nhà đều có chung một bản vẽ mặt bằng. Mọi người thường nói đùa rằng chỗ chúng tôi là “khu nhà nhân bản”.
Tác giả: Ra là vậy… Thế thì bản vẽ mặt bằng này cũng là bản vẽ mặt bằng nhà Matsue nhỉ.
Kasahara: Đúng vậy. Nên khi nghe bản tin nói “phòng kiểu Nhật”, tôi liền biết ngay là ở đâu. Nếu là “phòng kiểu Nhật” thì chỉ có căn phòng trên tầng 2 này thôi.
Căn nhà đã cháy thành tro của gia đình Matsue nhanh chóng bị dỡ bỏ, khu đất ấy được rao bán ngay sau đó nhưng đương nhiên không ai mua cả. Cậu con trai duy nhất còn sống sót Hiroki được đưa về nhà ông bà ở cùng tỉnh. Đó là một vụ hỏa hoạn thảm khốc, nhưng trong rủi có may là ngọn lửa không lan ra khu vực xung quanh và nhà Kasahara gần như không bị hư hại gì nhiều. Tuy nhiên, vụ hỏa hoạn đã đưa đến một sự thay đổi không ai ngờ tới.
Kasahara: Sau đó, không rõ vì lý do gì mà bố tôi trở nên kỳ lạ. Ông ấy vốn dĩ vui vẻ hời hợt, chẳng quan tâm gì mấy, nhưng lại đột nhiên trở nên ủ dột, như thể đã biến thành một con người khác.
Tác giả: Chắc là ông ấy bị sốc vì cái chết của vợ chồng hàng xóm?
Kasahara: Chẳng biết được. Tôi không nghĩ ông ấy là kiểu người biết buồn thương cho người khác.
Một thời gian sau đó, bố Kasahara đột nhiên rời khỏi nhà.
Kasahara: Ông ấy chỉ bỏ lại tờ đơn ly hôn và một bức thư ở phòng khách… Bức thư chỉ là vài dòng nhạt nhẽo máy móc, nhưng ông ấy ghi “tôi để lại số tiền bồi thường ly hôn là 20 triệu yên”, “ngôi nhà này để lại cho gia đình tôi”… nên tôi ngạc nhiên vô cùng. Mẹ tôi cũng bán tín bán nghi nhưng tháng sau số tiền và hợp đồng chuyển nhượng nhà đất thực sự được gửi tới.
Tác giả: Thế là bố cô đã làm đúng những gì hứa trong thư?
Kasahara: Đúng vậy. Mẹ tôi còn không thể tin nổi mà nói: “Ông ta thế mà cũng biết giữ lời hứa, từ khi kết hôn đến giờ, đây là lần đầu đấy!” Có vẻ như từ lâu bà đã không còn chút tình cảm nào với ông ấy, nên cũng chấp nhận chuyện ly hôn một cách dễ dàng. Mối liên kết giữa vợ chồng thật mong manh.
Nhờ 20 triệu yên bố để lại, cuộc sống của nhà Kasahara đã dư dả hơn trước đây nhiều. Có lẽ được giải thoát khỏi áp lực từ ông chồng nên tâm trạng mẹ cô ấy cũng tốt hơn, không khí trong nhà cũng tươi sáng lên. Thế nhưng, một ngày nọ, Kasahara biết được một sự thật kỳ lạ.
* * *
Kasahara: Cuối năm bố tôi rời đi, chúng tôi tổng vệ sinh nhà cửa. Tôi định nhân dịp này vứt hết những thứ không cần thiết trong phòng mình luôn một thể. Lúc mở ngăn tủ lâu lắm rồi không đụng vào, tôi thấy… chiếc điện thoại cốc giấy.
@Mọi lần sau khi nói chuyện xong, ông ấy đều qua lấy chiếc cốc giấy về, nhưng lần ấy tôi chờ mãi chẳng thấy ông ấy có vẻ gì sẽ qua. Nếu cứ để thế thì mẹ sẽ kêu ca là dây rợ vứt ở hành lang thật vướng víu, nên tôi thu chiếc cốc giấy của bố lại.
Kasahara: Đêm hôm đó, sau khi dùng xong, hai chiếc cốc giấy cứ thế được úp chồng lên nhau cất đi… Nhìn nó, tôi đột nhiên nhớ đến bố. Chẳng hiểu vì lý do gì, dù không muốn khóc nhưng nước mắt tôi cứ trào ra.
“Ơ kìa? Tại sao mình lại khóc?” – Tôi không khỏi ngỡ ngàng. Cuộc sống hai mẹ con tôi mỗi ngày đều hạnh phúc, tôi cũng chẳng yêu quý bố đến thế. Ấy vậy mà nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi. Tôi bỗng dưng muốn nghe giọng ông ấy. Có lẽ tôi thấy nhớ người bố nông cạn, vô trách nhiệm, hay tỏ vành tỏ vẻ ấy.
Có lẽ vì thế mà tôi làm chuyện này…
Kasahara cầm chiếc điện thoại cốc giấy lên, đi sang phòng của bố. Sau khi bố cô rời đi, giường của ông ấy vẫn còn ở đó.
Kasahara đặt một chiếc cốc giấy lên giường rồi mang chiếc còn lại về phòng mình. Lần đầu tiên sau bao nhiêu lâu, đường điện thoại cốc giấy lại kết nối phòng bố và phòng cô.
Kasahara: Tôi chui vào trong chăn, áp chiếc cốc giấy lên tai. Tất nhiên là chẳng thể nghe thấy gì cả. Thế nhưng làm vậy được một lúc thì kỳ lạ là trái tim tôi thấy yên bình, nhẹ nhàng hơn. Chẳng biết từ lúc nào, nước mắt của tôi đã khô, tâm trạng cũng thay đổi, tôi quyết định quay lại dọn dẹp tiếp. Không thế cứ sống mãi trong hoài niệm được.
Lúc ngồi dậy để đem cất chiếc điện thoại cốc giấy đi, Kasahara thấy một điều kỳ lạ.
Kasahara: Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra điều này: Sợi dây buông lỏng trên sàn nhà tạo thành những đường lượn sóng lòng vòng.
Tác giả: Tức là sợi dây bị lỏng phải không?
Kasahara: Đúng vậy. Kỳ lạ nhỉ? Với điện thoại cốc giấy, nếu dây không căng hết cỡ thì không thể nghe thấy tiếng đối phương, nên độ dài của dây nhất định phải xấp xỉ bằng khoảng cách từ đầu giường bố đến đầu giường tôi.
Tác giả: … Đúng vậy!
Kasahara: Nhưng dây lại lỏng, tức là nó dài hơn thế. Nếu vậy thì đáng lẽ tôi không thể nghe được tiếng của bên kia. Dây cũng không tự nhiên dài ra được… lạ thật đấy.
Tác giả: Mà trước kia cô có thể nói chuyện với bố qua đường điện thoại cốc giấy đó?
Kasahara: Vâng. Tôi chắc chắn có nghe thấy tiếng của bố qua cốc giấy.
Tác giả: Vậy có nghĩa là… bố cô nói chuyện với cô từ một căn phòng khác?
Kasahara: Anh nhìn bản vẽ mặt bằng xem. Không có chỗ nào như thế, phải không?
Quả thực là nếu sợi dây được nối từ đầu giường của Kasahara, điểm xa nhất sẽ là đầu giường của bố cô ấy. Nếu nối giữa hai điểm này mà còn dư dây thì…
Kasahara: Trong ngôi nhà này chẳng có chỗ nào đường điện thoại cốc giấy có thể hoạt động được.
Kasahara: Nhưng nếu vậy thì bố cô làm thế nào…?
Kasahara: Đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra. Khi nói chuyện với tôi, bố đang ở bên ngoài.
Quả thực không còn khả năng nào khác. Thế nhưng phòng của Kasahara ở tầng 2.
Nếu sợi dây được nối ra ngoài thì giữa chừng sẽ bị vướng vào khung cửa sổ, có vật cản thì âm thanh không thể truyền đi được.
Có thể có một tòa nhà ở cùng độ cao với tầng 2. Thế nhưng chuyện trùng hợp như vậy lấy đâu ra… Nghĩ đến đây, tôi cuối cùng cũng hiểu Kasahara có ý gì.
Tác giả: Ý cô là ở nhà bên cạnh?
Kasahara: Đúng vậy. Bố tôi dùng điện thoại cốc giấy từ tầng 2 nhà hàng xóm. Khi bắt đầu nghĩ đến khả năng ấy, tôi bồn chồn không yên. Tôi đi lấy thước đo khoảng cách. Độ dài đường dây điện thoại cốc giấy. Độ dài hành lang. Khoảng cách đến nhà hàng xóm. Thế rồi… tôi phát hiện ra một điều kinh hoàng.
Độ dài sợi dây vừa đủ để nối từ đầu giường tôi tới căn phòng kiểu Nhật của nhà Matsue.
Cái này tôi không thể khẳng định chắc nịch được… nhưng có vẻ vụ hỏa hoạn là do mẹ của Hiroki tự thiêu mà ra. Tôi thấy thông tin này được đăng trên tin tức địa phương lúc bấy giờ. Có vẻ bà ấy đã tẩm dầu hỏa lên người và tự thiêu ở căn phòng kiểu Nhật trên tầng 2.
Kasahara: Đương nhiên tôi không cho rằng lần nào dùng điện thoại cốc giấy bố cũng ở bên đó. Ông ấy có thể thay sợi dây khác. Nhưng mà, chí ít thì cái đêm chúng tôi nói chuyện… cái đêm nhà hàng xóm xảy ra hỏa hoạn, ông ấy chắc chắn đã ở căn phòng kiểu Nhật đó. Đêm đó bố tôi đã hành xử rất kỳ quặc. Giọng run run, nói chuyện chẳng ăn nhập gì hết. Chắc chắn điều này có liên quan gì đó với vụ hỏa hoạn.
Tác giả: Nhưng nguyên nhân xảy ra hỏa hoạn là do người vợ nhà đó tự thiêu mà… Tôi không nghĩ bố cô có thể liên quan đến chuyện đó…
Kasahara: Liệu đó có thực sự là một vụ tự sát không…
Tác giả: Nhưng nếu không phải tự sát thì…
Kasahara: Là giết người. Đó là kết luận tôi rút ra sau nhiều năm suy nghĩ… Phải chăng bố đã vừa nói chuyện qua điện thoại cốc giấy với tôi… vừa giết người.
Sự đối lập giữa giọng điệu nhẹ nhàng và những lời đáng sợ ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát. Kasahara vẫn tiếp tục với giọng nhỏ nhẹ.
Kasahara: Khoảng cách giữa nhà tôi và nhà hàng xóm chỉ khoảng một mét. Vì lúc đó đang là mùa hè, nên nhà Matsue mở cửa sổ để thông gió thì cũng chẳng có gì lạ. Hồi còn đi học, bố tôi chơi bộ môn điền kinh. Ông ấy có vẻ rất tự hào về khả năng vận động của mình, nên tôi không nghĩ ông ấy sẽ gặp khó khăn gì với việc trèo sang nhà hàng xóm qua đường cửa sổ. Tôi thì chịu, sợ lắm không thể làm được.
Tác giả: Cô nghĩ bố cô lẻn qua căn phòng kiểu Nhật bên nhà Matsue qua đường cửa sổ, giết người vợ nhà đó, rồi thiêu cái xác…?
Kasahara: Nếu đúng là thế thật thì cũng dễ hiểu khi ông ấy không thể tập trung nói chuyện với tôi. Sau đó, ông ấy đã trèo cửa sổ trở về nhà, chờ đợi và giả vờ như không biết gì khi mọi chuyện trở nên náo loạn.
Tác giả: Một vụ giết người được ngụy tạo thành tự thiêu…
Kasahara: Tôi không biết động cơ là gì, nhưng gia đình hai bên có quan hệ gần gũi, nên có thể có những vấn đề mà trẻ con không biết. Ngoài ra còn có nhiều nghi vấn khác như liệu ông ấy chỉ có hiềm khích với người vợ nhà bên, hay đã định giết cả gia đình Matsue, rồi tại sao lại phải ngụy trang thành tự thiêu… Thế nhưng có một điều tôi chắc chắn. Đó là bố tôi muốn dùng tôi làm nhân chứng ngoại phạm cho ông ấy.
Tác giả: Nói tóm lại, ông ấy dùng việc nói chuyện qua điện thoại cốc giấy với cô để khiến cô nghĩ “lúc đó bố đang ở phòng ngủ”, phải không?
Kasahara: Vâng. Tôi nghĩ ông ấy định chứng minh bản thân “vô can” qua việc để tôi khai điều đó với cảnh sát.
Tác giả: Nhưng nói chuyện trực tiếp thì đã đành, “nói chuyện qua điện thoại cốc giấy” đâu phải bằng chứng ngoại phạm vững chắc, chưa kể lời khai của người thân trong gia đình, đặc biệt lại còn là bố-con, thì ngay từ đầu đã không phải bằng chứng thuyết phục trước tòa.
Kasahara: Vậy sao? Tôi không biết điều đó… Có lẽ bố tôi cũng không biết đâu. Tôi nghĩ bố tôi là kiểu sẽ hành động bộc phát mà không suy xét, nghiên cứu trước.
Tác giả: Nhân tiện thì bố cô có bị cảnh sát gọi đến thẩm vấn không?
Kasahara: Không hề. Nói thế này có vẻ hơi tùy tiện, nhưng số ông ấy đỏ lắm. Tôi nghĩ nếu là ông ấy, thì hoàn toàn có thể thực hiện một tội ác hoàn hảo mà chẳng phải hao tâm tổn sức. Nhưng sau khi thực sự xuống tay giết người, có lẽ ông ấy không chịu nổi gánh nặng tội lỗi nên mới rời nhà chạy trốn. Sốc thật đấy. Cả tôi, cả chiếc điện thoại cốc giấy, đối với ông ấy đều chỉ là công cụ để giết người…
* * *
Từ đó, Kasahara cứ thế ôm trong lòng nghi vấn không thể giãi bày với ai mà sống qua ngày. Thế rồi một ngày, cô ấy nhận được tin bố mình đã qua đời. Đó là năm 1994, hai năm sau vụ hỏa hoạn nhà Matsue.
Kasahara: Có vẻ là tự sát. Ông ấy tự nhốt mình trong phòng tại nhà riêng, dùng băng dính dán kín cửa nẻo, rồi uống một lượng lớn thuốc ngủ. Tôi nghe nói bên cạnh xác ông ấy có một con búp bê kỳ quái nữa… Thật sự không biết phải nghĩ gì nữa. Có lẽ tinh thần ông ấy không ổn định.
Tác giả: “Nhà riêng” này là chỗ ở mới của bố cô à?
Kasahara: Đúng vậy. Sau khi ly hôn, hình như ông ấy đã mua một ngôi nhà cũ ở thành phố Ichinomiya, tỉnh Aichi. Lần đầu tiên tôi đến đó là vào đám tang của ông ấy. Ngôi nhà ấy rất lớn, trước sảnh còn có một thảm hoa đang xây dở. Theo lời hàng xóm thì trước khi ông ấy qua đời ít lâu, nó còn đang được tu bổ, cải tạo lại.
Tác giả: Tu bổ cải tạo?
Kasahara: Vâng. Mà có một chỗ cải tạo tôi không hiểu lắm. Nói chính xác thì là dỡ bỏ đi. Tôi nghe nói họ dỡ bỏ nguyên một căn phòng đi.
“Dỡ bỏ nguyên một căn phòng đi”… Tôi đã nghe thấy điều này ở đâu đó rồi.
Kasahara: À đúng rồi. Còn một điều kỳ lạ nữa về nhà của bố tôi. Lúc soạn lại di vật của ông ấy, tôi tìm thấy một tấm ảnh. Đó là ảnh một cậu bé đang ăn cơm bao trứng ở nhà mới của bố tôi. Cậu bé ấy gầy gò và có nhiều vết bầm tím khắp người.
Tác giả: Bầm tím…
Kasahara: Trông thương lắm. Trong số họ hàng nhà tôi không có đứa trẻ nào như vậy, tôi cũng không biết là ai, nhưng cậu bé ấy có gương mặt khá giống tôi. Tôi nhớ sau đó đã thấy mặt cậu bé ấy trên bản tin truyền hình. Chính là cậu bé tên Mitsuhashi Naruki, qua đời vì bị bố mẹ bạo hành. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết cậu bé ấy và bố tôi có quan hệ gì.