HỒ SƠ THỨ 11
“Nếu chỉ là một giấc mơ thì nó quá đỗi chân thật. Đến tận bây giờ, tôi gần như vẫn nhớ rõ mồn một cái lạnh của sàn nhà, cảm giác khi chạm vào những bức tường. Iruma Ren, một nhà thiết kế tự do hai mươi tư tuổi nói.”
Trước đây chúng tôi từng liên hệ trao đổi công việc, nên khi cuốn sách Ngôi nhà kỳ quái 1 hoàn thành, tôi đã gửi tặng anh ấy một bản. Một năm sau đó, tôi nhận được điện thoại từ anh ấy.
“Bây giờ tôi mới đọc xong cuốn sách” – sau khi thông báo vậy, anh ấy bắt đầu kể cho tôi một kỷ niệm kỳ quái về “ngôi nhà” của anh ấy.
Iruma: Nhà bố mẹ đẻ tôi ở Niigata, tôi sống với họ cho đến khi tốt nghiệp cấp ba. Tại ngôi nhà đó, tôi đã có một trải nghiệm vi diệu khi còn là một đứa nhóc.
Đó là năm trước khi vào lớp Một, nên lúc đó chắc tôi khoảng tầm năm, sáu tuổi. Anh cũng biết đấy, ký ức hồi nhỏ thường vụn vặt, không đầu không cuối, nhỉ? Chuyện của tôi cảm giác cũng như vậy đó.
Ký ức ấy bắt đầu với một cơn hoa mắt chóng mặt dữ dội.
Iruma: Tôi nhớ chắc chắn là đang ở trong nhà, nhưng lại không thể nhớ ra cụ thể chỗ nào. Chẳng hiểu sao đầu tôi xoay mòng mòng, đứng không vững nên tôi vô thức ngồi xổm xuống sàn. Khi cơn chóng mặt dịu xuống, tôi ngẩng lên nhìn và thấy có một cánh cửa ngay trước mắt.
“Ủa? Ở chỗ này có cửa sao?” – tôi hoang mang nghĩ, tiến lại gần và kéo cửa ra thì thấy bên trong là một căn phòng nhỏ xíu. Không phải là một căn phòng chật hẹp thông thường, mà nó nhỏ vô cùng. Sàn phòng chỉ cỡ nửa tấm chiếu tatami, ba người lớn cùng vào là chật cứng. Nhưng trần lại khá cao. Tôi vẫn nhớ cảm giác lành lạnh dưới chân khi bước vào đó, nên có lẽ sàn nhà làm từ vật liệu lót sàn. Đó là một căn phòng kỳ lạ không có cửa sổ, chỉ có những bức tường trắng trơn. Bồn chồn nhìn quanh, tôi thấy trên sàn có một hộp gỗ nhỏ, mở nắp hộp ra… bên trong là một thứ cực kỳ đáng sợ.
Tác giả: Thứ đáng sợ?
Iruma: Đúng vậy. Nhưng tôi không nhớ rõ là gì. Có lẽ… ừm… tôi nhớ đã cầm nó lên bằng cả hai tay, hình như là một vật thể thon dài… Cảm giác khá cứng… Tôi sợ quá nên lập tức để lại vào hộp, rời căn phòng đó và chạy về phòng mình. Để xua đi cảm giác sợ hãi, tôi cắm đầu vào bộ truyện tranh hài hước mà mình thích nhất lúc bấy giờ, và một lúc sau thì bố mẹ tôi trở về.
Tác giả: Vậy là khi anh Iruma vào căn phòng đó, bố mẹ anh đang đi ra ngoài?
Iruma: Vâng. Sau đó, tôi bình tâm lại nên cũng to gan hơn. Đêm hôm đó, tôi định thử vào căn phòng đó một lần nữa, nhưng chẳng thể tìm thấy nó ở đâu cả.
Tác giả: Tóm lại là căn phòng đã biến mất phải không?
Iruma: Đúng vậy. Tôi đã mở hết tất cả cửa nẻo trong nhà để tìm, nhưng không thấy căn phòng nhỏ kỳ quái đó đâu. Hỏi thử bố mẹ thì bị cười vào mặt, bảo là: “Con nằm mơ à?” Chậc, chuyện này quả là ảo thật đấy. Nhưng nếu chỉ là một giấc mơ thì nó quá đỗi chân thật. Đến tận bây giờ, tôi gần như vẫn nhớ rõ cái lạnh của sàn nhà, cảm giác khi chạm vào những bức tường…
Tác giả: Ừm… Nhân tiện thì từ đó trở đi anh có vào được căn phòng ấy thêm lần nào nữa không?
Iruma: Không. Chỉ có duy nhất lần ấy. Căn phòng chỉ xuất hiện một lần… nghe như chuyện tâm linh huyền bí vậy. Có lẽ cách lý giải thực tế nhất là như lời bố mẹ tôi – đó chỉ là một giấc mơ.
Thế nhưng, có một điểm khiến tôi thấy lấn cấn, đó là anh ấy kể chuyện này cho tôi sau khi đọc cuốn sách của tôi.
Iruma: “Chuyện trong mơ”… Chẳng biết từ lúc nào, tôi cũng bắt đầu nghĩ vậy. Thế nhưng, sau khi xem thử cuốn sách anh tặng, một ý nghĩ khác đã lóe lên trong đầu tôi. Trong Ngôi nhà kỳ quái 1 có một phần nói về căn phòng bí mật nhỉ.
Tác giả: Vâng. Là phần nói về lối vào một căn phòng được giấu sau bàn thờ…
Iruma: Khi đọc phần đó, tôi đã nghĩ “có lẽ nào…?”
Tác giả: Vậy đó là một căn phòng bí mật…?
Iruma: Vâng… Nói thật thì tôi nghĩ thật phi lý khi một ngôi nhà bình thường lại có phòng bí mật. Thế nhưng, nếu chuyện hôm đó không phải là một giấc mơ, thì ngoài nó ra, chẳng còn cách lý giải nào khác. Nếu xét các khả năng thì cũng có thể lúc xây nhà, bố tôi nổi hứng xây nó chẳng hạn… Kiểu như đàn ông ai mà chẳng mơ mộng về một căn phòng bí mật, phải không? Nhưng nhà tôi không có bàn thờ nên tôi cứ băn khoăn căn phòng… hay đúng hơn là cánh cửa kia, được che giấu kiểu gì.
Tác giả: Nếu anh nhớ đúng thì cánh cửa biến mất rồi lại xuất hiện nhỉ?
Iruma: Đúng rồi. Không biết chuyện ảo diệu như phép thuật ấy có thật không. Nhân đây tôi có điều muốn nhờ anh… anh cùng tôi đi tìm thử nhé?
Tác giả: Hả?
Iruma: Chúng ta qua nhà bố mẹ tôi tìm căn phòng bí mật ấy đi. Anh cũng định viết phần tiếp theo của cuốn sách mà? Lúc đó lấy nó làm tư liệu luôn, không tốt sao?
Tác giả: Ấy ấy… Có tư liệu thì tuyệt thật, nhưng tôi không muốn làm phiền tới nhà bố mẹ anh…
Iruma: Không sao đâu. Giờ chỉ có bố tôi sống một mình ở ngôi nhà ấy, nhưng ban ngày ông ấy đi làm, nên chẳng có ai cả. Tôi vẫn thường một mình về nhà, tự mở cửa đi vào mà chẳng hỏi han xin phép gì.
Tác giả: Anh Iruma là người nhà nên không sao, nhưng tôi là người ngoài mà.
Iruma: Không vấn đề gì. Tôi vẫn thỉnh thoảng đưa bạn bè cũng là dân thiết kế về tổ chức tiệc thịt nướng trong sân vườn mà. Tôi là con một nên được bố chiều lắm, ông ấy gần như bỏ qua mọi chuyện cho tôi, nên có đưa người lạ tới nhà cũng chẳng sao cả.
Cuối cùng, tôi đầu hàng trước sự nhiệt tình của Iruma (và bản thân tôi cũng thấy khá hứng thú), và tuần sau, hai chúng tôi đã sang nhà bố mẹ anh ấy.
* * *
Sau khi cúp điện thoại, tôi ngồi sắp xếp lại thông tin.
Căn phòng chỉ xuất hiện một lần thuở nhỏ… Nếu đó không phải là một giấc mơ, thì nghi vấn cần điều tra là vì sao nó chỉ xuất hiện duy nhất một lần. Căn phòng hiện ra vào năm trước khi Iruma vào cấp một… năm anh ấy sáu tuổi. Tháng 5 năm 2022 Iruma bước sang tuổi hai mươi tư, tính toán đơn giản thì chuyện đó xảy ra mười tám năm trước… tức là năm 2004. Một ngày nào đó trong năm 2004, ở nhà anh ấy đã xảy ra một “chuyện gì đó”. Đến đây, tôi nghĩ tới một khả năng. Tìm kiếm vài từ trên mạng, kết quả ra đúng như những gì tôi nghĩ. Nếu suy luận của tôi đúng thì có thể tìm thấy vị trí của căn phòng bí mật ấy cũng nên.
Thứ Hai tuần sau, chúng tôi gặp nhau ở ga Tokyo, và Iruma lái xe đưa tôi tới tỉnh Niigata. Dọc đường đi, tôi hỏi anh ấy những gì thấy lấn cấn hôm qua.
Tác giả: Hiện giờ bố anh sống một mình ở ngôi nhà đó sao?
Iruma: Đúng vậy.
Tác giả: Xin lỗi nhưng tôi có thể hỏi chuyện gì đã xảy ra với mẹ anh không?
Iruma: Bà ấy ly hôn với bố tôi rồi. Đúng năm tôi vào đại học. Quan hệ giữa họ không xấu nhưng cũng không thể nói là tốt, nên tôi cảm thấy chuyện đó xảy ra cũng không có gì lạ.
Tác giả: Giờ anh còn gặp mẹ không?
Iruma: Có. Hôm trước chúng tôi vừa đi ăn với nhau. Mỗi lần gặp, bà ấy đều lo lắng đủ thứ, đau đầu lắm. Nào thì “có ăn rau củ đầy đủ không đấy?”, nào thì “đi khám sức khỏe chưa?”.
Tác giả: Bố mẹ là thế đấy. Anh nên lấy làm biết ơn.
Nhà bố mẹ Iruma nằm ở một khu vực yên bình của thành phố Myoko, giữa vùng ngoại ô. Đó là một ngôi nhà kiểu dáng hiện đại với tường bao ngoài mang hai tông màu trắng-xanh navy và nhiều cửa sổ lớn. Ngôi nhà được bố mẹ Iruma mua mới vào năm họ kết hôn, tám năm sau đó, khi con trai trưởng của họ là Iruma ra đời, ngôi nhà được cải tạo trên quy mô lớn.
Tác giả: Ngôi nhà đẹp ghê.
Iruma: Bố tôi là người rất chú trọng tính thẩm mỹ. Hẳn ông ấy đã dành nhiều tâm sức cho nó lắm.
Tác giả: Vậy sao. Có phải bố anh cũng làm công việc liên quan đến thiết kế?
Iruma: Ừm… Cũng có thể nói vậy. Nhưng không phải thiết kế nghệ thuật mà là thiết kế sản phẩm cho một nhà máy kim khí. Nghe nói là sản xuất các chế phẩm liên quan đến đất hiếm, nhưng tôi cũng không rõ lắm. Mà thôi, đứng đây nói chuyện làm gì, vào trong đi.
Anh ấy lấy chìa khóa từ trong túi ra và mở cửa.
Sàn nhà sáng bóng và giấy dán tường chống thấm màu trắng, bên trong ngôi nhà cũng giống như bên ngoài, mang một vẻ hiện đại, có tính thẩm mỹ cao.
Lúc đó là 11 giờ sáng. Hình như bố anh ấy khoảng 8 giờ tối mới về đến nhà nên chúng tôi khá dư dả thời gian. Trước tiên, Iruma giới thiệu một vòng quanh nhà cho tôi. Vừa đi, tôi vừa ngoáy bút vẽ sơ đồ nhà đơn giản vào sổ tay.
Sau khi đi thăm thú hết một vòng các phòng, anh ấy đưa tôi vào phòng khách ăn bánh uống trà.
Ngôi nhà được thiết kế vô cùng xa hoa, với cửa kính ở hướng nam và bắc có thể nhìn ra sân vườn.
Tác giả: Ờm… Anh Iruma này, hẳn là điều kiện nhà anh cũng tương đối khá giả nhỉ?
Iruma: Không không, nhà tôi nào có thế.
Tác giả: Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một căn phòng khách có sân vườn ở cả hai bên đấy.
Iruma: Vì là ở quê thôi. Ở trong thành phố thì không sử dụng đất đai dư dả thế này được. … À, nhân tiện thì anh thấy sao? Sau khi đã đi xem thử một vòng quanh nhà rồi?
Tác giả: À à, về chuyện đó thì…
Tôi mở cuốn sổ tay đã vẽ sơ đồ nhà lúc trước trên bàn.
Tác giả: Theo tôi thấy thì không có cửa ẩn hay gì đó như vậy cả. Vì thế, chúng ta chỉ có thể so sánh ký ức của anh Iruma với bản vẽ mặt bằng nhà, và phỏng đoán căn phòng bí mật ở đâu. Trước hết, hãy tổng kết lại các điểm chính. Tôi nghĩ trong ký ức của anh Iruma có bốn điểm mà tôi thấy đặc biệt quan trọng:
1. Cảm giác chóng mặt đột nhiên ập tới, và khi cảm giác ấy dịu đi, anh nhìn lên thì thấy trước mặt có một cánh cửa.
2. Khi kéo cửa ra, bên trong là một căn phòng nhỏ.
3. Sàn phòng có kích thước khoảng nửa tấm chiếu tatami.
4. Khi mở chiếc hộp nhỏ đặt trên sàn ra, Iruma đã thấy một vật đáng sợ. Sau đó anh chạy trốn về phòng của mình.
Tác giả: Đầu tiên, liên quan đến điểm 4, vì anh “chạy trốn” về phòng của mình, nên có thể suy ra là căn phòng bí mật cách phòng của anh một khoảng kha khá.
Iruma: Đúng vậy.
Tác giả: Tiếp theo, về điểm 3, “sàn phòng có kích thước khoảng nửa tấm chiếu tatami”, vậy có nghĩa là cánh cửa cũng có chiều rộng khoảng nửa tấm chiếu tatami. Thế thì, điều cần phải suy nghĩ ở đây là cánh cửa được che giấu kiểu gì?
Tác giả: Ví dụ, nếu cánh cửa được giấu vào một bức tường lớn thì tôi nghĩ kiểu gì cũng có thể nhìn ra đường viền của nó.
Tác giả: Vì vậy, nếu được giấu vào tường, thì bức tường đó phải là một bức tường hình chữ nhật có cột bao quanh, phải không? Trong lúc thăm quan các phòng, tôi đã thử tìm xem có nơi nào như thế không và phát hiện được đúng một chỗ.
Tác giả: Là ở đoạn cuối hành lang bên cạnh phòng khách. Ở đó, phía bên kia tường là nhà bếp. Đúng ra thì trổ một cánh cửa ở đó sẽ rất tiện. Tại sao lại không làm vậy? Có lẽ nào giữa hành lang và bếp có gì đó? Chẳng hạn như một không gian nhỏ chẳng hạn.
Iruma: Một không gian nhỏ…?
Tác giả: Chúng ta hãy thử kiểm tra xem. Anh hãy đến hành lang. Tôi sẽ vào bếp.
Tôi áp tai lên bức tường bếp.
Tác giả: Iruma! Tôi đã chuẩn bị xong rồi! Anh gõ mạnh vào tường đi.
Iruma: Hiểu rồi!
Từ phía bên kia tường, tôi nghe có tiếng “cộp! cộp!” Âm thanh rất nhỏ, cảm giác như từ xa dội về. Quả đúng như tôi nghĩ. Có vẻ có một khoảng không giữa hành lang và nhà bếp. Đó là căn phòng bí mật.
Tôi vội vàng chạy ra hành lang.
Ở bức tường cuối hành lang, hai bên trái phải và phía trên có khung gỗ mỏng. Nếu phán đoán của tôi chính xác thì bức tường hình chữ nhật được bao quanh bởi khung gỗ mỏng ấy chính là “cánh cửa”.
Iruma áp tay lên cánh cửa ra sức đẩy, thế nhưng nó chẳng xê dịch lấy một phân.
Iruma: Mở kiểu gì đây…?
Tác giả: Điều cần chú ý tiếp theo là: [2. Khi kéo cửa ra, bên trong là một căn phòng nhỏ]. Lúc đó anh không “đẩy”, mà “kéo” cửa mở ra. Nói cách khác, cánh cửa này là loại cửa kéo về phía hành lang để mở ra. Tức là để mở cửa, cần có tay cầm, nhưng trên bức tường này không có tay cầm nào cả. Thế thì lúc đó anh đã mở cửa kiểu gì. Giá anh có thể nhớ ra, nhưng có khi nào lúc ấy cánh cửa vốn dĩ đã hơi hé mở không?
Iruma: Vậy là tôi đã kéo cánh cửa đang hé để mở nó ra, phải không?
Tác giả: Tôi nghĩ vậy. Anh cảm thấy “căn phòng đột nhiên hiện ra” là bởi bức tường đã hé mở vì một lý do nào đấy. Đó là lần đầu tiên anh nhận ra bức tường là một “cánh cửa”. Lý do khiến căn phòng chỉ xuất hiện duy nhất một lần là vì từ đó trở đi cánh cửa luôn đóng… Tôi nghĩ có thể giải thích sự việc theo hướng này.
Iruma: Nhưng tại sao lúc đó nó lại mở ra nhỉ…
Tác giả: Về điểm này, cần tham khảo ký ức [1. Cảm giác chóng mặt đột nhiên ập tới, và khi cảm giác ấy dịu đi, anh nhìn lên thì thấy trước mặt có một cánh cửa]. Chắc chắn nó có liên quan tới cảm giác chóng mặt.
Iruma: Chóng mặt…
Tác giả: Thật ra, lần đầu nghe anh kể về chuỗi sự việc này qua điện thoại, tôi đã để ý đến một chuyện. Iruma, anh nhớ rất rõ tình hình lúc bước vào phòng, nhưng lại quên mất “thứ đáng sợ” trong hộp là gì.
Iruma: Vâng.
Đó là một căn phòng kỳ lạ không có cửa sổ, chỉ có những bức tường trắng trơn. Bồn chồn nhìn quanh, tôi thấy trên sàn có một hộp gỗ nhỏ, mở nắp hộp ra… bên trong là một thứ cực kỳ đáng sợ… Nhưng tôi không nhớ rõ là gì.
Tác giả: Tôi nghĩ chênh lệch lớn giữa những ký ức này là một cơ chế bảo vệ.
Tác giả: Não bộ của anh đã tự động xóa bỏ “thứ đáng sợ” đi để sau này nhớ lại không thấy kinh hãi nữa. Chính vì vậy trong trường hợp này, ký ức trước khi bước vào căn phòng của anh cũng trở nên mơ hồ.
Tôi nhớ chắc chắn là đang ở trong nhà, nhưng lại không thể nhớ ra cụ thể chỗ nào. Chẳng hiểu sao đầu tôi xoay mòng mòng, đứng không vững nên tôi vô thức ngồi xổm xuống sàn. Khi cơn chóng mặt dịu xuống, tôi ngẩng lên nhìn và thấy có một cánh cửa ngay trước mắt.
Tác giả: Anh không nhớ trước khi thấy chóng mặt thì chuyện gì đã xảy ra?
Iruma: Vâng, hoàn toàn không nhớ gì cả.
Tác giả: Vậy có nghĩa là trước khi cơn chóng mặt xuất hiện, chuyện gì đó “cực kỳ đáng sợ” đã xảy ra với anh. Vì thế não bộ anh mới xóa bỏ phần ký ức ấy đi.
Iruma: Nhưng mà… ở trong nhà thì làm gì có chuyện gì đáng sợ đến mức ấy nhỉ…
Tác giả: Có khi nào là động đất không?
Iruma: Động đất á?
Tác giả: Từ tuổi của anh tính ngược lại thì cánh cửa mở ra vào năm 2004. Rồi dựa trên ký ức “cảm giác lành lạnh dưới chân khi bước vào đó”, chúng ta có thể dự đoán chuyện xảy ra vào mùa lạnh.
Iruma: A!… Là trận động đất Chuetsu sao…
Ngày 23 tháng 10 năm 2004, một trận động đất mạnh 6,8 độ richter đã xảy ra tại khu vực Chuetsu, tỉnh Niigata. Mặc dù khu vực nhà Iruma rung lắc ít hơn khu vực gần tâm chấn, nhưng cũng chịu thiệt hại đáng kể. Có khi nào cánh cửa mở ra là vì những rung động địa chấn đó không?
Iruma thẫn thờ, tỏ ra bối rối suốt một lúc.
Tác giả: … Anh không hiểu hả…
Iruma: Không… tôi hiểu. Chỉ là tôi lấy làm lạ tại sao từ đó đến giờ mình không hề nghĩ đến khả năng này. Dù đã nghe đi nghe lại chuyện ngày hôm đó trên ti vi rồi trong giờ học ở trường nữa.
Tác giả: Có lẽ hồi nhỏ anh không thể liên kết hai chuyện đó với nhau. Là người dân ở khu vực chịu ảnh hưởng của động đất, hiện thực đau buồn trong quá khứ mà anh phải đối mặt, và ký ức về “căn phòng bí ẩn đột nhiên hiện ra kỳ ảo như truyện cổ tích” – hai sự việc ấy hiện lên trong đầu anh một cách rời rạc như nước với dầu, và anh không thể nào móc nối chúng lại với nhau.
Iruma: Vậy sao… có lẽ là vậy cũng nên.
Tác giả: Nếu cửa mở ra vì rung động địa chấn, tôi nghĩ có khi nó không khóa đâu. Nhưng vì cánh cửa khớp như in với khung gỗ, nên không có tay cầm thì không thể mở ra.
Iruma: Vậy chẳng lẽ chỉ còn cách rung lắc cả ngôi nhà. Hoặc chúng ta có thể dùng giác hút áp lên cửa chăng?
Tác giả: Nếu có thể làm thế thì tuyệt. Nhưng giấy dán tường là loại giấy vải, nên chắc giác hút sẽ không dính đâu.
Iruma: Thế mua cưa xích về thử được không?
Tác giả: Đừng nói những điều đáng sợ như thế. Chậc… nếu đã làm ra cửa ẩn thì chắc chắn phải có phương pháp để mở nó. Thử nhiều cách xem. Nhìn này, còn chưa đến 12 giờ. Chúng ta còn khối thời gian cho đến lúc bố anh về.
Sau đó chúng tôi thử đủ cách có thể nghĩ ra, từ sờ mó, gõ đập đến leo lên gác mái… Nhưng vẫn chẳng có tiến triển gì. Đến lúc để ý thì đã hơn 2 giờ chiều.
Tác giả: Không mấy tiến triển nhỉ.
Iruma: Nghỉ ngơi thay đổi tâm trạng tí đi? Hay lại uống trà nhé.
Vậy là chúng tôi quay trở về phòng khách.
Khi đó, ánh mắt tôi lướt qua khu vực tủ đồ được bố trí ở góc phòng. Nhìn cánh cửa đó, tôi cảm thấy có chút kỳ lạ. Tủ đồ hiếm khi sử dụng loại “cửa kéo một bên”.
Thông thường thì đa phần khu vực tủ đồ kiểu này sẽ dùng loại “cửa kéo hai bên”. Cả hai cánh cửa tủ đều mở ra được sẽ giúp lấy đồ vật bên trong ra dễ dàng hơn.
Ngược lại, “cửa kéo một bên” chỉ mở được một cánh nên sẽ khó lấy những thứ ở tít sâu trong góc. Tại sao lại mất công làm cửa loại này nhỉ. Đang nghi ngờ nhìn chằm chằm, một hình ảnh chợt vụt qua đầu tôi. Tôi vội vàng bước về phía bàn, nhìn bản vẽ mặt bằng trong cuốn sổ tay vẫn còn để mở trên đó.
Tác giả: Khu vực tủ đồ này và “căn phòng bí mật” nằm cạnh nhau chăng?
Iruma: … Đúng vậy… Có khi nào khu vực này ẩn chứa bí mật gì đó?
Tác giả: Không có cách nào để kiểm tra, nhưng thử xem nhé.
Chúng tôi lấy hết mọi thứ trong khu vực tủ đồ ra, dọn trống tất cả. Rồi tôi một mình cầm đèn pin chui vào. Dù đã soi từng ngóc ngách bên trong nhưng vẫn không tìm thấy điểm gì khác lạ.
Iruma: Sao rồi? Có gì không?
Tác giả: … Không
Iruma: Bụi lắm. Nếu không có gì thì anh mau chóng ra ngoài đi.
Tác giả: Không, vẫn còn chỗ tôi chưa nhìn thử.
Tôi vẫn đứng trong tủ, đóng cửa lại. Khi cửa đã đóng hoàn toàn, ánh đèn pin chiếu tới “một thứ gì đó”. Đó là một “chỗ lõm” hình vuông nhỏ xíu được khắc vào mặt trong của cánh cửa cố định.
Nhờ kết cấu của cửa kéo một bên, nó được che giấu vô cùng tài tình. Vết lõm rộng chừng một centimet, sâu chừng hai đến ba milimet. Trông như phần tay cầm của cửa. Tôi đưa ngón tay vào vết lõm, kéo nó sang phía bên trái (về phía hành lang). Lập tức có tiếng “xoạch” vang lên, cánh cửa cố định khẽ xê dịch một chút.
Tác giả: Anh Iruma! Vừa rồi anh có thấy gì không?
Iruma: Hả? Cái gì cơ?
Tác giả: Là cánh cửa cố định, nó vừa trượt về phía hành lang khoảng một centimet đấy?
Iruma: Tôi vẫn đứng nhìn suốt mà hoàn toàn không thấy nó xê dịch gì cả.
Tác giả: Sao có thể thế. Tôi sẽ di chuyển nó một lần nữa, anh nhìn kỹ nhé.
Một lần nữa, tôi lại đưa tay vào chỗ lõm. Có thể cảm nhận rõ sức nặng của nó, tôi lại đẩy cửa về phía hành lang khoảng một centimet nữa.
Tác giả: Sao rồi?
Iruma: Chỉ nghe tiếng “xoạch”, không thấy nó xê dịch gì cả.
Tác giả: Lạ nhỉ.
Cánh cửa cố định rõ ràng đã trượt về bên trái, nhưng bên ngoài không có gì thay đổi cả. Ngay lập tức, một khả năng khác lóe lên trong đầu tôi: Cánh cửa cố định gồm hai lớp chồng lên nhau – một “lớp ván cố định bên ngoài” và một “lớp ván có thể dịch chuyển bên trong”. Nói tóm lại, nó có kết cấu hai lớp.
Nếu “lớp ván bên trong” trượt về phía hành lang, thì có một khoảng không giữa bức tường ngăn cách giữa hành lang và phòng khách. Và phía bên đó chính là căn phòng bí mật. Có lẽ nào đẩy hết cỡ “lớp ván bên trong” về phía hành lang, thì cửa căn phòng bí mật sẽ mở ra? Chúng tôi không biết cơ chế đó thế nào, nhưng nếu mở được cửa thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ.
Tôi lại móc ngón tay vào chỗ lõm và vận hết sức kéo nó về phía hành lang. Tiếng “xoạch xoạch xoạch” vang lên. Nghe âm thanh ấy, không hiểu sao trong lòng tôi đột nhiên thấy bất an. Liệu cánh cửa có thật sự mở ra bằng cách này không?
Tôi dừng tay, bình tĩnh lại… Càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.
Tấm ván quá nặng. Lớp ván bên trong là gỗ. Nó nặng đến mức chỉ dịch chuyển có vài centimet thôi mà đau hết cả ngón tay, thế thì lạ quá. Chính lúc đó, một ký ức vụt hiện ra trong đầu tôi. Một đoạn hội thoại bình thường mà tôi trao đổi với Iruma lúc trước. Giây phút nhớ ra nó, tất cả thông tin từ trước đến giờ bắt đầu liên kết lại với nhau trong đầu tôi. Và thế là tôi đi đến một kết luận.
Tác giả: Anh Iruma này.
Iruma: Tôi đây.
Tác giả: Nhờ anh tìm giúp tôi một vật được không? Anh vào phòng bố anh tìm cho tôi một miếng nam châm với.
Iruma: Nam châm á?
Tác giả: Nhất định đâu đó trong phòng bố anh sẽ có một miếng nam châm lớn đấy.
* * *
Vài phút sau, Iruma trở lại phòng khách, mặt đầy vẻ nghi ngờ, trong tay là một miếng nam châm lớn, đường kính lên đến gần mười centimet.
Iruma: Nó ở trong ngăn kéo tủ ở phòng bố tôi. Nhưng làm sao anh biết có một miếng nam châm lớn ở đó vậy?
Tác giả: Tôi suy nghĩ mãi về cơ chế mở cánh cửa căn phòng bí mật. Cuối cùng nghĩ ra là dùng nam châm. Miếng nam châm sẽ được dùng làm tay cầm để mở cửa. Anh Iruma, giờ nhờ anh mang nó ra hành lang, áp lên bức tường ở cuối hành lang, rồi cứ để đó một lúc.
Iruma: Hả?
Chắc bên trong bức tường ngăn cách giữa hành lang và phòng khách có kẹp một miếng kim loại. Khi kéo tấm ván bên trong, miếng kim loại bị đẩy về phía căn phòng bí mật. Khi đó, nếu từ bên ngoài áp một miếng nam châm lên cánh cửa, nó sẽ hút lấy miếng kim loại bên trong và trở thành tay cầm để mở cửa. Tất nhiên nếu dùng loại nam châm thông thường, lực từ sẽ không đủ và nó sẽ rời ra trước khi mở được cửa. Nhưng nếu dùng nam châm Neodymium thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Nam châm Neodymium thường được gọi là “nam châm mạnh nhất thế giới”, và nếu dùng một miếng lớn, dù có một lớp vật liệu ngăn ở giữa như ván gỗ, thì lực từ vẫn khá đáng kể.
Hơn nữa, nam châm Neodymium là nam châm đất hiếm, có tên khác là nguyên tố đất hiếm.
Ừm… Cũng có thể nói vậy. Nhưng không phải thiết kế nghệ thuật mà là thiết kế sản phẩm cho một nhà máy kim khí. Nghe nói là sản xuất các chế phẩm liên quan đến đất hiếm, nhưng tôi cũng không rõ lắm.
Có thể nói đây là lĩnh vực chuyên môn của bố Iruma.
Một lúc sau, tôi nghe tiếng Iruma từ hành lang vọng tới: “Đã chuẩn bị xong rồi đó”. Tôi dồn hết sức vào những ngón tay, kéo tấm ván gỗ. Giây phút tiếp theo, Iruma la toáng lên.
Iruma: Ối trời! Quá đỉnh! Đây rồi! Nó đây rồi!
Tác giả: Iruma! Cẩn thận, từ từ kéo nó về phía anh đi.
Chẳng mấy chốc từ phía hành lang có tiếng “Kéttt” vọng tới. Tôi chui ra khỏi tủ đồ, đi tới hành lang. Cánh cửa đã mở ra.
Tác giả: Iruma… chúng ta làm được rồi… Cuối cùng cũng xong!
Iruma: … Vâng.
Iruma từ từ bước vào phòng. Căn phòng đại khái giống như trong ký ức của anh ấy. Tường giấy trắng. Sàn nhà vuông. Cả chiếc hộp cũng ở đó.
Iruma ngồi xổm xuống, chậm chạp đưa tay về phía nắp hộp. Nhìn từ xa cũng thấy tay anh ấy đang run run. Dù căng thẳng nhưng bằng cách nào đó, anh ấy vẫn mở hộp ra. Thứ bên trong đó là…
Tác giả: Một con búp bê… phải không?
Đó là một con búp bê nhỏ bằng gỗ. Nó trần truồng, được quấn trong một mảnh lụa trông như đôi cánh của thiên thần. Dù không trẻ nhưng trông nó rất xinh đẹp. Tuy nhiên, thứ gây chú ý hơn cả là thân thể của nó.
Nó thiếu tay trái và chân phải.
Tôi chết lặng tại chỗ. Tôi biết thứ này. Tôi đã biết về người phụ nữ giống con búp bê này từ trước rồi.
Đúng lúc ấy, Iruma khẽ lẩm bẩm.
Iruma: Con búp bê này… trông giống thật đấy.
Tác giả: Giống?
Iruma: Giống… hình dạng của ngôi nhà.
Tôi nhất thời không hiểu câu đó có ý nghĩa gì. Thế nhưng, khi nhìn con búp bê trên tay Iruma, trong đầu tôi chợt liên tưởng tới thứ gì đó. Tôi chạy về phía phòng khách, lấy cuốn sổ tay mang tới chỗ Iruma. Vừa lật ngược bản vẽ mặt bằng, tôi vừa đối chiếu nó với con búp bê.
Đúng rồi. Chính là nó. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra.
Trước đó, tôi đã vô tình tìm thấy một tờ báo cũ có đăng phóng sự về vụ xâm nhập vào một giáo phái nọ. Tên giáo phái đó là Quy Tụ Để Tái Sinh… Bọn họ tụ tập ở một trụ sở giáo phái được xây dựng theo hình dạng cơ thể của giáo chủ – Tái Sinh Quán. Giáo chủ được gọi là Thánh Mẫu, bà ta bị mất tay trái và chân phải.
Quả thực là rất giống. Con búp bê. Cơ thể của Thánh Mẫu, Tái Sinh Quán và cả nhà của Iruma nữa.
Trong mơ tôi cũng không ngờ ở đây lại có liên kết với những điều đó.
Iruma trả con búp bê về hộp gỗ, khẽ nói.
Iruma: … Quả nhiên là vậy sao.
Tác giả: … Quả nhiên…?
Iruma: Từ khi còn nhỏ, tôi đã lờ mờ cảm thấy hai người bọn họ… bố mẹ tôi ấy, bị ám ảnh bởi một giáo phái đáng ngờ.
Tác giả: Hả?
Iruma: Đây hẳn là thứ đó nhỉ. Kiểu như là… phòng cầu nguyện của giáo phái…?
Tác giả: À thì…
Iruma: Không sao đâu. Tôi không có ý nói xấu những người thờ thần cúng thánh. Chỉ là… đến giờ tôi vẫn suy nghĩ mãi. Cả hai người họ đều phải bám víu vào một thứ gì đó, có lẽ nào vì không cảm thấy hạnh phúc… Có lẽ nào tôi không thể trở thành niềm hạnh phúc của họ…