HỒ SƠ THỨ 12
Từ ga Umegaoka đi bộ hai mươi phút là đến khu căn hộ. Tôi cầm theo phong bì chứa 11 tập hồ sơ, leo lên cầu thang. Những bậc thang gỉ sét kêu kẽo kẹt theo từng bước chân. Căn hộ này đến nay đã tròn bốn mươi lăm năm tuổi, thật sự là cũ kỹ lắm rồi.
Phòng của “người ấy” ở góc trong cùng tầng 2. Tôi vừa bấm chuông, cửa lập tức mở ra.
“Bác đợi cháu lâu lắm rồi. Chắc lạnh lắm nhỉ. Vào trong đi.”
Người ấy có mái tóc cắt ngắn và bộ râu lỉa chỉa, mặc bộ áo nỉ màu xám cùng chiếc quần jean rộng thùng thình. Đó chính là người quen của tôi, kiến trúc sư Kurihara.
Bước vào trong, tôi liền được bao phủ bởi bầu không khí ấm áp dễ chịu. Điều hòa và lò sưởi đồng thời chạy ro ro, phát ra âm thanh lớn. “Bác dễ bị lạnh” – bác ấy nói rồi lại tăng nhiệt độ lò sưởi lên thêm.
Căn phòng nối với một gian bếp nhỏ và một phòng khách rộng khoảng tám chiếu. Trong phòng khách, vô số sách vở rải rác khắp nơi, tôi loay hoay tìm chỗ trống để ngồi, rồi cuối cùng cũng ngồi xuống. Bác Kurihara vừa pha trà trong phòng khách vừa tự nhiên trò chuyện như thể nói với chính mình: “Thật hoài niệm. Hồi đó chúng ta cũng nói chuyện thế này.”
Trước đây tôi đã đến căn phòng này để giải mã bí ẩn liên quan đến một ngôi nhà nọ. Bác Kurihara chỉ nhìn bản vẽ mà lần ra những chuyện đã xảy ra ở đó. Từ đấy, tôi thường nhờ cậy vào khả năng suy luận của bác.
Tác giả: Cảm ơn bác vì lần trước đã giúp đỡ. Hôm nay bác nghỉ làm ạ?
Kurihara: Ừ. Gần đây bác nghỉ suốt. Thời nay không có mấy người muốn xây nhà xây cửa. Dù sao thì so với làm việc, bác thích đọc sách, chơi game hơn, nên lại thấy biết ơn vì điều đó.
Bác đặt phần trà dành cho hai người xuống bàn, dẹp đống sách vở trên sàn qua một bên, ngồi xuống phía đối diện với tôi.
Kurihara: Giờ thì cho bác xem được không. Chỗ hồ sơ cháu nói qua điện thoại.
Tác giả: Vâng.
Tôi lấy 11 tập hồ sơ trong phong bì ra. Mỗi tập đều là những thông tin mà tôi đã thu thập, tóm tắt được từ đó đến giờ.
Hồ sơ thứ 1: Hành lang cụt
Hồ sơ thứ 2: Ngôi nhà nuôi dưỡng ác niệm
Hồ sơ thứ 3: Cối xay nước giữa rừng
Hồ sơ thứ 4: Nhà bẫy chuột
Hồ sơ thứ 5: Ngôi nhà từng có người chết
Hồ sơ thứ 6: Tái Sinh Quán
Hồ sơ thứ 7: Nhà của chú
Hồ sơ thứ 8: Đường điện thoại cốc giấy kết nối các phòng
Hồ sơ thứ 9: Tiếng bước chân hướng về hiện trường án mạng
Hồ sơ thứ 10: Căn hộ không lối thoát
Hồ sơ thứ 11: Căn phòng chỉ xuất hiện một lần
Như đã viết ở phần đầu cuốn sách này, kể từ khi xuất bản cuốn Ngôi nhà kỳ quái 1 trước đó, tôi đã nhận được rất nhiều câu chuyện về những điều kỳ lạ liên quan đến “Nhà”. Số lượng phải lên đến hơn một trăm chuyện. Rất ít chuyện được giải mã hoàn toàn, hơn phân nửa chưa có lời giải… Nói cách khác, chúng là những “Câu chuyện không có điểm chốt hạ”. Tôi tiến hành điều tra là để tìm ra “điểm chốt hạ” của chúng.
Trong quá trình điều tra, tôi đã thu thập được kha khá thông tin từ những câu chuyện khác nhau. Khi xem lại một lượt, dù tình cờ, nhưng tôi phát hiện ra giữa các thông tin thu được từ những câu chuyện khác nhau ấy có một “liên kết” kỳ lạ. Tập trung vào mối “liên kết” ấy, tôi tiếp tục điều tra sâu hơn.
Kurihara: Kết quả là bí mật xâu chuỗi 11 tập hồ sơ này đã từ từ lộ ra nhỉ.
Tác giả: Vâng. Cháu cảm thấy 11 tập hồ sơ này liên kết với nhau theo một cách nào đó, nhưng cụ thể thế nào thì không nghĩ ra. Vậy nên đành nhờ đến năng lực suy luận của bác một lần nữa.
Kurihara: Hmm… Đợi chút nhé. Giờ bác sẽ đọc qua một lượt.
Bác Kurihara cầm một tập hồ sơ lên. Cách đọc của bác ấy nói ngắn gọn thì hoàn toàn trái ngược với cách “đọc lướt”… bác đọc như nuốt từng câu từng chữ, chậm rãi, kỹ càng. Tôi vừa uống trà vừa đợi bác đọc hết chỗ hồ sơ.
Vài tiếng sau, sau khi đóng tập hồ sơ cuối cùng lại và đặt lên bàn, bác Kurihara khoanh tay trước ngực, nhắm mắt bất động. Tôi đang phân vân không biết có phải nói gì không thì bác ấy đã nhanh chóng mở mắt ra, cầm cốc trà chắc hẳn đã nguội lạnh lên, uống cạn một hơi.
Kurihara: Thú vị đấy.
Tác giả: … Thế nào rồi ạ? Bác có nghĩ ra điều gì không…?
Kurihara: Dù đa phần chỉ là suy đoán, nhưng với những thông tin hiện có, chúng ta có thể đại khái phác ra một câu chuyện.
Tác giả: Thật không ạ!?
CỐT LÕI
Kurihara: Sau khi đọc qua một lượt, có thể thấy rõ một câu chuyện đóng vai trò “cốt lõi” giữa 11 câu chuyện này. Cháu có đoán được là chuyện nào không?
Tác giả: Câu chuyện cốt lõi… Ừm… Cháu nghĩ chuyện nào cũng quan trọng, nhưng mà…
Kurihara: Không cần phải nghĩ rắc rối quá. Cứ tưởng tượng ra một tấm bản đồ là được.
Bác Kurihara xé một trang từ cuốn sổ trên bàn và bắt đầu vẽ bản đồ Nhật Bản lên đó.
Kurihara: Bối cảnh diễn ra câu chuyện thứ 1 là thành phố Takaoka ở tỉnh Toyama. Câu chuyện thứ 2 là ở phía bắc khu vực Aoi, thành phố Shizuoka. Câu chuyện thứ 3 là…
Vừa lẩm bẩm, bác ấy vừa đánh dấu chấm lên bản đồ. Có vẻ bác ấy đang đánh những địa điểm xảy ra mỗi câu chuyện. Sau khi 11 dấu chấm được đánh hết, tôi bị sốc.
Tác giả: A… hóa ra là vậy sao…
Kurihara: Cháu đã hiểu chưa?
Kurihara: Những sự việc này đều diễn ra xung quanh tâm điểm là Tái Sinh Quán – trụ sở một giáo phái từng tồn tại ở khu vực phía tây tỉnh Nagano. Nói tóm lại, đây là căn nguyên của tất cả… có thể cho nó là “cốt lõi”, phải không nào?
Bác Kurihara cầm tập Hồ sơ thứ 6: “Tái Sinh Quán” lên.