Chương 15
HỒ SƠ THỨ 11:
CĂN PHÒNG CHỈ XUẤT HIỆN MỘT LẦN
Điều tra “Căn phòng bí ẩn” ở nhà bố mẹ
––––––––––––––
Iruma, một nhà thiết kế tự do, hồi nhỏ đã từng bước vào một “căn phòng bí ẩn” chỉ xuất hiện duy nhất một lần ở nhà bố mẹ
Để tìm căn phòng đó, tôi đã tới nhà bố mẹ Iruma
Nhà bố mẹ đẻ của Iruma ở tỉnh Niigata
Nó được mua mới vào năm bố mẹ anh ấy kết hôn, và cải tạo lại tám năm sau đó
Khu vực cuối hành lang có vẻ đáng nghi nên chúng tôi đã tìm cách mở cánh cửa bí mật ở đó
Phát hiện cơ chế mở cửa ở khu vực tủ đồ trong phòng khách
① Đẩy miếng kim loại ra
② Áp nam châm lên từ bên ngoài cửa
③ Nam châm và miếng kim loại hút dính nhau, trở thành tay nắm cửa
Thứ ở bên trong căn phòng bí mật là gì?
Một con búp bê được cất trong hộp gỗ
Con búp bê không có tay trái và chân phải
Iruma nhận ra “con búp bê này giống hình dạng của ngôi nhà”
Iruma nghĩ gì?
“Từ khi còn nhỏ, tôi đã lờ mờ cảm thấy hai người bọn họ… bố mẹ tôi ấy, bị ám ảnh bởi một giáo phái đáng ngờ.”
MÔ PHỎNG
Ngôi nhà được bố mẹ Iruma mua mới vào năm họ kết hôn, tám năm sau đó, khi con trai trưởng của họ là Iruma ra đời, ngôi nhà được cải tạo trên quy mô lớn.
Kurihara: Có vẻ trong khoảng thời gian sinh đứa con đầu, bố mẹ Iruma đã gia nhập giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh.
Tác giả: Vậy là… họ đã cải tạo nhà trên quy mô lớn để nó gần giống với Tái Sinh Quán…
Kurihara: Bác nghĩ nó vốn chỉ là một ngôi nhà bình thường. Có lẽ họ đã tu sửa cắt giảm các phần để mô phỏng cơ thể Thánh Mẫu. Đương nhiên, họ không chỉ mô phỏng mỗi phần bên ngoài.
Đó là một con búp bê nhỏ bằng gỗ. Nó trần truồng, được quấn trong một mảnh lụa trông như đôi cánh của thiên thần. Dù không trẻ nhưng trông nó rất xinh đẹp. Tuy nhiên, thứ gây chú ý hơn cả là thân thể của nó. Nó thiếu tay trái và chân phải.
Kurihara: Hãy để ý tới nơi đặt con búp bê… vị trí của “căn phòng bí mật”.
Kurihara: Nếu coi ngôi nhà là một thân người, thì nó nằm ở vị trí hơi lệch một chút so với vị trí chính giữa ngực.
Tác giả: Vị trí trái tim… Giống như Thánh Điện của Tái Sinh Quán.
Kurihara: Bản chất của căn phòng bí mật là “Thánh Điện”. Thánh Điện ở Tái Sinh Quán chính hiệu có Thánh Mẫu, còn Thánh Điện ở nhà Iruma đặt một con búp bê. Tóm lại, con búp bê đại diện cho Thánh Mẫu… có thể nói là một biểu tượng. Như kiểu trang trí Thất Phúc Thần[*] trên bàn thờ Thần Đạo ấy.
Tác giả: Vậy là “Không có người thật nên đặt búp bê thay thế” sao?
Kurihara: Đúng vậy. Nào, tiếp theo hãy chú ý đến phòng ngủ của Iruma.
Kurihara: Chỗ này rõ ràng là khu vực “tử cung”. Theo quan niệm của giáo phái, làm như vậy thì khi Iruma sống ở nhà bố mẹ đẻ, ngày nào cậu ta cũng được tái sinh với tư cách con của Thánh Mẫu.
Bố mẹ Iruma gia nhập Quy Tụ Để Tái Sinh vào thời điểm đứa con đầu ra đời. Vậy có nghĩa là vào thời điểm đó, bọn họ đang mang cảm giác tội lỗi vì lý do gì đó. Nghe giáo phái nói “Những tội lỗi ấy đã được truyền cho những đứa con đáng thương của các người”, hai người bọn họ sợ hãi cực độ và đã cải tạo nhà mình thành Tái Sinh Quán để gột rửa tội lỗi đã truyền sang cho con trai mình.
Tác giả: Nhưng mà, dỡ bỏ toàn bộ các phòng, rồi lại làm ra một gian phòng bí mật kỳ quái… chuyện tu sửa ngớ ngẩn như vậy có thể thực sự xảy ra sao?
Kurihara: Nếu nhờ những nhà thầu xây dựng thông thường, hẳn là sẽ bị từ chối. Thế nên giáo phái mới trục lợi vô độ được.
② Những thứ trị giá hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu yên mà giáo phái bán cho các tín đồ là gì?
Kurihara: Là “Nhà”… nói chính xác hơn là “việc tu sửa nhà”. Ông Hikura, người lãnh đạo giáo phái là Giám đốc Hikura House – một công ty xây dựng chiếm thị phần lớn ở khu vực Chubu. Với quyền lực của ông ta, chắc hẳn mấy việc tu sửa có phần phi lý cũng có thể thực hiện được.
Quy Tụ Để Tái Sinh là một giáo phái có trụ sở chính ở khu vực Chubu, khuyến khích tín đồ tiến hành tu sửa nhà cửa. Còn Hikura House là một công ty xây dựng có sức ảnh hưởng lớn ở đó. Phải chăng hai bên đã liên kết với nhau trong mối quan hệ đôi bên cùng có lợi.
Kurihara: Nếu nhận ra điều này, bí ẩn tiếp theo cũng có thể lý giải.
③ Những người đàn ông mặc giáo phục trắng và các tín đồ ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn dài để làm gì?
Kurihara: Nói đơn giản thì là bàn chuyện mua bán. “Những người đàn ông mặc giáo phục trắng” có lẽ là nhân viên bán hàng của Hikura House.
Trên khoảng sân rộng lớn, các dãy bàn dài được xếp thành hàng ngay ngắn, những tín đồ hôm qua ngủ chung phòng với tôi đang ngồi đối diện với những người đàn ông mặc giáo phục trắng, trò chuyện về cái gì đó… Tiến lại gần các dãy bàn để xem thử, tôi nhận thấy trên đó là vô số bản vẽ mặt bằng.
Kurihara: Xét chi tiết “trên bàn bày bản vẽ mặt bằng”, bác đoán có lẽ họ đang bàn bạc, tính toán chuyện tu sửa nhà. Chính là tu sửa nhà của những tín đồ thành Tái Sinh Quán. Giáo phục chỉ là thứ để che mắt tín đồ. Bởi nếu họ mặc vest công sở thì mục đích kinh doanh lộ ra rõ quá mà. Tiếp, việc bố mẹ Iruma là tín đồ đã quá rõ ràng rồi, nhưng trong số 11 hồ sơ, có một trường hợp khác cũng bị giáo phái này tẩy não.
Bác Kurihara chỉ vào tập Hồ sơ thứ 7: “Nhà của chú”.