Chương 16
HỒ SƠ THỨ 7:
NHÀ CỦA CHÚ
Nhật ký của một cậu bé chết vì bị ngược đãi
––––––––––––––
Cậu bé Mitsuhashi Naruki (chín tuổi) sống cùng mẹ trong một căn hộ
Cậu bé thường xuyên không được cho ăn đầy đủ và bị mẹ ngược đãi
Một ngày nọ, một người đàn ông bí ẩn được gọi là “chú” đã đến thăm Naruki và mẹ tại căn hộ của họ, và mời họ về nhà mình “Chú” cho Naruki ăn ngon và đối xử tử tế với cậu
Kể từ đó, cứ vài tháng “chú” lại mời Naruki sang nhà mình một lần
Một hôm, phát hiện ra Naruki đang bị ngược đãi, “chú” quyết định đưa cậu rời xa mẹ và dẫn cậu về nhà mình để bảo vệ cậu Ngày hôm sau, mẹ cậu cùng “một người đàn ông tóc vàng” đến “nhà của chú” để đưa Naruki về
Naruki và mẹ được đưa về nhà của “người đàn ông tóc vàng” Naruki bị người đàn ông đó ngược đãi và qua đời vài tuần sau đó
Sau cái chết của Naruki, cuốn nhật ký mà cậu bé vẫn luôn viết cho đến lúc qua đời được xuất bản với tựa đề Lời độc thoại của cậu bé Mitsuhashi Naruki: Những dòng nhật ký cuối cùng
Kurihara: Đó là một vụ việc quá đỗi thương tâm. Chỉ đọc thôi mà bác thấy khó chịu không tả. Tuy nhiên, cậu bé Mitsuhashi Naruki quá cố đã để lại rất nhiều thông tin quan trọng. Chúng ta hãy thử suy đoán sơ đồ “nhà của chú” từ những gì cậu bé đã viết.
Bác Kurihara bắt đầu vẽ sơ đồ vào cuốn sổ tay.
Có một thảm hoa lớn ở phía bên trái cửa, trông thật tuyệt. Vào trong nhà, tôi thấy có một hành lang ở chính giữa và rất nhiều cánh cửa.
Kurihara: Có một thảm hoa ở phía bên trái sảnh chính. Mở cửa ra sẽ thấy một hành lang ở giữa. Dọc hành lang lại có rất nhiều cửa.
Chúng tôi đi vào cánh cửa gần nhất phía bên phải, ở đó có một cái bàn và một chiếc ti vi rất to. Từ cửa sổ nhìn ra có thể thấy thảm hoa và cửa nhà. Từ cửa sổ đối diện có thể thấy xe cộ vùn vụt chạy qua…
Kurihara: “Cánh cửa gần nhất phía bên phải” hẳn là “cánh cửa gần nhất bên tay phải khi cậu bé bước vào nhà”. Xét các câu trước và sau đó thì đây hẳn là phòng khách. Điều quan trọng là từ cửa sổ phòng khách, có thể thấy cửa chính của ngôi nhà.
Kurihara: Có lẽ nó hướng mặt về phía sân trước.
Tiếp theo, dựa vào đoạn mô tả: “Từ cửa sổ đối diện có thể thấy xe cộ vùn vụt chạy qua”, có thể hiểu là một mặt của phòng khách hướng về phía đường ô tô.
Naruki, mẹ, và cả “chú”, ba người bọn họ lần nào cũng ăn ở căn phòng này. Naruki tự động nhận thức được đây là “phòng ăn”. Tiếp theo, có hai đoạn mô tả về căn phòng bên cạnh phòng này.
① Sau khi ăn tối, chúng tôi ra hành lang và sang căn phòng bên cạnh. “Đây là phòng của Naruki đấy.” – Chú nói.
② Sau đó chúng tôi ra hành lang và vào căn phòng bên cạnh căn phòng mà chúng tôi ngồi ăn. Có một cái cửa sổ lớn, từ đó nhìn thấy cả thảm hoa. Ở giữa phòng có một thứ trông như cái xe đạp. Chú nói đó là “xe tập thể dục”. Tôi thử đạp xe, khá là vui.
Trong căn phòng đó có một cánh cửa khác nữa. Mở ra thì là một phòng trống. Trong căn phòng đó cũng có cửa sổ nhìn ra thảm hoa, và một cửa sổ khác thì có thể nhìn ra sông.
Kurihara: Cả hai đều là “căn phòng bên cạnh phòng ăn”, nhưng từ phần mô tả, có thể hiểu chúng không phải cùng một phòng. Hãy nghĩ đó là hai căn phòng ở “cạnh phòng ăn”. Vậy thì tương quan vị trí giữa chúng như thế nào? hành lang
Để đi từ phòng khách sang căn phòng số (2), Naruki phải đi qua hành lang một lần. Hơn nữa, từ căn phòng đó, “có thể nhìn thấy thảm hoa”. Vì vậy chúng ta có thể phỏng đoán căn phòng số (2) là căn phòng đối diện ở phía bên kia hành lang. Có lẽ cậu bé Naruki còn nhỏ nên không biết từ “đối diện”.
Căn phòng số (2) có cửa dẫn sang một phòng khác. Vì từ phòng đó có thể nhìn thấy thảm hoa, nên khả năng là nó nằm ở phía bên trái trên bản vẽ mặt bằng. Thông tin “từ cửa sổ còn lại có thể nhìn thấy sông” cũng rất quan trọng.
Kurihara: Nếu vậy thì tự khắc ta biết được vị trí phòng của Naruki (1).
Kurihara: Đến đây ta có thể thấy tổng thể ngôi nhà.
Tác giả: Tuyệt quá. Từ lượng thông tin ít ỏi như vậy mà bác vẽ ra được bản mặt bằng ngôi nhà ấy.
Kurihara: Đều nhờ Naruki cả. Cậu bé hẳn là một đứa trẻ thông minh. Có thể mô tả sự việc chính xác bằng những câu từ ngắn gọn. Tuy nhiên, trong đó có một mô tả kỳ lạ đến mức khó có thật ngoài đời.
Ngày 27 tháng 2. Là đoạn nhật ký về lần ghé thăm nhà của chú sau ba tháng.
Bữa sáng có xúp ngô và trứng ốp la rất ngon. Sau đó tôi lại muốn đạp chiếc xe không thể di chuyển kia nên tới phòng bên cạnh phòng ăn để đạp xe. Vừa mới ăn xong nên bụng tôi hơi đau.
Kurihara: Từ đoạn nhắc đến chiếc xe tập, chúng ta có thể biết đó là căn phòng số (2).
Sau đó, tôi mở một cánh cửa khác, nhưng căn phòng lúc trước đã biến mất, chỉ thấy một dòng sông rì rào chảy. Lạ thật đấy.
Kurihara: “Một cánh cửa khác” ở đây hẳn phải là cánh cửa dẫn sang căn phòng ở phía sau. Khi mở cánh cửa đó, chẳng hiểu sao lại thành bước ra bên ngoài.
Tác giả: Vậy là căn phòng đã biến mất sao…?
Kurihara: Trừ khi là ở một buổi biểu diễn ảo thuật, bình thường làm gì có chuyện như vậy. Nhưng nếu ngược lại, những gì Naruki nhìn thấy là thật, thì chúng ta có thể lập ra một giả thuyết: Người chú kia đã tiến hành tu sửa, phá dỡ bớt một phần nhà trong khoảng thời gian ba tháng đó. Kết quả của việc tu sửa này là một căn phòng đã bị dỡ bỏ. Như vậy thì hình dạng ngôi nhà sẽ thành ra thế này.
Kurihara: Cháu có thấy giống trường hợp nhà Iruma không?
Tác giả: Lẽ nào người chú kia đã tu sửa nhà để khiến nó gần giống với Tái Sinh Quán…?
Kurihara: Có một phần mô tả giúp củng cố giả thuyết anh ta là tín đồ của Quy Tụ Để Tái Sinh:
Sau đó chú đưa tôi đến một căn phòng ở tít sâu phía cuối hành lang. Đó là một căn phòng nhỏ, bên trong có một con búp bê màu nâu, tôi thấy sợ.
Kurihara: Bác không biết căn phòng đó chính xác là ở đâu, nhưng có thể đoán được vị trí đại khái qua đoạn “ở tít sâu phía cuối hành lang”.
Naruki lần nào sang nhà chú cũng sinh hoạt ở khu vực gần sảnh chính. Như vậy, có thể tưởng tượng “ở tít sâu” là khu vực cách xa sảnh chính.
Vậy thì “căn phòng ở tít sâu phía cuối hành lang” có thể nằm ở vị trí trên cùng của bản vẽ mặt bằng. Đó là vị trí “trái tim”.
Chú bảo: “Đây là trái tim của ngôi nhà. Nên là không được khóa cửa nhé.”
Tác giả: Một căn phòng nhỏ ở vị trí trái tim… Trong đó còn có búp bê. Là “Thánh Nữ” chăng?
Kurihara: Từ câu nói của chú – “Đây là trái tim của ngôi nhà”, cũng có thể khẳng định chắc chắn là vậy.
Tác giả: Thế nhưng câu: “Nên là không được khóa cửa nhé” có ý nghĩa gì nhỉ?
Kurihara: “Đây là trái tim của ngôi nhà. Nên là không được khóa cửa nhé”… Thoạt nghe thấy câu này thật tối nghĩa, nhưng nếu xét đó là điều giáo phái truyền dạy, thì có thể hiểu đại khái nó có ý gì.
Tác giả: Điều giáo phái truyền dạy?
Kurihara: Bọn họ xây dựng một trụ sở phỏng theo hình dạng cơ thể của giáo chủ, và đặt Thánh Điện ở vị trí trái tim… Quy Tụ Để Tái Sinh coi tòa nhà như cơ thể người. “Nhà không phải vật vô tri vô giác, mà là một sinh thể sống”… Đó hẳn là triết lý của họ. Suy luận trên cơ sở đó, có thể hiểu đại khái lời của người chú ấy. Như đã biết, trái tim là thứ bơm máu đi khắp cơ thể thông qua các mạch máu. Nếu trái tim ngừng đập, hoặc các mạch máu xung quanh trái tim bị tắc nghẽn, máu sẽ không đến được tay chân hay não bộ, và trường hợp xấu nhất sẽ dẫn đến tử vong. Hành động “khóa cửa Thánh Điện” chẳng phải là mang ý nghĩ như bóp nghẹt trái tim sao? Làm vậy thì năng lượng sẽ không đến được mọi ngóc ngách trong nhà…
Tác giả: Và ngôi nhà sẽ chết…?
Kurihara: Đó là “triết lý” mà giáo phái tiêm nhiễm vào tư tưởng các tín đồ. Nghĩ theo hướng đó, ta có thể hiểu những lời chú nói mang ý nghĩa gì, và cũng lý giải được vì sao cánh cửa bí mật nhà Iruma không khóa.
“Bóp nghẹt trái tim:”… Nghe những từ này, tôi chợt nhớ đến một đoạn trong một hồ sơ nọ. Là đoạn trong báo cáo về việc thâm nhập Tái Sinh Quán, khi phóng viên kết thúc chuyến thăm viếng Thánh Mẫu.
Từ trong thánh điện đột nhiên vọng ra tiếng ồn ào. Sau vài giây tôi mới nhận ra đó là tiếng la hét đầy giận dữ của một người đàn ông. Lắng tai nghe ngóng một hồi, tôi nghe ra những gì ông ta đang nói:
“Thánh Mẫu! Cô lừa tôi à! Không phải cô bảo sẽ cứu rỗi tôi và con trai tôi sao!”
Những người của giáo phái lập tức chạy vào. Chưa đến một phút, họ đã lôi một người đàn ông với hai tay bị trói gập phía sau ra ngoài. Đó là người đàn ông đứng cuối hàng với ánh mắt lóe lên một tia dị thường ban nãy. Ông ta khoảng bốn mươi tuổi, mắt hai mí, mũi thẳng, nhìn chung có thể xếp vào hạng đẹp trai.
Người đàn ông đẹp trai bị lôi ra ngoài ấy vừa la hét vừa bị kéo đi, ông ta gào lên: “Con mụ lừa đảo! Nếu cô thực sự là thánh thần, tạo sao con trai tôi… tại sao Naruki lại chết!? Tôi sẽ giết cô. Tôi sẽ bóp nghẹt tim cô!”
Tác giả: Có khi nào người đàn ông gây rối la hét:” Tôi sẽ bóp nghẹt tim cô!” ở Thánh Điện của Tái Sinh Quán chính là…?
Kurihara: Chắc chắn rồi, anh ta đã nói những điều đó mà… Ý là: “Tôi sẽ khóa cửa Thánh Điện lại”.
Tác giả: Ra là vậy…
Kurihara: Tiếp theo, điều gì đã xảy ra với người đàn ông đẹp trai sau sự việc đó? Ở hồ sơ này có ghi đấy.
Bác Kurihara mở Hồ sơ thứ 8: “Đường điện thoại cốc giấy kết nối các phòng” ra.