Chương 21
HỒ SƠ THỨ 3:
CỐI XAY NƯỚC GIỮA RỪNG
Chuyện về cơ chế hoạt động kỳ lạ của một chiếc cối xay nước
––––––––––––––
Năm Chiêu Hòa thứ 13 (tức năm 1938), Mizunashi Uki – con gái một gia đình giàu có – đến ở tại nhà chú mình một thời gian, và đã phát hiện một chiếc cối xay nước trên đường đi dạo trong khu rừng gần đó.
Đặc điểm của chiếc cối xay nước
Bên cạnh căn chòi cối xay nước có một ngôi miếu, bên trong miếu là một “tượng nữ thần với một tay cầm thứ quả gì đó tròn tròn”
Trong căn chòi có ba gian phòng
1. Gian phòng có các bánh răng;
2. Gian phòng có cửa đang mở;
3. Gian phòng khép kín.
Trên bức tường của gian phòng thứ 2 có một “hốc vuông”
Uki nhận ra “cơ chế” của căn chòi
Khi xoay bánh xe nước, bức tường bên trong phòng sẽ di chuyển theo chiều xoay.
Kết quả là cửa dẫn vào gian phòng thứ 3 – tức “gian phòng khép kín” – lộ ra.
Trong gian phòng thứ 3 có gì?
Thứ mà Uki gọi là “xác một con cò trắng”. Nhìn thấy nó, Uki đã vội vã bỏ chạy.
Đêm đó, Uki định hỏi chú thím mình về cái cối xay nước đó, nhưng…
“Em bé” nhà chú thím không khỏe. “Có vẻ tình hình hậu phẫu không được tốt lắm, phần cuối cánh tay trái của em bé bị nhiễm trùng mưng mủ hết cả”
Vì việc này, Uki đã bỏ lỡ cơ hội để hỏi chuyện.
Sau đó Uki đã nghĩ gì?
Căn chòi cối xay nước ấy có lẽ là một nơi giống như phòng xưng tội
Người phạm tội không biết xấu hổ hối cải, sẽ bị nhốt trong gian phòng thứ 2, rồi sẽ có người xoay bánh xe nước
Để thoát khỏi bức tường đang ép tới, người phạm tội phải khom lưng uốn gối, quỳ trong “hốc vuông”
Phía trước đó là miếu thờ nữ thần → khi đó cảnh tượng tựa như người phạm tội đang dập đầu quỳ trước thánh thần sám hối
Kurihara: Mizunashi Uki, con gái một gia đình giàu có, phát hiện một cối xay nước giữa rừng. Đó rốt cuộc là thứ gì? Điều đáng chú ý là đoạn tiếp sau đây.
Nhìn quanh, tôi thấy một thứ giống như ngôi miếu nhỏ ở bên trái căn chòi nên tiến lại xem thử. Đó là một ngôi miếu nhỏ với mái tam giác, có vẻ còn khá mới, được làm từ loại gỗ trắng đẹp mắt. Trong miếu có đặt một bức tượng đá. Đó là tượng nữ thần với một tay cầm thứ quả gì đó tròn tròn.
Kurihara: “Nữ thần với một tay cầm thứ quả gì đó tròn tròn”… Người rành Phật giáo chỉ cần đọc đến đây sẽ nhận ra đó là nữ thần nào. Chính là Quỷ Tử Mẫu Thần.
Tác giả: Quỷ Tử Mẫu Thần… Hình như cháu đã nghe qua cái tên này…
Kurihara: Đó là một vị thần Ấn Độ, được cho là người bảo hộ trẻ nhỏ. Đa phần tượng Quỷ Tử Mẫu Thần được khắc họa với một tay cầm trái cát tường (cát tường quả), tay còn lại bế một đứa trẻ sơ sinh.
Tác giả: Đó là nữ thần bảo vệ trẻ em sao?
Kurihara: Đúng vậy. Tuy nhiên, điều khiến bác chú ý là Uki chỉ nhắc đến “một thứ quả”. Có lẽ bức tượng đá đó không bế trên tay một đứa trẻ sơ sinh.
Tác giả: Việc Quỷ Tử Mẫu Thần không bế theo một đứa trẻ hiếm thấy lắm ạ?
Kurihara: Tất nhiên là tùy theo từng vùng miền và thợ đẽo tượng, có rất nhiều phiên bản Quỷ Tử Mẫu Thần, nhưng phiên bản có trái cát tường luôn đi kèm với đứa trẻ, thành một bộ luôn rồi. Vậy thì tại sao bức tượng đá bên cạnh cối xay nước kia lại không có đứa trẻ? Khi nhìn bản vẽ cối xay nước đó, ta sẽ hiểu được lý do.
Bức tượng được đặt ở vị trí gần “hốc vuông” của căn chòi cối xay nước.
Nói là lỗ nhưng nó không được đục xuyên qua tường để có thể nhìn thấy phía bên ngoài, nên có lẽ gọi là “hốc” thì đúng hơn. Cái hốc hình vuông ở chính giữa bức tường ấy đủ lớn để tôi có thể chui vào nếu cuộn tròn người lại.
Kurihara: Bác nghĩ cái hốc này được làm ra để đặt trẻ sơ sinh vào.
Tác giả: “Đặt” trẻ sơ sinh vào?
Kurihara: Đúng vậy. Khi đọc hồ sơ này, bác đã nảy ra suy nghĩ đó.
Nói rồi, bác ấy chỉ vào Hồ sơ thứ 5: “Ngôi nhà từng có người chết”.