Chương 22
HỒ SƠ THỨ 5:
NGÔI NHÀ TỪNG CÓ NGƯỜI CHẾT
Câu chuyện về thi thể nữ được phát hiện từ tám mươi năm về trước
––––––––––––––
Một nhân viên văn phòng tên Hirauchi Kenji đã mua lại một ngôi nhà cũ ở tỉnh Nagano
Trong quá trình tìm hiểu lịch sử của ngôi nhà ấy, một sự thật đáng sợ đã lộ ra
Vị trí hiện tại là nhà của Hirauchi, trước đây là rừng rậm bao phủ
Ở phía tây khu rừng có dinh thự của một danh gia vọng tộc – thời xưa – gia tộc Azuma
Chuyện gì đã xảy ra ở gia tộc Azuma?
Người đứng đầu gia tộc là ông Kiyochika đã ngoại tình với cô hầu gái tên Okinu
Chuyện này bị phát hiện, vợ của ông Kiyochika đã nổi cơn thịnh nộ → định giết chết Okinu
Okinu rời khỏi dinh thự, chạy trốn vào rừng
Okinu đã đi đâu?
Cô ta ở lại “căn chòi cối xay nước” giữa rừng để tránh mưa tránh bão.
Tuy nhiên, không có đồ ăn thức uống, Okinu đã chết đói tại căn chòi ấy
“Xác một con cò trắng” mà Mizunashi Uki nhìn thấy thực ra là Okinu (?)
Hàng chục năm sau các bánh răng
Không biết ai đó, vì lý do gì, đã tu sửa căn chòi cối xay nước, biến nó thành một “nhà kho” không có cửa sổ
Nhiều năm sau nữa
Tầng 2 được xây thêm, và nó được bán ra thị trường dưới hình thức nhà ở
Kurihara: Có lẽ khi ấy Okinu đã có thai với Azuma Kiyochika đấy.
Tác giả: Sao cơ!?
Từ trước đến giờ tôi chưa từng nghĩ đến điều này. Tuy nhiên, chuyện đó cũng không phải là không thể xảy ra. Azuma Kiyochika yêu Okinu và Okinu cũng yêu ông ta. Nếu hai người họ có con thì cũng chẳng có gì lạ.
Kurihara: Okinu bụng mang dạ chửa chạy trốn khỏi dinh thự nhà Azuma. Vì người phụ nữ không có nơi nào để đi ấy, ông Kiyochika đã bí mật xây một căn chòi sản phụ (căn chòi nhỏ cho phụ nữ sinh con) ở giữa rừng. Có lẽ ông ta đã cho một thợ mộc của mình xây nó.
Tuy nhiên, một căn chòi sản phụ có lẽ là không đủ. Con của Okinu là con của Kiyochika… điều đó có nghĩa là đứa trẻ ấy cũng có khả năng trở thành người thừa kế gia tộc Azuma. Nếu vợ ông ta phát hiện ra, đứa trẻ chắc chắn sẽ bị giết chết. Để đề phòng trường hợp xấu nhất, căn chòi sản phụ ấy đã được trang bị một “nơi trú ngụ khẩn cấp cho đứa trẻ”.
Tác giả: Đó chính là cái “hốc vuông” phải không…
Kurihara: Đúng vậy. Ngoài ra, gần đó còn có bức tượng đá của Quỷ Tử Mẫu Thần. Bức tượng không ôm theo đứa trẻ nào, là để cánh tay kia có thể bảo vệ đứa trẻ bên trong căn chòi… có lẽ ý nghĩa đằng sau thiết kế của bức tượng là vậy. Nó cho thấy Kiyochika yêu Okinu đến nhường nào.
Sau cùng thì Okinu đã sinh con trong căn chòi sản phụ. Vấn đề bắt đầu từ đây. Khi Uki ghé qua căn chòi cối xay nước, đứa trẻ không có ở đó, chỉ có “con cò trắng”… Tức là thi thể của Okinu. Vậy thì đứa trẻ đã được đưa đi đâu?
Kurihara: Có một đoạn rất thú vị trong nhật ký hành trình của Uki:
Đêm ấy, sau khi ăn tối với chú thím, tôi quyết định hỏi họ về cái cối xay nước. Chắc nó không thuộc sở hữu của nhà chú, nhưng ở ngay gần thế thì hẳn họ cũng biết được gì đó. Thế nhưng, khi tôi vừa mở miệng thì em bé ở căn phòng phía sau cất tiếng khóc, vậy là chú tôi vội chạy đi. Có vẻ tình hình hậu phẫu không được tốt lắm, phần cuối cánh tay trái của em bé bị nhiễm trùng mưng mủ hết cả.
Những ngày sau đó, cả hai người họ đều bận rộn vào viện chăm sóc em bé, nên cuối cùng, đến tận lúc trở về Tokyo tôi vẫn không hỏi han được gì về chuyện cái cối xay nước.
Kurihara: Họ là chú thím của Uki – người lúc bấy giờ đã hai mươi mốt tuổi – vậy thì họ chắc chắn cũng lớn tuổi rồi. Xét bối cảnh thời đó, hai người lớn tuổi như vậy mà lại có em bé thì thật lạ phải không?
Có lẽ họ đã nhặt được con của Okinu đấy.
Kurihara: Okinu sinh con trong căn chòi cối xay nước, tình hình hậu sản chuyển biến xấu, và cô ta không còn sống được bao lâu. Trước khi chết, cô ta muốn giấu đứa bé đi nên đã vận chút sức lực cuối cùng để xoay bánh xe nước, di chuyển bức tường.
Tuy nhiên, có lẽ lúc bấy giờ cô ta không nhận thấy điều đã xảy ra.
Kurihara: Để tìm mẹ, đứa bé vươn cánh tay trái ra ngoài, và cánh tay ấy đã bị các bức tường đè dập.
THÁNH THẦN
Kurihara: Sau khi Okinu chết, đứa bé đã được chú thím của Uki cứu ra.
Kurihara: Một ngày nọ, hai người họ vào rừng và tình cờ tìm thấy chiếc cối xay nước. Cũng như Uki, họ phát hiện ra cơ chế hoạt động của bánh xe nước và tìm thấy thi thể Okinu cùng với đứa bé bên trong “hốc vuông”. Cánh tay trái của đứa bé bị đè quá lâu nên đã hoại tử.
Động lòng thương xót, hai người bọn họ đã di chuyển bức tường để thi thể của Okinu không bị lộ ra ngoài, và đưa đứa bé về nhà. Cánh tay trái đã hoại tử của đứa bé được phẫu thuật cắt bỏ đi. Sau đó đứa bé là con của Okinu ấy được họ nhận nuôi. Nó được đặt tên là “Yaeko”
Yaeko lớn lên trong một gia đình khá giả ở Nagano. Nhưng năm mười tám tuổi, cô ấy nghe được một sự thật từ bố mẹ mình.
Akemi: Họ nói cô ấy là một đứa trẻ bị bỏ rơi… trong một căn chòi nhỏ…? Về cơ bản thì hình như là cô ấy bị bỏ rơi trong một căn chòi nhỏ giữa rừng, rồi được họ nhặt về. Nói tóm lại, những người mà đó giờ cô ấy vẫn nghĩ là bố mẹ mình, hóa ra chỉ là bố mẹ nuôi… Chậc, chuyện như vậy cũng thường xảy ra. Vì quá sốc trước sự thật này, cô ấy đã bỏ nhà ra đi. Cô ấy có nói rằng: “Đến giờ tôi vẫn hận bố mẹ nuôi của tôi”.
Kurihara: “Sự thật” ở đây chính là bí mật về xuất thân của cô ta, như bác đã nói đó. Yaeko bị sốc và đã bỏ nhà ra đi.
Tác giả: Vì sao cô ta lại hận hai người đã nuôi dưỡng mình…?
Kurihara: Chậc. Có lẽ có những vấn đề gia đình mà người ngoài không thể hiểu được.
Tác giả: Hmm…
Akemi: Tiếp, sau khi bỏ nhà ra đi, cô ấy chuyển đến Tokyo để tìm việc, nhưng vì cơ thể khiếm khuyết, nên gặp kha khá khó khăn. Cuối cùng thì cô ấy đại khái xoay xở qua ngày được với công việc bán thời gian là viết địa chỉ trên phong bì thư. Nhưng rồi một ngày, cơ hội đổi đời của Yaeko đến. Năm hai mươi mốt tuổi, cô ấy yêu giám đốc công ty nơi mình làm việc, và ông ta đã cầu hôn cô ấy.
Akemi: Vậy là bỗng nhiên Yaeko trở thành vợ giám đốc. Tuyệt vời nhỉ. Liền sau đó là sinh con đẻ cái, và cô ấy cứ nghĩ cuộc đời mình thế là ổn định… Nhưng đời đâu có dễ dàng như vậy, giữa đường đứt gánh là chuyện bình thường.
Vì ảnh hưởng của cuộc suy thoái thị trường chứng khoán, công ty của chồng Yaeko phá sản, chồng cô ấy tự sát để lại một khoản nợ khổng lồ. Cô và con gái không có cách nào trả nợ nên cả hai bị đưa về Okitou.
Kurihara: Sau khi rời nhà, Yaeko kết hôn, sinh con, rồi chồng cô ta tự sát. Cô ta phải gánh một khoản nợ lớn, và bị giam ở Okitou.
Akemi: Lúc đó, có một người đàn ông thường xuyên đến phòng của Yaeko. Hình như là con trai của người đứng đầu một công ty xây dựng tên Hikura. Ông ta say đắm Yaeko và đã trả hết khoản nợ cho cô ấy.
Kurihara: Và thế là cô ta trở thành vợ của giám đốc đời tiếp theo của Hikura House – ông Hikura Masahiko. Chẳng biết với cô ta thì đó là điều may mắn hay bất hạnh. Nhưng ít nhất thì cô ta có một địa vị chắc chắn và tiền bạc đủ cho cả quãng đời còn lại… Nhưng chuyện không kết thúc tại đó.
Bác Kurihara lật mở tập Hồ sơ thứ 2: “Ngôi nhà nuôi dưỡng ác niệm”.