Chương 23
HỒ SƠ THỨ 2:
NGÔI NHÀ NUÔI DƯỠNG ÁC NIỆM
Câu chuyện về ngôi nhà xây sẵn mà công ty Hikura House bán ra thị trường
––––––––––––––
Năm 2020, có một vụ án chấn động dư luận: Một thiếu niên sát hại cả gia đình mình
Có tin đồn là do “bố cục” nhà của cậu ta
Bố cục ngôi nhà ấy có vấn đề gì?
Có quá nhiều phòng
Bởi vì những “khoảng trống” vốn dĩ cần phải có như hành lang đã bị lược bỏ đi, khiến cho người sống ở đây cảm thấy chật chội bí bách
Có quá ít cửa
Không có không gian cá nhân cho mỗi người trong nhà, sự riêng tư không được đảm bảo
Có những khu vực tập trung quá nhiều không gian sinh hoạt
Có thể gây rắc rối cho những người trong nhà
Những vấn đề nho nhỏ này tích tụ lại…
Khuếch đại ác niệm trong lòng cậu thiếu niên…?
Đối với sự việc này, phía công ty Hikura House đã phản ứng như thế nào?
• Sử dụng các phương tiện truyền thông để ngăn chặn bản vẽ mặt bằng nhà được công khai ra ngoài
Tại sao họ lại mất công làm đến mức ấy?
Uy tín và cổ phiếu của công ty Hikura đã bị sụt giảm mạnh sau khi những tin đồn vô căn cứ về Giám đốc Hikura Masahiko của công ty này bị lan truyền trên các phương tiện truyền thông
Do sự việc trên, họ đã thất thế trước công ty đối thủ – Công ty Xây dựng Misaki, và không thể vực lại suốt mười năm sau đó
Từ bài học kinh nghiệm xương máu đó, Hikura đã học được điều gì?
Sức mạnh áp đảo của truyền thông
Chiến lực tích cực sử dụng sức mạnh của truyền thông để che giấu tai tiếng về những ngôi nhà kém chất lượng của họ
Hiện tại, ai đang lãnh đạo công ty Hikura?
Iimura: Vụ đó có lẽ… xảy ra vào nửa sau những năm 1980, hồi tôi còn đang là thợ mộc học việc. Giám đốc của Hikura bị đồn là “hồi còn trẻ từng có hành vi ngược đãi trẻ em”. Sau cùng thì hóa ra tất cả chỉ là bịa đặt, nhưng vì báo đài ti vi lan truyền tin này cho vui nên nó đã trở thành chủ đề bàn tán của công chúng. Như kiểu “tin hot” ngày nay ấy. Dư luận là thứ thật đáng sợ và giá cổ phiếu của Hikura trượt dốc thê thảm. Chỉ có thể nói là thật đáng thương cho họ. Nhưng, tận dụng thời cơ này, đối thủ của họ ở khu vực Chubu lúc bấy giờ – Công ty Xây dựng Misaki đã mở rộng thị phần. Hơn mười năm sau đó, Hikura cũng không thể trở lại như trước. Tôi đoán từ trải nghiệm cay đắng ấy, bọn họ đã thấm nhuần bài học: “Trước sức mạnh của truyền thông, sự thật cũng phải bất lực”.
Kurihara: Cuối năm 1980, tin đồn khiến uy tín và cổ phiếu của công ty Hikura House tụt dốc không phanh, ảnh hưởng nặng nề đến việc kinh doanh. Giám đốc ngày đó là ông Hikura Masahiko buộc phải tìm cách giải quyết tình hình. Chính lúc đó, ông ta đã để mắt tới tôn giáo.
Bấy giờ Nhật Bản đang bùng nổ một làn sóng tâm linh mạnh mẽ chưa từng thấy và các giáo phái cũng trở nên vô cùng phổ biến.
Ngày nay chuyện này nghe thật khó tin, nhưng Asahara Shōkō của Aum Shinrikyo[*] từng xuất hiện trên các show truyền hình tạp kỹ và được coi như một người nổi tiếng. Năm 1995, sau khi ông ta và người của mình gây ra vụ khủng bố trên diện rộng, làn sóng phản đối mới bắt đầu trở nên mạnh mẽ, nhưng ít nhất là tính tới thời điểm trước đó, các giáo phái từng “vô cùng phổ biến trong giới thanh niên tiến bộ, được cho là thứ dù có hơi đáng ngờ nhưng vô cùng sành điệu bá đạo”. Ông Hikura đã lập ra một giáo phái để nâng cao hình ảnh cho công ty của mình và kiếm đối tượng khách hàng mới.
Tác giả: Hả!? … Vậy ra ông Hikura đã tự mình khởi xướng Quy Tụ Để Tái Sinh?
Kurihara: Nếu nghĩ theo hướng đó, ta sẽ thấy nhiều vấn đề trở nên sáng tỏ.
Một lúc sau, có người xuất hiện trên sân khấu. Đó không phải là giáo chủ Midou Hikari, mà là một người đàn ông mặc vest, khoảng bốn mươi lăm tuổi. Ông ta có những nếp nhăn giữa hai hàng lông mày khiến gương mặt trông khó đăm đăm, đôi mắt trũng sâu và cái mũi diều hậu đặc trưng không lẫn đi đâu được. Tôi thấy khuôn mặt đó rất quen thuộc. Là Giám đốc của Hikura House công ty xây dựng hàng đầu khu vực Chubu – ông Hikura Masahiko. Trước đây tôi từng nghe tin đồn Giám đốc Hikura House có mối quan hệ mật thiết với giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh, và đang ủng hộ một số tiền lớn cho giáo phái này…
Kurihara: Đừng để bị đoạn này đánh lừa. Không có chuyện một người chỉ đơn thuần hỗ trợ tài chính lại được lên sân khấu diễn thuyết cho các tín đồ. Nếu thế khác gì sỉ nhục giáo phái. Vì sao ông Hikura lại có thể hành động thoải mái đến thế. Đó là bởi ông ta chính là người sáng lập giáo phái.
Tác giả: … Ra là vậy…
Kurihara: Khi bắt đầu lập giáo phái, Hikura đã quyết định lợi dụng vợ của mình – Yaeko – đưa cô ta lên làm giáo chủ. Từ xa xưa, người Nhật đã tôn những người khiếm khuyết thể chất là “thần”.
Tác giả: Đó là những gì được viết trong bài phóng sự, nhưng có thật vậy không?
Kurihara: Đúng là vậy đấy. Trên khắp các vùng miền Nhật Bản, có nhiều dấu tích còn sót lại về việc thờ cúng những vị thần mang đặc điểm đặc biệt như “một mắt – một tay – một chân”. Vì sao vậy? Nhiều nhà nghiên cứu truyền thuyết dân gian đã phân tích rằng, đó là vì những đứa trẻ được sinh ra với cơ thể khiếm khuyết được trao cho vai trò làm “thần thánh”.
Tác giả: Có chuyện như vậy sao…
Kurihara: Một ví dụ khác là búp bê Fukusuke[*], xuất phát từ truyền thuyết rằng “những người mắc hội chứng người lùn sẽ đem đến sự giàu có thịnh vượng cho gia đình”. Người ta luôn thấy một cá thể khác biệt so với đại đa số người bình thường mang theo bí ẩn gì đó. Theo lối suy nghĩ này, Yaeko là vô cùng phù hợp để đóng vai “thần”.
Theo tin đồn thì Thánh Mẫu là một người phụ nữ đã ngoài năm mươi, nhưng khuôn mặt không có nếp nhăn, mái tóc dài đen bóng và làn da săn chắc mịn màng khiến cô ta trông trẻ hơn mười tuổi.
Chân phải của cô ta cụt từ khớp háng trở xuống, chỉ có chân trái thon dài chống đỡ cơ thể. Cô ta ngồi bất động trên một chiếc ghế đơn giản, trên người khoác mỗi một tấm vải trắng, gần như bán khỏa thân. Không biết có thể nói là “thần thánh” gì không, nhưng ở cô ta có một vẻ đẹp dị thường mê hoặc bất cứ ai nhìn vào.
Kurihara: Hikura đã xây dựng nên ý tưởng về giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh từ hình thể của Yaeko và quá khứ của cô ta. “Một giáo phái cứu rỗi những đứa trẻ sinh ra từ các vụ ngoại tình bằng cách để chúng được ngủ trong tử cung của giáo chủ”… Ông Hikura có vẻ thích hợp làm nhà văn hay nghệ sĩ hơn là một người kinh doanh.
Tác giả: Không biết Yaeko cảm thấy thế nào về việc bị bắt diễn vai giáo chủ nhỉ?
Kurihara: Bác không biết. Tuy nhiên, dù thực lòng cảm thấy thế nào thì cũng dễ tưởng tượng được là cô ta không có quyền từ chối, vì để trả hết nợ, cô ta đã phải đi theo ông Hikura. Yaeko chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trong Thánh Điện và nói những lời đã được biên soạn sẵn.
Như các ngươi đã biết, ta sinh ra là một đứa trẻ mang trên mình tội lỗi. Cánh tay trái của ta bị người mẹ tội lỗi tước đoạt, thế rồi, ta lại mất đi chân phải để cứu rỗi đứa con tội lỗi. Với những gì còn lại trên tấm thân này, ta muốn cứu rỗi các ngươi, và cả con cái của các ngươi. Nào, dù phải trải qua bao nhiêu lần đi chăng nữa, chúng ta hãy cùng tái sinh!
Kurihara: “Người mẹ tội lỗi” ở đây có lẽ là Okinu. Dù là người hầu, nhưng bà ta đã ngoại tình với ông Azuma Kiyochika. Kết quả là bà ta đã sinh ra Thánh Mẫu Yaeko. Hơn nữa, quả thực là Yaeko đã mất cánh tay trái do sự bất cẩn của Okinu.
Giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh bị giải thể vào năm 1999, và Tái Sinh Quán cũng bị phá dỡ vào năm sau đó.
Kurihara: Giáo phái đã nhận được một lượng ủng hộ nhất định, nhưng không lâu dài. Có rất nhiều lý do cho việc này.
Vụ khủng bố của Aum Shinrikyo dẫn đến làn sóng phản đối các giáo phái dâng lên mạnh mẽ. Bắt đầu từ ông Kasahara, những tín đồ không được cứu rỗi lên án giáo phái lừa đảo. Rồi, cuối những năm 1990, nền kinh tế Nhật Bản bước vào suy thoái, càng lúc càng ít người đủ tiền tài để chi trả phí tu sửa nhà cửa.
Tuy nhiên, lý do lớn nhất có lẽ là Quy Tụ Để Tái Sinh không còn cần thiết đối với Hikura House nữa.
Tác giả: Vì sao lại thế?
Kurihara: Hãy xem Hồ sơ thứ 2: “Ngôi nhà nuôi dưỡng ác niệm”.
Iimura: Dư luận là thứ thật đáng sợ và giá cổ phiếu của Hikura trượt dốc thê thảm… (lược bớt)… Nhưng, tận dụng thời cơ này, đối thủ của họ ở khu vực Chubu lúc bấy giờ – Công ty Xây dựng Misaki – đã mở rộng thị phần. Hơn mười năm sau đó, Hikura cũng không thể trở lại như trước.
Kurihara: “Hơn mười năm sau đó, Hikura cũng không thể trở lại như trước”… Nói cách khác, điều này đồng nghĩa rằng Hikura đã có thể vực dậy trở lại sau thời gian đó. Vì sao Hikura lại phục hồi hoạt động được? Lý do có ở Hồ sơ thứ 1: “Hành lang cụt”.
Bản tin sáng ngày 30 tháng 1 năm 1990,
Khoảng 4 giờ chiều hôm qua, ngày 29 tháng 1, một vụ tai nạn đã xảy ra tại thành phố Takaoka tỉnh Toyama, khiến một người thiệt mạng. Nạn nhân là em Kasuga Yunosuke (tám tuổi), học sinh tiểu học sống cùng thành phố. Được biết em Yunosuke đang đi bộ dọc đường chính thì bị xe tải chở vật liệu lùi ra từ một công trường xây dựng đâm trúng. Tài xế xe tải khai báo: “Tôi không thấy cậu bé vì bị khuất tầm nhìn”. Người này là nhân viên Công ty Xây dựng Misaki…
Kurihara: Nhân viên của Công ty Xây dựng Misaki đã đâm chết một đứa trẻ ngay trước nhà của khách hàng. Đó là một vụ tai nạn thảm khốc. Điều này đã khiến danh tiếng của Công ty Xây dựng Misaki sụt giảm. Tại khu vực Chubu, Misaki là đối thủ cạnh tranh lớn của Hikura House.
Tác giả: Vậy là vì việc làm ăn của đối thủ kém đi, nên thị phần của Hikura House lại tăng lên?
Kurihara: Đến thời điểm đó thì tin đồn đã rơi vào quên lãng. Hơn nữa, Hikura House nhờ bài học kinh nghiệm trong quá khứ mà trang bị được chiến lược truyền thông khéo léo. Việc khôi phục lại chỉ là vấn đề thời gian. Khi hoạt động kinh doanh chính phục hồi, giá trị của Quy Tụ Để Tái Sinh trong công ty dần dần sụt giảm, cuối cùng giáo phái này bị giải thể. Vậy sau khi giáo phái tan rã, Thánh Mẫu Yaeko ra sao?
Bác Kurihara với lấy tập Hồ sơ thứ 4: “Nhà bẫy chuột”.