Chương 24
HỒ SƠ THỨ 4:
NHÀ BẪY CHUỘT
Vì sao bà cụ lại bị ngã cầu thang?
––––––––––––––
Khi Hayasaka Shiori còn nhỏ, cô ấy được mời đến chơi và ngủ qua đêm tại nhà một người bạn tên Mitsuko
Mitsuko là con gái của Giám đốc công ty Hikura House
Ngôi nhà đó là một biệt thự được bố của Mitsuko (Giám đốc Hikura House) đích thân xây dựng cho hai bà cháu họ.
Trong phòng Mitsuko có một tủ sách lớn.
Khi Mitsuko đi tới nhà vệ sinh, Hayasaka đã lén nhìn trộm bên trong tủ sách.
Hayasaka cảm thấy rất kỳ lạ vì không hiểu sao bộ truyện tranh mà cả hai người bọn họ cùng yêu thích lại không có trong đó.
Đêm ấy, sau khi Mitsuko đi ngủ, Hayasaka đã thử xem lại phía bên trong tủ sách một lần nữa, nhưng vì lý do gì đó mà cánh cửa tủ đã bị khóa.
Sáng hôm sau, khi Hayasaka đang định đi vệ sinh thì gặp bà của Mitsuko ở hành lang. Có vẻ chân bà cụ yếu nên đi đứng không vững, một tay phải vịn vào tường. Hayasaka định đỡ bà cụ nhưng bà ấy từ chối, bảo cô cứ đi vệ sinh trước đi.
Đi vệ sinh xong, trong lúc Hayasaka đang rửa tay thì bà cụ ngã cầu thang.
Suy đoán của Hayasaka
Trước cầu thang có một “khoảng trống không có chỗ để bám tay vào”. Bà cụ đã mất thăng bằng ở đoạn này và ngã xuống cầu thang.
Vì sao lại xảy ra chuyện này?
Vì giữa đêm Mitsuko đã giấu “gậy chống” của bà vào tủ sách.
Kết luận
Chán ghét người nắm nhiều quyền lực của Hikura House trong tay, ông giám đốc đã xây dựng ngôi nhà này nhằm mục đích sát hại bà cụ
Khoảng trống nguy hiểm ngay phía trước cầu thang được sắp đặt một cách có chủ ý
Tuy nhiên, bình thường bà cụ luôn chống gậy nên không rơi vào “bẫy”
Người đã kích hoạt cái bẫy này chính là Mitsuko
Có lẽ dưới sự xúi giục của bố (Giám đốc Hikura House), cô ấy đã giấu cây gậy của bà cụ đi
Ông giám đốc đã lợi dụng chính con gái mình để gây ra tội ác
Hayasaka được mời tới chơi và ngủ lại qua đêm là để tạo bằng chứng ngoại phạm cho Mitsuko
BÀ CỦA MITSUKO
Kurihara: Tính ngược lại theo tuổi của Hayasaka Shiori, vụ việc này xảy ra vào năm 2001. Tức là khoảng hai năm sau khi giáo phái giải thể.
Hayasaka: Vừa mở cửa, một thứ mùi thơm ngọt nhẹ đã ập tới, có lẽ bà cụ đang đốt hương. Căn phòng được bài trí nội thất và tranh vẽ, còn bà của Mitsuko thì đang ngồi đọc sách. Bà trẻ trung và xinh đẹp đến mức gọi là “bà” có vẻ không phù hợp lắm. Bà mặc một chiếc váy dài phủ kín chân với áo cardigan hoa khoác ngoài và đôi găng tay trắng.
Kurihara: Người bà mà Hayasaka gặp ở nhà của Mitsuko mặc một chiếc váy dài phủ kín chân và đeo găng tay trắng. Rõ ràng là cả chân và tay của bà cụ đều bị che đi. Tại sao? Có khi nào bà ấy mang tay chân giả?
Tác giả: Vậy người bà này là Thánh Mẫu Yaeko sao?
Kurihara: Hikura có một người con với Yaeko, tên là Akinaga. Akinaga là giám đốc đương nhiệm của Hikura House. Con gái ông ta là Mitsuko. Yaeko chính là bà của cô ta. Mọi chuyện đều liên quan đến nhau nhỉ.
Vấn đề là, Yaeko có vai trò thế nào đối với gia đình Hikura.
Kurihara: Nhìn bản vẽ mặt bằng nhà có thể thấy phòng của Yaeko không hướng ra bên ngoài. Nói tóm lại là không có cửa sổ.
Thời điểm đó, vụ việc của giáo phái Aum Shinrikyo mới chỉ vừa qua vài năm, và các giáo phái đang là đối tượng bị chỉ trích, lên án. Đối với nhà Hikura, việc “trong gia đình có người là cựu giáo chủ của một giáo phái” là một vết nhơ. Tuy nhiên, họ cũng không thể ngó lơ bà ta.
Chăm sóc cẩn thận, nhưng che giấu thật kỹ. Cách thiết kế của căn phòng này dường như đã nói lên địa vị của bà ta lúc bấy giờ.
Tác giả: Thật là ích kỷ…
Kurihara: Dù rơi vào hoàn cảnh như vậy, nhưng Yaeko vẫn cố gắng hòa hoãn sống qua ngày. Tuy nhiên, gia đình họ thậm chí không cho phép bà ta được hưởng điều đó.
Về cái chết do ngã cầu thang của Yaeko, Hayasaka có giả thiết như sau:
Mitsuko đã lẻn vào phòng bà mình giữa đêm, lấy trộm cây gậy và giấu nó vào tủ sách. Sáng hôm sau bà cụ tỉnh dậy vì mắc tiểu, tìm cái gậy để đến nhà vệ sinh nhưng chẳng hiểu sao không thấy đâu cả. Lúc đó bà ấy sẽ làm gì? Vì nhà vệ sinh gần phòng mình nên bà ấy có lẽ đã nghĩ đơn giản là “không có gậy chống cũng đi được”. Bình thường đều dùng gậy nên bà ấy không biết đoạn đường này nguy hiểm. “Chỉ một khoảng cách thế này hẳn sẽ ổn thôi”…
Kurihara: Bác nghĩ đây là một suy luận khá chuẩn, nhưng có một điểm chưa đúng.
Thứ Mitsuko giấu vào tủ sách không phải là một cây gậy chống, mà là “một chiếc chân giả”.
Tác giả: A… là vậy sao…
Kurihara: Sáng hôm ấy, Yaeko tỉnh dậy và cần đi vệ sinh. Bà ấy định đeo chân giả và tay giả vào, nhưng không tìm thấy chiếc chân giả đâu. Chẳng còn cách nào khác, bà ấy đành đi tới nhà vệ sinh bằng một chân.
Kurihara: Nếu đi về phía bên trái thì bà ấy đã tránh được “khoảng trống nguy hiểm”, nhưng Yaeko lại chọn đi về phía bên phải.
Bà ấy chỉ có thể đi phía bên phải. Vì cánh tay trái của bà ấy là đồ giả. Quả thực, nếu dùng cánh tay giả để chống đỡ cơ thể thì sẽ không an toàn. Sau đó chuyện gì xảy ra thì cháu cũng đã biết rồi.
Tác giả: Quả nhiên… ông Akinaga đã xúi giục con gái mình là Mitsuko giết hại “gánh nặng” Yaeko sao?
Kurihara: Thật không muốn tin chuyện đó lại xảy ra nhỉ. Các công ty gia đình thường dễ phát sinh những khía cạnh đen tối như vậy đó.
GIẢ THUYẾT
Kurihara: Vậy là đại khái tất cả đều đã được lý giải rồi. Cháu có câu hỏi gì không?
Tác giả: Về ngôi nhà của Hirauchi…
Tác giả: Việc nó được cơi nới ra từ căn chòi cối xay nước đã khá rõ ràng rồi. Nhưng ai đã làm điều đó và vì mục đích gì?
Kurihara: Có lẽ là giáo phái muốn biến nó thành một địa điểm thăm quan chăng. Kiểu như: “Đây là nơi Thánh Mẫu ra đời”.
Căn chòi cối xay nước quá nhỏ, nên họ đã mở rộng nó để có đủ chỗ cho nhiều người vào… bác nghĩ vậy.
Bà lão: Khoảng hai mươi năm trước, bên đó tiến hành đại tu đấy. Cậu xem, ngôi nhà hiện tại có hai tầng, phải không? Lúc tôi chuyển tới chỉ có một tầng thôi. Sau khi thi công xong mới thành hai tầng. Tôi vẫn nhớ lúc đó đã nghĩ: “Ồ, họ cơi nới thêm à.”
Kurihara: Tuy nhiên, giáo phái đã tan rã trước khi nó bắt đầu được khai thác. Vì không dùng được nữa nên họ lại xây thêm phòng vệ sinh, bếp, phòng tắm và bán nó dưới hình thức nhà ở. Máu kinh doanh đáng nể nhỉ.
Sau đó, tôi được mời ăn tối, rồi rời khỏi nhà bác Kurihara. Khi đi thì ngoài trời đã tối rồi.
Trên đường ra ga, tôi sắp xếp lại suy luận của bác Kurihara trong đầu. Chỉ đọc hồ sơ thôi mà có thể xây dựng ra được một câu chuyện hợp lý, logic đến vậy, quả là một bộ óc đáng nể.
Thế nhưng… Chẳng hiểu sao trong thâm tâm tôi vẫn thấy lấn cấn.
Tôi không nghĩ suy luận của bác Kurihara sai, nhưng lại có cảm giác bác ấy đã bỏ qua điều gì đó.
Điều gì đó vô cùng quan trọng…
Tôi đắm chìm trong suy nghĩ, chẳng mấy chốc đã thấy nhà ga hiện ra phía trước. Bước vào một quán cà phê ở ngay trước cổng soát vé, tôi quyết định đọc lại chỗ hồ sơ lần nữa. Ngay lập tức, ở một đoạn trong tập hồ sơ nọ, tôi tìm ra điểm mâu thuẫn nho nhỏ mà từ trước đến giờ mình không hề để ý.
Tại sao nhỉ?
Tại sao lại có điểm mâu thuẫn này?
Có lẽ nào, lúc phỏng vấn thu thập thông tin ấy…
Sau một hồi suy nghĩ, tôi nảy ra một giả thuyết. Đọc lại cả tập hồ sơ với giả thuyết đó trong đầu thì kỳ lạ làm sao, một số bí ẩn tưởng chừng đã được giải mã lại hiện lên dưới góc độ khác.
Từng điểm, từng điểm liên kết lại với nhau, chẳng biết từ khi nào, một câu chuyện hoàn toàn khác đã thành hình.
NGƯỜI CON TRAI
Ngày 28 tháng 2 năm 2023, Nakameguro, Tokyo
Trong phòng riêng của một nhà hàng, tôi đang đợi một người. Đó là người nắm trong tay sự thật có lẽ là quan trọng nhất để làm sáng tỏ chân tướng của cả chuỗi sự việc đã xảy ra.
Cuối cùng cánh cửa phòng riêng cũng mở ra, người đó bước vào. Anh ta mặc áo nỉ dày và quần âu đen, khác hẳn bộ dạng trong lần gặp gỡ trước đó.
Nishiharu Mitsuru… anh ta là con trai duy nhất của Nishiharu Akemi, người từng sống tại Okitou.
Tác giả: Xin thứ lỗi vì đã hẹn anh đến đây giữa lúc anh đang bận rộn.
Nishiharu: Không sao đâu. Cả ngày hôm qua và hôm nay tôi đều nghỉ mà.
Tác giả: Ở? Không phải quán nhà anh mở quanh năm suốt tháng sao?
Nishiharu: Ngày trước thì là vậy, nhưng gần đây mẹ tôi không khỏe, nên quán cũng hay phải đóng cửa. Khách hàng đều đến vì mẹ tôi mà.
Tác giả: Nhưng tôi nghe nói tay nghề nấu nướng của anh Mitsuru đỉnh lắm. Không phải cũng có nhiều người tìm đến vì muốn ăn sao?
Nishiharu: Không có đâu. Mẹ tôi nói thế thôi, chứ tay nghề của tôi cũng chỉ thường thôi. Vì tôi không đi học nghề, chỉ làm theo sách nấu ăn bán ngoài thị trường. Vì sức khỏe của mẹ, tôi cũng đang nghĩ đến chuyện đóng quán đây.
Tác giả: Anh định đóng cửa quán nhậu sao?
Nishiharu: Vâng. Chậc, mà dù có nghỉ thì đến tuổi này rồi, tôi cũng khó kiếm được công việc khác…
Mitsuru khẽ cười.
Lần trước đến thăm quán tôi không để ý, nhưng mái tóc ngắn của anh ấy đã gần như ngả bạc, và khuôn mặt anh ấy xanh xao, hốc hác đến tội.
Nishiharu: À mà hôm nay anh có việc gì vậy?
Tác giả: À! Xin lỗi. Thật ra thì có thứ này tôi muốn nhờ anh đọc qua. Là tập hồ sơ tóm tắt lại câu chuyện mẹ anh đã kể vào lần trước, khi tôi ghé qua quán nhà anh. Chắc anh cũng đã nghe qua nội dung rồi, nhưng liệu có thể xem lại giúp tôi không?
Mitsuru lật từng trang của tập Hồ sơ thứ 10: “Căn hộ không lối thoát”, mặt không cảm xúc đọc qua một lượt.
Tác giả: Anh thấy sao? Có đoạn nào hay chi tiết nào không đúng không?
Nishiharu: … Anh nghĩ sao? Hỏi tôi điều này, tức là anh thấy có điểm gì đó kỳ lạ chăng.
Tác giả: … Vâng. Là đoạn này.
Akemi: Vâng… Khi bọn trẻ không ở đó, chúng tôi nói chuyện về cuộc đời mình, dường như cô ấy có một quá khứ khá phức tạp.
Tác giả: “Khi bọn trẻ không ở đó”… mẹ anh chắc chắn đã nói vậy. Thế nhưng điều này thật kỳ lạ. Ở Okitou, về cơ bản là mọi người bị cấm rời khỏi phòng, nếu được phép ra ngoài, nhất định phải trao đổi mẹ – con với hàng xóm.
Tác giả: Nói cách khác, khi anh Mitsuru ra ngoài, Yaeko sẽ đi cùng anh. Ngược lại, nếu con gái của Yaeko ra ngoài, bà Akemi sẽ phải đi cùng cô ấy. Không thể có chuyện “bọn trẻ” rời khỏi phòng đủ lâu để hai mẹ nói chuyện về cuộc đời với nhau.
Nishiharu: Có thể là đi vệ sinh hoặc đi tắm mà.
Tác giả: Chuyện hai đứa trẻ cùng đi vệ sinh một lúc và cùng không ra khỏi nhà vệ sinh suốt một thời gian dài không khả thi. Nếu là đi tắm thì còn được. Nhưng mẹ anh có nói thế này:
Akemi: Nói gì thì nói, nó nấu nướng thành thục lắm. Phải nói là đã trở nên lão luyện rồi. Trước đây cho đến tận khi vào cấp hai, thiếu tôi nó vẫn không thể đi tắm một mình được.
Tác giả: Hai người ra khỏi Okitou vào năm anh Mitsuru lên chín. Nói cách khác, khi còn ở đó, hai mẹ con anh luôn đi tắm cùng nhau.
Nishiharu: …
Tác giả: Vậy, khi bà Akemi và Yaeko nói chuyện về cuộc đời mình với nhau, hai đứa trẻ đang làm gì, ở đâu? Sau khi suy nghĩ rất lâu, tôi đã có một kết luận. Nếu sai thì tôi vô cùng xin lỗi. Nhưng người bị ép bán dâm ở Okitou… không phải Akemi, mà là anh Mitsuru, có phải không?
Sự cay đắng hiện lên trên khuôn mặt Mitsuru, anh ấy im lặng suốt một hồi, rồi bắt đầu khụt khịt mũi. Bằng giọng nhỏ xíu trầm thấp, Mitsuru lên tiếng:
Nishiharu: Mẹ tôi… không có lỗi.
LỜI NÓI DỐI
Ngày hôm sau, tôi lại ghé qua Umegaoka – nơi có căn hộ của bác Kurihara. Vừa rót cho tôi một cốc trà xanh, bác vừa nói.
Kurihara: Ra là vậy. Hóa ra Okitou là tụ điểm mại dâm phục vụ những kẻ ấu dâm.
Akemi: Mỗi ngày, khách hàng đều đến vào sau nửa đêm. Bọn họ người nào cũng đi xe sang. Vì Okitou nhắm đến đối tượng khách lắm tiền nhiều của. Một lần mua dâm là 100.000 yên.
Tác giả: Một lần 100.000 yên là cái giá quá cao, kể cả so với “giá thị trường” ngày nay. Mức giá cao như vậy là có lý do cả. Hằng ngày khách hàng đều đến vào lúc nửa đêm, là bởi việc mua bán dâm vốn đã bất hợp pháp rồi, nhưng “mua bán dâm trẻ em” còn kinh khủng hơn, nếu sự thật này lộ ra, thì bọn họ sẽ gặp rắc rối to.
Ở Okitou nơi những người như Akemi sống, có nguyên tắc là tuyệt đối cấm rời khỏi phòng. Tuy nhiên, nếu đáp ứng một điều kiện nhất định, họ được phép ra ngoài. Điều kiện đó là “Trao đổi con”.
Tác giả: Cháu nghĩ có lẽ cái điều kiện “ra ngoài” vốn không đem lại lợi ích gì cho băng đảng xã hội đen ấy được thiết lập là để giữ cho những đứa trẻ khỏe mạnh vui vẻ. Vì dù sao thì chúng cũng là “công cụ” để buôn bán kiếm lời mà.
Kurihara: Vì sao Akemi lại nói dối?
Tác giả: Mitsuru có nói thế này:
Mẹ tôi… không có lỗi. Vì nếu từ chối bán dâm, thì cả hai mẹ con tôi đều sẽ bị giết. Chẳng còn cách nào khác…
Ở quán, mẹ tỏ ra là một người vui vẻ tích cực với các vị khách, nhưng thực sự bà ấy không phải người như vậy. Đến tận bây giờ, hằng đêm, khi chỉ có hai mẹ con, bà ấy vẫn luôn khóc và liên tục xin lỗi tôi. Hết lần này đến lần khác, bà ấy nói: “Mitsuru, mẹ xin lỗi vì chuyện hồi đó. Xin lỗi vì mẹ là một người mẹ tồi”. Đã hàng chục năm nay rồi, bà ấy vẫn vậy. Xin lỗi vì lúc anh phỏng vấn, bà ấy đã nói dối. Bà ấy làm vậy là vì tôi. Vì lo rằng nếu chuyện ngày xưa tôi đã từng bị ép bán dâm lộ ra, tôi sẽ bị người ta coi khinh.
Mitsuru đã kể cho tôi chân tướng vụ tai nạn giao thông hồi ấy.
Tác giả: Khi được ra ngoài để vào thị trấn với Yaeko, Mitsuru đã cố tình chạy ra đường dành cho xe ô tô. Anh ấy nói rằng những gì anh ấy bị ép làm hằng đêm khiến anh ấy đau khổ đến mức muốn tự sát…
Kurihara: Ra vậy…
Tác giả: Nếu cơ sở Okitou nơi bọn họ ở là một tụ điểm mại dâm trẻ em, thì ý nghĩa của những lời này cũng thay đổi.
Akemi: Lúc đó, có một người đàn ông thường xuyên đến phòng của Yaeko. Hình như là con trai của người đứng đầu một công ty xây dựng tên Hikura. Ông ta say đắm Yaeko và đã trả hết khoản nợ cho cô ấy. Đương nhiên ông ta chẳng làm vậy vì lòng tốt, ông ta đã đưa cả hai mẹ con cô ấy đi.
Kurihara: Vậy ra người Hikura Masahiko để mắt đến không phải là Yaeko, mà là con gái bà ấy.
Tác giả: Khi đó con gái Yaeko mười một tuổi. Cháu tra mạng ra thông tin Hikura hiện giờ bảy mươi tuổi, vậy là vào thời điểm đó, ông ta mới hai mươi. Chênh lệch tuổi tác là chín năm. Đối với các cặp vợ chồng thì chuyện này cũng không hiếm. Chắc hẳn họ chính thức kết hôn sau khi con gái Yaeko trưởng thành.
Tác giả: Cháu nghĩ Mitsuko ở Hồ sơ thứ 4: “Nhà bẫy chuột” là con của Hikura Masahiko và con gái Yaeko. Và giám đốc hiện tại của công ty Hikura, ông Akinaga, là anh trai Mitsuko.
Kurihara: Vậy việc Yaeko là “bà” của Mitsuko vẫn không thay đổi nhỉ?
Tác giả: Vâng. Nếu nghĩ theo hướng này, tin đồn vào nửa cuối những năm 1980 được nhắc đến trước đó – về việc “Hồi trẻ Giám đốc công ty Hikura House từng có hành vi ngược đãi trẻ em” – hoàn toàn không phải chuyện bịa đặt.
Iimura: Vụ đó có lẽ… xảy ra vào nửa sau những năm 1980, hồi tôi còn đang là thợ mộc học việc. Giám đốc của Hikura bị đồn là “hồi còn trẻ từng có hành vi ngược đãi trẻ em”.
Tác giả: Ông ta từng mua dâm trẻ em, và sau đó đã lấy đứa trẻ đó về làm vợ… thông tin này hẳn đã rò rỉ từ đâu đó.
Kurihara: Nếu vậy thì ông Hikura đã vô cùng mạo hiểm khi lấy mẹ ruột của người vợ đó ra làm giáo chủ và xây dựng nên một giáo phái nhỉ.
Tác giả: Quả là vậy… Mà dù có bỏ qua vụ tin đồn, thì cháu vẫn thấy thật kỳ lạ khi một công ty lại có ý định kiếm lời từ việc xây dựng giáo phái.
Kurihara: … Hả?
Tác giả: À… không, tất nhiên cháu không có ý phủ định giả thuyết của bác. Sự thật ông Hikura đúng là lãnh đạo của Quy Tụ Để Tái Sinh. Nhưng mà… nói sao nhỉ… dù ông ta có là lãnh đạo thì cháu cũng không nghĩ ông ta là người chủ trương đưa ra ý tưởng này.
Kurihara: Tức kẻ chủ mưu là người khác…?
Tác giả: Vâng. Đây chỉ là giả thuyết của cháu thôi… nhưng người lập ra Quy Tụ Để Tái Sinh là vợ ông ta… Nói cách khác, là con gái của Yaeko.
Kurihara: … Tại sao cháu lại nghĩ vậy?
Tác giả: Bác hãy đọc lại đoạn này một lần nữa xem.
Tôi mở tập Hồ sơ thứ 4: “Nhà bẫy chuột” ra.
Hayasaka: Bà của Mitsuko mặc một chiếc váy dài phủ kín chân với áo cardigan hoa khoác ngoài và đôi găng tay trắng.
Tác giả: Dù ở trong nhà, Yaeko vẫn giấu chân tay giả của mình bằng váy dài và găng tay. Không chỉ có vậy…
Hayasaka: Bà ấy đang vịn tường bên phải đi về phía cầu thang, trông run run như thể sẽ ngã bất cứ lúc nào. Tôi nghĩ có lẽ chân bà ấy yếu. Chưa kể vạt váy còn dài quét đất, tôi sợ bà ấy vấp ngã nên vội chạy tới định giúp. Nhưng bà ấy từ chối, nói: “Không cần đâu. Bà chỉ qua nhà vệ sinh ở ngay bên cạnh thôi.” Nhưng tôi cũng không thể cứ kệ vậy, nên nói: “Vâng. Mà cháu cũng đi vệ sinh, nên để cháu đi với bà nhé ạ.” Thế mà bà ấy lại bảo: “Không cần phải lo cho bà đâu. Cháu cứ đi trước đi, chứ lỡ không kịp thì tệ lắm.”
Tác giả: Hayasaka không nhận ra việc Yaeko không có tay trái hay bà ấy phải đeo tay giả. Nói cách khác, Yaeko lúc đó đang đeo tay giả, và che giấu nó bằng găng tay.
Đến cả trong tình huống cấp bách như “muốn đi vệ sinh mà không có chân giả nên đành di chuyển bằng một chân”, Yaeko cũng vẫn ưu tiên việc che giấu chuyện thân thể mình khiếm khuyết. Chắc hẳn bà ta thực sự mặc cảm về cơ thể của mình.
Akemi: Sau một thời gian tôi mới nhận ra… cô ấy không có tay trái. Có vẻ là bị mất cánh tay vì tai nạn ngay từ thuở lọt lòng.
Tác giả: Akemi sống ngay bên cạnh mà phải mất một thời gian mới nhận ra Yaeko không có tay trái. Cháu nghĩ Yaeko đã cố hết sức che giấu điều này. Bà ta hổ thẹn về cơ thể của mình đến mức đó đấy.
Chân phải của cô ta cụt từ khớp háng trở xuống, chỉ có chân trái thon dài chống đỡ cơ thể. Cô ta ngồi bất động trên một chiếc ghế đơn giản, trên người khoác mỗi một tấm vải trắng, gần như bán khỏa thân.
Tác giả: Nếu vậy thì việc gần như trần trụi trước mặt bao nhiêu con người hẳn là một nỗi nhục nhã khủng khiếp đối với Yaeko.
Tác giả: Không chỉ vậy, những ngôi nhà phỏng theo hình dạng cơ thể bà ta mọc lên khắp nơi… Có khác gì bị đem ra làm trò cười cho thiên hạ đâu. Điều này khiến cháu nảy ra suy nghĩ: Có khi nào mục đích thực sự của Quy Tụ Để Tái Sinh là để hành hạ Yaeko?
TRẢ THÙ
Tác giả: Mitsuru nói anh ấy không hận mẹ mình. Tuy nhiên, không phải ai cũng dễ tha thứ như anh ấy. Con gái Yaeko căm hận người mẹ đã ép mình làm công việc bán dâm đầy đau khổ nhục nhã. Vậy nên, cô ta lập ra… hay nói đúng hơn, là mượn tay chồng – ông Hikura – lập ra Quy Tụ Để Tái Sinh nhằm trả thù mẹ mình.
Kurihara: Nhưng liệu chuyện dùng tiền của công ty đê lập ra một giáo phái vì lý do cá nhân đầy cảm tính như vậy có khả thi không?
Tác giả: Có lẽ ông Hikura không thể làm trái ý cô ta, vì bị cô ta nắm được điểm yếu “mua dâm trẻ em”. Yaeko cũng vậy. Cảm thấy có lỗi với con gái, bà ta chỉ có thể nghe theo.
Kurihara: Vậy hai người bọn họ đều bị cô ta chi phối sao?
Bác Kurihara chậm rãi nhấp một ngụm trà rồi mới tiếp tục nói.
Kurihara: Sau khi nghe câu chuyện của cháu, bác cũng thấy tự tin hơn với giả thuyết mới của mình.
Tác giả: Giả thuyết mới… là gì vậy bác?
Kurihara: Từ lần gặp trước, bác đã suy nghĩ mãi về lý do vì sao Yaeko hận bố mẹ nuôi của mình.
Akemi: Họ nói cô ấy là một đứa trẻ bị bỏ rơi… trong một căn chòi nhỏ…? Về cơ bản thì hình như cô ấy bị bỏ rơi trong một căn chòi nhỏ giữa rừng rồi được họ nhặt về. Nói tóm lại, những người mà đó giờ cô ấy vẫn nghĩ là bố mẹ mình, hóa ra chỉ là bố mẹ nuôi… Chậc, chuyện như vậy cũng thường xảy ra. Vì quá sốc trước sự thật này, cô ấy đã bỏ nhà ra đi. Cô ấy có nói rằng: “Đến giờ tôi vẫn hận bố mẹ nuôi của tôi”.
Kurihara: Đột nhiên nghe được chuyện mình là con nuôi thì đúng là sốc thật. Nhưng chỉ vì thế mà bỏ nhà ra đi, lại còn ôm hận suốt nhiều năm thì thực sự hơi quá. Có lẽ bố mẹ nuôi không chỉ kể cho Yaeko việc cô ta là “con nuôi”. Lúc nảy ra suy nghĩ này, bác nhớ tới một đoạn tư liệu. Cháu có mang theo tập Hồ sơ thứ 3: “Cối xay nước giữa rừng” không?
Tác giả: Có ạ. Cháu có mang theo phòng khi cần đến.
Đó là một con cò trắng. Là con cái và đã chết. Hẳn ai đó đã nghịch ác nhốt nó vào đây. Nó không thể thoát ra ngoài nên chết vì đói. Có lẽ nó đã bị nhốt thế này một khoảng thời gian dài rồi. Bộ lông tả tơi rơi rụng, một bên đầu cánh bị cắt mất, thân xác thối rữa, và còn có một vũng chất lỏng màu đỏ sậm thấm đẫm trên sàn.
Kurihara: Đoạn “một bên đầu cánh bị cắt mất” này không mấy nổi bật nên lúc trước bác không để ý, nhưng nghĩ kỹ thì thấy thật kỳ cục.
Anh biên tập viên nói hình ảnh con cò trắng này là “ẩn dụ cho thi thể một phụ nữ”… Bác đồng tình với ý kiến đó. Như vậy thì “một bên đầu cánh bị cắt mất” sẽ tương đương với “một bên cánh tay bị cụt”. Nói cách khác, người phụ nữ kia “mất một cánh tay”.
Tác giả: A, đúng vậy.
Kurihara: Khi Uki phát hiện ra thi thể của Okinu, thi thể ấy đã mất một cánh tay. Vì sao lại thế?
Đoạn mô tả sau đây có chứa manh mối.
Đêm ấy, sau khi ăn tối với chú thím, tôi quyết định hỏi họ về cái cối xay nước. Chắc nó không thuộc sở hữu của nhà chú, nhưng ở ngay gần thế thì hẳn họ cũng biết được gì đó. Thế nhưng, khi tôi vừa mở miệng thì em bé ở căn phòng phía sau cất tiếng khóc, vậy là chú tôi vội chạy đi. Có vẻ tình hình hậu phẫu không được tốt lắm, phần cuối cánh tay trái của em bé bị nhiễm trùng mưng mủ hết cả.
Kurihara: Uki không biết đứa trẻ con của chú thím mình được họ nhặt trong căn chòi cối xay nước. Vì sao chú thím của Uki lại không kể chuyện này cho cô ấy?
Tác giả: … Hmm…
Kurihara: Có lẽ hai người bọn họ đã làm điều gì đó có lỗi với đứa trẻ ấy.
Tác giả: Điều gì đó có lỗi…?
Kurihara: Chẳng hạn như… Khi chú thím của Uki tìm thấy căn chòi cối xay nước, Okinu vẫn còn sống.
Tác giả: Hả…?
Kurihara: Cô ấy bế đứa trẻ trong tay, cầu xin hai người họ giúp đỡ. Lúc đó, họ đã làm gì?
Tác giả: Lẽ nào…
Kurihara: Từ những gì Uki viết lại, có vẻ như hai người bọn họ không có con. Có lẽ nào bọn họ muốn có con nhưng không sinh được? Có lẽ họ đã tìm thấy người phụ nữ đang cận kề cái chết với đứa trẻ trong tay, và nảy sinh một ý định độc ác.
Một viễn cảnh kinh hoàng lóe lên trong đầu tôi.
Thím của Uki cố gắng cướp đứa trẻ đi. Okinu tóm chặt cánh tay trái của đứa trẻ để giữ nó lại. Đứa trẻ khóc thét lên. Lúc đó, chú của Uki cầm dao… có thể là một chiếc rìu để đốn củi trong rừng… chặt xuống cánh tay Okinu. Hai người bọn họ xoay bánh xe nước, nhốt Okinu trong phòng rồi rời đi.
Kurihara: Vì sao đứa trẻ phải phẫu thuật cắt bỏ tay trái? Có lẽ là vì cánh tay do Okinu tóm chặt bị tắc nghẽn mạch máu quá lâu.
NƠI AN NGHỈ CUỐI CÙNG
Kurihara: Như vậy thì chúng ta phải nhìn ngôi nhà kia theo một cách khác.
Kurihara: Vì sao căn chòi cối xay nước lại được tu sửa cơi nới như vậy? Từ trước đến giờ, bác cứ nghĩ ông Hikura đã cho tu sửa để biến nó thành điểm thăm quan cho giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh. Tuy nhiên, có lẽ sự thật không phải như vậy. Giờ bác nghĩ người đưa ra chỉ thị tu sửa nơi đó chính là Thánh Mẫu Yaeko. Hãy thử nhìn kỹ bản vẽ mà xem.
Kurihara: Căn phòng nằm ở bên trái của căn chòi xay nước… Nói cách khác, nó là phần được cơi nới ra để bao bọc và che giấu gian phòng nơi Okinu qua đời.
Ở đây, có thể tưởng tượng được tâm tư của Yaeko. Bà ta hẳn đã mệt mỏi lắm rồi.
Tác giả: Mệt mỏi?
Kurihara: Vì cuộc đời của bà ta quá đỗi ba chìm bảy nổi. Sau khi nghe được sự thật kinh hoàng từ cha mẹ những người từ trước đến nay mình vẫn luôn tin tưởng bà ta một mình bỏ nhà ra đi với cơ thể khiếm khuyết, chỉ có một cánh tay. Thế rồi bà ta kết hôn, sinh con, trải qua chuyện chồng tự sát, bị giam cầm sâu trong núi, nơi hằng đêm con gái mình liên tục bị làm nhục. Sau đó lại mất đi một chân do tai nạn giao thông. Kể cả sau khi con gái được người thừa kế một công ty lớn mua lại và bà ta trở thành người có cả địa vị lẫn của cải, bác cũng không nghĩ bà ta thấy hạnh phúc. Chắc hẳn bà ta ngày ngày bị giày vò bởi cảm giác tội lỗi đối với con gái mình. Tệ hơn nữa là chuyện giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh… sự trả thù của con gái dành cho bà ta. Bà ta bị tôn lên thành giáo chủ, cơ thể mà bà ta không muốn ai nhìn vào bị phô bày trước không biết bao nhiêu người, thi thoảng lại bị chửi là “kẻ lừa đảo”, nhưng bà ta vẫn cố gắng chịu đựng qua ngày vì muốn chuộc lỗi với con gái… Rốt cục bà ta cảm thấy gì khi cuối cùng cũng được giải thoát khỏi nghĩa vụ của mình, để rồi lại bị giam cầm trong căn phòng không cửa sổ như một gánh nặng cho gia đình mình?
Tác giả:… Thật không thể tưởng tượng nổi.
Kurihara: Yaeko đã quá mệt mỏi với cuộc sống này. Có lẽ tất cả những gì người phụ nữ ấy mong muốn chỉ là được trở về với mẹ của mình.
Bà lão: Khoảng hai mươi năm trước, bên đó tiến hành đại tu đấy. Cậu xem, ngôi nhà hiện tại có hai tầng, phải không? Lúc tôi chuyển tới chỉ có một tầng thôi. Sau khi thi công xong mới thành hai tầng. Tôi vẫn nhớ lúc đó đã nghĩ: “Ồ, họ cơi nới thêm à.”
Nếu chuyện này là thật thì ban đầu nhà của Hirauchi không có bếp, nhà vệ sinh và nhà tắm. Một ngôi nhà như thế ai mà sống được.
Kurihara: Bà ấy muốn nương náu ở nơi bản thân từng được ôm ấp trong vòng tay của mẹ. Đó sẽ là pháo đài bảo vệ bà ấy, để cuối cùng bà ấy cũng có thể chìm vào giấc ngủ trong bóng tối tĩnh mịch, không còn bị thế gian nhòm ngó.
Ngôi nhà đó có lẽ là nơi bà ấy định dành để tự sát.
Ngày hôm đó, tôi xuống tàu tại một sân ga nhỏ ở thành phố Takasaki, tỉnh Gunma.
Đã hai tháng trôi qua kể từ cái ngày tôi qua nhà bác Kurihara nói chuyện. Mùa đông đã kết thúc, giờ có thể cảm thấy gió xuân ấm áp vờn nhẹ trên làn da. Tôi lên xe buýt trước ga, khoảng hai mươi phút sau thì đến nơi đã định. Đó là một viện dưỡng lão lặng lẽ náu mình giữa lòng thành phố.
Tôi đợi trước cổng hai tiếng đồng hồ, mãi mới có một người phụ nữ bước ra. Mái tóc ngắn buộc gọn sau gáy, áo khoác len phủ ngoài bộ đồng phục, khi nghe tiếng tôi, cô ấy cúi đầu chào. Bảng tên trên ngực áo cô ấy ghi rõ: Hikura Mitsuko.
THỦ PHẠM
Sau khi nghe suy luận của bác Kurihara, tôi nghĩ bí ẩn đằng sau chuỗi sự việc này đã được giải mã hoàn toàn. Tuy nhiên, mỗi lần đọc lại hồ sơ, có một điều cứ luôn khiến tôi nghĩ mãi không thôi: Ai đã giết Yaeko?
Cả bác Kurihara và Hayasaka Shiori đều suy luận rằng dưới sự xúi giục của bố, Mitsuko đã ra tay hãm hại bà mình. Tuy nhiên, tôi thấy không hoàn toàn thuyết phục.
Một học sinh trung học mười ba tuổi liệu có thể nhúng tay vào việc giết người chỉ vì nghe bố mẹ xúi giục? Dù gì đi chăng nữa, tôi muối nói chuyện trực tiếp với cô ấy và tìm ra sự thật.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Hikura Mitsuko rời khỏi nhà Hikura, bắt đầu sống tự lập, từ đó về sau cô ấy không hề có bất cứ liên lạc gì với gia đình hay những người trong công ty của gia đình mình. Cô ấy đã mất một khoảng thời gian dài và rất nhiều công sức để tìm được nơi chốn dành cho riêng mình. Sau khi thu thập thông tin từ lời người nọ người kia, tối cuối cùng cũng tìm được Mitsuko – người hiện đang làm điều dưỡng viên ở tỉnh Gunma. Biết được công việc của cô ấy, tôi không khỏi nghĩ hẳn có ý nghĩa quan trọng gì đó đằng sau điều này.
Tôi gửi thư điện tử xin phỏng vấn thu thập tư liệu, nhưng có lẽ cô ấy thấy chuyện đó có phần đáng ngờ nên ban đầu đã từ chối. Tuy nhiên, qua nhiều lần trao đổi, tôi cuối cùng cũng có thể truyền đạt được mong muốn “tìm hiểu nguyên do thực sự dẫn đến cái chết của Yaeko”, và cô ấy đã đồng ý phỏng vấn với điều kiện tôi phải đến gần nơi làm việc của cô ấy vào “giờ nghỉ giữa ngày làm việc”.
Mitsuko: Xin lỗi vì đến muộn. Tôi không mấy khi được giải lao.
Tác giả: Không sao, tôi cũng xin lỗi vì đã làm phiền giữa lúc cô bận rộn thế này.
Mitsuko: Chúng ta qua bên kia nói chuyện nhé?
Cô ấy chỉ về phía một khu sân chơi cho trẻ em nho nhỏ đối diện viện dưỡng lão. Có lẽ vì đang giữa trưa, lại là ngày trong tuần, nên ở đó chẳng có đứa trẻ nào. Chúng tôi đi qua đường, vào khu sân chơi và ngồi xuống một băng ghế sơn đã bong tróc tả tơi. Đột nhiên, tôi để ý thấy trên cánh tay cô ấy có một vết bầm lớn.
Mitsuko: Sáng nay một ông lão mắc chứng suy giảm trí nhớ đã tóm chặt cánh tay tôi.
Tác giả: Không băng chườm lại có sao không.?
Mitsuko: Đây là chuyện thường ngày ấy mà. Nếu lần nào cũng băng chườm lại chắc cả người tôi thành xác ướp mất.
Mitsuko đùa với tôi.
Là trưởng nữ nhà Hikura, lẽ ra cô ấy có thể sống một cuộc đời thoải mái dư dả, tại sao lại chọn bỏ nhà ra đi rồi làm việc vất vả thế này nhỉ.
KÝ ỨC
Mitsuko: Tôi nhận ra hoàn cảnh không bình thường của mình khi vào cấp một. Gia đình tôi có gì đó rất khác so với “gia đình” mà những đứa trẻ xung quanh thường kể. Thời điểm đó, tôi đang sống ở một ngôi nhà lớn ở tỉnh Nagano. Tôi có bố, mẹ, bà, anh trai Akinaga, và rất nhiều giúp việc nữa.
Bố tôi vô cùng chiều chuộng anh trai, lúc nào cũng dẫn anh ấy đi khắp mọi nơi, thậm chí đến cả chỗ làm. Anh trai tôi thông minh, lại là trưởng nam, nên có lẽ ông làm vậy để anh ấy tích lũy được nhiều kinh nghiệm, tương lai còn nối nghiệp gia đình. Tôi là con gái, lại không có gì xuất sắc, nên bị đối xử như không khí trong nhà.
Còn mẹ tôi thì lúc nào cũng tự nhốt mình trong phòng, như thể muốn tránh giao tiếp với người khác. Là con gái bà, tôi công nhận bà đẹp thật, nhưng không hiểu vì sao lại có cái khí chất lạnh lùng xa cách, khiến người khác thấy thật khó tiếp cận.
Đối với tôi, người duy nhất trong nhà có thể cho tôi chút tình cảm là bà tôi.
“Bà Yaeko”… đó là cách tôi gọi bà. Mỗi khi tôi vào phòng, bà sẽ hỏi: “Sao vậy, Mitsuko?” và chơi với tôi hàng giờ đồng hồ.
Chắc anh cũng đã biết, bà tôi có một cánh tay giả nên không thể dùng tay để làm những việc phức tạp. Thế nhưng với một cánh tay còn lại, bà vẫn vẽ tranh, gấp bong bóng giấy… cùng tôi vui vẻ chơi những trò có thể, đó là niềm an ủi duy nhất của tôi.
Mitsuko khẽ thở dài, mắt nhìn về phía xa xăm.
Mitsuko: Tôi bị người nhà ghẻ lạnh, nhưng đôi khi bố vẫn dỗ ngọt tôi. Mỗi lúc như vậy, ông ấy luôn cười, mang theo những món quà đắt tiền và “nhờ” tôi làm chuyện gì đó.
Năm đó, tôi chắc khoảng sáu tuổi. Bố cầm theo một con gấu bông lớn, nói: “Có chuyện này con giúp bố với nhé. Chủ nhật tuần tới sẽ có các anh đem máy quay phim tới, khi đó con hãy bảo họ là “Hôm trước cả nhà cháu đi du lịch cùng nhau, mọi người thân thiết lắm ạ…”.” Thực ra nhà tôi chưa bao giờ đi du lịch cùng nhau, và cũng không thân thiết gì cả. Nhưng tôi mê con gấu bông quá nên đã đồng ý.
Chủ nhật tuần sau, có mấy người cầm máy quay phim tới nhà tôi. Ngày hôm đó, người mẹ chẳng mấy khi rời khỏi phòng của tôi cũng ăn mặc đẹp và ra ngoài. Bố mẹ, tôi và anh trai, cả bốn người đứng dàn hàng trước máy quay. đã hứa với bố, tôi cố hết sức nói dối. Như đã hứa với bố, tôi cố hết sức nói dối.
Ngày hôm sau, đoạn ghi hình kia được chiếu trên chương trình tạp kỹ của đài truyền hình địa phương. Tôi cứ nghĩ mình nói tốt lắm, nhưng hóa ra lại như đọc thoại, chẳng hề tự nhiên chút nào. Nhưng người lớn thì có vẻ cho rằng đó là biểu hiện của “cô bé lần đầu tiên lên ti vi nên cảm thấy căng thẳng”.
Con gái nhà Hikura là một cô bé đáng yêu, được cả gia đình nâng niu chiều chuộng. Dù có chút căng thẳng, nhưng được bao bọc trong vòng tay người thân, cô bé đã nói chuyện vô cùng rành rọt, rõ ràng. Theo lời giới thiệu vui vẻ của người dẫn chương trình, tôi đã trở thành linh vật để Hikura cải thiện hình ảnh công ty.
Từ đó, thi thoảng bố lại “nhờ” tôi. Mỗi lần như vậy, tôi lại nói dối phóng viên, cười hồn nhiên trước ống kính máy quay. Thật lòng mà nói, tôi biết việc mình đang làm không tốt đẹp gì, nhưng vì chẳng tổn hại đến ai nên cứ tặc lưỡi cho qua thôi… Cho đến một lần.
Lần đó, bố tôi vừa cười cười một cách kỳ lạ, vừa “nhờ” tôi một chuyện. Không hiểu sao chuyện đó rất khác so với mọi khi, tôi không hiểu lắm, nhưng đã đồng ý.
Xin chuyển chủ đề một chút. Lúc đó nhà tôi có một đầu bếp riêng tên là Arai. Ông ấy khó tính khó gần, ngang ngạnh và không biết nịnh chủ, nhưng nấu ăn ngon vô cùng. Ngày hôm đó, theo lời bố dặn, tôi lớn tiếng nói những lời này trước mặt cả nhà:
“Lần trước ông Arai cởi quần áo của con ra rồi sờ khắp người con.”
Tôi nhớ lúc đó cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng. Ngày hôm sau, ông Arai không đến làm nữa. Mặc dù khi đó tôi còn nhỏ, nhưng cũng mơ màng hiểu được đó là bởi việc mình đã làm. Bởi những lời kia, ông Arai đã bị buộc tội vì một việc ông ấy không hề làm… Nghĩ vậy, tôi hối hận vô cùng. Đồng thời cũng trở nên căm ghét bố vì đã bắt tôi làm việc đó.
Khoảng nửa năm sau đó, bố lại có việc nhờ tôi. Là “nói dối trước máy quay” như mọi khi. Nhưng sau vụ việc của ông Arai, tôi bắt đầu muốn chống đối bố, nên quyết định giả vờ đồng ý, sau đó phản bội ông ấy.
Vào ngày ghi hình, tôi đứng trước máy quay nói ra sự thật, rằng người nhà tôi chẳng hề thân thiết, cũng chưa bao giờ đi du lịch cùng nhau. Hành động nổi loạn đầu tiên của tôi khiến bố bối rối, mặt tái nhợt đi. Nhìn bộ dạng của ông ấy, tôi đắc ý nghĩ thầm: “Thắng rồi!”
Nhưng đúng lúc ấy, không hiểu sao tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh. Có ánh mắt sắc lẻm phóng tới chỗ tôi, và ánh mắt ấy là của mẹ.
Tối đó có món bò hầm. Đó là món ăn yêu thích của tôi, nhưng vị có chút kỳ lạ, nên tôi bỏ dở nửa đĩa. Không phải gia vị nêm nếm có vấn đề, mà tôi cảm thấy lưỡi mình tê tê nhói nhói, vô cùng khó chịu nên bỏ dở.
Ăn xong tôi đi đánh răng, giữa chừng đột nhiên thấy chóng mặt, ngã xuống sàn và nôn thốc nôn tháo tất cả những gì vừa ăn. Tôi nằm liệt giường suốt năm ngày sau đó, khổ sở vô cùng vì sốt cao, nôn mửa và tiêu chảy không ngừng. Suốt quãng thời gian nằm liệt giường, bà Yaeko luôn nắm tay tôi an ủi động viên. Ngạc nhiên là cả anh trai cũng đến bên giường thăm hỏi, còn bố thì cho gọi bác sĩ. Trong cả gia đình chỉ có duy nhất mẹ là người không thấy xuất hiện dù chỉ một lần.
Sau này nhớ lại bữa tối hôm ấy, tôi nhận ra người hầu đã run tay khi mang món bò hầm tới chỗ tôi. Không chỉ có thế, những người hầu khác đều cúi gằm mặt, trông có vẻ tái nhợt. Chắc hẳn ai đó đã ra lệnh cho họ bỏ thứ gì đó vào đĩa của tôi. Người đó không phải là bố tôi. Tôi không có ý bệnh vực cho ông ấy, chỉ là người bố tầm thường yếu đuối của tôi không có gan làm ra chuyện kinh khủng như đầu độc con gái mình. Nếu không phải ông ấy, thì người có thể ra lệnh cho người hầu trong nhà chỉ có mẹ tôi.
Lúc đó tôi không biết chuyện mẹ lợi dụng bố để âm thầm thao túng nhà Hikura. Nhưng cũng mơ hồ nhận thấy mọi người trong nhà luôn căng thẳng khi tiếp xúc với mẹ, và ai cũng nơm nớp nhìn sắc mặc bà ấy mà hành xử. Trong số tất cả mọi người, trước giờ chỉ có ông Arai – người làm lâu năm cho nhà Hikura – dám lên tiếng trước mặt mẹ. Sau khi ông ấy đi, chẳng ai dám trái ý mẹ nữa.
Từ đó, Mitsuko luôn sống thấp thỏm chờ lời “nhờ” tiếp theo.
Mitsuko: Khi bước vào trung học, tôi được sắp xếp cho học trường nữ sinh tỉnh Gunma. Người quyết định tôi sẽ học ở đâu là bố, ông ấy còn xây nhà cho tôi nữa. Khi nghe tin bà cũng sẽ chuyển đến sống với tôi, dù không nói ra nhưng trong đầu tôi thầm nghĩ: “Họ định rũ bỏ những gánh nặng đây mà”. Tôi lớn rồi, không thể lợi dụng làm “linh vật” cho gia đình nữa, còn bà thì… đến lúc đó đã hết giá trị rồi.
Rời xa bố mẹ không đồng nghĩa với việc nỗi sợ bị “nhờ” cũng biến mất, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với cuộc sống ngột ngạt hồi còn ở Nagano. Ở trường, tôi còn có bạn mới. Một cô bé tên là Shiori. Tôi bắt chuyện với cô ấy trước. Theo một cách nào đó, tôi thấy gần gũi với Shiori. Dáng vẻ cô độc, thui thủi một mình của cô ấy giống tôi – người bị người nhà ghẻ lạnh. Chúng tôi nói chuyện, trao đổi nhật ký… đối với tôi, đó là những ký ức thanh xuân tươi đẹp duy nhất. Tôi đã nghĩ giá cứ thế này mãi thì tốt biết mấy.
Thế nhưng… khi kỳ nghỉ hè đến gần, một ngày nọ, bố đến nhà tôi…
Ông ấy đứng trong phòng tôi, nở nụ cười gượng gạo nhất mà tôi từng thấy, và nói:
“Mitsuko, có chuyện bố muốn nhờ con. Sáng thứ Bảy tuần tới, con giấu chân giả của bà đi được không?”
Đó là lần đầu tiên Mitsuko được nghe kể về bí mật của gia đình mình.
Mitsuko: Ban đầu, tôi nghĩ đó là một trò đùa ngớ ngẩn. Nhưng khi nhìn biểu cảm của bố, nhìn ông ấy như thể sắp khóc… như thể đang cầu xin cứu mạng… tôi nhận ra mức độ nghiêm trọng của chuyện này. Tôi chắc chắn mẹ tôi đã nói với bố chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi từ chối lời “nhờ” của ông ấy.
“Con không muốn làm!”, “Không làm được!”… Tôi thầm gào thét không biết bao nhiêu lần, nhưng khi định nói thành lời, thì cơn đau trong lần phải nằm liệt giường đó lại trỗi dậy trong tâm trí… Tôi không thể lên tiếng. Nếu lại không nghe lời bố… à không, lời mẹ, thì lần này e là tôi sẽ thực sự bị giết chết mất….
Hãy cứ coi tôi là loại người tệ hại nhất trên đời. Anh có khinh bỉ tôi đến mấy cũng được… tôi chấp nhận điều đó. Tôi đã lấy mạng bà để đổi lấy mạng mình.
CHUỘC TỘI
Mitsuko: Vào ngày diễn ra kế hoạch đó, tôi mời Shiori sang chơi và ngủ lại qua đêm. Tôi muốn có ai đó ở bên. Tệ hại nhỉ. Lôi kéo bạn mình vào một chuyện kinh khủng như vậy. Thế nhưng một mình tôi không chịu đựng nổi.
Đêm đó, sau khi chắc chắn Shiori đã ngủ, tôi lén vào phòng của bà. Bà đã ngủ rồi, có thể nghe thấy từng nhịp thở đều đều.
Cầm chiếc chân giả bằng cao su màu da người bên cạnh giường bà lên, tôi cố gắng yên lặng rời khỏi phòng. Đúng lúc đó, có tiếng “sột soạt” từ phía sau vọng tới, như tiếng chăn đệm xê dịch, làm tôi giật mình đứng sững tại chỗ. Sợ hãi không dám quay người nhìn lại, tôi bất động một lúc, cho đến khi không nghe thấy gì sau đó mới yên tâm, tự nhủ “chắc bà trở mình trong giấc ngủ”, rồi vội vã trở về phòng.
Tôi giấu chiếc chân giả trong tủ sách, khóa cửa tủ lại, quay về giường nằm. Tâm trí dần dần lắng lại, đến lúc đó, tôi mới nhìn vào sự thật…
Sự thật không thể chối cãi là tôi đang có ý định sát hại bà mình. Trước khi cảm giác sợ hãi hay tội lỗi kịp trỗi dậy, nước mắt tôi đã chảy ròng ròng.
Bà là người duy nhất đối xử tốt với tôi – đứa con bị cả nhà ghẻ lạnh. Bà đã cùng vẽ tranh, làm bong bóng giấy, cười đùa vui vẻ với tôi. Khi tôi đau đớn vật vã, cũng chính bà đã ở bên nắm tay an ủi. Nếu cứ thế này, tôi sẽ đánh mất bà – người quan trọng nhất đối với tôi… người thân thực sự duy nhất của tôi.
Vậy là tôi rời giường, mở tủ sách, sau đó… đem chiếc chân giả trả lại chỗ cũ.
Tác giả: Hả..?
Mitsuko: Tôi đi tới phòng của bà, đặt chiếc chân giả bên cạnh giường rồi trở về phòng mình. Lúc đó tôi có một cảm giác thật kỳ lạ.
Tôi lại không nghe lời mẹ. Lần này không biết bà ấy sẽ làm gì tôi. Nhưng tôi không sợ. Có lẽ tôi cảm thấy hạnh phúc vì có thể bảo vệ bà theo chính kiến của mình. Đó là lần đầu tiên tôi biết sẽ gặp nguy hiểm mà vẫn bảo vệ người khác. Vậy là tôi chìm vào giấc ngủ trong cảm giác lâng lâng nhẹ nhõm, cảm giác như có thể làm được bất cứ điều gì.
Mitsuko nắm chặt bàn tay đang đặt trên đùi.
Mitsuko: Nhưng, như anh đã biết rồi đấy. Tai nạn vẫn xảy ra. Như mẹ tôi mong đợi, bà ngã cầu thang và qua đời. Điều kỳ lạ là bà không mang theo chân giả.
Khi nhìn thấy điều này, tôi đã nghĩ: “Bà đang bảo vệ tôi”.
Phòng của tôi và của bà ở cạnh nhau, chỉ được ngăn cách bởi một bức tường. Chắc hẳn bà đã nghe thấy những gì bố tôi nói… Không, nói đúng hơn là bố đã để cho bà nghe thấy chuyện đó bằng cách cố tình “nhờ” tôi ở đó. Đó là lời khẩn cầu nhắm vào bà, chứ không phải tôi. Nếu tôi không nghe, hoặc thất bại, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi – cháu của bà – nữa. Vì vậy nên bà… làm ơn hãy chết đi…
Bà vì bảo vệ tôi mà đã chịu ngã xuống cầu thang… đó là những gì tôi nghĩ.
Ngày diễn ra tang lễ, tôi đã thầm lặp đi lặp lại trong lòng câu “Cháu xin lỗi” không biết bao nhiêu lần, cho đến tận khi tro cốt của bà được đưa vào hũ đựng tro.
Từ lời kể của Mitsuko, có thể thấy rõ tình cảm của cô ấy dành cho Yaeko. Thế nhưng tại sao giọng điệu của cô ấy lại có vẻ bình thản đến vậy nhỉ?
Mitsuko: Sau tang lễ, khi lâu lắm rồi mới trở về nhà, tôi để ý thấy có gì đó kỳ lạ. Chiếc chân giả không có trong phòng của bà. Khi mất bà cũng không mang theo chân giả. Nên đáng lẽ ra nó phải ở đây chứ. Tôi tìm quanh, băn khoăn không biết nó ở đâu, nhưng chẳng thấy gì. Khi đó, một khả năng đáng sợ hiện lên trong đầu tôi.
Tôi vội vã chạy về phòng để mở tủ sách. Nhưng không mở được… Nó đã bị khóa lại. Tôi mở hộp bút trong ngăn kéo bàn, lấy chìa khóa ra, run rẩy mở tủ. Chiếc chân giả cao su màu da người ở đó.
Tức thì, máu trong người tôi như đông cứng lại. Chỉ có mình tôi biết chìa khóa tủ sách ở trong hộp bút, vậy nên người khóa tủ chỉ có thể là… Nói cách khác, người cất chiếc chân giả vào đây chỉ có thể là tôi.
Tác giả: … Vậy là sao…?
Mitsuko: Tôi đã không mang chiếc chân giả trả về phòng bà. Đó chỉ là một giấc mơ.
Tôi lại không nghe lời mẹ. Lần này không biết bà ấy sẽ làm gì tôi. Nhưng tôi không sợ. Có lẽ tôi cảm thấy hạnh phúc vì có thể bảo vệ bà theo chính kiến của mình. Đó là lần đầu tiên tôi biết sẽ gặp nguy hiểm mà vẫn bảo vệ người khác. Vậy là tôi chìm vào giấc ngủ trong cảm giác lâng lâng nhẹ nhõm, cảm giác như có thể làm được bất cứ điều gì.
Mitsuko: Lo cho tính mạng của chính mình, tôi đã quyết định sát hại bà. Không thể chấp nhận nổi con người thấp hèn yếu đuối của chính mình, tôi đã cầu nguyện “giá mà mình có thể làm thế này”, “giá mà mình đã làm như vậy”… và nằm mơ thấy thế. Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã lẫn lộn giữa mơ và thực. Tôi không biết anh mong đợi đáp án gì, nhưng… người đã hại chết bà chính là tôi.
Mitsuko đứng dậy, quay lưng về phía tôi.
Mitsuko: Tôi rời bỏ nhà Hikura vì không thể chịu nổi nỗi sợ về những lời “nhờ vả” tiếp theo. Vừa tốt nghiệp cấp ba là tôi bỏ nhà ra đi, vừa làm việc bán thời gian vừa bắt đầu học trường nghề. Tôi chọn công việc điều dưỡng này… có lẽ là vì mong cầu sự tha thứ.
Mitsuko chạm vào vết bầm trên cánh tay mình.
Mitsuko: Hôm nay tôi gọi anh đến vào giờ nghỉ trong ngày làm việc là bởi muốn cho anh thấy tôi đang làm công việc điều dưỡng. Tôi muốn anh nghĩ rằng: “Cô ta hối hận về việc bị bố mẹ ép sát hại bà, nên tự đẩy bản thân vào môi trường khó khăn, và nỗ lực làm việc hết mình để chuộc tội”.
Thế nhưng bây giờ, sau khi nói chuyện về quá khứ, cuối cùng tôi cũng đã hiểu. Tôi chỉ đang đóng vai nạn nhân và chạy trốn khỏi tội lỗi của chính mình. Anh viết lại chuyện này thế nào cũng được.
Tôi im lặng, chẳng biết phải làm gì, nói gì, chỉ có thể ngồi đó nhìn theo bóng lưng Mitsuko đang chầm chậm đi về phía viện dưỡng lão.
– HẾT –