HỒ SƠ THỨ 2
Có một khái niệm đó là: “Dọn dẹp đặc biệt”. Là công việc dọn dẹp những căn phòng có người chết do tai nạn hoặc chết trong cô độc, không có gia đình người thân.
Thông thường thì khi một người qua đời, gia đình hoặc bạn bè người thân sẽ đứng ra tổ chức tang lễ, sau đó vài ngày thi thể sẽ được đem đi hỏa táng. Tuy nhiên, khi một người không gia đình người thân qua đời tại nhà nhưng suốt nhiều tuần, hay thậm chí nhiều tháng, không ai hay biết để xử lý, thì thi thể cứ thế phân hủy, để lại vết ố trên sàn. Công việc của những người “dọn dẹp đặc biệt” là xóa bỏ “vết tích của người chết” còn sót lại trong những căn phòng.
Đối tượng thu thập thông tin lần này của tôi là ông Iimura Tatsuyuki, người đã làm công việc “dọn dẹp đặc biệt” gần một thập kỷ. Ban đầu ông ấy là nhân viên công ty xây dựng, nhưng đã chuyển sang làm công việc hiện tại khi bước sang độ tuổi bốn mươi đến năm mươi.
Iimura: Ờ thì tất cả là vì sức khỏe có hạn. Trước ba mươi tuổi, dù công việc có nặng nhọc đến mấy, uống tí rượu rồi đi nằm là hôm sau lại khỏe re. Nhưng khi anh bước qua tuổi bốn mươi, cái mệt nhọc của ngày hôm trước vẫn sẽ ở lại. Ngày qua ngày, chút mệt nhọc ấy dần dần tích tụ, và trước khi anh kịp nhận ra, nó đã ngập tràn cơ thể. Một buổi sáng, tôi thức dậy mà không thể cử động nổi, rồi phải nhập viện. Sau đó thì hết cách. Sức lực giảm sút, tôi không còn cách nào quay lại nghề thợ mộc nữa. Nhưng đến thời điểm đó thì cũng chẳng thể chuyển qua công việc bàn giấy được. Thế rồi một đồng nghiệp lớn tuổi giới thiệu tôi với công ty vệ sinh đặc biệt mà tôi đang làm hiện tại.
Ông Iimura bỏ miếng đậu tương vào miệng và hớp một ngụm bia.
Iimura: Công việc của tôi được gọi là “dọn dẹp đặc biệt”. Về cơ bản, nó là giải thoát cho một người khỏi ngôi nhà của họ. Nhưng nhiều người nghĩ theo hướng ngược lại: “Ngôi nhà bị ô nhiễm bởi thi thể nên dọn dẹp là để làm sạch nó”. Nói như thể ngôi nhà quan trọng hơn con người ấy. Làm gì có chuyện đó. Vì có người nên nhà mới tồn tại. Con người luôn quan trọng hơn. Đó là điều thầy tôi đã dạy từ hồi tôi còn là thợ mộc, dù đã chuyển nghề thì nó vẫn là kim chỉ nam trong công việc của tôi. Khi Phật lìa trần, về thiên đàng hay địa phủ gì đó, nếu một phần thân thể ngài vẫn còn mắc kẹt ở nhà thì hẳn chấp niệm quyến luyến sẽ vẫn đọng lại, phải không? Chính vì vậy mà chúng tôi mới phải dọn dẹp toàn bộ, kỳ cọ sạch sẽ để giải thoát cho Phật khỏi ngôi nhà của ngài. Công việc này là vậy đó. Khá thú vị nhỉ… Xin lỗi, cho tôi thêm một chai bia nữa được không?
Nhờ người quen giới thiệu mà tôi biết đến ông Iimura. Hóa ra ông ấy biết rất nhiều về những thông tin tôi đang tìm kiếm. Vì vậy tôi đã quyết định xin phỏng vấn ông Iimura tại một quán nhậu ở tỉnh Shizuoka – quê nhà của ông.
Câu chuyện về công việc dọn dẹp đặc biệt của ông ấy rất thú vị, nhưng cứ thế này thì có lẽ nội dung buổi phỏng vấn sẽ đi chệch khỏi những gì tôi muốn nghe mất, nên sau khi gọi cốc bia thứ hai, tôi quyết định vào đề luôn.
Tác giả: Nhân tiện thì cháu nghe nói bác là người dọn dẹp ngôi nhà của gia đình Tsuhara, cho cháu hỏi về vụ đó được không ạ?
Iimura: À à, đúng rồi. Tôi xin lỗi vì lạc đề nhé.
* * *
Năm 2020, ở khu vực phía bắc quận Aoi, thành phố Shizuoka đã xảy ra vụ án một thiếu niên mười sáu tuổi sát hại cả gia đình mình.
Nạn nhân là toàn bộ thành viên trong gia đình cậu ta, ngoại trừ người bố lúc đó đi vắng vì công việc. Mẹ, bà, và em trai ba tuổi của Tsuhara – tổng cộng ba người bị sát hại. Nghe thấy tiếng la hét của người mẹ, hàng xóm đã báo cảnh sát, nhưng khi cảnh sát đến nơi thì cả ba người đã thiệt mạng, Tsuhara không hề chống cự khi bị bắt. Hung khí là một con dao bếp. Trong bếp có rau củ còn đang thái dở. Người ta cho rằng cậu đã giật con dao trong lúc mẹ nấu ăn và dùng nó để thực hiện hành vi tội ác. Thi thể của ba người được tìm thấy trong tình trạng sau:
Người mẹ: Được tìm thấy trong tình trạng nằm sấp trong nhà bếp. Vùng ngực có một vết đâm, quần áo có vết tích nhăn nhúm do xô xát.
Người bà: Được tìm thấy trong tình trạng nằm ngửa trên nệm trong phòng riêng, hai mắt nhắm nghiền. Trên người đắp chăn, bị đâm ở nhiều vị trí. Bà cụ được cho rằng đã chết mà không thể phản kháng do chân yếu, đi lại khó khăn.
Em trai: Được tìm thấy gục ngã trước cửa nhà bếp, với một con dao cắm ở vùng bụng.
Bản thân Tsuhara cũng có vô số thương tích ở phần thân trên, và đã bị bắt sau khi được điều trị tại bệnh viện. Được biết cậu ta khai với cảnh sát rằng “tôi bực mình”, “không có hy vọng vào tương lai”, “quan hệ giữa mẹ và bà rất tệ, cảm giác ở nhà thật khó sống”. Giữa những bàn luận rằng sự việc này liên quan đến nhiều vấn nạn xã hội khác như “Nỗi tuyệt vọng của Gen Z”, “Sự thiếu giao tiếp giữa các thành viên trong gia đình”, có một tin đồn kỳ quặc được lan truyền bởi một nhóm người: “Bản vẽ mặt bằng nhà Tsuhara có vấn đề.”
Chủ đề này không thu hút được nhiều sự chú ý và đã nhanh chóng chìm vào quên lãng. Tuy nhiên, lúc đó tôi đang viết cuốn Ngôi nhà kỳ quái nên đặc biệt quan tâm tới những chuyện liên quan đến mặt bằng nhà cửa, và tin đồn ấy khiến tôi không thể không tò mò.
Tôi đã tự tiến hành điều tra, nhưng dù cố hết sức vẫn không tìm thấy bất cứ thông tin quan trọng nào, thậm chí đến bản vẽ mặt bằng nhà Tsuhara cũng không kiếm được.
Đến lúc định bỏ cuộc, tôi chợt nảy ra một ý tưởng. Đối với những ngôi nhà xảy ra án mạng, sau khi cảnh sát đã hoàn tất khâu kiểm tra hiện trường, việc dọn dẹp sẽ được giao cho bên công ty vệ sinh đặc biệt. Nói cách khác, người chịu trách nhiệm dọn dẹp nhà Tsuhara sẽ biết mặt bằng nơi ấy.
Vậy là tôi quyết định hẹn phỏng vấn ông Iimura.
Iimura: Lần đó tính cả tôi thì có tổng cộng mười người được điều đi. Bình thường một lần dọn dẹp đặc biệt nhiều lắm cũng chỉ cần tám người, nhưng lần đó là trường hợp đặc biệt. Vụ việc khủng quá mà.
Tác giả: Công việc có vất vả lắm không ạ?
Iimura: À thì cũng vất. Cụ thể thì từ phòng của bà cụ đến nhà bếp là một biển máu lênh láng, chúng tôi phải thay toàn bộ ván lót nền nên cực lắm. Nhưng mà, vất vả về mặt thể xác là chuyện bình thường rồi, lần nào chẳng vậy… chỉ là lần đó thì nặng nề về cả mặt tinh thần nữa. Anh có biết trong số nạn nhân có cả một đứa bé không?
Tác giả: Vâng, là em trai của cậu Tsuhara đó nhỉ.
Iimura: Trước cửa nhà bếp có một vũng máu nhỏ. Đó là máu trẻ con. Nhìn thấy nó tôi thấy đau lòng lắm, vì tôi cũng có một thằng nhóc với bà vợ cũ mà.
Tác giả: Vậy ạ…
Iimura: … Xin lỗi nhé, câu chuyện trở nên u ám rồi… À mà anh muốn có bản vẽ mặt bằng nhà Tsuhara nhỉ? Tôi mang cho anh đây. Coi như quà cảm ơn vì đã chiêu đãi chỗ đậu tương nhé.
Ông Iimura lấy từ trong túi ra một mảnh giấy gấp nhỏ, trên đó in bản vẽ mặt bằng nhà Tsuhara.
Iimura: Đây là nhà Tsuhara.
Tác giả: Ô? Làm cách nào mà bác lấy được nó vậy ạ?
Iimura: Thứ này trên mạng đầy rẫy ấy mà. Tôi chỉ lựa đại một cái in ra thôi.
Lạ thật. Tôi đã lục tung mọi trang web mà không tìm được bản vẽ mặt bằng nhà Tsuhara. Nhưng ông Iimura đã thực sự vào ngôi nhà đó, và ông ấy nói vậy thì hẳn đây là hàng thật rồi. Chắc tôi tìm chưa đến nơi đến chốn.
Iimura: Dù gì thì chỗ đó tệ thật. Sống trong một cái nhà như thế lâu năm thì dở dở điên điên cũng phải. Như thế khó sống lắm.
Tác giả: Khó sống… là sao ạ?
Iimura: Anh xem bản vẽ mặt bằng này đi. Nhìn vào là hiểu chứ?
Tác giả: Xin lỗi, với tôi thì nó trông cũng như một ngôi nhà bình thường thôi…
Iimura: Thế thì thử tưởng tượng anh là người sống trong căn nhà này đi. Ví dụ, anh đang ngồi ăn ở phòng khách tầng 1, rồi có một thứ mùi thường xuyên bay đến, ám quanh khiến anh mất cả cảm giác thèm ăn. Anh có hiểu nguyên lý của cái này không? Phía bắc ngôi nhà tập trung các “khu vực ẩm ướt” như bếp hoặc nhà tắm, mà phía bắc vốn không đón được nắng mấy nên mùa đông thì ẩm ướt, mùa hè thì hấp hơi. Thế rồi lại trộn thêm mùi nhà vệ sinh vào nữa, tất cả bay qua hành lang, tràn vào phòng khách. Lối vào phòng khách lại không có cửa nên không thể ngăn được mùi.
Tác giả: Vì sao phòng khách lại không có cửa?
Iimura: Chắc là vì keo kiệt, họ muốn cắt giảm kinh phí xây dựng hết mức có thể.
Tác giả: Ra vậy.
Iimura: Ngoài ra, việc phòng khách không có cửa còn gây thêm một tác hại nữa. Anh thử tưởng tượng mà xem, khi có người đến thu tiền báo hoặc truyền giáo, họ sẽ thấy cả nhà đang ăn uống, thấy hết mặt mọi người trong nhà luôn. Chẳng có tí riêng tư nào. Nếu bên phía nhà bếp có cửa ra vào thì ít ra còn đỡ, nhưng cầu thang lại chiếm quá nhiều diện tích nên không làm thế được.
Iimura: Cố chấp xây nhà trên một mảnh đất nhỏ thì sẽ xảy ra những bất tiện như thế đấy. Nói cách khác, nhà cửa ở Nhật dễ gặp những vấn đề trên. Chậc, dù sao thì kiến trúc sư giỏi sẽ thiết kế tốt, còn người cho ra bản vẽ mặt bằng này hẳn là một tay gà mờ.
Iimura: Ví dụ khu vực này có các lối vào nhà bếp, phòng thay đồ, nhà vệ sinh, tất cả tập trung tại một chỗ. Thế thì nhiều lúc mọi người trong gia đình sẽ va chạm với nhau, thậm chí có thể dẫn đến tranh cãi, phải không?
Tác giả: Vâng, bác nói thế thì đúng là khó sống ở ngôi nhà này…
Iimura: Tầng 2 còn tệ hơn cơ.
Iimura: Với diện tích thế này, xây ba, bốn phòng là phù hợp. Nhưng họ dồn ép xây tận năm phòng. Có lẽ vì vậy mà không còn chỗ xây hành lang. Do không có hành lang nên để vào phía bên trong phải đi xuyên qua những phòng bên ngoài. Phòng ở ngoài nhận thêm chức năng là “lối đi”, và như ví dụ trước đó, các phòng này cũng không có cửa. Nói tóm lại ở đây không có cái gọi là “không gian riêng tư”.
Tác giả: Thế thì… khó chịu thật đấy.
Iimura: Tôi cũng không thích việc ban công không hướng về phía nam. Để hong khô đồ giặt thì phơi gió nam là tốt nhất.
Hứng thú của tôi giảm dần. Quả thực những gì ông Iimura nói rất có sức thuyết phục. Ông ấy vốn là công nhân xây dựng, từng đứng ra xây sửa nhiều nhà rồi nên chỉ cần nhìn bản vẽ là có thể phán đoán được một ngôi nhà có tốt hay không. Thế thì có lẽ đúng như lời ông ấy, thật khó sống trong ngôi nhà này.
Nhưng cái logic “ở trong một ngôi nhà khó sống = trở thành kẻ sát nhân” có phần vô lý quá. Như thể đoán được suy nghĩ của tôi, ông Iimura khẽ hắng giọng, thay đổi tông điệu:
Iimura: Chậc, thật ra nếu chỉ ở đó ngày một ngày hai thì chẳng có vấn đề gì. Nhưng cứ sống vậy năm, mười năm, ngày qua ngày những áp lực nhỏ nhặt tích tụ dần dần, thì tâm tình sẽ trở nên quái gở thôi. Anh có thể cho rằng tôi đang nói quá, nhưng một ngôi nhà có sức mạnh lớn đến mức đó đấy.
Tác giả: Vậy sao…
Iimura: Tôi nghĩ vậy đấy. Nhưng mà…
Iimura đột nhiên hạ giọng.
Iimura: Từ đầu đến giờ chỉ là tiền đề câu chuyện mà thôi. Điều quan trọng là kết quả của việc sống trong ngôi nhà ấy, điều gì đã xảy ra với gia đình Tsuhara. À mà… anh có con cái gì không?
Tác giả: Không ạ.
Iimura: Vậy hãy trả lời dựa trên trí tưởng tượng của anh nhé. Anh nghĩ điều gì là quan trọng nhất khi cho trẻ hai đến ba tuổi chơi ở nhà?
Tác giả: Ơ thì… Không để cho trẻ tiếp cận những gì nguy hiểm phải không ạ?
Iimura: Không sai, nhưng có một điều quan trọng hơn. Đáp án chính xác là “để trẻ ở trong tầm mắt của phụ huynh”. Khi trẻ lớn đến một mức độ nào đó, chúng sẽ phát triển ý thức tự lập và muốn chơi một mình. Tuy nhiên, chúng vẫn ở độ tuổi nếu để một mình hoàn toàn thì sẽ cảm thấy lo lắng bất an. Vậy nên trẻ hai đến ba tuổi thường chơi ở phòng khách.
Ở Nhật Bản, nhiều ngôi nhà bố trí phòng khách và phòng bếp cạnh nhau, để trẻ vừa cảm thấy an tâm khi ở gần bố mẹ vừa được tự do chơi một mình. Cân bằng cả hai điểm này là tốt nhất cho trẻ. Thế nhưng, ở ngôi nhà đó từ phòng khách không thể nhìn thấy phòng bếp. Cũng chẳng có phòng nào khác cho trẻ chơi mà có thể nhìn thấy bếp cả. Có lẽ cậu thiếu niên Tsuhara kia từ nhỏ đã phải chịu đựng và lớn lên với những lo lắng bất an?
Tác giả: Ơ? Khoan đã. Có một căn phòng kiểu Nhật cạnh bếp. Căn phòng ấy chẳng phải là chỗ thích hợp nhất cho trẻ chơi sao?
Iimura: Không, đó là phòng của người bà.
“Phòng của bà”… Tôi nghe mà rùng mình.
Người mẹ: Được tìm thấy trong tình trạng nằm sấp trong nhà bếp. Vùng ngực có một vết đâm, quần áo có vết tích nhàu nhĩ do xô xát.
Người bà: Được tìm thấy trong tình trạng nằm ngửa trên nệm trong phòng riêng, hai mắt nhắm nghiền. Trên người đắp chăn, bị đâm ở nhiều vị trí.
Em trai: Được tìm thấy gục ngã trước cửa nhà bếp, với một con dao cắm ở vùng bụng.
Bà cụ bị giết tại phòng riêng, còn người mẹ và cậu em trai thì chết trong bếp.
Vụ việc xảy ra tại hai căn phòng sát nhau. Tôi không khỏi tưởng tượng ra cảnh tượng kinh khủng ấy.
Iimura: Bà cụ có vẻ là bà nội của Tsuhara. Từ góc nhìn của người vợ thì khi cô ta làm việc trong bếp, lúc nào mẹ chồng cũng kè kè bên cạnh. Dù là mẹ ruột thì như thế cũng quá ngột ngạt, nói gì đến mẹ chồng. Chưa kể chân bà cụ yếu nên gần như chỉ nằm một chỗ suốt. Hẳn là người vợ thường phải bỏ dở việc đang làm để giúp bà ấy đi vệ sinh. Có lẽ trong thâm tâm cô ta luôn khó chịu với việc này đấy.
Trẻ con rất nhạy cảm với tâm tình của bố mẹ. Tôi không nghĩ một đứa trẻ có thể vui vẻ chơi đùa ở nơi mẹ nó lúc nào cũng căng thẳng khó chịu. Nói vậy nhưng chơi ở phòng khách một mình thì nó sẽ thấy bất an. Theo tôi thấy thì hồi còn nhỏ, chẳng có chỗ nào trong căn nhà ấy cho cậu thiếu niên Tsuhara cảm giác thoải mái an ổn cả.
Đúng là cậu thiếu niên ấy đã khai báo với cảnh sát: “Quan hệ giữa mẹ và bà rất tệ nên cháu cảm giác ở nhà thật khó sống”.
Iimura: Rồi khi đứa trẻ lớn lên và bắt đầu được ở phòng riêng thì vấn đề lại nảy sinh. Phòng của cậu thiếu niên Tsuhara ở đây.
Iimura chỉ vào khu vực nhà kho ở tầng 2.
Iimura: Tôi chỉ nhìn qua lúc vào dọn dẹp, ở đó có bàn, đèn và chăn nệm. Cậu nhóc ấy có vẻ thích bóng đá, trên tường phòng có dán một tấm áp phích giải đấu J-League nữa đấy.
Tác giả: Nhưng tại sao lại là khu vực nhà kho?
Iimura: Theo phương pháp loại trừ thôi. Như tôi đã nói lúc nãy ấy, ở tầng 2 không có không gian riêng tư. Đối với một đứa trẻ tuổi dậy thì, thế này khác gì địa ngục. Chỗ duy nhất có cửa cho thằng bé có thể thoải mái đôi chút là khu vực nhà kho này. Cậu thiếu niên Tsuhara ấy không chọn phòng này vì thích mà vì không còn lựa chọn nào khác. Một căn phòng chật hẹp, tối tăm, không có cửa sổ. Sống ở đó một thời gian dài thì ai cũng trầm cảm ủ dột cả thôi.
Chịu đựng cảm giác bất an và cô độc từ thời ấu thơ. Đến tuổi dậy thì lại ở trong một không gian chật hẹp tăm tối. Rồi lại thêm bầu không khí bất ổn khó sống của toàn thể ngôi nhà. Những điều đó chồng chất lại, khiến cậu thiếu niên Tsuhara dần dần trở nên lệch lạc… câu chuyện có lẽ là vậy đấy.
Iimura: Chậc, tất nhiên không phải bất cứ ai sống trong ngôi nhà này cũng đều trở thành tội phạm. Có lẽ cậu thiếu niên Tsuhara ấy bẩm sinh đã có ác niệm. Ngôi nhà này chỉ phóng đại điều đó lên mà thôi… Nó nuôi dưỡng phần bóng tối trong trái tim người ta.
Tác giả: Nếu cậu ta lớn lên trong một ngôi nhà khác, phải chăng thảm kịch này đã không xảy ra…
Iimura: Tôi nghĩ vậy đấy… Nhưng mà, có lẽ một vụ việc tương tự sẽ xảy ra ở một nơi khác. Cậu thiếu niên Tsuhara không phải là người duy nhất có ác niệm, và cũng không chỉ có một ngôi nhà như thế này.
Tác giả: … “Không chỉ có một” là sao ạ?
Iimura: Theo đúng nghĩa đen đấy. Ngôi nhà như này, ở Nhật Bản phải có đến hơn một trăm căn.
Tác giả: Hả?
Iimura: Anh… đã bao giờ nghe đến Hikura House chưa? Đó là một công ty xây dựng hoạt động chủ yếu ở khu vực Chubu. Trong giới thợ mộc, nó nổi tiếng là “công ty thất đức”. Bên đó làm ăn kiểu này đấy.
Iimura: Đầu tiên họ thiết kế bản vẽ mặt bằng, giả dụ cho một mảnh đất diện tích 30 tsubo (khoảng 100m2) đi. Sau đó họ sẽ mua nhiều khu đất với diện tích 30 tsubo ở khu vực Chubu hết mức có thể. Ở đó, họ dựng lên những ngôi nhà y chang nhau, tất cả như đúc ra từ cùng một khuôn.
Vì có thể tái sử dụng một bản vẽ mặt bằng và đặt mua nguyên vật liệu số lượng lớn nên chi phí rất rẻ. Thế rồi những ngôi nhà “sản xuất hàng loạt” ấy được bán ra với giá thành thấp. Tóm lại là “bán nhà xây sẵn” đó. À thì công ty xây dựng nào mà chẳng bán nhà xây sẵn, nên việc này về bản chất không có gì xấu. Vấn đề là bản vẽ gốc mà tệ thì một số lượng lớn nhà xây ra sẽ tệ.
Như ngôi nhà này đây.
Tác giả: Vậy ngôi nhà của cậu thiếu niên Tsuhara là loại nhà được xây sẵn hàng loạt bởi công ty Hikura House?
Iimura: Đúng vậy. Tôi sống ở khu vực Chubu một thời gian dài nên đã nhiều lần thấy tờ rơi quảng cáo của họ. Trên quảng cáo, ngoài bản vẽ mặt bằng nhà còn viết: “Nhà riêng hai tầng mới xây, 6 LDK[*], giá 15 triệu yên”. Chỉ đọc thông tin không thì thấy ấn tượng thật đấy. Giá nhà riêng trung bình rơi vào khoảng 30 triệu yên, so ra mức giá của họ rẻ bằng một nửa. Chưa kể, ngoài phòng khách ra còn có đến tận sáu phòng. Người không rành sẽ nghĩ đó là một món hời. Nhưng thực tế thì thế này đây: Để có con số ấn tượng trên quảng cáo, các phòng được xây chật chội, dồn lại một chỗ. Cửa cũng bị bỏ đi để cắt giảm chi phí. Không hề tính toán đến việc làm sao cho người ở trong nhà cảm thấy thoải mái, dễ sống.
Công ty đó là vậy đấy, bán hàng bằng cách quảng cáo hào nhoáng và kiểu làm ăn chộp giật, không có chuyện chăm sóc khách hàng sau khi kết thúc giao dịch. Có lẽ cả nhà Tsuhara đã bị lừa trắng trợn.
Ban đầu Iimura có nói bản vẽ mặt bằng nhà Tsuhara là “thứ này trên mạng đầy rẫy”. Giờ tôi đã hiểu ý ông ấy. Có lẽ ông ấy đã tải nó từ trang thông tin rao bán nhà cửa trên mạng. Tóm lại kiểu nhà này đến giờ vẫn được rao bán ở nhiều nơi khác. Nếu chẳng may lúc nào đó, có ai đó giống cậu thiếu niên Tsuhara kia sống ở đấy, thì… mới nghĩ thôi mà tôi đã lạnh toát cả sống lưng rồi.
* * *
Sau khi uống cạn cốc bia thứ hai, ông Iimura gọi một phần kem vani.
Iimura: Ây dà, tệ quá. Tôi chỉ toàn ăn ăn uống uống thôi.
Tác giả: Không có gì, vì bác đã kể cho tôi những thông tin rất có giá trị mà… Nhưng, dù làm ăn thất đức như vậy mà họ chẳng phá sản nhỉ. Công ty Hikura ấy.
Iimura: Vì họ mạnh về chiến lược truyền thông. Bên đó bỏ ra một khoản khổng lồ cho việc quảng cáo đấy. Chỉ cần làm đẹp hình ảnh công ty thì đa số khách hàng sẽ bị lừa thôi.
Tác giả: Ra là vậy…
Iimura: Nhưng mà hồi xưa không như vậy đâu. Bên Hikura bắt đầu chú trọng vào khâu truyền thông từ sau một vụ việc.
Tác giả: Vụ việc nào ạ?
Iimura: Vụ đó có lẽ… xảy ra vào nửa sau những năm 1980, hồi tôi còn đang là thợ mộc học việc. Giám đốc của Hikura bị đồn là “hồi còn trẻ từng có hành vi ngược đãi trẻ em.” Sau cùng thì hóa ra tất cả chỉ là bịa đặt, nhưng vì báo đài ti vi lan truyền tin này cho vui nên nó đã trở thành chủ đề bàn tán của công chúng. Như kiểu “tin hot” ngày nay ấy. Dư luận là thứ thật đáng sợ và giá cổ phiếu của Hikura trượt dốc thê thảm. Chỉ có thể nói là thật đáng thương cho họ. Nhưng, tận dụng thời cơ này, đối thủ của họ ở khu vực Chubu lúc bấy giờ – Công ty Xây dựng Misaki – đã mở rộng thị phần. Hơn mười năm sau đó, Hikura cũng không thể trở lại như trước. Tôi đoán từ trải nghiệm cay đắng ấy, bọn họ đã thấm nhuần bài học: “Trước sức mạnh của truyền thông, sự thật cũng phải bất lực”.
Về nhà, tôi đã lên mạng tìm kiếm thông tin về Hikura House.
Các gợi ý được đề xuất là “Hikura House chất lượng kém”, “Hikura House lừa đảo”, “Hikura House là một giáo phái”… Sau khi tìm kiếm một lượt, tôi thấy đúng như lời của Iimura, họ bán rất nhiều nhà chất lượng kém và nhận vô số đánh giá tệ hại từ phía người tiêu dùng. Tiếp đó, tôi thử xem trang chủ của Hikura House. Trên đó có dòng quảng cáo “Nhà đẹp giá rẻ”, và hình ảnh những người nổi tiếng vui vẻ tận hưởng tiệc tại gia trong phòng khách sang trọng hiện đại. Ngoài ra còn có hình động, ấn vào là giọng thì thầm ngọt ngào của một nữ nghệ sĩ nổi tiếng sẽ cất lên trên nền ca khúc viết bởi một nhạc sĩ tên tuổi: Hikura House – Biến giấc mơ của bạn thành hiện thực.
Tôi nhớ đến những lời của Iimura: “Trước sức mạnh của truyền thông, sự thật cũng phải bất lực”.
Trong quá khứ, Hikura House từng chịu thiệt hại nặng nề vì truyền thông, hẳn họ đã rút ra bài học từ đó và sử dụng ngược lại sức mạnh của truyền thông để che đậy tiếng xấu của mình.
Tôi để ý thấy ở góc trang web có nút “Lời chào từ Ban quản lý”. Ấn vào đó sẽ thấy hai hình ảnh hiện ra. Một là ảnh ngài chủ tịch hội đồng quản trị, một ông lão đeo kính, có cái mũi khoằm, được chú thích tên là “Hikura Masahiko”. Còn lại là ảnh một người đàn ông trung niên với mái tóc ngắn, nắm chức vụ giám đốc công ty, với tên “Hikura Akinaga”. Mặt ông ta rất giống mặt ngài chủ tịch, đặc biệt là ở chiếc mũi khoằm. Họ hẳn là cha con.
Sau khi tắt máy tính, tôi lại xem bản vẽ mặt bằng nhận được từ ông Iimura một lần nữa.
Năm 2020, một thảm kịch đã xảy ra tại ngôi nhà này. Nạn nhân là mẹ, bà nội và em trai của Tsuhara. Theo thông tin từ những người hàng xóm nghe thấy tiếng kêu của người mẹ, cảnh sát đã đến, nhưng lúc đó cậu bé ba tuổi đã không thể cứu được nữa. Vũ khí là một con dao bếp. Cậu thiếu niên Tsuhara đã lấy dao của người mẹ lúc bà đang nấu ăn để thực hiện hành vi tội ác.
Người mẹ: Được tìm thấy trong tình trạng nằm sấp trong nhà bếp. Vùng ngực có một vết đâm, quần áo có vết tích nhàu nhĩ do xô xát.
Người bà: Được tìm thấy trong tình trạng nằm ngửa trên nệm trong phòng riêng, hai mắt nhắm nghiền. Trên người đắp chăn, bị đâm ở nhiều vị trí.
Em trai: Được tìm thấy gục ngã trước cửa nhà bếp, với một con dao cắm ở vùng bụng.
Bản thân Tsuhara cũng có vô số thương tích, và đã bị bắt sau khi được điều trị tại bệnh viện.
Chính lúc đó, một câu hỏi hiện lên trong đầu tôi. Ba người bọn họ đã bị sát hại theo thứ tự như thế nào?
Theo thông tin được công bố thì “cậu em trai được phát hiện với một con dao cắm ở vùng bụng”, nên tôi nghĩ cậu bé là người bị giết cuối cùng. Thế hai người còn lại thì sao? Vừa nhìn bản vẽ mặt bằng, tôi vừa cố tưởng tượng những gì đã xảy ra.
Cậu thiếu niên Tsuhara giật con dao từ người mẹ lúc bà đang nấu ăn. Sau một hồi xô xát thì đâm chết bà ấy
→ Đi về phía phòng kiểu Nhật, đâm chết bà nội đang ngủ
→ Em trai nghe ồn ào chạy ra và bị đâm chết.
Thứ tự này có vẻ hiển nhiên, nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì có điểm kỳ lạ: Tại sao người bà không tỉnh dậy? Mẹ của Tsuhara la hét lớn tiếng đến mức đến hàng xóm còn nghe thấy, không thể có chuyện bà cậu ta ngủ ở ngay phòng bên cạnh lại không tỉnh dậy…
Điều này mâu thuẫn với thông tin “người bà… được tìm thấy trong tình trạng nằm ngửa trên nệm trong phòng riêng… hai mắt nhắm nghiền”.
Vậy thì phải chăng bà cụ là người bị giết đầu tiên.
Tsuhara lấy dao từ người mẹ lúc đó đang nấu ăn, vào phòng kiểu Nhật và đâm chết bà nội → Mẹ cậu ta lập tức chạy vào ngăn lại. Bà ấy cố gắng lôi cậu ta ra xa khỏi bà nội, trong lúc xô xát đã lôi cậu ta vào nhà bếp, và bị đâm vào ngực rồi chết tại đó → Em trai Tsuhara nghe ồn ào chạy tới thì bị cậu ta đâm chết.
Thế này sẽ giải thích cho lý do bà cụ được phát hiện chết trong tình trạng hai mắt nhắm nghiền. Nhưng đồng thời lại khiến một nghi vấn mới nảy sinh: Tại sao cậu thiếu niên Tsuhara bị thương?
Nếu Tsuhara đâm chết bà mình ở căn phòng kiểu Nhật rồi mới xô xát với mẹ, thì ngay từ đầu cậu ta đã có con dao rồi. Chưa kể cậu ta là một thiếu niên mười sáu tuổi, so với mẹ, cậu ta phải khỏe hơn nhiều. Thế nhưng người mẹ chỉ có duy nhất vết thương trên ngực, trong khi cậu ta thương tích đầy mình ở phần thân trên. Vì thế, tự nhiên người ta sẽ nghĩ “khi xảy ra xô xát, người cầm dao trong tay là bà mẹ”.
Đột nhiên, một khả năng đáng sợ hiện lên trong đầu tôi. Khung cảnh tưởng tượng về vụ án từ đầu đến giờ sụp đổ.
Có lẽ người đâm chết bà cụ không phải cậu thiếu niên Tsuhara, mà là người mẹ.
Mâu thuẫn với mẹ chồng. Sự mệt mỏi vì phải chăm sóc cho bà cụ. Ngôi nhà khó sống.
Áp lực chất chồng qua bao tháng năm, thế rồi một ngày, người phụ nữ ấy chạm đến giới hạn. Tình cờ có con dao trong tay, cô ta đâm mẹ chồng đang ngủ ở phòng bên cạnh đến chết.
Cậu thiếu niên Tsuhara ngẫu nhiên nhìn thấy cảnh tượng ấy, vội vã chạy vào căn phòng kiểu Nhật để ngăn mẹ mình lại.
Cậu bé cố gắng tách mẹ và bà ra, hai mẹ con xô xát đến nhà bếp. Trong quá trình đó, thân trên của cậu bị con dao mẹ đang cầm cứa vào nhiều lần.
“Từ phòng của bà cụ đến nhà bếp là một biển máu lênh láng”… Có lẽ nào chỗ máu đó là máu của cậu ta?
Giữa lúc xô xát kịch liệt, cậu thiếu niên Tsuhara đã lỡ tay đâm vào ngực mẹ. Nghe tiếng la hét, em trai cậu chạy vào.
“Nó nhìn thấy mình đâm mẹ”… Tsuhara hoảng loạn không kiểm soát được bản thân và đâm dao vào bụng em trai…
Tất cả chỉ là tưởng tượng của tôi. Nhưng có lẽ ngôi nhà đó nuôi dưỡng không chỉ một “ác niệm”.