HỒ SƠ THỨ 4
“Có lẽ từ sâu thẳm trong tim, tôi đã luôn chờ đợi đến ngày được kể lại câu chuyện này.” – Hayasaka Shiori vừa nói vừa nhìn xuống trung tâm thành phố qua ô cửa sổ lớn.
Hayasaka ba mươi ba tuổi, là giám đốc của một công ty. Cô ấy có văn phòng làm việc trên một tòa nhà cao tầng ở Roppongi và mười nhân viên. Công ty họ phát triển các ứng dụng web, doanh thu hằng năm lên tới hàng trăm triệu yên. Với mái tóc dài màu nâu sáng, kiểu trang điểm sắc sảo và bộ âu phục của thương hiệu cao cấp, trông Hayasaka thực sự toát lên phong thái “nữ CEO thành đạt”.
Hôm ấy là Chủ nhật nên ở văn phòng không có nhân viên nào, chỉ có mỗi tôi và Hayasaka ngồi đối diện nhau. Tôi quyết định phỏng vấn cô ấy là vì một ngôi nhà nọ và vụ tai nạn chết người đã xảy ra tại đó.
Hayasaka: Hồi cấp ba, tôi học trường tư thục nữ ở phía bắc tỉnh Gunma. Đó là một trường nữ sinh danh giá. Bạn bè cùng khóa với tôi đều là con nhà giàu, họ là con gái của các giám đốc công ty, chính trị gia hoặc điền chủ địa phương, cũng vì vậy mà lúc nào tôi cũng thấy tự ti.
Bố của Hayasaka lúc bấy giờ là trưởng bộ phận của một công ty sản xuất ô tô. Đó là một chức danh cũng khá hào nhoáng, nhưng Hayasaka vẫn bị phân biệt đối xử ngầm ở trường vì “xuất thân” của cô ấy.
Hayasaka: Không ai nói ra mặt, nhưng có sự phân biệt đối xử ngầm. Đó chính là “Thứ bậc xã hội trong trường học”. Trong giới nhà giàu cũng có sự phân hóa thứ bậc, và các học sinh được chia thành nhóm theo hệ thống thứ bậc ấy. Tôi là nhóm ở tầng đáy, bị coi thường vì chỉ là “con gái người làm công ăn lương”. Kiểu như tôi hay bị nói kháy vì giày tôi đi không phải là hàng hiệu, hay khi chia nhóm dã ngoại cùng trường, tôi mời bạn bàn bên thì bị từ chối bởi: “Đi với Hayasaka thì có vào mấy cửa hàng xịn được đâu”.
Tác giả: Quá đáng thật nhỉ.
Hayasaka: Là vậy đấy. Bố mẹ tôi đã rất cố gắng để cho tôi được đi học trường tốt, nhưng điều đó chỉ đem đến rắc rối thôi. Để có thể sống thoải mái ở một ngôi trường dành cho giới nhà giàu, thì cần số tiền lớn hơn học phí nhiều. Nếu không thể trang bị đồ dùng cao cấp để chứng minh địa vị của bản thân, bạn sẽ luôn luôn cảm thấy khổ sở.
Hayasaka lấy một điếu thuốc lá ra khỏi chiếc túi xách hàng hiệu đặt bên cạnh, hỏi: “Tôi hút có được không?”, rồi đốt nó bằng chiếc bật lửa vàng kim trông như thể được làm từ vàng nguyên chất.
Hayasaka: Thế nhưng, trong số đám bạn học, có một người rất thân với tôi.
Tên cô ấy là Mitsuko, và chúng tôi học cùng lớp vào năm nhất trung học. Mitsuko là người đứng trên đỉnh hệ thống thứ bậc xã hội trong lớp. Cô ấy là con gái của Giám đốc Hikura House – một trong những công ty xây dựng hàng đầu khu vực Chubu. Cô ấy có mái tóc đen dài thắt thành hai bím đuôi sam, làn da trắng và đôi mắt long lanh, trông rất đáng yêu.
Một hôm, trong giờ nghỉ trưa cô ấy đột nhiên bắt chuyện với tôi. Dù đã quên mất chúng tôi nói chuyện về cái gì nhưng tôi vẫn nhớ cả hai đã rất vui vẻ. Sau đó chúng tôi dần trở nên thân thiết hơn, thường xuyên trò chuyện rồi trao đổi nhật ký nữa.
Có lần tôi kể mình rất thích bộ truyện tranh thiếu nữ Cô bé hạt tiêu Takurami, và tình cờ biết được Mitsuko cũng là fan hâm mộ bộ truyện đó. Vui mừng vì tìm được sở thích chung, chúng tôi sau đó đã nói về truyện tranh suốt. Giờ nghĩ lại tôi nhận ra chỉ có mình tôi nói hoài, nhưng Mitsuko lúc nào cũng vừa mỉm cười vừa chăm chú lắng nghe.
Ngày qua ngày cứ thế trôi, chẳng mấy chốc đã qua hai tháng, khi kỳ nghỉ hè đến gần, Mitsuko đề xuất với tôi một ý tưởng. “Khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, chúng ta ghé nhà nhau chơi và ngủ lại qua đêm nhé?” – cô ấy nói.
Tôi vừa vui mừng vừa lo lắng, vì nhà tôi chỉ có một tầng, rất nhỏ. Hơn nữa, phòng của tôi chỉ là một căn phòng kiểu Nhật rộng sáu chiếu, dù rất tiếc nhưng đó không phải là chỗ mà một tiểu thư nhà giàu như Mitsuko có thể ở qua đêm. Tôi đã rất phân vân không biết có nên từ chối không, nhưng cuối cùng quyết định nhận lời mời của cô ấy. Điều khiến tôi đưa ra quyết định ấy chính là bộ truyện Cô bé hạt tiêu Takurami. Trong phòng tôi có tất cả các tập cùng vô số phụ kiện ăn theo bộ truyện ấy.
Dù phòng tôi không xa hoa lộng lẫy, nhưng có những thứ này chắc có thể làm Mitsuko thấy vui. Tôi nghĩ chúng tôi có thể dành cả đêm nói chuyện rôm rả. “Là bạn bè cùng chung sở thích thì có thể vượt qua sự khác biệt về xuất thân”… Tôi đã ngây ngô nghĩ vậy đấy.
Hayasaka nhả khói thuốc và hững hờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hayasaka: Chúng tôi quyết định thứ tự qua thăm nhà nhau bằng cách oẳn tù tì. Mitsuko thắng nên chúng tôi ngủ qua đêm ở nhà cô ấy trước. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ những gì mình đã cảm thấy khi cầm theo túi đồ rời nhà vào ngày thứ Bảy đầu tiên của kỳ nghỉ hè ấy. Đó là lần đầu tiên tôi được ngủ qua đêm ở nhà bạn, cảm giác hồi hộp vô cùng.
Thế nhưng, khi đến trước cổng nhà Mitsuko, cảm giác ấy biến mất tăm mất tích. Dù đã đoán nhà cô ấy sẽ rất to, nhưng thực tế vẫn vượt xa sức tưởng tượng nghèo nàn của tôi. Ngôi nhà lớn đến mức đủ chỗ cho cả trăm người sinh sống, với khu vườn trông như những khu vườn kiểu Anh trong phim, tôi nghĩ đây hẳn là thứ gọi là “dinh thự”… Tôi như được nhắc nhở về khoảng cách vời vợi giữa bản thân với Mitsuko.
Khi tôi ấn chuông, một người đàn ông điển trai mặc áo sơ mi trắng, đeo cà vạt xuất hiện. Sau khi tôi căng thẳng nói lý do mình đến, người ấy nhẹ nhàng nói: “Chào mừng cô. Tiểu thư đang ở trong phòng cô ấy ở trên tầng 2, để tôi dẫn cô lên đó.” Liền sau đó, anh ta dẫn đường cho tôi, như thể hộ tống khách quý vậy.
“Hẳn anh ta là quản gia nhà họ.” – Tôi mơ hồ nghĩ. Nếu biết nhà ai đó có cả quản gia thì bình thường người ta sẽ ngạc nhiên lắm, nhưng lúc đó tôi hoàn toàn có thể hiểu được. Thậm chí nhà này mà không có quản gia mới là điều kỳ lạ… Dinh thự nhà Mitsuko xa hoa vậy đó.
Hayasaka vẽ một bản vẽ mặt bằng sơ bộ lên sổ ghi chép cho tôi xem.
Hayasaka: Khi đi vào sảnh chính, sẽ thấy hai cầu thang ở hai bên trái – phải. Quản gia nói với tôi rằng tầng 1 là phòng cho khách và phòng cho những người hầu trong dinh thự, cùng với nhà bếp… còn gia đình họ chủ yếu sinh hoạt ở tầng 2.
Tác giả: “Gia đình họ” ở đây là Mitsuko và bố mẹ cô ấy đúng không?
Hayasaka: Không, có vẻ như vì công việc nên bố mẹ cô ấy sống ở một ngôi nhà khác, cách xa chỗ này. Lúc đó chỉ có Mitsuko và bà cô ấy sống ở đó thôi. Tôi nghe nói dinh thự này được xây dựng cho hai người họ.
Tác giả: Xây dinh thự cho hai người? Kinh ngạc thật.
Hayasaka: Hình như chính bố Mitsuko là người đã thiết kế nó. Như lúc trước tôi đã nói ấy, Mitsuko là con gái của giám đốc một công ty xây dựng. Tôi vẫn nhớ lúc đó tôi đã ngây ngô cảm động vì nghĩ bố cô ấy là giám đốc nên mới đích thân xây nhà cho cô ấy. Giờ nghĩ lại, có lẽ vì họ là một công ty gia đình ở vùng nông thôn nên mới xây được dinh thự xa hoa như vậy. Khi lên tầng, tôi thấy Mitsuko đã chờ sẵn ở hành lang. Vì đã được mẹ dặn “phải chào hỏi gia đình bạn tử tế”, nên tôi quyết định nhờ cô ấy dẫn qua phòng bà trước đã. Phòng của bà Mitsuko là căn phòng ở chính giữa.
Hayasaka: Vừa mở cửa, một thứ mùi thơm ngọt nhẹ đã ập tới, có lẽ bà cụ đang đốt hương. Căn phòng được bài trí nội thất và tranh vẽ, còn bà của Mitsuko thì đang ngồi đọc sách. Bà trẻ trung và xinh đẹp đến mức gọi là “bà” có vẻ không phù hợp lắm. Bà mặc một chiếc váy dài phủ kín chân với áo cardigan hoa khoác ngoài và đôi găng tay trắng. Tôi còn đang mải nhìn khung cảnh như tranh vẽ ấy thì bà đã mỉm cười, nói: “Chào cháu.”
Sau khi chào hỏi đôi ba câu, tôi qua phòng Mitsuko. Dù không bằng phòng bà, nhưng phòng của cô ấy cũng là căn phòng mà phần lớn người bình thường cả đời cố gắng cũng chẳng thể có được. Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là chiếc tủ lớn ở góc trong cùng. Nhà tôi cũng có tủ đồ, nhưng cái này to và sang trọng đến mức tủ nhà tôi chẳng đáng để đem ra so sánh. Sau đó chúng tôi ăn bánh kẹo và trò chuyện suốt gần hai tiếng đồng hồ. Thế rồi Mitsuko nói: “Mình đi vệ sinh chút”, và rời phòng. Chỉ còn mình tôi, một đứa trẻ nhà nghèo, ở lại trong phòng bồn chồn ngắm nghía xung quanh. Giữa vô vàn đồ đạc, từ những món đồ chơi hiếm thấy đến đủ loại mỹ phẩm nhập ngoại, thứ thu hút tôi nhất vẫn là cái tủ kia.
Tôi tiến lại gần để nhìn kỹ hơn thì nhận ra nó hoàn toàn khác cái tủ nhà mình, từ hoa văn chạm khắc trên cánh tủ đến độ bóng láng của nước sơn… thật sự quá đỉnh, tôi thở hắt ra. Trên cánh cửa tủ có lỗ khóa, tôi nhớ rõ mình đã vô cùng ấn tượng khi thấy nó có thể khóa được, dù nghĩ lại thì thật ra cũng không phải điều hiếm lạ gì.
Sau một hồi nhìn ngắm, tôi bắt đầu băn khoăn: “Không biết trong này cất gì?”, và dù biết làm vậy là xấu, nhưng tôi vẫn cầm vào tay nắm tủ. Thật đáng xấu hổ! Đáng lẽ tôi nên hỏi xem trực tiếp. Vừa kéo một chút thì cánh cửa đã mở ra êm ru, không một tiếng động. Bên trong là vô số sách. Đó không phải tủ đồ mà là một tủ sách. Có sách văn học, sách tranh, từ điển ngoại ngữ… đủ loại. “Đọc được những thể loại sách phức tạp thế này, quả nhiên con nhà giàu đầu óc tốt thật.” Tôi ấn tượng vô cùng. Tuy nhiên, khi xem xét hàng gáy sách, tôi nhận ra một điểm kỳ lạ. Không hề có Cô bé hạt tiêu Takurami mà cả hai chúng tôi cùng yêu thích. Chẳng những thế, ở đó còn không hề có lấy một cuốn truyện tranh nào.
Đang nghi ngờ đứng nhìn thì tôi nghe có tiếng bước chân ở hành lang. Nghĩ bụng: “Thôi chết, Mitsuko quay lại rồi”, tôi vội vàng đóng cửa tủ và trở về chỗ ban đầu. Tiếp đó, chúng tôi ăn tối ở phòng ăn. Đang lo vì không thấy bà cụ xuống, thì Mitsuko bảo tôi rằng bà cô ấy lúc nào cũng dùng bữa một mình trong phòng.
Sau đó chúng tôi dành khoảng một tiếng đồng hồ xem phim ở phòng chiếu phim trong nhà, rồi đi tắm. Thay đồ ngủ rồi tôi và cô ấy cùng leo lên giường. Tôi thấy hơi buồn vì ngày vui vẻ này sắp kết thúc rồi. Vốn dĩ định buôn chuyện thâu đêm, nhưng vừa tắt đèn thì mi mắt nặng trĩu, tôi ngủ quên lúc nào không hay.
Chẳng biết sau bao lâu, tôi tỉnh dậy. Khi tôi mở mắt, trong phòng vẫn còn tối và Mitsuko đang thở đều đều ngủ ngon lành bên cạnh. Tôi nhớ lại từng việc đã làm ngày hôm ấy, thấy hoài niệm như đang nhìn lại một kỷ niệm trân quý. Mọi chuyện thật sự như một giấc mơ.
Thế nhưng… có một điều, một điều nho nhỏ nhưng cứ như mảnh dằm trong tim tôi vậy, đó là cái tủ sách.
Mitsuko đã nói cô ấy rất thích Cô bé hạt tiêu Takurami, vậy mà đến một cuốn cũng chẳng có, thật sự kỳ lạ. Có khi nào nó ở trong tủ sách, chỉ là tôi nhìn sót?… Nghĩ rồi tôi quyết định nhìn lại lần nữa.
Lấy đèn pin trong túi đồ của mình ra, tôi cẩn thận để không gây tiếng động, len lén tiến về phía tủ sách và từ từ kéo tay nắm tủ… Thế nhưng, không hiểu vì sao nó không mở.
Tôi dùng hết sức thử kéo một lần nữa nhưng nó vẫn chẳng mảy may suy chuyển. Lúc đó, ánh mắt tôi liếc tới lỗ khóa trên cánh cửa. Tôi rùng mình, có lẽ nào Mitsuko đã nhận ra chuyện tôi tự ý mở tủ lúc trước? Thế nên cô ấy khóa nó lại để tôi không nhìn ngó gì được nữa…? Đúng lúc ấy, chẳng hiểu sao tôi có cảm giác ai đó đang nhìn mình từ phía sau. Quay đầu về phía giường, tôi thấy Mitsuko vẫn ngủ say như trước, có thể nghe thấy từng nhịp thở đều đều.
Tôi chợt thấy bản thân thật đáng xấu hổ. Dù trên tủ sách không có cuốn Cô bé hạt tiêu Takurami nào thì cũng có vấn đề gì đâu. Có lẽ cô ấy cất riêng truyện tranh ở chỗ khác, hoặc thậm chí có riêng một thư phòng cũng nên. Ấy thế mà, tôi lại lén rời giường giữa đêm hôm để đi nhìn trộm… Thật có lỗi với Mitsuko vô cùng.
Hayasaka: Sáng hôm sau Mitsuko gọi tôi dậy. Tôi nhìn đồng hồ thấy mới hơn 5 giờ, nhưng Mitsuko nói: “Đã dậy rồi thì chúng mình chơi đi”, và lôi bộ bài tây ra, nên tôi cũng dụi mắt ngồi dậy.
Sau một hồi chơi bài, tôi bỗng thấy mắc tiểu nên rời phòng đến nhà vệ sinh. Đang đi giữa hành lang thì tôi gặp bà của Mitsuko.
Bà ấy đang vịn tường bên phải đi về phía cầu thang, trông run run như thể sẽ ngã bất cứ lúc nào. Tôi nghĩ có lẽ chân bà ấy yếu. Chưa kể vạt váy còn dài quét đất, tôi sợ bà ấy vấp ngã nên vội chạy tới định giúp. Nhưng bà ấy từ chối, nói: “Không cần đâu. Bà chỉ qua nhà vệ sinh ở ngay bên cạnh thôi.” Nhưng tôi cũng không thể cứ kệ vậy, nên nói: “Vâng. Mà cháu cũng đi vệ sinh, nên để cháu đi với bà nhé ạ.” Thế mà bà ấy lại bảo: “Không cần phải lo cho bà đâu. Cháu cứ đi trước đi, chứ lỡ không kịp thì tệ lắm.”
Lúc đó quả thực tôi cũng sắp nhịn không nổi nữa rồi nên quyết định nghe theo lời bà và tự đi trước. Đến bây giờ tôi vẫn thấy hối hận về việc đó.
Tôi vừa đi vệ sinh xong, đang rửa tay thì bỗng nghe có tiếng “Uỵch!” lớn vọng đến từ phía bên ngoài cửa, kế đến là tiếng vật nặng gì đó lăn xuống cầu thang, lăn xa dần xa dần. Tôi vội vã mở cửa. Bà cụ đang ở hành lang giờ chẳng thấy đâu. Tôi nghĩ thầm “phải đi tìm bà”, và vội vàng quay trở lại hành lang, đi về phía phòng bà. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại hành động như thế. Có lẽ tôi chỉ muốn tránh né sự thật lù lù trước mắt. Đương nhiên bà ấy không có trong phòng. Tôi đứng đó được một lúc thì tầng 1 bắt đầu náo loạn hết cả lên. Có tiếng người hầu la hét, hoảng loạn lẫn với tiếng ai đó ở đâu đó đang gọi điện thoại.
Chẳng mấy chốc xe cấp cứu đến, Mitsuko đi cùng bà đến bệnh viện. Từ đầu đến cuối tôi không nhìn thấy bóng dáng bà. Tôi sợ biết được tình trạng của bà nên chỉ đứng trong góc nhìn xuống. Tệ hại nhỉ!
Ấy thế mà lúc tạm biệt tôi, Mitsuko còn an ủi, nhẹ nhàng bảo: “Xin lỗi vì đã để cậu phải chứng kiến chuyện này nhé.” Bây giờ nghĩ lại thì lúc đó người cảm thấy tồi tệ nhất chắc chắn là Mitsuko, ấy vậy mà cô ấy vẫn nghĩ cho tôi, quả là một người tốt! Đồng thời tôi lại càng thấy bản thân thật thảm hại. Thay vì quan tâm đến Mitsuko, tôi chỉ nghĩ cho bản thân mình. Tôi đã lặp đi lặp lại trong đầu duy nhất một điều: “Đó không phải lỗi của tôi”.
* * *
Hayasaka: Hai ngày sau, tôi nghe tin bà cụ đã qua đời ở bệnh viện. Có vẻ bà ấy đã bị va đập mạnh ở vùng đầu, và đó là vết thương trí mạng.
Ngày hôm sau, tôi được cảnh sát mời đến hỏi chuyện. Họ vốn dĩ không có nghi vấn hay gì cả, chỉ là muốn hỏi cảm nhận của tôi vào ngày xảy ra vụ tai nạn thôi. Tôi kể hết những gì mình đã chứng kiến cho họ. Cảnh sát không hề trách tôi vì đã không giúp bà cụ. Thế nhưng… họ không nói với tôi điều tôi muốn nghe nhất: “Không phải lỗi của cháu”.
Hayasaka dụi điếu thuốc lá vào gạt tàn, dập tắt nó.
Hayasaka: Từ đó, tôi và Mitsuko trở nên xa cách. Chuyện đương nhiên thôi. Dù có nói chuyện gì với nhau đi chăng nữa thì chúng tôi vẫn sẽ nhớ đến vụ việc tồi tệ kia. Cuối cùng thì lời hứa qua nhà tôi ngủ qua đêm cũng không thành. Đó là tất cả những gì tôi đã trải qua.
Kể xong, cô ấy nhìn thẳng về phía tôi.
Hayasaka: Anh nghĩ thế nào? Về nguyên nhân cái chết của bà cụ ấy.
Tác giả: … Chỉ dựa trên những gì được nghe nãy giờ, tôi nghĩ nguyên nhân tử vong là vì ngã cầu thang…
Hayasaka: Anh nghĩ đó thực sự là một vụ tai nạn sao?
Tác giả: Ơ…?
Trước câu hỏi đột ngột của cô ấy, tôi chẳng thể đưa ra một câu trả lời nào, chỉ có sự im lặng kéo dài.
Hayasaka: Tất nhiên tôi không nghi ngờ có ai đó đứng sau đẩy bà ấy, hay gì đó kiểu vậy. Vì sau khi nghe tiếng động, tôi đã lập tức chạy ra hành lang, nhưng ở đó chẳng có ai cả. Nhưng mà…
Hayasaka chỉ vào một điểm trên bản vẽ mặt bằng.
Hayasaka: Chỗ này, anh có thấy hơi nguy hiểm không?
Hayasaka: Bà cụ vịn tay men theo bức tường bên phải để đi tới nhà vệ sinh. Nếu xem lại đoạn đường bà ấy đi, sẽ thấy phía trước có một khoảng không có gì để bám víu vào cả.
Tác giả: Là đoạn từ điểm cuối của bức tường đến cửa nhà vệ sinh nhỉ.
Hayasaka: Bà cụ hẳn đã bỏ tay khỏi bức tường và cố gắng bám vào tay cầm trên cánh cửa nhà vệ sinh. Hành lang rộng khoảng hai mét, khoảng cách đó cũng không nhỏ. Tôi nghĩ bà ấy mất thăng bằng và ngã xuống ở khoảng ấy.
Tác giả: Quả thật nghĩ vậy cũng hợp lý… Nhưng như vậy thì tóm lại là “tai nạn” mà?
Hayasaka: Có phải vậy không? Ngôi nhà này được xây dựng cho hai bà cháu Mitsuko. Nếu thế thì thông thường nó sẽ phải được thiết kế sao cho thuận tiện, dễ sinh hoạt cho hai người họ chứ?
Xây ra một khoảng không gian nguy hiểm như vậy trong ngôi nhà có người cao tuổi sinh sống thì thật kỳ quái. Chưa kể, bà của Mitsuko chân yếu, không phải nên có những biện pháp hỗ trợ như lắp tay vịn ở hành lang, hay xây nhà vệ sinh trong phòng sao? Ngôi nhà này không hề “dễ sống” tí nào cả.
Tác giả: Chậc… Cô nói cũng đúng.
Hayasaka: Người xây dựng ngôi nhà ấy là bố của Mitsuko, Giám đốc Hikura House. Một người là giám đốc công ty xây dựng như ông ấy không thể sơ suất như vậy được. Có lẽ… đây không phải sơ suất.
Tác giả: … Nói vậy thì…
Hayasaka: Phải chăng ngôi nhà này được xây dựng không phải để bảo vệ bà của cô ấy khỏi tai nạn?
Tác giả: …
“Không thể có chuyện đó được”; “Cô nghĩ quá rồi”… Nếu là trước đây, tôi sẽ nghĩ vậy. Thế nhưng trong thời gian qua, tôi đã hiểu rõ.
Ba năm trước, tôi đã điều tra một ngôi nhà ở nội thành… Ngôi nhà kỳ quái. Đó quả thực là một ngôi nhà được xây để giết người.
Hayasaka: Hikura House là một công ty gia đình điển hình. Hẳn bà cụ cũng là người nắm trong tay nhiều quyền lực. Đối với giám đốc, chắc bà ấy là cái gai trong mắt.
Tác giả: Vậy ông ta có ý định giết bà ấy để loại bỏ chướng ngại sao?
Công ty gia đình là một thể khép kín, mỗi thành viên nắm giữ một phần quyền lợi. Mà cũng vì là gia đình nên có thể phát sinh những mối hiềm khích. Dù không đến mức trực tiếp giết người, nhưng tôi cảm thấy có thể có những “chiêu trò” đi quá giới hạn như thế này.
Hayasaka: Anh biết bẫy sập không? Khi con chuột giẫm vào bề mặt bẫy, lò xo sẽ bật lên và sập chết nó.
Tác giả: À, ý cô là bẫy chuột ấy hả.
Hayasaka: Tôi nghĩ chuyện đó giống vậy đấy. Đặt bẫy và yên lặng chờ đợi con mồi rơi vào. Không trực tiếp giết người nên tay không dính máu.
Tác giả: Giết người mà không phải mạo hiểm…
Hayasaka: Và tình cờ vào đúng ngày tôi sang nhà Mitsuko ngủ lại qua đêm, cái bẫy đã hoạt động.
Tác giả: Ra vậy.
Hayasaka: … Từ trước đến giờ, đó là những gì tôi vẫn nghĩ…
Tác giả: … Hả?
Hayasaka cầm cái bật lửa trên bàn lên, đứng dậy và ngắm nhìn quang cảnh thành phố phía dưới qua ô cửa sổ.
Hayasaka: … Nhưng gần đây tôi bắt đầu tự hỏi… mọi chuyện có thật là như vậy không. Ý là, chẳng phải hơi ảo sao? Sự việc tình cờ xảy ra vào ngày tôi qua nhà cô ấy ngủ lại, tôi tình cờ gặp bà cô ấy ở hành lang, và bà cụ tình cờ ngã chết… cảm giác có quá nhiều sự “tình cờ” ở đây. Thực sự kỳ quái.
Tác giả: … Nhưng, nếu không phải tình cờ thì là gì?
Hayasaka: Là có người đã cố ý kích hoạt cái bẫy.
Tác giả: … Ai cơ?
Hayasaka: Chỉ có thể là một người thôi. Mitsuko.
Hayasaka nói bằng giọng điệu lạnh lùng vô cảm. Vì một lý do nào đó, tôi cảm thấy sống lưng ớn lạnh.
Hayasaka: Anh nghĩ thế nào?
Tác giả: … Cái gì cơ?
Hayasaka: Tôi tự hỏi không biết Mitsuko có thực sự đọc Cô bé hạt tiêu Takumi hay không. Mỗi khi nói về chủ đề truyện tranh, lúc nào cũng là tôi nói, Mitsuko chỉ lắng nghe thôi. Tôi từng nghĩ vì tôi là đứa nói nhiều nên cô ấy lắng nghe cho tôi vui, thế nhưng… Có lẽ là Mitsuko chưa từng đọc bộ truyện đó. Bởi vì vài tháng sau vụ tai nạn, tôi đã nghe được một chuyện. Lúc nói chuyện với một bạn khác trong lớp, chính miệng bạn ấy đã nói thế này: “Tôi không bao giờ đọc truyện tranh. Vì chỉ con nhà nghèo mới đọc cái thứ ấy, nhỉ?”
Bỗng có tiếng “cạch!” vang lên, thứ gì đó vừa rơi xuống sàn. Là chiếc bật lửa của Hayasaka.
Hayasaka: Có lẽ… cô ấy đã lợi dụng tôi để làm gì đấy. Vì mọi chuyện thật kỳ cục. Mitsuko mời tôi sang ngủ qua đêm ở nhà cô ấy. Chẳng khác gì công chúa mời một đứa ăn mày tới lâu đài vậy. Dù tôi có mời cô ấy sang nhà mình bao nhiêu lần đi nữa cũng không thể sánh bằng. Cô ấy… có mục đích gì đó.
Buổi trưa tủ sách còn mở, nhưng buổi đêm lại bị khóa. Mitsuko đã khóa nó lại lúc nào? Ngày hôm ấy, từ chiều đến đêm chúng tôi đều ở cùng nhau. Tôi nhớ đến đi vệ sinh chúng tôi còn đi cùng nhau luôn. Vậy nên thời điểm duy nhất cô ấy có thể khóa nó lại là vào ban đêm, trong khoảng từ sau khi chúng tôi chúc nhau ngủ ngon và tôi ngủ thiếp đi đến giữa đêm khi tôi tỉnh dậy. Sau khi chắc chắn tôi đã ngủ, cô ấy đã rời giường và khóa tủ sách lại.
Tác giả: Vì sao cô ấy lại làm vậy…
Hayasaka: Có lẽ cô ấy đã giấu thứ gì đó vào tủ sách. Chẳng hạn như… một cây gậy.
Tác giả: À….
“Gậy” à… Tại sao trước đó tôi không nghĩ ra nhỉ. Nếu chân yếu thì hẳn bình thường bà cụ sẽ mang theo gậy chống, nghĩ vậy cũng hợp lý thôi.
Mitsuko đã lẻn vào phòng bà mình giữa đêm, lấy trộm cây gậy và giấu nó vào tủ sách. Sáng hôm sau bà cụ tỉnh dậy vì mắc tiểu, tìm cái gậy để đến nhà vệ sinh nhưng chẳng hiểu sao không thấy đâu cả. Lúc đó bà ấy sẽ làm gì? Vì nhà vệ sinh gần phòng mình nên bà ấy có lẽ đã nghĩ đơn giản là “không có gậy chống cũng đi được”. Bình thường đều dùng gậy nên bà ấy không biết đoạn đường này nguy hiểm. “Chỉ một khoảng cách thế này hẳn sẽ ổn thôi”… Bà cụ quá chủ quan, để rồi…
Tác giả: Vậy là việc Mitsuko lấy đi cây gậy đã kích hoạt cái bẫy chuột sao…
Hayasaka: Tôi cho là vậy.
Tác giả: Nhưng lúc đó Mitsuko mới học năm nhất trung học. Cô ấy còn nhỏ và chưa dính dáng gì đến quyền lợi công ty, tại sao lại…?
Hayasaka: Chỉ là suy nghĩ của tôi thôi, nhưng có lẽ cô ấy đã bị bố xúi giục. Kiểu như bảo với cô ấy: “Giấu gậy của bà đi. Nếu con làm thế bố sẽ mua cho con bất cứ thứ gì con thích”.
Có lẽ chính vì còn nhỏ nên mới dễ bị xúi giục làm theo mà không thấy tội lỗi gì.
Hayasaka: Nếu chuyện là vậy thì có thể hiểu vì sao cô ấy gọi tôi sang. Để tạo chứng cứ ngoại phạm.
Hẳn là cô ấy muốn tôi đưa ra lời khai rằng: “Khi bà cụ bị ngã, Mitsuko đang chơi bài trong phòng”. Vậy nên mới sáng sớm cô ấy đã vô duyên vô cớ đánh thức tôi dậy.
Việc tôi và bà cụ gặp nhau ở hành lang hẳn là một sự tình cờ may mắn. Chứng cứ ngoại phạm của cô ấy càng thuyết phục hơn khi có tôi tận mắt chứng kiến cái chết… Tại sao lại là tôi? Có lẽ vì tôi nghèo. Vì tôi ở đáy bậc thang xã hội trong lớp nên cô ấy cho rằng có thể tùy ý lợi dụng rồi vứt bỏ. Thật sự thảm hại!
Hayasaka khẽ đá chiếc bật lửa rơi trên sàn bằng mũi giày cao gót. Ánh vàng nguyên chất lóe lên lấp lánh.
Hayasaka: Cái bật lửa này xấu xí nhỉ? Sặc mùi nhà giàu mới nổi. Khung cảnh ở đây tôi nhìn ba ngày là chán rồi. Quần áo đắt tiền, nước hoa nhập ngoại, túi hàng hiệu, tất cả đều tầm thường vô nghĩa. Những thứ mua được bằng tiền vì sao lại tầm thường thế này… Nhưng tôi không thể không mang theo chúng. Tôi phải có chúng trên người. Vì tôi muốn trả đũa Mitsuko, tôi muốn nói với cô ta: “Không như cô, kẻ dựa vào tiền bạc của bố mẹ để làm như thể mình là công chúa, tôi dựa vào chính sức lực của bản thân để đạt địa vị.”