HỒ SƠ THỨ 5
Vào mùa hè sau năm Ngôi nhà kỳ quái được xuất bản, tôi nhận được lời mời gặp gỡ trò chuyện từ một người đàn ông.
Đó là một nhân viên công sở tầm ba mươi tuổi, tên là Hirauchi Kenji, sinh sống tại làng Shimojo, tỉnh Nagano. Vài tháng trước đó, anh ta vừa mua một ngôi nhà cũ trong làng. Ngôi nhà ấy ở khu vực gần núi, cách công ty của anh ta khoảng một giờ đi xe buýt. Dù đi lại tốn thời gian, nhưng có siêu thị, cửa hàng tạp hóa… trong khoảng cách đi bộ, nên sống ở đó cũng không có gì bất tiện. Hơn nữa, khu vực xung quanh nhà có cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp, nên đối với một người có sở thích đi bộ và chụp ảnh như anh ta, thì đó có vẻ là môi trường lý tưởng. Trên hết, điểm hấp dẫn lớn nhất là so với khu vực nội thành thì giá đất ở đây rẻ hơn nhiều.
Bên bất động sản có nói với anh ta rằng ngôi nhà ấy đã hai mươi sáu năm tuổi rồi, nên trước khi đi xem, anh ta đinh ninh nó sẽ cũ kỹ lắm, ai ngờ nhìn thực tế lại khá đẹp, không có cảm giác đã qua sử dụng, vậy là anh ta quyết định mua liền.
Tuy nhiên, chuyển đến ở một thời gian rồi Hirauchi mới biết được một sự thật.
* * *
“Bản đồ những căn hộ ma ám” là một dịch vụ cho phép người dùng chia sẻ thông tin về các địa điểm từng xảy ra án mạng, tai nạn chết người hoặc những vụ việc tương tự. Oshima Teru[*] nổi tiếng trong lĩnh vực này, nhưng ngoài nó ra, còn có nhiều dịch vụ khác tương tự.
Kênh mà anh ta xem lúc đó là một ứng dụng trên điện thoại thông minh có tên “Những địa điểm có lịch sử ly kỳ trên toàn quốc”. Hirauchi biết đến ứng dụng này qua câu chuyện phiếm trong giờ nghỉ trưa với đồng nghiệp. Khi về nhà, anh ta đã thử xem qua để có cái mà nói chuyện. Mở ứng dụng lên sẽ thấy bản đồ Nhật Bản. Những địa điểm “ly kỳ” được đánh dấu ☆, khi nhấn vào đó, ta có thể xem thông tin chi tiết.
Ban đầu Hirauchi tra nơi mình từng ở thời đại học Kinshicho, Tokyo. Anh ta phóng to bản đồ Nhật Bản và tìm căn hộ mà anh ta đã sống trong bốn năm đó, ở phía bắc ga Kinshicho. Tìm được căn hộ của mình rồi, anh ta thấy một căn cách đó ba căn có đánh dấu ☆. Khi nhấn vào dấu ☆, có dòng chữ hiện lên bên dưới màn hình.
Địa chỉ: Số nhà xx, phố Kinshicho x, khu Sumida, Tokyo
Thời gian: Ngày 26 tháng 5 năm 2009
Loại hình: Nhà hai tầng
Chi tiết: Một gia đình đã tự sát tập thể trong căn nhà này. Có tin đồn rằng vào buổi đêm, có thể thấy những bóng hình mờ ảo hiện lên bên cửa sổ.
Hirauchi vô cùng ấn tượng. Quả thực là có một gia đình đã tự sát tập thể ở căn nhà này. Anh ta còn nhớ rõ khu phố đã náo loạn khi cảnh sát, giới báo chí và những người tò mò kéo đến xem. Sau đó cũng có tin đồn (không rõ thực hư) lan truyền giữa những người dân trong vùng là “có bóng người hiện lên bên cửa sổ căn nhà trống ấy”. Chắc thông tin này được ai đó sống gần đấy đăng lên. Sau đó Hirauchi đã tìm thử những “địa điểm ly kỳ” mà anh ta biết:
Một bệnh viện bỏ hoang ở Tohoku, nơi anh ta và bạn tới chơi trò thử thách lòng dũng cảm vào dịp hè năm cấp ba.
Một địa điểm tự sát nổi tiếng mà streamer[*] yêu thích của anh ta từng giới thiệu.
Một đường hầm gần nhà bố mẹ anh nơi đã xảy ra vụ sạt lở khiến năm người trẻ tuổi thiệt mạng.
Gần như tất cả các địa điểm ấy đều được đánh dấu ☆. Thế rồi vì tò mò, Hirauchi tra thử di tích chùa Honnoji ở thành phố Kyoto. Ở đó hiển thị thông tin rất cụ thể: “Ngày 21 tháng 6 năm 1582, Oda Nobunaga đã bị sát hại trong một cuộc nổi loạn với âm mưu lật đổ ông.”
Anh ta nghĩ ứng dụng này khá đáng tin. Mải mê xem bản đồ một hồi, chẳng mấy chốc đã quá nửa đêm, vì ngày hôm sau còn phải đi làm nên anh ta nghĩ cũng đến lúc đi ngủ rồi, nhưng trước đó quyết định tra thử một địa điểm nữa.
Hirauchi di chuyển bản đồ đến vùng núi làng Shimojo, tỉnh Nagano.
“Gần ngôi nhà này có chỗ nào ly kỳ không nhỉ?”… Hirauchi không tò mò mà chỉ muốn xác nhận không có gì để yên tâm thôi.
Trên màn hình hiển thị bản đồ khu vực xung quanh nhà anh ta. Ở đó, có duy nhất một dấu ☆. Hirauchi phóng to bản đồ lên để xem địa điểm có dấu ☆. Càng phóng to lên, càng thấy nó ở khá gần. Cuối cùng, khi đã phóng to đến mức có thể nhìn thấy từng ngôi nhà một, anh ta cảm thấy có gì đó thật kỳ quái. Vị trí, con đường trước nhà, bố cục của những nhà xung quanh… tất cả đều trông rất quen.
Hirauchi kinh ngạc thở dốc. Nơi có dấu ☆ chính là nhà của anh ta.
* * *
“Bây giờ tôi sẽ mở ứng dụng ấy ra.” – Hirauchi nói và bắt đầu thao tác trên điện thoại.
Trước đó, khi nhận được mail hỏi thăm về vấn đề này từ anh ta, tôi đã dự định đến làng Shimojo. Nhưng Hirauchi đột nhiên phải đi công tác tới Tokyo, nên chúng tôi quyết định gặp mặt và nói chuyện tại văn phòng của Asuka Shinsha (nhà xuất bản cuốn sách này) ở khu Chiyoda lúc anh ấy có thời gian rảnh.
Hirauchi cho tôi và biên tập của tôi là anh Sugiyama, người đang ngồi đối diện phía bên kia bàn ở phòng tiếp tân, xem màn hình điện thoại.
Chỉ nhìn bản đồ thôi chúng tôi cũng có thể thấy ngôi nhà đó ở một nơi khá hẻo lánh. Gần 70% diện tích khu vực này là rừng, chỉ có rải rác vài ngôi nhà. Giữa một nơi như vậy, dấu ☆ nổi bật trong thật lạc quẻ. Khi Hirauchi nhấn vào dấu ☆, có thông tin hiện ra phía dưới màn hình:
Địa chỉ: Số nhà xxyy, làng Shimojo, tỉnh Nagano.
Thời gian: Ngày 23 tháng 8 năm 1938
Loại hình: Nhà ở
Chi tiết: Thi thể nữ giới
1938… là tám mươi năm về trước.
Nhà của Hirauchi đã xây được hai mươi sáu năm, vậy thì vụ việc này xảy ra từ rất lâu trước khi ngôi nhà ấy được xây dựng. Có lẽ nào “thi thể nữ giới” được phát hiện trong một ngôi “nhà” từng tồn tại ở đó từ trước.
Hirauchi: Đương nhiên tôi cũng có nghĩ tới khả năng đó chỉ là thông tin giả. Thực tế thì trên những ứng dụng kiểu này, ai cũng có thể đăng tải thông tin, nên chắc cũng có nhiều người bịa chuyện cho vui. Nhưng nếu đây là thông tin giả thì nó có vẻ chân thực quá… không giống một trò đùa tí nào.
Tác giả: Quả thực nếu đăng thông tin giả để đùa cho vui thì phần mô tả sẽ cường điệu hơn nhiều, kiểu như: “Rất nhiều người đã chết”, hoặc “Một hồn ma không đầu đã xuất hiện”.
Hirauchi: Đúng vậy. Tôi không thấy ý đồ hù dọa ở đây, chỉ có một cảm giác chân thực kỳ lạ trong cách viết, như thể đơn thuần trình bày sự việc thôi.
Tác giả: Nhân tiện thì sống ở ngôi nhà đó, anh có bắt gặp hiện tượng kỳ quái nào không?
Hirauchi: Không, chẳng có gì hết. Vốn dĩ tôi chẳng có linh cảm gì cũng chưa bao giờ nhìn thấy ma. Nhưng nói gì thì nói, vẫn có chút khó chịu. Đêm hôm tắt đèn tắt đóm rồi, cứ nghĩ “ngày xưa từng có người chết ở đây”, tôi không khỏi tưởng tượng linh tinh.
Tác giả: Vâng…
Lúc đó, biên tập viên Sugiyama nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe chợt lên tiếng.
Sugiyama: Nếu chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra thì tôi nghĩ có thể tra cứu được đấy.
Anh ấy chỉ vào màn hình điện thoại của Hirauchi.
Địa chỉ: Số nhà xxyy, làng Shimojo, tỉnh Nagano.
Thời gian: Ngày 23 tháng 8 năm 1938
Loại hình: Nhà ở
Chi tiết: Thi thể nữ giới
Sugiyama: Tôi nghĩ điều đầu tiên chúng ta cần suy xét là: “Ai đã đăng tải thông tin này?” Những người cung cấp thông tin cho các thể loại ứng dụng kiểu này đa phần có thể chia làm hai loại.
Một là những người sống ở khu vực gần đó và đã trực tiếp trải nghiệm sự việc trên thực tế. Ví dụ như vụ một gia đình tự tử tập thể ở Kinshicho.
Hai là những người gián tiếp biết đến sự việc nhờ xem thông tin trên mạng hoặc trong sách báo, như trường hợp Nobunaga ở chùa Honnoji.
Trong trường hợp này, tôi nghĩ là vế sau. Vì nếu có người thực sự trải nghiệm sự việc đó tại thời điểm nó diễn ra thì người này cũng phải gần một trăm tuổi rồi. Không phải không thể, nhưng khó có chuyện một người như vậy lại bỏ công sức ra nhập thông tin vào một ứng dụng di động.
Tác giả: Vậy thì hẳn có thông tin liên quan đến vụ việc này ở đâu đó.
Tôi cũng thử tra cứu “làng Shimojo, tỉnh Nagano, thi thể nữ giới, ngày 23 tháng 8 năm 1938” trên điện thoại của mình, nhưng không tìm thấy bất cứ thông tin nào có liên quan.
Tác giả: Không tìm được gì cả.
Sugiyama: Quả nhiên Internet cũng có điểm hạn chế.
Tác giả: Ý anh là sao?
Sugiyama: Thật ra ở công ty xuất bản trước, tôi phụ trách một tờ báo chuyên về lịch sử địa phương. Hồi đó, đàn anh trong công ty thường dặn là: “Nếu muốn biết về vùng nông thôn thì đừng dùng Internet”. Anh ấy bảo là những cơ quan quản lý thông tin trong vùng, như lịch sử địa phương ấy, đều vô cùng lỗi thời, những nghiệp vụ như chuyển thông tin lên mạng – tức là số hóa thông tin – đều không được thực hiện. Tóm lại, trên Internet gần như không có thông tin của các vùng quê. Tôi cũng từng trải nghiệm điều này trên thực tế. Nhiều lần có những thông tin tìm mỏi mắt trên Internet chẳng thấy, vậy mà đến tận nơi thì thấy ngay, dễ đến khó tin, lại còn dồi dào phong phú.
Tác giả: Điểm mấu chốt là “đến tận nơi” nhỉ!
* * *
Ngày hôm sau, tôi đi cùng Hirauchi tới tỉnh Nagano. Chúng tôi chuyển từ Shinkansen sang tuyến đường sắt JR Iida và sau khoảng bốn giờ thì xuống một nhà ga thuộc khu vực làng Shimojo. Đầu tiên chúng tôi quyết định tới một thư viện gần ga. Thư viện này cách nhà ga khoảng hai mươi phút đi bộ. Xem bản đồ thư viện thì hình như ở tầng 2 có một khu vực mà bạn có thể tìm đọc các số báo cũ.
Tác giả: Hãy tra cứu báo chí trước nhé. Có lẽ đâu đó sẽ có bài viết về việc phát hiện thi thể đấy.
Hirauchi: Nhưng liệu người ta còn lưu trữ những số báo cũ đến mức đấy không?
Tác giả: Hẳn là bản gốc không còn, nhưng có khả năng còn những bản sao.
May mắn làm sao, bản sao của tờ báo địa phương từ một trăm năm trước vẫn được lưu trữ ở đây. Chúng tôi quyết định chia nhau tra cứu những số báo được xuất bản trong khoảng tháng 8 năm 1938. Sau gần hai tiếng đồng hồ xem qua một lượt, chúng tôi không tìm thấy bất cứ thông tin gì về vụ việc “phát hiện thi thể nữ giới”. Thay vào đó, Hirauchi tìm được một tin bài khá thú vị.
Ngày 18 tháng 10 năm 1938: Tộc trưởng gia tộc Azuma, Azuma Kiyochika, đã tử vong.
Tộc trưởng gia tộc Azuma, ông Azuma Kiyochika, được phát hiện đã tử vong trong phòng riêng tại dinh thự của mình. Nguyên nhân tử vong được xác định là do treo cổ tự tử. Ông Kiyochika không có con, do đó người thừa kế vị trí tộc trưởng gia tộc Azuma sẽ được quyết định sau này.
Tác giả: Ngày 18 tháng 10 năm 1938… là khoảng hai tháng sau khi phát hiện thi thể nữ. Nhưng Azuma Kiyochika là ai…
Hirauchi: Thật ra thì dạo trước, trong một lần cầm máy ảnh đi loanh quanh khu nhà mình, tôi có bắt gặp một bia đá khắc dòng chữ “Di tích dinh thự gia tộc Azuma.”
Tác giả: Nhà anh gần dinh thự ấy sao… Không biết có liên quan không, nhưng chúng ta thử tra cứu về gia tộc Azuma này xem.
quan Vậy là chúng tôi quyết định đi tìm sách báo có vẻ có liên đến gia tộc Azuma. Sau một hồi, Hirauchi tìm được một khu vực ghi “Lịch sử địa phương”. Ở đó, trên giá sách nhỏ xíu, là hàng chục cuốn tư liệu địa phương xếp thành hàng dài. Giữa một loạt gáy sách, chúng tôi tìm thấy một cuốn có tiêu đề Lịch sử danh gia vọng tộc Nanshin.
Tác giả: Nanshin
Hirauchi: Phía nam Shinshu… tức là khu vực phía nam của tỉnh Nagano.
Tác giả: Vậy là bao gồm cả làng Shimojo dưới này nhỉ. “Danh gia vọng tộc” à… Có lẽ trong đó cũng viết về gia tộc Azuma đấy. Chúng ta xem thử một chút đi.
Mặc dù phần ghi chép về gia tộc Azuma chỉ vỏn vẹn vài trang, nhưng tôi biết được chuyện như sau: Khu vực Hirauchi đang sống trước đây được bao phủ bởi rừng rậm. Phía đông khu rừng là ngôi làng, còn phía tây là dinh thự của gia tộc Azuma.
Gia tộc Azuma khi xưa là lãnh chúa cai trị vùng này, ngay cả khi chế độ lãnh chúa đã bị bãi bỏ, họ vẫn có sức ảnh hưởng lớn với tư cách một danh gia vọng tộc. Nhưng đến năm 1938, khi tộc trưởng Kiyochika tự tử, cả gia tộc đã rơi vào tình cảnh rối ren. Không thể vực dậy sau vụ việc đó, rồi lại chịu ảnh hưởng nặng nề từ Chiến tranh Thái Bình Dương và tình trạng hỗn loạn hậu chiến, gia tộc Azuma đã nhanh chóng mất đi quyền lực. Cuối cùng, đến đầu năm 1980, dinh thự của họ bị phá dỡ, rừng cây xung quanh dần dần bị đốn hạ, nhiều nhà dân được xây lên, và một trong số đó chính là ngôi nhà của Hirauchi.
Hirauchi: Vậy tóm lại là vào năm 1938, khi thi thể nữ được phát hiện ở đây, nơi tôi hiện đang sống là rừng rậm?
Tác giả: Đúng vậy. Tôi không nghĩ giữa rừng rậm um tùm lại có một ngôi nhà, nên có lẽ thông tin kia không đúng đâu.
Địa chỉ: Số nhà xxyy, làng Shimojo, tỉnh Nagano.
Thời gian: Ngày 23 tháng 8 năm 1938
Loại hình: Nhà ở
Chi tiết: Thi thể nữ giới
Tác giả: Nơi phát hiện thi thể nữ giới không phải “nhà”, mà là rừng… vậy có thể là trong lòng đất.
Hirauchi: Thi thể bị chôn dưới đất sau đó đã lộ ra chăng?
Tác giả: Nếu suy nghĩ theo hướng đó thì nó có thể liên quan đến vụ tự tử của Azuma Kiyochika.
Azuma Kiyochika sát hại người phụ nữ → Chôn thi thể ở khu rừng gần nhà.
Thi thể bị phát hiện
Bắt đầu tiến hành điều tra
Kiyochika bị dồn vào chân tường, tự sát
Tác giả: Azuma Kiyochika giết một người phụ nữ rồi chôn xác trong khu rừng gần nhà mình. Vào ngày 23 tháng 8 năm 1938, ai đó đã phát hiện ra thi thể và cảnh sát bắt đầu tiến hành điều tra. Trong lúc cuộc điều tra diễn ra, Kiyochika đã tự sát vì sợ bị bắt.
Hirauchi: Có sự liên quan nhỉ.
Tác giả: Nhưng nếu chuyện là vậy thì lại phát sinh một câu hỏi mới.
Hirauchi: Là gì?
Tác giả: Người đăng tải thông tin lên “Những địa điểm có lịch sử ly kỳ trên toàn quốc” biết chuyện này bằng cách nào? Đến cả những tờ báo nắm rõ thông tin địa phương nhất còn không có bài viết liên quan đến vụ việc ấy. Nếu báo địa phương không đưa tin thì khó có chuyện các cơ quan truyền thông lớn hơn lại có bài. Nói tóm lại, vụ việc này đáng lẽ không bao giờ được đăng lên. Nếu vậy thì người đã đưa nó lên ứng dụng lấy thông tin từ đâu…?
Hirauchi: Tôi hiểu rồi….
Chẳng mấy chốc đã sắp đến lúc thư viện đóng cửa. Chúng tôi dùng thẻ thư viện của Hirauchi để mượn năm cuốn sách về tham khảo, bao gồm cả cuốn Lịch sử danh gia vọng tộc Nanshin. Cô thủ thư có vẻ hiếm thấy người mượn một lúc năm cuốn tư liệu địa phương nên đã cho chúng tôi biết một thông tin: “Nếu muốn nghiên cứu về lịch sử địa phương thì cách thư viện khoảng hai mươi phút đi bộ có một bảo tàng tư liệu lịch sử.” Nơi đó mở cửa đến tối nên chúng tôi quyết định ghé qua luôn.
Bảo tàng tư liệu đó là một không gian trưng bày được cải tạo từ một căn phòng trong nhà dân, diện tích khoảng tám chiếu. Hầu như không có tư liệu chữ nào, chỉ có vài chục bức ảnh về thiên nhiên, cuộc sống của cư dân địa phương thời xưa được treo trên tường.
Thấy có vẻ sẽ không tìm được thông tin mong muốn, chúng tôi đang định rời đi sớm thì một người đàn ông đứng tuổi từ phía sau bước ra. Trên ngực ông ấy có đeo bảng tên đề “Giám đốc bảo tàng”.
Giám đốc bảo tàng: Xin lỗi vì đã đón tiếp quý vị chậm trễ nhé. Lâu lắm mới có khách, tôi vội đi chuẩn bị trà nước.
Nói rồi ông ấy đem khay trà và vài miếng bánh dorayaki tới mời chúng tôi. Lúc này chúng tôi chẳng thể rời đi được nữa.
Giám đốc bảo tàng: Hai vị đây không biết là người ở đâu?
Hirauchi: Tôi sống ở Nagano được mười năm rồi ạ.
Tác giả: Tôi là người Kanto.
Giám đốc bảo tàng: Ra là vậy. À thì ngày nay người trẻ chẳng mấy hứng thú với lịch sử địa phương, nên thấy có người bỏ công bỏ sức đến đây tôi vui lắm. Nếu không phiền thì cứ để tôi giúp một tay, các anh có muốn tìm hiểu thông tin gì không?
Hirauchi: Thật ra thì chúng tôi đang tìm hiểu về một nhân vật tên Azuma Kiyochika. Bác có biết người này không?
Giám đốc bảo tàng: Kiyochika này là người đứng đầu gia tộc Azuma. Tôi không biết rõ về ông ấy lắm, nhưng gần chỗ này có một người tên Kyuzou. Ông ấy là bạn thưởng trà với tôi. Hình như bà của ông ấy ngày xưa là người hầu của gia tộc Azuma, tôi cũng được nghe kể nhiều chuyện lắm.
Tác giả: Ồ!? Người đó sống ở gần đây luôn ạ!?
Giám đốc bảo tàng: Ông ta lúc nào cũng rảnh rỗi ấy mà, để tôi gọi qua đây nhé.
Nói rồi ông giám đốc lập tức gọi điện, chỉ sau hai, ba câu, ông Kyuzou đã đồng ý ghé qua. Tôi và Hirauchi đều choáng ngợp trước mạng lưới thông tin khổng lồ của cộng đồng địa phương.
“Nếu muốn biết về vùng nông thôn thì đừng dùng Internet”… Tôi giờ đã “thấm” ý nghĩa của câu nói này. Khoảng mười phút sau, Kyuzou đã đến. Đó là một người đàn ông trạc tuổi giám đốc bảo tàng với mái tóc bạc.
Tác giả: Thật xin lỗi vì đã khiến bác phải lặn lội qua đây.
Kyuzou: Không, không, có gì đâu. Tôi nghỉ hưu rồi, rảnh rỗi suốt ấy mà. Thế có chuyện gì nhỉ? Về Azuma hả?
Tác giả: Vâng. Chúng tôi đang tìm hiểu về ông Kiyochika của gia tộc Azuma. Lúc trước ở thư viện có đọc được thông tin ông ấy đã tự tử vào năm 1938, chúng tôi muốn tìm hiểu nguyên nhân và chuyện đã xảy ra với ông Kiyochika ạ.
Kyuzou: À à, chuyện ấy hả. Nói đơn giản thì là ngoại tình.
Tác giả: Ngoại tình?
Kyuzou: Chuyện này tôi được nghe từ người bà quá cố, bà kể suốt ấy mà. Chậc, hình như vợ của ông Kiyochika là một kẻ vô cùng tham lam. Bà ta lấy ông ấy vì tiền bạc và quyền lực của gia tộc Azuma. Nào là tiêu xài hoang phí tiền bạc của gia tộc, nào là chiếm dụng gia nhân và dinh thự. Kiyochika bị ngó lơ. Vợ chẳng quan tâm, cha mẹ thì chửi bới: “Thằng con ngu ngốc này, mày làm gì đó với con vợ tôi tệ của mày đi.” Cứ thế, ông ta dần sinh ra trầm cảm.
Lúc đó, chỗ dựa tinh thần cho ông ta là một cô hầu tên Okinu. Bà tôi kể rằng đó là một cô gái trẻ trung đáng yêu. Mọi chuyện cứ tự nhiên diễn ra, ông Kiyochika phải lòng Okinu. Okinu cũng có vẻ vui mừng vì có được tình cảm của ông Kiyochika.
Nhưng rồi một ngày, vợ của Kiyochika phát hiện ra chuyện này. Sợ bị soán ngôi, bà ta huy động mọi nguồn lực định giết Okinu. Okinu kịp thời trốn thoát khỏi dinh thự vào phút chót, Kiyochika chỉ còn một mình, vì đau buồn mà treo cổ tự tử… chuyện là vậy đấy.
Bà tôi vẫn thường nói ông Kiyochika thật đáng thương, tất nhiên Okinu cũng vậy.
Tác giả: Sau khi trốn thoát khỏi dinh thự, Okinu đã đi đâu vậy?
Kyuzou: Cái đó tôi không biết. Có lẽ cô ta đã trở về nhà bố mẹ, nếu không thì chắc chết bờ chết bụi rồi.
Hirauchi: Gần dinh thự có một khu rừng, tôi nghe nói có một thi thể nữ giới đã được phát hiện ở đó ạ?
Kyuzou: Hmm… Tôi không biết chuyện đó. Nếu thế thì có khi Okinu đã không bình an vô sự trốn thoát rồi.
Azuma Kiyochika
Vợ Azuma phát hiện ra vụ việc, nổi giận định giết Okinu
Okinu chạy trốn khỏi dinh thự
Chúng tôi cảm ơn giám đốc và ông Kyuzou rồi rời bảo tàng. Vì đã muộn nên tôi quyết định xin nghỉ lại nhà Hirauchi hôm đó. Chúng tôi mua thức ăn ở siêu thị trước ga rồi lên chuyến xe buýt chạy vào 6 giờ chiều.
Xe càng đi, nhà cửa càng thưa thớt, đổi lại cây cối càng um tùm. Sau khoảng một giờ, chúng tôi đến được bến xe buýt gần nhà Hirauchi nhất. Trời đã chập choạng tối, xung quanh chỉ nghe thấy tiếng côn trùng rì rầm. Bước trên con đường không được trải nhựa, chúng tôi hướng về phía nhà Hirauchi. Quanh đây nhà cửa thưa thớt, đi ít phút mới thấy lèo tèo vài ba căn. Trông chẳng căn nào có vẻ có người sinh sống, có lẽ chúng chỉ là nhà để nghỉ dưỡng hoặc gì đó tương tự.
Sau một hồi đi bộ, cuối cùng cũng thấy nhà của Hirauchi. Nó đem đến cho tôi ấn tượng “đơn độc một mình giữa thiên nhiên”. Được xây dựng từ hai mươi sáu năm về trước, nhìn tổng thể cũng có chút hư hao, nhưng có lẽ vì chủ trước đã chăm sóc giữ gìn cẩn thận, nên trông nó cũng không đến nỗi tệ lắm. Nói chung là một ngôi nhà khá đẹp.
Thế nhưng, vừa bước chân vào nhà, tôi đã nhận thấy có điểm bất thường.
Ở tầng 1 không có một ô cửa sổ nào cả. Có lẽ vì thế mà dù bật điện lên vẫn thấy tối tăm, cảm giác khá âm u.
Hirauchi: Lúc đến xem nhà, tôi có hỏi người bên bất động sản, họ nói tầng 1 có vẻ là nhà kho nên mới “không có cửa sổ”.
Tác giả: Thiết kế lạ nhỉ.
Hirauchi: Dân quê làm ruộng mà, chắc họ cần nhà kho rộng thế này để cất giữ nông cụ. Tôi không làm ruộng nên đặt giường ở tầng 1, lấy đó làm phòng ngủ.
Sau đó tôi được Hirauchi dẫn đi tham quan nhà một lượt. Trong lúc đi, tôi cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ và không thoải mái ở một căn phòng. Đó là phòng phía đông bắc tầng 1. Ngay giây phút bước vào, tôi đã thấy có một áp lực bí ẩn ập đến.
Tác giả: Anh Hirauchi có thấy phòng này có gì kỳ lạ không? Kiểu như hơi chật nhỉ..
Hirauchi: Anh cũng thấy thế? Lần đầu vào đây tôi cũng nghĩ chật chội ghê.
Sau khi vào phòng được một lúc, chúng tôi thử đo đạc bằng thước dây, quả nhiên nó chật hơn phòng bên cạnh một chút, cả chiều dài và chiều rộng đều ngắn hơn tám mươi centimet. Có vẻ như mặt tường phía bên ngoài rất dày.
Tham khảo Hirauchi, tôi vẽ lại bản vẽ mặt bằng nhà như sau.
Hirauchi nói có thể đó là phần hộp kỹ thuật hay gì đó tương tự, nhưng ở chỗ này mà có phần hộp kỹ thuật thì thật kỳ lạ.
* * *
Sau đó, chúng tôi dùng bữa tối ở tầng 2. Hirauchi nấu mì soba Shinshu ăn kèm với tempura làm từ rau củ địa phương mua ở siêu thị. Hương vị phong phú của cả hai món hòa quyện vào nhau, tạo nên một bữa ăn mang phong vị xa hoa khó diễn tả bằng lời.
Sau bữa ăn, tôi đang ngồi uống trà thì điện thoại đổ chuông. Xem thử thì là cuộc gọi từ biên tập viên của tôi – anh Sugiyama.
Tác giả: Alo.
Sugiyama: Chào anh, xin lỗi vì gọi lúc đêm hôm nhé. Bây giờ anh có tiện nói chuyện không?
Tác giả: Có. Có việc gì vậy?
Sugiyama: Là về ngôi nhà của Hirauchi. Hôm nay tôi đã thử liên hệ với người quen là một nhà văn nghiên cứu về lịch sử địa phương ở Nagano để hỏi chuyện. Người đó giới thiệu cho tôi một cuốn sách cũ. Trong đó có một đoạn có vẻ liên quan đến bài đăng trên ứng dụng kia đấy.
Tác giả: Sách gì vậy anh?
Sugiyama: Là một tuyển tập nhật ký hành trình xuất bản vào đầu thời kỳ Showa, tên là Ghi chép tại các chặng dừng ở Meibou. Trong đó có một chương là “Hồi ức vùng Han-i”, và vào đúng ngày 23 tháng 8 năm 1938, có một câu chuyện rùng rợn được ghi lại. Giờ tôi sẽ chụp ảnh lại trang đó gửi cho anh, anh có thể xem qua một chút được không?
Sugiyama gửi tôi bức ảnh chụp một cuốn sách cũ kỹ vàng ố.
Ghi chép tại các chặng dừng ở Meibou, chương 14: “Hồi ức vùng Han-i”, tác giả Mizunashi Uki. Đó là câu chuyện về việc tác giả trên đường đi dạo đã tìm thấy một cái cối xay nước kỳ quái giữa rừng.
Sugiyama: Vùng Han-i… ngày nay chính là khu vực Nanshin. Tất nhiên nó bao gồm cả làng Shimojo, nơi có ngôi nhà của Hirauchi. Trong đó phần tôi chú ý nhất là đoạn tác giả Mizunashi Uki tìm thấy xác một con cò bên trong căn chòi.
Đó là một con cò trắng. Là con cái và đã chết. Hẳn ai đó đã nghịch ác nhốt nó vào đây. Nó không thể thoát ra ngoài nên chết vì đói. Có lẽ nó đã bị nhốt thế này một khoảng thời gian dài rồi. Lông tả tơi rơi rụng, một bên đầu cánh bị cắt mất, thân xác thối rữa, và còn có một vũng chất lỏng màu đỏ sậm thấm đẫm trên sàn.
Sugiyama: Khi đọc cái này, tôi cảm thấy rất kỳ lạ. Làm sao Uki biết nó là một con cò cái? Bộ lông của cái xác đã rơi rụng tả tơi, và phần thân nó đã thối rữa rồi. Nó đang ở trạng thái kinh khủng. Thường thì khi nhìn thấy một thứ như vậy trong bóng tối lờ mờ, dù có nhận ra nó là xác một con chim, thì cũng khó mà phân biệt được là chim gì chứ.
Thế nhưng Uki không những biết nó là “cò trắng”, mà còn nói được nó là một “con cái”. Cứ cho là biết nó là “cò trắng” đi, thì làm thế nào cô ta xác định được nó là con cái.
Tôi đang nghĩ rằng đây là một phép ẩn dụ có phần đen tối. Nói cách khác, thứ Uki thấy trong căn chòi cối xay nước kia thực chất là một thứ khác. Nhưng viết hẳn ra thì kinh khủng quá nên cô ta mới thay bằng phép ẩn dụ “con cò trắng”. Chỉ là tưởng tượng của tôi thôi, nhưng có lẽ nào thứ Uki đã nhìn thấy là thi thể của một phụ nữ?
Tác giả: Thi thể nữ giới…
Sugiyama: Nếu nghĩ theo hướng đó thì nó trùng khớp với nội dung của bài đăng trên ứng dụng.
Địa chỉ: Số nhà xxyy, làng Shimojo, tỉnh Nagano.
Thời gian: Ngày 23 tháng 8 năm 1938
Loại hình: Nhà ở
Chi tiết: Thi thể nữ giới
Vào năm 1938, khu nhà của Hirauchi nằm trong rừng. Tôi nghĩ giữa rừng thì khó mà có một ngôi nhà, nhưng trong câu chuyện của Uki, thì cối xay nước “ở giữa rừng”.
Nếu coi “Nhà = Căn chòi cối xay nước”, thì “thời gian”, loại hình”, “chi tiết” đều khớp với bài đăng đó.
Nhưng đáng tiếc là trong nhật ký của Uki không ghi rõ địa điểm, nên chúng ta không biết được liệu cái cối xay nước kia có nằm ở nơi hiện giờ là nhà của Hirauchi hay không.
Tác giả: Thật ra, tôi có cảm giác đúng rồi đấy.
Hôm nay tôi tra cứu thông tin ở thư viện, có vẻ khu vực này từng nằm trong rừng, và nhà của Hirauchi ở ngay gần cửa rừng. Hơn nữa, gần đó còn có một ngôi làng, nếu Uki đi bộ từ làng vào rừng thì vị trí này cũng khớp.
Sugiyama: Vậy sao. Thế thì quả là… À nhân tiện thì bây giờ anh đang ở làng Shimojo hả?
Tác giả: Vâng. Muộn rồi nên tôi quyết định nghỉ qua đêm ở nhà Hirauchi.
Sugiyama: Nói thế này có vẻ hơi kỳ cục… nhưng mà anh nhớ cẩn thận nhé.
Tác giả: Hả?… Sẽ không sao đâu. Không có ma quỷ hiện hình gì đâu. Hơn nữa ngôi nhà này cũng không phải là nhà bị ma ám.
Vừa dứt lời, chẳng hiểu sao lồng ngực tôi thắt lại. Tôi nhận ra sâu thẳm bên trong mình đang dâng lên một nỗi bất an khó diễn tả thành lời.
Sau khi cúp điện thoại, tôi cho Hirauchi xem qua “Hồi ức vùng Han-i”.
Hirauchi: Chậc, là thế này sao?
Okinu rời khỏi nhà Azuma, chạy trốn vào khu rừng gần đó.
Khi lang thang trong rừng, cô ta tìm được một căn chòi cối xay nước.
Để tránh mưa tránh gió, cô ta ở lại đó, nhưng không có đồ ăn thức uống nên chết đói trong căn chòi.
Uki phát hiện ra chuyện này, viết thành sách.
Ai đó đọc được cuốn sách ấy đã nhận ra ý đồ thật sự của Uki và đăng thông tin lên ứng dụng “Các địa điểm có lịch sử ly kỳ trên toàn quốc.”
Tác giả: Tạm thời thì các câu chuyện có sự liên kết với nhau.
Hirauchi: Nhưng nếu là vậy thì ai đã nhốt Okinu tại đó?
Tác giả: Nhốt?
Hirauchi: Không phải vậy sao?
Hirauchi vẽ sơ đồ cối xay nước ra mặt sau một tờ rơi có sẵn ở đó.
Hirauchi: Bức tường phía bên trong căn chòi cối хау nước di chuyển bằng cách xoay bánh xe nước đúng không. Nói cách khác, không thể di chuyển nó từ bên trong. Lúc Uki phát hiện ra cái cối xay nước, thi thể của Okinu bị nhốt ở “gian phòng bên trái”. Tôi nghĩ điều này có nghĩa là sau khi Okinu chết, có người đã xoay bánh xe từ phía bên ngoài.
Tác giả: Quả là vậy. Ai lại làm một điều như vậy… Không, nói đúng hơn thì, liệu có thực là điều đó xảy ra sau khi Okinu đã chết không.
Hirauchi: Nhưng rốt cục cái cối xay nước đó là gì vậy?
Tác giả: Xét việc nó nằm gần ngôi làng, thì có lẽ nó được dân làng xây dựng. Nhưng tôi cũng không chắc nó có phải là “căn chòi để người phạm tội phải sám hối” hay không.
Hai chúng tôi ngồi xem bản vẽ cối xay nước một hồi. Thế rồi, không hiểu vì lý do gì, tôi dần dần cảm thấy có gì đó kỳ lạ… kiểu như déjà vu.
Tác giả: Hirauchi này… Cái cối xay nước này… anh có thấy nó giống căn phòng kia không?
Hirauchi: …Thực sự thì… tôi cũng đang nghĩ vậy.
Chúng tôi đồng thời đứng bật dậy, chạy xuống tầng 1.
Căn phòng ở phía đông bắc, chật chội, diện tích nhỏ hơn phòng bên cạnh đến tám mươi centimet.
Hirauchi: Chuyện này… không lẽ nào lại thế…
Tác giả: Dù gì thì chúng ta cứ thử xem nhé!
Tôi gõ lên “bức tường dày” phía đông. Tiếng “cộc, cộc” vang lên cho thấy bên trong đặc ruột. Sau đó, tôi từ từ gõ sang những chỗ khác, tiến dần vào trung tâm bức tường. Đến một điểm nọ, âm thanh phát ra thay đổi rõ rệt.
“Cộc, cộc”… Khi tôi gõ vào chính giữa bức tường, âm thanh vọng lại. Tóm lại bức tường này có duy nhất một khoảng rỗng ở chính giữa.
Phòng này ngoài cửa ra vào thì không có cửa sổ, đồ đạc, đèn đóm hay bất cứ vật trang trí nào khác, cảm giác như bên trong một chiếc hộp vuông vậy. Điểm đặc biệt duy nhất là có một lỗ lớn trên bức tường bên phải.
Nói là lỗ nhưng nó không được đục xuyên qua tường để có thể nhìn thấy phía bên ngoài, nên có lẽ gọi là “hốc” thì đúng hơn. Cái hốc hình vuông ở chính giữa bức tường ấy đủ lớn để tôi có thể chui vào nếu cuộn tròn người lại.
Những gì chúng tôi đang mường tượng trong đầu đã xa rời thực tế đến mức phải nói là hoang tưởng bất chấp lý lẽ thông thường rồi. Thế nhưng, mọi manh mối đều đưa đến kết luận đó.
Ngôi nhà này được xây trên căn chòi cối xay nước kia chăng?
Hirauchi: Không… Ai lại làm việc đó, và vì mục đích gì cơ chứ…
Hơn nữa, như thế thật kỳ quái, bên bất động sản thực sự nói ngôi nhà này “hai mươi sáu năm tuổi”. Uki phát hiện ra căn chòi cối xay nước từ hơn tám mươi năm về trước. Lẽ nào bên bất động sản lại nói dối…
Tác giả: Ừm… anh Hirauchi này, ngoài tuổi đời của ngôi nhà, bên bất động sản còn nói gì nữa không?
Hirauchi: Ngoài tuổi đời của ngôi nhà?
Tác giả: Trước đây tôi có nghe một người quen là kiến trúc sư nói rằng: Khi giới thiệu nhà, bên bất động sản có nghĩa vụ thông báo cho khách tuổi đời của nó. Tuy nhiên, hình như có rất nhiều cách để tính tuổi đời của một ngôi nhà. Ví dụ, nếu một ngôi nhà được xây dựng cách đây 10 năm, mà 5 năm trước nó được tu bổ cơi nới thêm, thì về cơ bản phải nói tuổi đời của nó là “10 năm”. Thế nhưng, hình như cũng có trường hợp nếu thực hiện tu bổ cơi nới trên quy mô lớn thì năm tuổi của ngôi nhà sẽ được tính từ “năm tu bổ cơi nới”.
Hirauchi: Hả?
Tác giả: Nói tóm lại thì, nếu một ngôi nhà được xây từ 10 năm trước, và đại tu cách đây 5 năm, thì bên bất động sản cũng có thể nói nó “5 năm tuổi”.
Hirauchi: Sao kỳ vậy…
Tác giả: Tất nhiên, trong trường hợp đó bên bất động sản cần phải giải thích cho khách là “ngôi nhà này đã được tu bổ cơi nới thêm”. Tuy nhiên, pháp luật không quy định cụ thể cách thức giải thích. Thế nên có vẻ cũng có những trường hợp các bên làm ăn thất đức cố tình giải thích vòng vo mập mờ để khách hàng không biết sự thật…
Hirauchi: Quả thực cũng có lúc tôi nghe tai nọ lọt sang tai kia những đoạn giải thích khó hiểu… nhưng mà… không lẽ nào lại vậy… Thế thì căn phòng này…
Cho đến tận bây giờ, cụm từ “thi thể nữ giới” vẫn là một khái niệm xa vời với tôi, vì tôi nghĩ đó là chuyện xảy ra từ lâu lắm rồi. Dù nó có xảy ra ở khu đất này thì cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta bây giờ… tôi cứ nghĩ vậy đấy.
Tôi sai rồi.
“Hiện trường vụ án” chính là chỗ này.
* * *
Nói thật thì tôi không muốn ở lại ngôi nhà này, chỉ muốn ba chân bốn cẳng chạy luôn. Thế nhưng chuyến xe buýt cuối cùng đã rời đi rồi, và gần đây cũng không có chỗ để nghỉ lại. Vậy là chúng tôi lên tầng 2, dành cả đêm không ngủ để nói chuyện.
Sáng hôm sau, trên đường đi bộ ra bến xe buýt, hai chúng tôi bắt gặp một bà cụ đi ra từ căn biệt thự mà hôm qua chúng tôi cứ ngỡ là không có người ở. Sau khi chào hỏi, chúng tôi đứng nói chuyện một lúc.
Bà ấy nói mình đã sống một mình ở khu vực này nhiều năm rồi. Quen ngủ sớm dậy sớm nên trước 7 giờ tối là đã tắt hết đèn đóm đi ngủ. Đó là lý do vì sao không thấy có ánh đèn.
Tôi nghĩ bà ấy sống ở đây lâu thế thì có lẽ biết chuyện gì đó cũng nên, vậy là quyết định thử hỏi về ngôi nhà.
Bà lão: À… Nó đã được xây xong từ lúc tôi chuyển về đây rồi, nên tôi cũng không biết được xây từ bao giờ, nhưng trước khi anh Hirauchi đến thì chẳng có ai sống ở đó cả.
Tác giả: Ngôi nhà bị bỏ không ạ?
Bà lão: Tôi nghĩ vậy. Nếu có người ở thì đi đường phải gặp một, hai lần gì đó, đúng không? Nhưng không có chuyện đó. Mà… nói sao nhỉ. Bên đó từng thi công sửa chữa một lần nên cũng có khả năng có người sống lặng lẽ bên trong…
Hirauchi: Thi công sửa chữa là sao ạ?
Bà lão: Khoảng hai mươi năm trước, bên đó tiến hành đại tu đấy. Cậu xem, ngôi nhà hiện tại có hai tầng, phải không? Lúc tôi chuyển tới chỉ có một tầng thôi. Sau khi thi công xong mới thành hai tầng. Tôi vẫn nhớ lúc đó đã nghĩ: “Ồ, họ cơi nới thêm à.”
Nếu chuyện này là thật thì ban đầu nhà của Hirauchi không có bếp, nhà vệ sinh và nhà tắm. Một ngôi nhà như thế ai mà sống được. Lúc đi xem nhà, bên bất động sản có nói tầng 1 hình như là nhà kho. Nói cách khác, ban đầu có lẽ nó là một căn “nhà kho”. Hai mươi sáu năm trước, ai đó đã cải tạo căn chòi cối xay nước thành một căn “nhà kho”. Sau đó vài năm, họ xây thêm tầng 2 và biến nó thành một ngôi nhà riêng.
Rốt cục thì họ làm thế vì mục đích gì?
Càng nghĩ càng không ra, bí ẩn chồng chất bí ẩn.