HỒ SƠ THỨ 6
Ngày xưa, ở chân núi Yakedake phía tây Nagano có một tòa nhà khổng lồ tên Tái Sinh Quán… Nó được sử dụng làm trụ sở của giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh. Giáo phái này đã nhanh chóng bị giải thể, và trụ sở của giáo phái cũng bị phá bỏ, nên chỉ có thể dựa vào tư liệu cũ để biết thông tin chi tiết về nó. Lần này, điều tôi muốn giới thiệu tới quý vị là một ký sự đăng trên một tờ nguyệt san, số ra tháng 8 năm 1994. Đây gần như là ký sự duy nhất cho biết nội tình bên trong Tái Sinh Quán.
Ký sự này ban đầu dự kiến có hai phần: Phần đầu và Phần kết, nhưng sau khi Phần đầu được phát hành, một công ty đã gửi đơn khiếu nại, nên Phần kết lẽ ra sẽ được đăng trên số báo tiếp theo lại bị thay thế bằng một ký sự khác và chưa bao giờ được công bố.
Vậy nên lần này chỉ có thể chia sẻ với quý vị Phần đầu.
Ngoài ra, những hình minh họa trong bài chính là hình được đăng tải trên tạp chí.
“Nội tình một giáo phái bí ẩn – báo cáo dựa trên quá trình thâm nhập trụ sở giáo phái quy tụ để tái sinh, Phần đầu”
☆ Chính sách quản lý khác thường của họ là gì?>
Quy Tụ Để Tái Sinh là một giáo phái lấy Nagano làm căn cứ hoạt động. Giáo phái này thờ phụng một vị thánh sống tên Midou Hikari (thường được gọi là Thánh Mẫu).
“Thánh sống” là từ dùng để chỉ một người còn sống nhưng được tôn sùng, thờ cúng như thần linh. Về cơ bản đây là giáo phái với những tín đồ quy tụ xung quanh một giáo chủ tự xưng là thần và yêu cầu mọi người thờ cúng mình.
Có không ít những tổ chức như thế này, nhưng Quy Tụ Để Tái Sinh có một số điểm khác thường.
1. Quy tụ những người có “hoàn cảnh nhất định”
Từ trước đến nay, tôi đã thâm nhập điều tra nhiều giáo phái quy tụ những người có “hoàn cảnh nhất định”. Các tín đồ mà tôi gặp được ở đó thực chất vô cùng đa dạng: Vợ con người giàu, những người độc thân nghèo khó, sinh viên đại học Tokyo, học sinh trung học… đối tượng nào cũng có. Tôi nhận thấy không thể dựa trên những điều kiện riêng lẻ như môi trường nuôi dưỡng, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp, sở thích… để phán rằng “kiểu người như thế này dễ trở thành kẻ mê tín”.
Thế nhưng, các tín đồ Quy Tụ Để Tái Sinh dường như có một điểm chung. Chỉ những người có “hoàn cảnh nhất định” mới tìm đến đó. Vậy rốt cục thì “hoàn cảnh” chung của tất cả bọn họ là gì?
2. Giáo phái không tẩy não
Các giáo phái thường dùng sức mạnh siêu nhiên kỳ bí (nhưng đa phần thực ra chỉ là các mánh khóe ảo thuật), bạo lực hay các chất cấm để tẩy não tín đồ. Thế nhưng Quy Tụ Để Tái Sinh không hề sử dụng phương pháp như vậy, họ chiếm được lòng tin của tín đồ và bán ra những sản phẩm có giá trị lớn. Những sản phẩm ấy không phải mấy thứ vớ vẩn như bình hoa hay quả cầu thủy tinh, mà là những món hàng đắt đỏ, có giá lên đến hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu yên.
Trong sáu năm, giáo phái ấy đã thu hút được hàng trăm tín đồ thông qua hình thức truyền miệng hoặc gọi điện thoại tiếp thị. Nhân số người với số tiền bán sản phẩm, bạn có thể ước tính ra đại khái số tiền họ kiếm được. Quả là đáng sợ (và cũng đáng ghen tị).
3. Phương pháp tu tập đặc biệt
Quy Tụ Để Tái Sinh có một trụ sở ở phía tây Nagano, nơi đó tên là Tái Sinh Quán. Tại đó, mỗi tháng có khoảng bốn buổi họp mặt được tổ chức và các tín đồ sẽ nghỉ lại qua đêm để tu tập. Phương pháp tu tập cũng hết sức đặc biệt.
“Những buổi tu tập đặc biệt” này chỉ được tổ chức vài lần mỗi tháng… chắc hẳn phải có bí mật nào đó khiến những tín đồ trở nên mê muội và sẵn sàng bỏ tiền ra mua những món đồ đắt đỏ. Để khám phá sự thật, tôi – “dân chuyên” trong lĩnh vực xâm nhập vào các tổ chức kiểu này – quyết định trà trộn vào Quy Tụ Để Tái Sinh để điều tra sự tình.
Để xâm nhập vào trụ sở của họ, đương nhiên phải gia nhập giáo phái. Khâu này mỗi lần đều mất rất nhiều thời gian công sức. Bởi đa số các giáo phái đều không muốn thông tin nội bộ bị rò rỉ ra ngoài, họ luôn điều tra kỹ lưỡng những người muốn gia nhập nhằm xác định xem đó có phải phóng viên trà trộn vào không. Kể cả người dày dạn kinh nghiệm như tôi cũng đã nhiều lần thất bại vì bị người của giáo phái “đánh hơi” ra.
So với những giáo phái khác thì Quy Tụ Để Tái Sinh canh gác lỏng lẻo hơn nhiều. Sau khi khai tên, tuổi, địa chỉ và trả lời một “câu hỏi nhất định” qua điện thoại (nội dung câu hỏi này có liên quan mật thiết đến bản chất của giáo phái nên quý vị vui lòng đợi xem ở số báo sau), tôi chỉ cần tuyên thệ trung thành với giáo phái là dễ dàng được gia nhập. Không những thế, tôi còn có thể đặt chỗ tham gia vào buổi tu tập tiếp theo ở Tái Sinh Quán. Mọi việc suôn sẻ đến mức tôi thấy hơi e ngại…
Vào ngày diễn ra buổi tu tập, tôi đi mấy chuyến tàu tới Nagano. Nơi đặt trụ sở giáo phái là một khoảng đất rộng lớn được bao bọc bốn bề bởi thiên nhiên, chính giữa là một tòa nhà trắng. Đó chính là Tái Sinh Quán trong lời đồn (sau đây xin gọi tắt là Quán). Nó có vẻ ngoài méo mó, trông giống một tác phẩm nghệ thuật hiện đại hơn là trụ sở của một giáo phái. Trong khuôn viên chẳng mấy chốc đã có vài chục người, tất cả đều đi về phía Quán. Tôi cũng làm theo. Chúng tôi bước vào một đường hầm dài và hẹp nhô ra từ phía Quán, đi bộ một hồi thì tới hội trường.
Ở đó vô số ghế gấp xếp thành hàng. Phía bên trái là một sân khấu hình bán nguyệt, còn bên phải là một vật thể hình trụ màu đỏ rực. Tất cả các tín đồ đều cúi gập đầu hành lễ trước vật hình trụ khổng lồ kia, rồi ngồi xuống hàng ghế gấp. Có lẽ vật kia là một biểu tượng của giáo phái này. Chỉ trong khoảng ba mươi phút, những hàng ghế đã kín người. Nhiều tín đồ phải “đứng xem” vì hết ghế. Tỷ lệ nam nữ có vẻ khá cân bằng. Ngoài ra cũng có những cặp đôi trông có vẻ giống hai vợ chồng cùng tham gia.
Xét về độ tuổi thì từ ba mươi đến bốn mươi chiếm số đông. Tất cả mọi người đều ngồi ngay ngắn, không nói một lời, chỉ nhìn về phía sân khấu trống trơn. Khung cảnh dị thường này tôi đã thấy nhiều lần trong những đợt thâm nhập vào các giáo phái thu thập tư liệu rồi. Điều đó có nghĩa là họ đang thẫn thờ chờ đợi giáo chủ lên sân khấu… một biểu hiện điển hình của các tín đồ mê tín dị đoan.
Tuy nhiên, những người này có điểm khác so với những tín đồ tôi thấy từ trước đến nay. Trong buổi tu tập của giáo phái, đa phần các tín đồ đều mặc đồ giống nhau, đó gọi là “lễ phục”. Thế nhưng những tín đồ ở đây ăn mặc mỗi người một kiểu. Có vẻ họ mặc trang phục cá nhân. Chỉ là (dù gu thẩm mỹ khác nhau), ai cũng mặc quần áo hàng hiệu đắt tiền. Quan sát kỹ thì thấy cả cà vạt, đồng hồ của họ hình như cũng là đồ cao cấp.
Giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh yêu cầu tín đồ mua những món đồ trị giá từ vài triệu đến vài chục triệu yên. Có lẽ vì vậy nên tụ họp ở đây đều là những người có khả năng tài chính đủ để đáp ứng điều kiện đó.
Một lúc sau, có người xuất hiện trên sân khấu. Đó không phải là giáo chủ Midou Hikari, mà là một người đàn ông mặc vest, khoảng bốn mươi lăm tuổi. Ông ta có những nếp nhăn giữa hai hàng lông mày khiến gương mặt trông khó đăm đăm, đôi mắt trũng sâu và cái mũi diều hâu đặc trưng không lẫn đi đâu được. Tôi thấy khuôn mặt đó rất quen thuộc. Là Giám đốc của Hikura House – công ty xây dựng hàng đầu khu vực Chubu – ông Hikura Masahiko. Trước đây tôi từng nghe tin đồn Giám đốc Hikura House có mối quan hệ mật thiết với giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh, và đang ủng hộ một số tiền lớn cho giáo phái này… không ngờ đó lại là sự thật.
Ông Hikura đứng giữa sân khấu và bắt đầu nói với giọng như đe dọa. Dưới đây là phần thoại chép lại từ bản ghi âm thu được qua máy ghi âm giấu kín.
“Chắc các người cũng nhận thức được những tội lỗi ghê tởm mà các người đang gánh trên vai. Những tội lỗi ấy đã được truyền cho những đứa con đáng thương của các người. Những đứa trẻ được sinh ra từ tội lỗi của cha mẹ. Những đứa trẻ mang trên mình tội lỗi. Sự ô uế ấy sẽ mang đến vô số bất hạnh và sẽ nhấn chìm các người trong bùn nhơ của địa ngục. Đáng tiếc thay, sự ô uế này sẽ không bao giờ biến mất. Nhưng nó có thể phai mờ đi. Bằng cách không ngừng tu tập, tội lỗi của các người sẽ được gột rửa. Trước tiên, hãy thanh tẩy bản thân tại Quán này. Rồi ngày mai, khi các người đã bớt nhơ bẩn hơn một chút, hãy trở về nhà và dạy cho con cái các người cách thức tu hành cơ bản.”
Quả xứng danh người đứng đầu một doanh nghiệp, ông ta có giọng điệu và cách thức diễn thuyết thật oai nghiêm. Tuy nhiên nội dung diễn thuyết lại rập khuôn. Thậm chí có thể nói là tầm thường, không có gì đặc biệt.
Đầu tiên, ông ta kích thích nỗi sợ trong lòng mọi người bằng ngôn từ trừu tượng như “tội lỗi”, “ô uể”, “bất hạnh”, sau đó đưa ra giải pháp “bằng cách không ngừng tu tập, tội lỗi của các người sẽ được gột rửa”. Nói tóm lại là: “Nếu gia nhập giáo phái này, các người sẽ được cứu rỗi”.
Đó là một bài diễn thuyết rất cơ bản. Thế nhưng những tín đồ vô cùng nghiêm túc lắng nghe Hikura. Họ liên tục gật gù như thể thấm nhuần từng câu từng chữ, khóe mắt còn rưng rưng lệ. Tôi nghe nói Quy Tụ Để Tái Sinh không tẩy não tín đồ, nhưng nhìn thế nào cũng thấy không đúng. Rõ ràng là các tín đồ có bị tẩy não theo một cách thức nào đó.
Khi Hikura kết thúc bài diễn thuyết, vô số người của giáo hội (người chăm sóc cho tín đồ) từ đâu đi tới, bắt tất cả mọi người đứng dậy, xếp thành một hàng. Có vẻ tiếp theo là màn thăm viếng (đi thăm và bày tỏ lòng thành với thần linh) giáo chủ Midou Hikari.
Midou Hikari – vị thánh sống được gọi là Thánh Mẫu… rốt cuộc là người thế nào đây?
Hàng dài tín đồ đi về phía vật thể hình trụ màu đỏ rực. Có vẻ như vị Thánh Mẫu kia ở trong đó. Vậy ra đây không phải một vật thể hay biểu tượng gì, mà là “thánh điện”. Khi cửa thánh điện được người của giáo phái mở ra, tín đồ sẽ đi vào theo nhóm năm người một lượt. Mỗi nhóm sẽ vào khoảng mười phút nên cả tiến trình diễn ra khá chậm. Tất cả tín đồ bước ra từ thánh điện đều có vẻ mãn nguyện thấy rõ. Có lẽ bên trong đó ẩn chứa bí mật về chiêu trò tẩy não. Sau khoảng gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến lượt tôi.
Trước hết tôi xin giải thích cấu trúc của thánh điện. Bên trong đó là một bức tường xoắn ốc, và Thánh Mẫu sẽ ngồi ở chính giữa. Trên tường có vô số cửa sổ, và năm người nhóm tôi vừa đi vòng quanh để tiến vào khu vực trung tâm vừa nhìn Thánh Mẫu qua những ô cửa sổ đó. Cả đường đi đều tối om, nhưng có một bóng đèn nhỏ được treo ngay phía trên đầu Thánh Mẫu nên chúng tôi có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng cô ta. Khi nhìn qua ô cửa đầu tiên, tôi không thể tin vào mắt mình, thậm chí còn nghĩ mình nhìn nhầm. Nhưng càng tiến gần vào trung tâm, tầm nhìn càng rõ, tôi có thể chắc chắn mình đã nhìn đúng. Thánh Mẫu là một người khuyết tật. Cô ta không có tay trái và chân phải.
☆ Thánh Mẫu một chân một tay
Theo tin đồn thì Thánh Mẫu là một người phụ nữ đã ngoài năm mươi, nhưng khuôn mặt không có nếp nhăn, mái tóc dài đen bóng và làn da săn chắc mịn màng khiến cô ta trông trẻ hơn mười tuổi.
Chân phải của cô ta cụt từ khớp háng trở xuống, chỉ có chân trái thon dài chống đỡ cơ thể. Cô ta ngồi bất động trên một chiếc ghế đơn giản, trên người khoác mỗi một tấm vải trắng, gần như bán khỏa thân. Không biết có thể nói là “thần thánh” gì không, nhưng ở cô ta có một vẻ đẹp dị thường mê hoặc bất cứ ai nhìn vào.
Khi vào đến khu vực trung tâm, bốn người trong nhóm tôi chẳng ai bảo ai đồng loạt ngồi xuống trước mặt Thánh Mẫu. Tôi cũng làm theo. Thánh Mẫu nhìn về phía tôi rồi dịu dàng lên tiếng: “Ngươi là người mới nhỉ. Cứ tu tập từ từ nhé.”
“Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, và cả người mới này, tất cả các ngươi đều đã phải chịu nhiều đau khổ vì những tội lỗi của mình. Không sao đâu. Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp hơn. Như các ngươi đã biết, ta sinh ra là một đứa trẻ mang trên mình tội lỗi. Cánh tay trái của ta bị người mẹ tội lỗi tước đoạt, thế rồi, ta lại mất đi chân phải để cứu rỗi đứa con tội lỗi. Với những gì còn lại trên tấm thân này, ta muốn cứu rỗi các ngươi, và cả con cái của các ngươi. Nào, dù phải trải qua bao nhiêu lần đi chăng nữa, chúng ta hãy cùng tái sinh!”
Những tín đồ mê mẩn thần hồn nhìn Thánh Mẫu nói chuyện. Sau khi cô ta nói xong, chúng tôi quay trở về theo lối đi xoáy ốc lúc trước để rời khỏi thánh điện. Năm người xếp hàng phía sau luân phiên bước vào. Tôi để ý thấy ánh mắt của người đàn ông đi sau cùng lóe lên một tia dị thường.
Giờ xin phép chia sẻ thẳng thắn cảm nghĩ của tôi khi đi vào thánh điện: Chỉ là “mánh cũ”.
Việc phải nhìn qua những ô cửa sổ nhỏ xíu nhiều lần tạo ảo giác thứ nằm ở phía bên đó vô cùng quý giá. Họ khiến bạn đi lòng vòng theo đường xoắn ốc, có lẽ là để gây chóng mặt ở mức độ nhẹ nhàng. Đầu óc quay cuồng, phải nhìn qua những ô cửa không biết bao nhiêu lần, rồi phía bên kia lại là một người phụ nữ xinh đẹp quý phái và vô cùng bí ẩn – bạn sẽ tự nhiên cảm thấy bị mê hoặc. Đây là một thủ thuật đã được sử dụng không chỉ trong tôn giáo mà còn trong đủ mọi hình thức giải trí.
Tiếp đến là vị Thánh Mẫu quan trọng kia. Theo kinh nghiệm của tôi, cô ta có lẽ là một “con rối”. Tôi không cảm thấy ở cô ta có mị lực đủ để lãnh đạo một giáo phái. Có lẽ nhân vật cốt cán của giáo phái đã bỏ tiền ra thuê cô ta đóng vai giáo chủ.
Người xưa từng tôn thờ những người có cơ thể khiếm khuyết như “hóa thân của thần thánh”. Đây chỉ là một ví dụ thông thường. Cô ta không phải một vị thánh cụt tay cụt chân, mà chỉ là một người phụ nữ lớn tuổi vì cụt tay cụt chân nên phải diễn vai thánh thần.
Có lẽ thánh điện này là thứ để biến một người phụ nữ lớn tuổi bình thường thành một vị thánh. Tất nhiên là mánh khóe rẻ tiền này không thể tẩy não người ta được. Cùng lắm nó chỉ có thể giúp gia tăng đức tin của những tín đồ vốn dĩ đã bị tẩy não rồi. Tóm lại thì kết luận của tôi là bí mật về phương thức tẩy não của giáo phái không nằm trong thánh điện.
☆ Phương thức tẩy não ở đâu? Tiết lộ phương pháp tu tập gây sốc!
Chúng tôi vừa rời đi được một lúc thì từ trong thánh điện đột nhiên vọng ra tiếng ồn ào. Sau vài giây tôi mới nhận ra đó là tiếng la hét đầy giận dữ của một người đàn ông. Lắng tai nghe ngóng một hồi, tôi nghe ra những gì ông ta đang nói:
“Thánh Mẫu! Cô lừa tôi à! Không phải cô bảo sẽ cứu rỗi tôi và con trai tôi sao!”
Những người của giáo phái lập tức chạy vào. Chưa đến một phút, họ đã lôi một người đàn ông với hai tay bị trói gập phía sau ra ngoài. Đó là người đàn ông đứng cuối hàng với ánh mắt lóe lên một tia dị thường ban nãy. Ông ta khoảng bốn mươi tuổi, mắt hai mí, mũi thẳng, nhìn chung có thể xếp vào hạng đẹp trai.
Người đàn ông đẹp trai bị lôi ra ngoài ấy vừa la hét vừa bị kéo đi, ông ta gào lên: “Con mụ lừa đảo! Nếu cô thực sự là thánh thần, tạo sao con trai tôi… tại sao Naruki lại chết!? Tôi sẽ giết cô. Tôi sẽ bóp nghẹt tim cô!”
Những tín đồ khác chẳng mảy may dao động, chỉ lườm người đàn ông kia bằng ánh mắt sắc như dao cạo. Đó là ánh mắt nhìn một kẻ phản nghịch. Kẻ phản nghịch bị tống cổ rồi thì bầu không khí lại tĩnh lặng như trước.
Năm chúng tôi được một người của giáo hội dẫn đến căn phòng dành cho việc tu tập. Phòng tu tập nằm trong Quán, nhưng để đến đó, có vẻ như chúng tôi phải đi vòng ra bên ngoài trước. Kết cấu ở đây vô cùng phức tạp rườm rà.
Sau khi từ đường hầm dài và chật hẹp ra ngoài, chúng tôi đi bộ dọc theo bức tường bao phía ngoài Quán, năm phút sau thì thấy lối vào. Ở cuối sảnh chính rộng lớn là một cánh cửa. Phía bên kia cánh cửa có vẻ là nơi để tu tập. Chúng tôi tiếp tục đi một hàng về phía sảnh.
Việc tu tập này chỉ diễn ra vài lần mỗi tháng, và là thứ đã tẩy não tín đồ từ trước đến giờ. Nó hẳn rất khắc nghiệt hoặc bắt ép con người ta làm những việc lạ lùng đó giờ chưa từng thấy… Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.
Thế rồi người của giáo phái vươn tay mở cánh cửa ra. Cảnh tượng trước mắt thực sự nằm ngoài mọi dự đoán của tôi.
Trong căn phòng rộng lớn là một loạt giường nằm được xếp thành hàng, những tín đồ đến trước chúng tôi đang ngủ ngon lành trên đó. Bốn người đi cùng tôi cũng lần lượt nằm xuống những giường còn trống, nhắm mắt lại và bắt đầu ngủ. Chẳng còn cách nào khác, tôi cũng đành làm theo bọn họ, trong lòng tự hỏi phải chăng đây là khâu chuẩn bị trước khi tu tập?
Một lúc sau cửa lại mở ra và nhóm người tiếp theo tiến vào. Bọn họ cũng nằm xuống giường. Thời gian cứ trôi, số lượng tín đồ cũng tăng dần. Cuối cùng tất cả các giường đều kín chỗ, một số người thậm chí còn nằm xuống sàn. Dù căn phòng rất lớn nhưng tất nhiên cảm giác vẫn rất ngột ngạt khó thở.
Tôi vừa giả bộ nằm ngủ vừa tự hỏi không biết bao giờ việc tu tập mới bắt đầu. Nhưng mấy tiếng đồng hồ trôi qua vẫn chẳng có dấu hiệu gì cả. Cuối cùng, màn đêm buông xuống, ngày mới đã tới. Khi đồng hồ của tôi chỉ 4 giờ sáng, tôi chợt nghĩ ra: Có lẽ nào “ngủ” chính là tu tập?
Tôi không thể nghĩ ra cái gì khác. Nếu đây không phải tu tập, thì chẳng lẽ những tín đồ bỏ công bỏ sức đến tận trụ sở của giáo phái chỉ để nằm ngủ thôi sao? Như thế thì thật kỳ quái.
“Ngủ là tu tập”… Tôi chưa từng nghe về bất cứ giáo phái nào như thế. Chắc phải có ý nghĩa gì đó. Mải đắm chìm trong suy nghĩ, cơn buồn ngủ ập đến chẳng biết từ lúc nào, và tôi thiếp đi.
☆ Quang cảnh kỳ lạ phía bên ngoài Quán
Khi tôi tỉnh dậy thì đã hơn 10 giờ sáng. Nhìn xung quanh, tôi thấy nhiều tín đồ vẫn còn đang nằm ngủ. Nghĩ lại thì không có quy định về giờ dậy. Có lẽ nào “muốn dậy lúc nào cũng được”? Nếu thế thì nơi đây giống một quán trọ để nghỉ lại qua đêm hơn là trụ sở của một giáo phái.
Tôi rời giường, mở cửa bước ra ngoài. Một người của giáo phái đứng ngay trước cửa, đưa cho tôi một hộp trà và cái bánh mì nhân đậu đỏ. Tuyệt vời. Từ hôm qua tới giờ tôi chưa được ăn gì và đang đói meo rồi. Vậy là tôi đi tới một góc sảnh chính ngồi ăn. Chính lúc đó, tôi nhận thấy có một hành lang dài phía bên trái sảnh chính.
Nói là hành lang nhưng nó cụt một đầu, và cũng chẳng có cửa. Trông nó như một dạng đường hầm, dài khoảng mười mét.
Nhìn nó, trong đầu tôi chợt nảy ra một ý nghĩ.
Dưới đây là suy đoán của tôi về giáo phái này. Những độc giả có trực giác tốt nhìn hình minh họa nguệch ngoạc của tôi chắc có lẽ cũng nhận ra điều gì đó.
Sau khi ăn xong bánh mì và đi từ sảnh ra ngoài, tôi không khỏi ngạc nhiên bởi khung cảnh ngay trước mắt.
Trên khoảng sân rộng lớn, các dãy bàn dài được xếp thành hàng ngay ngắn, những tín đồ hôm qua ngủ chung phòng với tôi đang ngồi đối diện với những người đàn ông mặc giáo phục trắng, trò chuyện về cái gì đó.
Tiến lại gần các dãy bàn để xem thử, tôi nhận thấy trên đó là vô số bản vẽ mặt bằng. Cuối cùng tôi cũng có thể khẳng định: Phỏng đoán của tôi ở sảnh chính lúc nãy là chính xác… Đáng tiếc trang viết đã dài, xin hẹn gặp lại ở phần sau, trong số báo tiếp theo.
☆Giới thiệu vắn tắt Phần sau:
Quy Tụ Để Tái Sinh thực chất là gì!?
Phương thức tẩy não của giáo phái? Tại sao tín đồ lại đi ngủ? Hoàn cảnh chung của các tín đồ là gì? Phóng viên của chúng tôi sẽ điều tra cụ thể và khám phá những bí ẩn này!
Lời bình:
Qua bài viết, những điểm dị thường của giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh đã được khắc họa một cách hết sức tỉ mỉ. Tuy nhiên, có lẽ vì muốn khơi gợi kỳ vọng của độc giả ở Phần sau, trong bài còn nhiều mô tả có tính chất mơ hồ, gợi mở và những bí ẩn chưa được giải đáp. Đáng chú ý nhất là tuyên bố sau:
Những độc giả có trực giác tốt nhìn hình minh họa nguệch ngoạc của tôi chắc có lẽ cũng nhận ra điều gì đó.
Phải chăng có gợi ý ẩn giấu trong những hình minh họa được đăng kèm phóng sự?
Chúng ta hãy trải hết ra xem. Có nhiều hình vẽ trụ sở giáo phái theo góc độ từ trên xuống, cảm giác thật kỳ quái.
Người phóng viên viết bài mô tả trụ sở này nhìn từ bên ngoài “trông giống một tác phẩm nghệ thuật hiện đại hơn là trụ sở của một giáo phái”. Quả thực nó có hình dạng méo mó như một toà kiến trúc nghệ thuật. Tuy nhiên, tôi cảm thấy đó không chỉ là méo mó đơn thuần.
Vậy là tôi quyết định cắt những mảnh bản vẽ mặt bằng của Quán ra và ghép lại thành một tổng thể hoàn chỉnh, giống như chơi ghép hình vậy. Sau khi hoàn thành, nó thực sự có hình dạng thật quái dị.
Không lẫn đi đâu được. Đó là hình người. Hơn nữa, không phải người bình thường.
Đó là người khuyết tật như Thánh Mẫu. Không có tay trái và chân phải.
Hình ảnh chính diện của một người phụ nữ không có tay trái và chân phải… tùy theo cách nhìn, bạn có thể suy ra như vậy.
Tái Sinh Quán là một tòa nhà được xây dựng dựa trên hình dạng cơ thể của Thánh Mẫu sao?
Nhưng dù có nhận ra điều này thì những bí ẩn của giáo phái vẫn còn bỏ ngỏ.
Nhân tiện thì giáo phái Quy Tụ Để Tái Sinh bị giải thể vào năm 1999, và Tái Sinh Quán cũng bị phá dỡ vào năm sau đó.