HỒ SƠ THỨ 7
Ngày 24 tháng 11
Hôm nay tôi ở nhà cả ngày. Mẹ vẫn chưa trở về, cô đơn quá. Tôi đói không chịu được, đã ăn một mẩu bánh mì trong bếp.
Ngày 25 tháng 11
Tối qua mẹ tức giận với tôi vì đã tự ý ăn bánh mì. Tôi vừa quỳ vừa nói “con xin lỗi” một trăm lần. Mẹ ngủ đến chiều tối, lúc thức dậy thì ôm chặt tôi. Tôi không thấy khó chịu ở đâu cả nhưng nước mắt cứ chảy ra, cảm giác thật kỳ lạ.
Ngày 26 tháng 11
Tôi kêu đói bụng, mẹ tức giận bảo tôi ồn ào quá và bóp mũi khiến tôi khó thở. Tôi nghĩ mở miệng ra thở là được, nhưng vừa mở miệng thì mẹ bảo không được ăn gian. Tôi thấy xấu hổ vì đã ăn gian, vậy là lại quỳ và nói xin lỗi mẹ.
Ngày 27 tháng 11
Buổi chiều tối, chú qua đón mẹ con tôi đến nhà chú. Đây là lần đầu tiên tôi đi tới đó nên thấy rất căng thẳng. Chúng tôi lên xe ô tô, chẳng mấy chốc đã đến nơi. Nhà của chú rộng hơn căn hộ của chúng tôi, và có một thảm hoa lớn ở phía bên trái cửa, trông thật tuyệt. Vào trong nhà, tôi thấy có một hành lang ở chính giữa và rất nhiều cánh cửa.
Chúng tôi đi vào cánh cửa gần nhất phía bên phải, ở đó có một cái bàn và một chiếc ti vi rất to. Từ cửa sổ nhìn ra có thể thấy thảm hoa và cửa nhà. Từ cửa sổ đối diện có thể thấy xe cộ vùn vụt chạy qua, thật là đỉnh!
Chúng tôi ăn tối ở căn phòng đó. Tôi được ăn cơm cuộn trứng rất ngon. Dù tôi ăn đến no căng bụng mẹ cũng không tức giận với tôi.
Sau khi ăn tối, chúng tôi ra hành lang và sang căn phòng bên cạnh. “Đây là phòng của Naruki đấy” – Chú nói. Trong phòng có giường, đây là lần đầu tiên tôi được ngủ trên giường nên tôi vui lắm. Từ cửa sổ còn có thể nhìn thấy xe cộ chạy qua nữa, căn phòng này vui ghê.
Ngày 28 tháng 11
Buổi sáng sau khi thức dậy, tôi ăn cùng với mẹ và chú. Có trứng lòng đào và thịt nguội rán, ngon lắm.
Sau đó chúng tôi ra hành lang và vào căn phòng bên cạnh căn phòng mà chúng tôi ngồi ăn. Có một cái cửa sổ lớn, từ đó nhìn thấy cả thảm hoa. Ở giữa phòng có một thứ trông như cái xe đạp. Chú nói đó là “xe tập thể dục”. Tôi thử đạp xe, khá là vui.
Trong căn phòng đó có một cánh cửa khác nữa. Mở ra thì là một phòng trống. Trong căn phòng đó cũng có cửa sổ nhìn ra thảm hoa, và một cửa sổ khác thì có thể nhìn ra sông.
Buổi chiều tối, chúng tôi ngồi xe của chú để trở về nhà. Lúc tạm biệt chú, tôi thấy buồn lắm. Buổi đêm mẹ tức giận vì tôi không nói cảm ơn chú nên đã bóp mũi tôi, tôi không thở được. Nhưng thở bằng miệng là ăn gian nên tôi cố gắng không mở miệng ra.
(Lược bớt)
Ngày 24 tháng 2
Mẹ trở về vào buổi trưa, sau khi mẹ ngủ dậy, tôi mang khăn đến. Mẹ nói cảm ơn và ôm tôi thật chặt. Sau đó tôi cũng nằm xuống ngủ cạnh mẹ. Đến buổi chiều, tôi định làm đồ ăn cho mẹ và mình nên phết mứt lên bánh mì và đem bỏ vào lò nướng, nhưng nó bị cháy đen thui. Tôi vứt vào thùng rác để mẹ không phát hiện ra, nhưng mẹ đã thấy và tức giận. Mẹ bảo: “Không được gian dối”, tôi vô cùng xấu hổ vì lại gian dối.
Ngày 25 tháng 2
Mẹ nói: “Ngày mai là ngày sang nhà chú đấy”, tôi mong đợi lắm. Nhưng nếu tôi quá phấn khích khi ở nhà chú, lúc về mẹ sẽ cáu, nên tôi phải cố gắng không tỏ ra quá phấn khích.
Ngày 26 tháng 2
Tôi đi sang nhà chú với mẹ. Nhìn thảm hoa thấy thật nhớ quá đi. Ba người chúng tôi đi ra quán ăn mì ramen. Nó cũng ngon, nhưng tôi muốn lại được ăn cơm cuộn trứng cơ.
Sau khi tôi đi tắm bồn với chú, chú và mẹ cãi nhau. Mẹ đã khóc. Chú nói chú thương tôi gầy quá. Sau khi họ làm hòa, chú nói: “Từ giờ trở đi sẽ là những ngày tốt đẹp.” Mẹ cảm ơn chú.
Ngày 27 tháng 2
Bữa sáng có súp ngô và trứng ốp la rất ngon. Sau đó tôi lại muốn đạp chiếc xe không thể di chuyển kia nên tới phòng bên cạnh phòng ăn để đạp xe. Vừa mới ăn xong nên bụng tôi hơi đau. Sau đó, tôi mở một cánh cửa khác, nhưng căn phòng lúc trước đã biến mất, chỉ thấy một dòng sông rì rào chảy. Lạ thật đấy.
Chiều tối, chúng tôi về nhà bằng xe của chú. Lúc cuối khi chào tạm biệt, tôi buồn đến mức suýt khóc nhưng đã nói cảm ơn tử tế. Chú bật cười và xoa đầu tôi.
(Lược bớt)
Ngày 3 tháng 3
Trong bếp chẳng còn lấy một mẩu bánh mì, hôm nay tôi cũng không được ăn gì. Bụng đói đến mức phát đau, tôi liếm cái bút chì rồi gặm rồn rột. Đau bụng thật, nhưng tôi cảm thấy đỡ hơn một chút.
Ngày 4 tháng 3
Chú gọi điện đến, bảo tôi “chuyển máy cho mẹ”, nên tôi đưa điện thoại cho mẹ. Sau đó mẹ cãi nhau với chú trên điện thoại. Sau khi ngắt máy, mẹ bảo: “Vậy là chúng ta sẽ không thể gặp chú nữa rồi”, tôi buồn lắm.
Ngày 5 tháng 3
Sau khi mẹ đi ra ngoài, chú tới. Chú bảo: “Đi với chú!” nên tôi sang nhà chú. Tôi lo lắng không biết mẹ có giận không, nhưng chú bảo không sao đâu và “chú sẽ cho con ăn cơm cuộn trứng”, nên tôi quyết định đi theo.
Ở nhà chú, tôi được ăn cơm cuộn trứng rất ngon. Sau đó chúng tôi cùng xem ti vi. Chú bảo: “Con có thể ở đây luôn cũng được”; “Chú sẽ cho con đi học nữa.”
Nếu mẹ cũng có thể sống cùng chúng tôi thì tôi rất muốn ở nhà chú.
Sau đó chú đưa tôi đến một căn phòng ở tít sâu phía cuối hành lang. Đó là một căn phòng nhỏ, bên trong có một con búp bê màu nâu, tôi thấy sợ. Chú bảo: “Đây là trái tim của ngôi nhà. Nên là không được khóa cửa nhé.” Tôi chẳng hiểu điều đó có nghĩa gì.
Ngày 6 tháng 3
Sau khi ăn trưa với chú, một chiếc xe ô tô đến trước cửa nhà, mẹ và một người đàn ông tóc vàng bước xuống. Mẹ và ông ta cãi nhau với chú. Tôi bị mẹ ôm lên xe của người đàn ông ấy. Chú đuổi theo nhưng xe ô tô chạy rất nhanh, nên chẳng mấy chốc đã không thấy chú đâu nữa rồi. Xe không đưa chúng tôi về nhà tôi mà về nhà của người đàn ông ấy. Mẹ bảo: “Từ giờ ba người chúng ta sẽ cùng sống ở đây”. Tôi muốn gặp chú nên đã khóc òa lên.
Ngày 7 tháng 3
Người đàn ông kia tên là Eiji. Eiji đưa cho tôi đồ ăn, nhưng nó có mùi rất hôi, tôi lỡ ói ra, nên mẹ nổi giận và bắt tôi xin lỗi Eiji. Mẹ không muốn làm Eiji nổi giận nên cố gắng ăn, nhưng cũng khó chịu nôn ra. Vì thế mà Eiji nổi giận. Tôi tự giác nói “con xin lỗi” một trăm lần.
Ngày 8 tháng 3
Bụng tôi đau và cảm thấy như sắp nôn đến nơi rồi, nhưng tôi cố gắng nhịn vì nếu gây rắc rối thì Eiji sẽ nổi cáu với mẹ.
(Lược bớt)
Ngày 16 tháng 3
Eiji bảo tôi ở trong phòng chứa đồ nên tôi dọn vào đó. Mẹ vừa khóc vừa nói xin lỗi, tôi cũng muốn khóc, nhưng đã cố nhịn. Mẹ lén đưa tôi một miếng bánh mì, tôi lặng lẽ ăn, cố không gây ra tiếng động.
Ngày 17 tháng 3
Phải ngồi trong phòng chứa đồ suốt nên mông và lưng tôi đau quá, nhưng nếu tôi gây ra tiếng động, mẹ sẽ bị Eiji đánh, nên tôi cố gắng giữ yên lặng. Trong đầu tôi nghĩ đến những chương trình ti vi vui nhộn đã xem trước đây để cố gắng vượt qua.
Ngày 18 tháng 3
Tôi lỡ gây ra tiếng động nên bị Eiji đánh. Mẹ khóc bảo dừng lại đi. Eiji đánh cả mẹ.
Ngày 19 tháng 3
Tôi nghe thấy tiếng Eiji lớn tiếng quát tháo và tiếng mẹ la hét, khóc lóc. Tôi đưa ngón tay lên bịt tai để không nghe thấy gì nữa.
(Lược bỏ)
Ngày 12 tháng 4
Hôm nay tôi cũng không được ăn gì. Đói bụng quá, đau bụng nữa. Tôi cố gắng nghĩ đến những chuyện vui vẻ để quên đi cái bụng đau, nhưng không được. Tôi muốn sang nhà chú, muốn lại được ăn cơm cuộn trứng.
Ngày 13 tháng 4
Cơn đau đã biến mất, nhưng tôi cứ cảm thấy đầy bụng, còn nước bọt thì đắng ngắt.
Ngày 14 tháng 4
Mẹ mang nước cho tôi. Bình thường nước chẳng có vị gì, nhưng lần này lại có vị ngọt.
Ngày 15 tháng 4
Tôi không thể tỉnh được nên đã nằm xuống dựa đầu vào góc phòng chứa đồ. Tôi muốn được ngủ trên đệm.
Ngày 16 tháng 4
Mẹ mang cho tôi cơm nắm, nhưng dù đã nhai rồi tôi vẫn không thể nuốt xuống được.
Ngày 17 tháng 4
Mắt tôi cứ giật giật, cầm bút cũng khó khăn quá.
Ngày 18 tháng 4
Kể cả khi ngủ tôi cũng cảm thấy đầu xoay mòng mòng.
Ngày 19 tháng 4
Cả người tôi đều đau.
Ngày 20 tháng 4
Tôi không nhìn thấy rõ nữa.
Ngày 21 tháng 4
Muốn uống nước quá.
(Nhật ký dừng ở đây)
☆ Ghi chú của tác giả
Ngày 8 tháng 5 năm 1994, thi thể của Mitsuhashi Naruki (chín tuổi) được phát hiện tại một căn hộ chung cư mini ở Ichinomiya, tỉnh Aichi. Nguyên nhân cái chết được cho là do nhiều biến chứng phức tạp phát sinh từ tình trạng suy dinh dưỡng. Trên thi thể có vô số vết bầm tím, bằng chứng của việc Naruki đã bị ngược đãi hằng ngày.
Các nghi phạm là Saori Mitsuhashi, mẹ của Naruki, cùng người tình là Nakamura Eiji, bị khởi tố vì hành vi không thực hiện trách nhiệm của người giám hộ dẫn đến tử vong, mỗi người bị kết án lần lượt tám năm tù và mười bốn năm tù.
Hai năm sau cái chết của Naruki, nội dung cuốn nhật ký mà cậu bé đã viết cho đến trước khi qua đời được xuất bản với tựa đề Lời độc thoại của cậu bé Mitsuhashi Naruki: Những dòng nhật ký cuối cùng.
Chương này là một đoạn trích từ cuốn sách đó.