Chương 10
09.
Khi tôi về đến nhà, vì lý do nào đó mà thậm chí nó còn có cảm giác trống trải hơn thường ngày. Tôi bước ra khỏi n gara vào trong sảnh, bật đèn lên.
“Cưng ơi, em về rồi!” tôi gọi.
Giọng tôi vang vọng trong tầng một. Tôi mừng vì mình đã không mua một ngôi nhà khổng lồ theo xu hướng, kể cả khi tôi (suýt soát) đủ tiền. Bất kì cái nào lớn hơn cái này cũng sẽ rất đáng sợ vào ban đêm. Dù tôi không phải kiểu dễ sợ hãi.
Trong lúc đứng ở sảnh nhà, tôi tự hỏi xe cấp cứu đã tới được chỗ Callahan chưa. Tôi tự hỏi ông ta có sống nổi sau tai nạn không.
Tôi bỗng thấy tội lỗi. Đúng là ông ta có lỗi vì đã theo đuôi tôi, và tôi không phải người làm ông ta bị tai nạn. Nhưng tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra ở khúc quanh đó. Ít nhất tôi đã có thể quay lại xem ông ta có cần chăm sóc y tế không.
Nhưng tôi đã không làm.
Đáng lẽ tôi phải dừng lại. Tôi là bác sĩ – nếu ông ta bị thương, tôi đã có thể giúp. Và tôi đã chọn không giúp. Đó chính xác là kiểu hành xử cha tôi sẽ làm. Không phải tôi. Tôi đã chọn sống cuộc đời khác đi.
Nhưng rồi tôi gạt cảm giác ấy đi. Ông ta đã đi theo tôi. Tên khốn đáng bị như thế.
Dù sao thì tôi cũng sẽ không nghĩ về chuyện đó nữa.
Sáng nay tôi đã nhét một đống quần áo vào máy sấy trước khi ra khỏi nhà, tôi cho là giờ mình sẽ đi lấy trước khi ăn tối. Tôi ghét để quần áo tồn trong máy sấy. Cứ như tôi cảm nhận được chúng ở đó, trêu ngươi tôi vậy. Lấy tôi ra đi, Nora.
Như thế không kỳ quặc lắm đâu nhỉ? Chẳng phải đồ giặt của mọi người vẫn nói chuyện với họ à?
Tôi mở cửa xuống hầm và bật đèn lên. Nhà tôi đã khá cũ, tầng hầm thì chưa hoàn thiện. Tôi đã cân nhắc chuyện sửa sang nó, nhưng tôi đã có kha khá không gian ở tầng một và hai của toà nhà rồi. Tôi còn cần một căn hầm đã hoàn thiện làm gì kia chứ?
Nhưng vào cái lần tôi sai lầm mời Philip ghé qua, anh đã nhấn đi nhấn lại chuyện tôi nên sửa lại tầng hầm. Trông dưới đó cứ như hầm ngục ấy, Nora.
Trong lúc bước xuống cầu thang bê tông để vào hầm, tôi nhận ra lời anh ta nói là sự thật. Các mặt tường trong hầm đều là tường gạch thô, lớp sơn xám xịt phủ trên trần nhà thì đã nứt nẻ. Ánh sáng duy nhất trong phòng là từ bóng đèn đơn treo trên trần, nó còn khẽ nhấp nháy khi tôi đi qua.
Căn hầm này chính xác là trông như hầm ngục.
Em không muốn nhà mình trông như một hầm ngục đấy chứ hả? Philip đã hỏi. Nhưng khi tôi nhìn quanh căn phòng ngay lúc này, tôi tự hỏi liệu có phải đó chính là thứ tôi muốn khi chọn ngôi nhà này không. Rốt cuộc, cha tôi đã xây hẳn một hầm ngục ở tầng hầm nhà tôi mà. Nhưng tôi cũng đủ khôn ngoan để mua một căn nhà có sẵn nó. Thực ra trông nó rất giống tầng hầm ở ngôi nhà thời thơ ấu của tôi. Thậm chí trên cửa hầm còn có hẳn một ổ khoá, mặc dù tôi thường không sử dụng.
Tôi hít một hơi sâu, và trong thoáng chốc tưởng như ngửi thấy mùi hoa oải hương.
Tôi lắc đầu để rũ sạch nó và chạy tới chỗ máy giặt. Nhanh hết sức có thể, tôi chất đống quần áo bác sĩ vào giỏ đựng đồ giặt của mình. Rồi tôi chạy trở lại tầng trên và đóng sầm cánh cửa tầng hầm sau lưng.
Tôi dựa trán vào cửa hầm, thở mạnh. Tôi nuốt trôi một cục nghẹn mắc ở cổ họng. Tôi không biết tại sao lại ngửi ra mùi oải hương ở dưới đó. Tôi không dùng bất kì sản phẩm tẩy rửa nào có mùi oải hương cả. Chắc hẳn là do tôi tưởng tượng. Dù sao thì nó cũng không giống hầm ngầm của cha tôi mấy.
Có đúng không?
Từ cửa hậu tôi có thể nghe âm thanh quen thuộc của chú mèo đang dụi đầu vào cửa. Tôi nuốt cục nghẹn trong cổ và thả giỏ đồ giặt xuống sàn. Tôi sẽ cho mèo ăn, rồi cất quần áo. Rồi tôi sẽ được ăn gì đó. Khoảng phân nửa cơn hoảng loạn của tôi trong tầng hầm có khi là vì chứng tụt đường huyết.
Tôi chộp lấy một hộp thức ăn mèo trong ngăn kéo. Lần này là vị thịt heo. Tôi mở cửa hậu và chú mèo đang ngẩng lên nhìn tôi. Tôi chưa bao giờ nuôi sinh vật nào – kể cả một cái cây cũng không – và không phải là không thích thế. Tôi mừng vì mình đang làm cho chú mèo hạnh phúc.
Tôi trút hộp thức ăn mèo vào bát, nó liếm láp rất vui vẻ. Tôi ngập ngừng một lát rồi xoa tay lên lưng nó. Lông nó mềm biết bao. Nó ngưng ăn một lát và ngẩng đầu lên dụi vào bàn tay tôi.
Tối nay bên ngoài rất lạnh. Có lẽ tôi nên cho mèo vào trong nhà. Không phải thui thủi một mình ngoài này, dù chỉ một đêm, có lẽ sẽ rất tuyệt...
Không. Không. Chúa ơi, tôi đang nghĩ gì thế? Tôi không thể nuôi mèo được. Chẳng lẽ quá khứ còn chưa dạy cho tôi điều gì ư?
Tôi giật tay ra khỏi người nó. Chú mèo lườm tôi – hay ít nhất là cũng cố – rồi nó tiếp tục việc ăn uống. Tôi nhanh chóng đóng cửa lại, khoá kĩ, và quay sang làm bữa tối.