Chương 9
08.
Mưa như trút nước.
Dù tôi đã cố chối nhưng tôi thực lòng biết ơn vì chiếc ô của Brady trong lúc chạy băng băng tới chỗ chiếc Camry. Dù đã có bảo hộ nhưng chân phải của tôi vẫn lún sâu vào một vũng bùn và bị ướt tới tận tất bên trong. Không thể dừng lần nào trên đường về nhà được nữa.
Tôi ném cái ô vào ghế bên cạnh và lên đường về nhà. Tôi không chờ nổi đến khi được về tổ ấm của mình và thay một cái gì đó ấm áp, khô ráo. Vào những ngày thế này tôi ước gì mình đã học được cách nhóm lò sưởi. Chắc là hôm nào phải làm thôi.
Tôi rẽ xuống phố nhỏ để về nhà. Nhưng ngay khúc rẽ ra khỏi đường quốc lộ là tôi đã chú ý thấy hai đèn pha sau lưng.
Ôi Chúa ơi. Không phải nữa chứ.
Tim tôi bắt đầu dộng thình thịch. Có khi chỉ là tình cờ. Đúng là con đường này thường vắng vẻ. Nhưng thi thoảng tôi cũng bắt gặp người ta. Và tôi không trông thấy Henry Callahan ở đâu trong quán Christopher cả. Chẳng lẽ ông ta thực sự phí thời gian đi theo tôi những hai tối liên tục?
Tất nhiên, tôi đã nhờ Harper gọi cho ông ta và cấm ông ta tới phòng khám của tôi. Chắc ông ta không vui vẻ gì với chuyện đó.
Sau lần rẽ thứ ba liên tục mà vẫn còn thấy bóng đèn quá gần sau lưng, tôi không thể chối cãi chuyện không có gì tình cờ ở đây. Chiếc xe này chắc chắn đang đi theo tôi.
Khi tôi dừng lại ở một cột đèn đỏ, tôi nhìn đăm đăm vào gương chiếu hậu. Đằng sau tôi là một chiếc Dodge màu xanh – tôi chắc chắn thế. Và cái bóng của một người đàn ông ở ghế lái trông cũng rất quen thuộc. Henry Callahan lại đang trêu ngươi tôi lần nữa.
Ông ta rọi đèn pha. Ánh đèn tràn ngập xe tôi, và mắt tôi lóa lên trong thoáng chốc. Tôi hít một hơi thật sâu.
Nếu là cha tôi thì ông sẽ làm gì?
Tôi đã đi đường này về nhà nhiều năm rồi. Tôi chậm rãi tăng tốc trên con đường hẹp, nhìn trên gương chiếu hậu thấy chiếc xe đằng sau làm y hệt. Bất kể tôi làm gì, chiếc xe sau đã đến rất gần. Gần tới mức nguy hiểm.
Tôi có thể lại lái xe tới đồn cảnh sát. Nhưng tôi không làm vậy.
Một lần nữa, tôi rẽ khỏi lối đi quen thuộc vẫn lái về nhà. Thay vào đó tôi đi trên một con đường khác. Một lối tôi mà tôi thuộc nằm lòng, con đường tôi thường đi để tới bệnh viện. Nó vừa hẹp, vừa nhiều khúc quanh. Những khúc quanh rất khó nhận ra trong một đêm tối tăm, mưa gió.
Rồi tôi ấn chân ga.
Sau khoảng hai phút, tôi trông thấy một khúc ngoặt ngay trước mặt. Tôi biết thế vì đã lái xe qua đây rất nhiều lần rồi. Tuy có biển báo nhưng trong bóng tối lại mưa thế này thì không thể thấy được. Tôi khẽ đổi chân sang chân phanh và xoay bánh lái.
Chiếc Camry của tôi lướt qua khúc quanh chỉ với chút ít tiếng két bánh. Chiếc Dodge nhỏ thì không khéo léo được như vậy. Hơn nữa ông ta đã không thấy trước.
Tôi nghe tiếng va chạm trước cả khi trông thấy nó. Tiếng ken két kim loại vang lên khi chiếc Dodge bị cọ sát vào một cái cây. Tôi nhăn mặt khi nghe thấy âm thanh đó, rồi liếc qua gương chiếu hậu. Tôi trông thấy khói đang bốc lên từ vụ va chạm. Hai chiếc đèn pha vụt tắt.
Khi đã đạt một khoảng cách giữa mình với vụ va chạm, tôi bật Bluetooth trên điện thoại. “Gọi 911,” tôi ra lệnh.
Sau vài hồi chuông tôi nghe một giọng nữ ở đầu dây bên kia. “911 xin nghe. Trường hợp khẩn cấp của bạn là gì?”
“Tôi... tôi nghĩ là tôi vừa đi qua một vụ tai nạn xe trên đường ngay sau tôi,” tôi nói với tông giọng đủ mức quan ngại. “Tài xế có thể đã bị thương.”
Tôi đọc cho tổng đài 911 vị trí tương đối của vụ tai nạn trước khi cúp máy. Sau đó, tôi tiếp tục lái xe. Tôi không dừng lại. Không kiểm tra xem ông ta có sao không. Tôi chắc chắn không định thực hành sơ cứu hay bất kì nghĩa cử cứu mạng nào.
Tôi bỏ mặc ông ta ở đó.
Thấy không, có một điều các bạn nên biết về cha tôi, Aaron Nierling.
Cha tôi là một người cực kì nguy hiểm, người đã làm những việc không tả nổi. Ông ta đã phạm những tội ác tày trời mà thậm chí không một chút mảy may hối hận. Ông ta là kiểu người bạn sẽ không muốn chạm mặt trong một con ngõ tối đậu. Hay trên phố. Hay bất kì nơi đâu.
Và như người ta vẫn nói, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.