Chương 11
10.
Hôm sau tôi đã có thể nướng một giấc xa xỉ tới bảy giờ sáng. (Tôi đã nói dối Brady đêm qua. Tôi không có ca phẫu thuật nào vào sáng sớm.) Tôi ghé một quầy cà phê để lấy một liều cafein cho mình, cho Sheila, Harper và cả Philip. Họ cho mấy cái cốc bốc khói nghi ngút ấy vào một loại khay dùng để đựng bốn cốc, và tôi đến chỗ làm sớm hơn bệnh nhân đầu tiên của mình tới tận mười lăm phút.
“Cà phê nào!” tôi gọi với vào phòng chờ trống không. Sáng nay tôi cảm thấy vui. Như là tôi có thể làm liên tục hai ngày không nghỉ vậy. “Đã mua cho mỗi người một cốc đây!”
Tôi trông thấy Harper và Sheila ở quầy lễ tân. Tôi nhớ buổi hẹn tối qua của Harper với Sonny, và dán ngay một nụ cười lên môi. “Harper! Cho chị xem nhẫn nào!”
Quá muộn, tôi để ý thấy Sheila đang lắc đầu với mình. Rồi trông thấy cặp mắt sưng húp của Harper. Ôi chà. Nghe như buổi tối hôm qua đã không giống kế hoạch cho lắm.
“Em có sao không?” Tôi khẽ hỏi khi đặt mấy cốc cà phê lên bàn.
Harper ngước lên nhìn tôi. Lòng trắng trong cặp mắt xanh lơ của cô ấy ngầu đỏ, cái mũi nhỏ ửng hồng. “Anh ta đá em rồi.”
“Ôi, Harper... chị rất tiếc...”
Mắt cô gái lại ậng nước. “Không phải anh ta mang em đến nhà hàng tử tế để cầu hôn đâu. Anh ta mang em tới đó để có thể đá em mà em không dám làm ầm ĩ lên.”
“Đáng lẽ em cứ làm chứ!”
Cô ấy lắc đầu. “Có ích gì đâu?”
“Ích ư? Ích lợi ở đây là em khiến hắn phải trả giá. Em làm cho hắn...” Tôi thấy biểu hiện trên mặt Harper và nhận ra mình đang nói với sai người. “Nghe này, em có thể có bất kì chàng trai nào mà em muốn. Và giờ thì em có thể tập trung toàn bộ năng lượng của mình vào việc học.”
“Nora nói đúng.” Sheila lên tiếng. “Harper cưng à, cháu đẹp tuyệt vời. Cháu quá tốt với cậu ta. Cứ nghe lời cô, chỉ một tháng nữa là cậu ta lại vật nài xin cháu quay lại. Và cháu sẽ nói không đời nào.”
Harper trưng ra nụ cười gượng.
Đúng lúc đó Philip lướt vào văn phòng, khẽ huýt sáo. Philip thích huýt sáo. Thậm chí anh ta còn làm vậy trong lúc mổ. Nó làm cho kíp y tá trực phát điên.
“Chào.” Anh ta phanh kít lại khi trông thấy cả ba chúng tôi đang túm tụm một chỗ và cặp mắt long lanh của Harper. “Có chuyện gì ở đây vậy? Mọi chuyện ổn cả chứ?”
“Chuyện phụ nữ.” Tôi quát anh chàng.
Anh cười toe với tôi. “Kiểu nói về chuyện tới tháng của các em ấy hả...?”
Lúc nào đó tôi có thể siết cổ chết anh ta. “Không.”
“Sonny chia tay em rồi,” Harper vuột nói ra.
“Ồ.” Philip cũng nặn ra được một biểu cảm thực sự cảm thông. “Tôi rất tiếc khi nghe thấy thế, Harper. Nhưng tôi chắc chắn em sẽ tìm được ai đó còn tốt hơn thế.”
Đáng lẽ đó đã là một câu nói có tâm nếu anh ta đang không chỉ tay ngay ngực mình khi nói vậy.
“Anh xéo đi có được không?” Tôi quát.
Philip đảo mắt nhưng vẫn bước về phía văn phòng mình, mặc dù là sau khi cầm cốc cà phê. Harper với lấy tờ khăn giấy để chấm mắt. Rất may cô gái không chải tí mascara nào. Tôi không chắc làm sao cô ấy khiến mắt mình vẫn đẹp được thế mà không cần dùng mascara.
“Em ổn rồi, bác sĩ Davis,” cô gái sụt sùi. “Em hứa là em sẽ ổn.”
Tôi nhìn cô nghi ngại. Cô trông không ổn tí nào. Nhưng tất cả mọi người đều nói đúng. Harper quá tốt so với Sonny. Đây là điều tốt đẹp nhất có thể xảy ra với cô ấy. Thậm chí là nếu cô ấy còn chưa biết.
“Nghe này,” tôi nói. “Khi nào em nghỉ trưa chị muốn em cầm thẻ tín dụng của công ty và mua cho mình một bữa trưa thịnh soạn, và cả... một món quà cho em nữa. Thứ gì đó tử tế.”
Harper cười phá lên trong dòng nước mắt. “Em không thể làm thế.”
“Em có thể và em sẽ làm.”
Ít nhất đến lúc này tôi cũng kiếm được một nụ cười của cô gái. Cô cầm cốc cà phê tôi đã mua cho và Sheila cũng vậy. Tôi lấy cốc của mình rồi về văn phòng. Tôi đã tưởng mình sẽ có mười lăm phút thảnh thơi để uống cốc này, nhưng giờ thì chỉ còn chưa đầy năm phút để nuốt vội nó trước khi Sheila đến gọi tôi.
Tôi đăng nhập vào máy tính để kiểm tra các xét nghiệm, nhưng máy tính của tôi khởi động rất chậm. Trong lúc chờ đợi tôi cầm lấy điện thoại và lướt một trang tin tức địa phương. Tôi kéo màn hình xuống, nhìn vào các dòng tít. Tôi dừng lại khi một cái tít đập vào mắt: Một người địa phương nguy kịch sau va chạm xe cộ trên xa lộ.
Tôi nhanh chóng đọc lướt bài báo. Mặc dù nó không nhắc tên nạn nhân nhưng họ xác nhận địa điểm tai nạn. Đó chắc chắn là Callahan. Rõ ràng ông ta đi bị chấn thương nghiêm trọng khi đâm sầm vào cái cây đó.
Một cục nghẹn dâng lên cổ tôi. Đó hoàn toàn là lỗi của tôi. Tất nhiên, nếu ông ta đã không theo đuôi tôi và không cố doạ dẫm tôi...
Có lẽ tôi nên đi xem ông ta thế nào. Bài báo nhắc đến việc ông ta đã được mang vào bệnh viện nơi tôi làm việc. Tôi có thể mang mấy bông hoa tới. Tất nhiên, nếu ông ta đang nằm trong phòng ICU với một cái ống chọc xuống cổ họng thì ông ta sẽ không thấy biết ơn gì đâu.
Tôi nghe tiếng gõ cửa và giật bắn mình. Tôi nhìn đồng hồ và khẽ chửi thề. Sao bệnh nhân đầu tiên đã vào phòng khám được nhỉ? Mấy phút trước phòng chờ vẫn còn trống cơ mà.
“Tôi ra ngay đây!” tôi gọi với ra.
Rồi tôi nghe thấy tiếng gõ cửa khác. “Bác sĩ Davis?” Đó là giọng Harper. “Em vào được không ạ?”
Tôi uống thêm một ngụm cà phê to nữa. “Ừ, vào đi em.” Harper khẽ hé cửa rồi nhìn vào trước khi trượt qua khe. “Ừm, bác sĩ Davis... có... có cảnh sát đang ở đây để gặp chị.”
Tôi suýt thì phun chỗ cà phê ra. “Cảnh gì cơ?”
“Có một cảnh sát ạ.” Harper vừa đan hai tay vào nhau vừa xoắn xít. “Anh ta nói anh ta cần nói chuyện với chị gấp.”
“Về chuyện gì?”
Cô ấy chỉ lắc đầu.
Ý nghĩ của tôi đã chạy xa cả dặm. Sao cảnh sát lại ở đây? Họ thì có thể muốn nói gì với tôi? Có phải chuyện liên quan đến Henry Callahan không? Họ đã dò theo cuộc gọi 911 của tôi và muốn đổ lỗi cho tôi vì vụ va chạm?
Nhưng tôi biết một điều chắc chắn. Tôi không thể từ chối.
“Mời anh ta vào,” tôi nói.