Chương 12
11.
Người cảnh sát bước vào văn phòng tôi mặc thường phục – một chiếc áo sơ mi và cà vạt dưới áo vest – điều đó khiến tôi nghĩ hẳn ông ta phải là thanh tra. Ông ta cũng già hơn nhiều so với những cảnh sát mà tôi thấy vẫn đi tuần ở vỉa hè bên ngoài. Có thể là cuối năm mươi gần sáu mươi tuổi rồi, gần với tuổi cha tôi lúc này. Mái tóc cắt ngắn của ông đã gần ngả sang xám và các cúc áo căng khẽ để ôm lấy chiếc bụng.
Tôi chỉ có thể ngồi tại đó, tê liệt không nói nên lời.
“Bác sĩ Davis phải không?” Viên sĩ quan cười, nhưng đó là nụ cười nửa vời. Nó thậm chí còn không lên nổi cặp mắt đen của ông ta. “Tôi là thanh tra Ed Barber.”
“Chào ông,” tôi gắng gượng.
Cảnh sát làm tôi sợ. Kể từ cái ngày mà toàn bộ cuộc đời tôi thay đổi khi tôi lên mười một tuổi ấy. Nhưng trong hầu hết thời gian, từ cái lần đó, tôi không có bất kì tương tác tồi tệ nào với cảnh sát cả. Đặc biệt là vì tôi đã đổi họ. Sau khi bà ngoại nhận nuôi tôi, bà đã khăng khăng bắt tôi đổi sang họ của bà. Tôi vui lòng làm theo. Điều cuối cùng tôi muốn là người ta biết tôi là con gái của con quỷ đó. Và Nierling cũng đâu phải cái tên phổ biến gì.
“Cô dành cho tôi một phút được chứ, bác sĩ Davis?” Thanh tra hỏi.
“Tôi chưa biết.” Nụ cười của tôi bật ra có vẻ nghẹn ngào. “Nhưng mời ông ngồi.”
Barber không ngần ngại ngồi xuống một trong hai chiếc ghế trước bàn làm việc của tôi. Trong lúc ông ta quan sát những tấm bằng trên tường, tôi cố hết sức tự trấn an bản thân. Tôi không liên quan gì đến tai nạn tối qua cả. Đó hoàn toàn là lỗi của Callahan. Dù ông ta có ở đây vì lý do gì đi nữa, tôi đã không làm gì sai.
Có thể ông ta ở đây chỉ để xin tôi ý kiến chuyên môn về một vụ khác. Việc đó là hoàn toàn có khả năng. Có thể tôi đang làm mình bất an chẳng vì cái gì cả.
“Bác sĩ Davis,” ông ta nói. “Cô có một bệnh nhân tên là Amber Swanson à?”
Tôi đông cứng. Đó là điều cuối cùng tôi trông đợi ông ta sẽ hỏi. “Sao cơ?”
“Amber Swanson. Cô đã phẫu thuật cho cô ấy đúng không?”
Tôi nhặt chiếc bút chì trên bàn và gõ nó lên mặt bàn. Tôi không hiểu. Có phải tôi đang bị kiện không? Tại sao một viên thanh tra lại ở đây vì chuyện đó? “Cái tên đó nghe quen thật.”
“Cô ấy đã cắt bỏ ruột thừa.”
Giờ thì tôi nhớ ra rồi. Tôi đã nhận được cuộc gọi tới phòng cấp cứu vài tháng trước và cô gái được đưa vào với cơn đau quặn ở bụng dưới bên phải. Tôi nhớ đã vào phòng khám và thấy Amber đang trong tình trạng nguy kịch. Rất may chúng tôi đã mổ cho cô ấy trước khi ruột thừa bị bục. Ca phẫu thuật hoàn toàn thành công và cô ấy có tinh thần rất tốt trong suốt buổi khám hậu phẫu.
“Vâng,” tôi cẩn trọng đáp. “Tôi nhớ ra cô ấy rồi.”
Nếp nhăn giữa hai chân mày của Barber hằn sâu hơn. “Không may, cô Swanson được tìm thấy đã chết vào khoảng ba giờ sáng nay.”
“Ôi!” Tôi lấy một tay che miệng. “Chúa ơi. Thật kinh khủng. Cô ấy mới chỉ... Cô ấy còn rất trẻ.”
“Hai mươi lăm tuổi,” ông ta nói. “Thực sự đáng buồn. Cô ấy đã biến mất từ hai ngày trước, và vừa nổi lên ở sông San Joaquin.”
“Ôi Chúa ơi.” Tôi nhắm mắt, cố ngăn hình ảnh cơ thể bất động trôi dạt của Amber Swanson trên một dòng sông hiện lên trong tâm trí. “Kinh khủng quá. Nhưng...” Tôi nuốt khan. “Tôi giúp gì được ông, thanh tra?”
“Chà,” ông ta hỏi, “Tôi chỉ thắc mắc lần cuối cô trông thấy Amber là khi nào?”
“Sau buổi khám hậu phẫu của cô ấy. Có lẽ là vài tuần trước.”
“Và cô chưa hề gặp lại cô ấy từ đó?”
“Chưa...”
Lối hỏi han này đang làm tôi khó chịu. Sao ông ta lại hỏi tôi như thế?
“Hai đêm trước cô đã ở đâu, bác sĩ Davis?”
Tôi cau mày. “Hai đêm trước à?”
“Nếu cô cho tôi biết đêm qua cô đã làm gì...”
Tôi lừ mắt với ông ta. “Ông có đang tới gặp tất cả các bác sĩ của Amber Swanson và tra hỏi họ thế này không?”
Thanh tra Barber nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt đen tinh tường và có vẻ sắc bén hơn hẳn so với những đường nét khác trên mặt ông ta. Nó làm tôi khó chịu khôn tả nhưng tôi không nhìn đi chỗ khác. Cuối cùng, ông ta cúi người tới sát hơn.
“Vấn đề là thế này, bác sĩ Davis,” ông nói. “Khi chúng tôi tìm thấy Amber, cả hai bàn tay của cô ấy đều đã bị cắt rời.”
Ông ta biết. Chúa ơi, ông ta biết tôi là ai. Thậm chí ông ta không cần phải nói ra – chỉ có một lý do khả dĩ khiến ông ta phải sục sạo quanh tôi sau một phát hiện như thế.
Cha tôi có một phương pháp phạm tội. Tất cả các thi thể nạn nhân của ông ta đều bị mất bàn tay. Ông ta cắt rời chúng và bảo quản xương trong một cái hòm ở tầng hầm nhà chúng tôi. Đó là lý do vì sao họ gọi ông ta là kẻ khéo tay. Một phần vì ông ta coi tầng hầm là xưởng mộc của mình, nhưng cũng một phần vì những bàn tay bị mất ấy.
Với tầm tuổi này của Barber thì hồi cha tôi bị bắt, chắc ông ta vẫn còn là cảnh sát. Có thể ông ta đã nhớ chuyện đó, dù tôi chắc chắn nếu ông ta không nhớ ra thì vẫn có nhiều cơ sở dữ liệu ghi lại chuyện này.
“Aaron Nierling đang ở trong tù,” tôi cẩn trọng nói. “Việc này tuyệt đối không có liên quan gì đến tôi cả.”
Barber nghiêng đầu sang một bên. “Ông ta là cha cô. Nên tôi sẽ nói là có chút liên quan đến cô đấy.”
Tôi cảm thấy mặt mình nóng lên, nhưng cẩn thận không phản ứng. Đó là cái ông ta muốn.
“Nếu ông muốn thẩm vấn tôi thêm,” tôi nói, “thì hãy đợi luật sư của tôi. Tôi chắc chắn ông cũng hiểu rõ như tôi việc này lố bịch thế nào.”
Viên thanh tra chỉ nhìn tôi trừng trừng. Cứ như chúng tôi đang thi trợn mắt vậy. Tôi lúc nào cũng giỏi mấy việc như vậy.
“Bác sĩ Davis,” cuối cùng ông ta nói, “một cô gái trẻ đã bị sát hại và phân thây. Nếu cô nghĩ ở đây có điều gì tôi không coi là chuyện nghiêm trọng, thì cô đã lầm to rồi đấy.”
Nói xong mấy lời đó, ông ta đứng dậy khỏi ghế với một tiếng gầm ghè. Ông ta thọc tay vào túi áo choàng và trong một giây khủng khiếp tôi đã chắc mẩm ông ta sắp rút vũ khí chĩa vào tôi, bảo tôi đặt hai tay lên đầu. Nhưng thay vào đó ông ta lôi ra một tấm danh thiếp. Ông đặt nó lên mặt bàn.
“Nếu cô nghĩ ra bất kì thông tin nào có thể giúp ích cho chúng tôi,” ông ta nói, “hãy gọi cho tôi. Bất kể lúc nào, bác sĩ ạ.”
Tôi gật đầu. “Tôi sẽ làm thế.”
Tôi nhìn ông ta rời khỏi văn phòng mình, và mãi đến khi ông đóng cánh cửa lại sau lưng tôi mới cảm giác mình thở lại được bình thường. Nhưng đầu tôi vẫn còn ong ong. Bởi vì còn một điều mà tôi đã nhớ ra. Một điều tôi không dám kể với vị thanh tra này, nhưng rất khó để không nghĩ về nó.
Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi áo. Tôi đến trang tìm kiếm và gõ vào cái tên Amber Swanson.
Đúng thế, Aaron Nierling có một phương pháp phạm tội. Nhưng ông ta còn có cả gu nữa. Phụ nữ tầm đôi mươi, với mái tóc sẫm màu và mắt xanh. Gần như lúc nào cũng thế.
Trang tìm kiếm hiện ra vài cái tên Amber Swanson, nhưng tôi biết mình đang tìm ai. Đã vài tuần trôi qua nhưng tôi còn nhớ khuôn mặt cô ấy. Chỉ có một chi tiết tôi không chắc chắn lắm. Nhưng khi tìm được bức ảnh cô gái, ký ức của tôi ùa trở lại.
Cô ấy đúng y hệt như tôi đã nhớ. Ngoài đôi mươi. Xinh đẹp, với mái tóc sậm màu dày dặn. Tôi đã nhớ tất cả một cách hoàn hảo. Nhưng điều mà tôi còn chưa chắc chắn giờ đây đang nhìn chằm chằm lại tôi.
Cặp mắt xanh lơ trong trẻo của cô gái ấy.