12. 26 NĂM TRƯỚC
Trong giờ ăn trưa Tiffany đã nghĩ ra ý tưởng cuộn mấy mẩu giấy nhỏ lại thành đạn giấy. Nó nhét một viên đạn vào ống hút của mình, cong cặp môi phớt hồng xinh xinh lên và thổi phù vào cái ống hút. Viên đạn nhỏ bay vào không trung và hạ cánh trúng vào giữa mái tóc nâu xoã xượi của Marjorie Baker.
Marjorie đưa tay ra sau đầu, ở chỗ viên đạn giấy ướt át và bóng lên giữa các lọn tóc của nó. Nó biết có thứ gì đó đập trúng mình, nhưng không chắc thứ đó là gì. Tiffany lấy một tay bụm miệng và cười khúc khích. Tiffany lúc nào cũng là đứa cầm đầu các cuộc tấn công nhắm vào Marjorie. Tiffany có mái tóc dài vàng óng mượt mà, và tất cả bọn con trai trong lớp đều âm thầm thích con bé. Nhưng nó không quan tâm đến bọn con trai – dường như nó chỉ chú ý đến mỗi chuyện chòng ghẹo Marjorie. Đó là việc yêu thích của nó.
“Để tớ thử!” Amanda Cutraro nói. Con bé cũng lấy ống hút của mình và lặp lại quy trình. Chẳng mấy chốc một viên đạn giấy ẩm thứ hai đã lại dính vào tóc Marjorie. Viên thứ ba thì nảy ra và rơi vào trong áo có mũ của nó.
Phần tệ nhất là dường như Marjorie không tìm được mấy viên đạn giấy. Chúng tôi quan sát con bé thò tay rờ sau đầu, các ngón tay lần mò, nhưng còn cách đích khá xa. Nó quay lại lườm chúng tôi, cả bàn bật ra những tiếng khúc kha khúc khích.
“Nora,” Tiffany hỏi, “cậu muốn thử không?”
Tôi lắc đầu từ chối.
“Sao lại không?” Tiffany nói.
Tôi nhún vai. “Tớ không thích.”
Nếu tôi mà là đứa khác thì Tiffany hẳn đã vặn cánh tay tôi bắt phải làm rồi. Nhưng Tiffany không muốn dây dưa với tôi. Con bé và tôi đã có một sự ngầm hiểu.
Đến cuối giờ nghỉ ăn trưa, khi Marjorie mang khay của nó ra chỗ để rác, con bé đã có gần chục viên đạn giấy dính vào tóc. Nó cũng lấy ra được vài viên, nhưng phần lớn đều bị tắc lại trong đám tóc của nó như keo dính. Có thể nó sẽ để mặc chúng ở đó nguyên ngày.
Sau giờ ăn trưa là giờ giải lao. Marjorie lôi sách ra như mọi khi và tôi nhìn nó đi (hay bước lạch bạch) tới góc xa nhất của sân trường để đọc một mình. Những đứa con gái khác thì tản ra chơi nhảy lò cò, nhưng hôm nay tôi không tham gia cùng chúng nó. Thay vào đó tôi đi đến chỗ Marjorie đang ngồi. Không chờ nó nói gì cả, tôi ngồi xuống cạnh nó.
“Chào,” tôi lên tiếng.
Marjorie ngước nhìn tôi. “Bọn kia cử cậu tới đây để chọc tớ đấy à?”
“Không.”
Con bé nheo cặp mắt nâu ươn ướt nhìn tôi. “Thế cậu ở đây làm gì đấy, Nora?”
“Cậu chỉ có một mình. Tớ nghĩ có thể cậu muốn có người để nói chuyện cùng.”
Marjorie khịt mũi. “Nếu cậu muốn nói chuyện với tớ, lũ kia sẽ không làm bạn với cậu nữa đâu. Chúng nó sẽ nghĩ cậu là đứa thất bại, y như tớ.”
“Tớ không lo vụ đó lắm,” tôi thành thật trả lời.
Lần đầu tiên kể từ khi tôi ngồi xuống, tôi trông thấy tia hi vọng le lói trên mặt Marjorie. Suốt khoảng thời gian tôi quen biết con bé, từ hồi chúng tôi vào lớp một, nó chưa hề có người bạn thật sự nào. Và mặc dù tôi có chơi cùng với mấy nhóm con gái, nó biết là tôi cũng chưa hề có người bạn thân nào. Nó nghĩ có thể ở đây có chuyện gì đó.
Đó chính xác là thứ mà tôi muốn nó nghĩ.
“Nghe này,” tôi nói. “Tớ đã hứa với Tiffany hôm nay sẽ chơi với chúng nó, nhưng tớ nghĩ lúc nào đấy ta chơi với nhau cũng được. Nếu cậu muốn.”
“Ừm...” Marjorie nhay nhay môi dưới. “Cậu thật sự muốn thế?”
Tôi gật đầu. “Tớ nghĩ cậu tốt mà. Thật quá là bất công khi bọn con gái cư xử tệ với cậu.”
Một nụ cười nhỏ xíu xiu nở trên môi Marjorie. “À, được thôi. Chúng ta có thể chơi với nhau nếu cậu muốn. Khi nào?”
“Sau giờ học hôm nay thì sao? Ta đi bộ về cùng nhé.”
Con bé nhăn mặt. “Mẹ tớ đón tớ sau giờ học hôm nay. Tớ có hẹn với nha sĩ.”
Tôi cố không để lộ ra vẻ thất vọng. “Không sao. Sau giờ học ngày mai thì sao?”
Giờ thì nó cười thật sự. “Được rồi, chắc chắn nhé!”
“Tuyệt!” tôi đáp lại nụ cười đó, cảm thấy nó giả tạo trên môi mình. “Nhưng có chuyện này. Cậu không được kể với ai tụi mình đi chơi với nhau đấy nhé.”
Nó chau mày. “Tớ không được kể à?”
“Nghĩ xem,” tôi nói. “Tình bạn của tụi mình phải bí mật chứ. Nếu cậu kể với người khác, Tiffany sẽ phát hiện, rồi nó sẽ cố thuyết phục tớ không đi chơi với cậu. Tớ không muốn thế.” Tôi nhướng bên lông mày lên. “Cậu muốn à?”
Marjorie lắc đầu từ từ. “Không...”
“Có thể cậu còn không được kể với bố mẹ luôn đấy,” tôi nói. “Cậu biết cái kiểu tất cả bố mẹ đều nói chuyện với nhau thế nào rồi đấy.”
“Đúng thế,” con bé nói, dù trông chưa hoàn toàn bị thuyết phục.
Tôi ước gì Marjorie đồng ý gặp tôi sau giờ học hôm nay. Nhưng thế mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều. Tôi sẽ không phải lo lắng chuyện nó ba hoa với thế giới. “Nếu cậu mà kể cho ai,” tôi nói, “kể cả bố mẹ cậu, là mai bọn mình không đi chơi được đâu đấy. Được không?”
“Được rồi,” cuối cùng con bé cũng đồng ý.
Tôi nhìn xoáy vào mắt nó, tự hỏi liệu có tin được nó không. Tôi nghĩ là có. Marjorie Baker chưa từng có bạn bè, và nó cần bạn bè. Tha thiết cần. Nó thực lòng mong mỏi biết bao rằng tôi muốn đi chơi với nó. Nó muốn tin rằng tôi đang làm việc này vì tôi thực sự thích nó, và không phải vì Tiffany đã sai tôi làm.
Đúng là Tiffany đã không sai khiến tôi.
Mà vì điều tệ hơn thế nhiều.
***
“Sau giờ học ngày mai con sẽ về nhà muộn ạ,” tôi thông báo với cha mẹ trong bữa tối.
“Ồ?” Mẹ vừa đưa một thìa thịt hầm vào miệng vừa nói. “Mấy giờ?”
“Có thể là muộn một tiếng ạ. Con cần tra cứu vài thứ trên thư viện.”
“Được rồi,” mẹ nói. “Cứ gọi mẹ nếu cần đón về nhà nhé.”
“Vâng ạ.” Chỉ có điều tôi sẽ không gọi.
“Linda.” Cha đang nhìn xuống đĩa của mẹ. “Em không định ăn hết chỗ đó thật đấy chứ?”
Mẹ cau mày. “Ý anh là sao?”
Giọng cha điềm đạm và bình tĩnh như mọi khi, nhưng vẫn có gì gờn gợn trong đó. “Em to như cả cái nhà còn chưa đủ tệ à? Em đang cố to bằng toà nhà luôn đấy hả?”
Hai má mẹ đỏ bừng lên. “Tại em thấy đói thật mà.”
“Vẫn đói?” Cha tôi uống một ngụm lớn từ ly Old Fashioned của mình. Đó là món yêu thích của ông – tối nào ông cũng uống một ly trong lúc ăn. “Xấu hổ lắm, Linda à. Thậm chí anh còn không muốn đưa em ra ngoài nữa rồi.” Ông nhìn sang tôi. “Nora, đây là một ví dụ cho thấy việc con không nên làm sau khi kết hôn.”
Nghe câu ấy của cha, mẹ tôi đứng phắt dậy khỏi bàn, cầm đĩa của mình. Bà biến mất trong bếp, cánh cửa đóng sầm lại sau lưng. Đây không phải lần đầu hai người tranh cãi thế này. Mẹ tôi có thể đang ăn nốt đĩa thịt hầm của bà trong bếp, ở chỗ cha không thấy bà được nữa.
Khi mẹ tôi đã đi khỏi, cha tôi dường như quên mất sự hiện diện của tôi tại bàn. Ông đưa thức ăn vào miệng liên tục và uống cạn ly Old Fashioned. Khi đã ăn xong, ông đứng dậy quá nhanh đến mức chiếc ghế suýt đổ ngửa. Ông lôi chìa khoá ra khỏi túi áo, mở cửa xuống hầm và biến mất bên trong. Có lẽ tôi sẽ không thấy ông trong suốt tối nay nữa. Lúc nào ông cũng xuống đó sau khi họ cãi nhau.
Tôi chỉ ăn được hết nửa bát thịt hầm, nhưng tôi không thực sự đói. Tôi lặng lẽ rời chỗ ngồi và rón rén đến cửa tầng hầm. Tôi đưa tay ra và khẽ xoay nắm đấm cửa. Tất nhiên cha đã khoá rồi.
Tôi gí tai vào sát cửa. Tôi nghe tiếng rè rè. Một loại của máy nào đó? Tôi ước gì mình nhìn được chuyện đang diễn ra dưới đó.
Trong lúc tôi gí tai sát hơn nữa vào khoảng trống giữa cửa và khung, mùi hoa oải hương bỗng xộc vào mũi. Nhưng còn có mùi gì đó nữa. Một thứ gì đó lẩn khuất trong mùi hương hoa. Nó gần giống như...
Thứ gì đó thối rữa.
“Nora.”
Tôi giật nảy mình. Mẹ đang đứng trước mặt tôi, tay bê một chồng ba chiếc đĩa với một cái cốc đặt bên trên. Tôi nhanh chóng tránh xa cửa hầm, giả vờ là mình đang không cố nghe ngóng chuyện bên dưới. Chắc là mẹ sẽ bảo tôi đừng có tọc mạch chuyện dưới hầm nữa.
“Giúp mẹ rửa mấy cái đĩa,” thay vào đó mẹ lại nói.
“Được ạ,” tôi đồng ý. Tôi siết hai tay thành nắm đấm. “Mẹ nghĩ khi nào Bố mới làm xong cái giá sách ấy?”
Mẹ im lặng một lát. “Mẹ không biết.”
“Nhưng…”
“Mẹ đã nói là không biết rồi, Nora.”
Tôi giậm chân đi theo mẹ vào lại trong bếp. Tôi chỉ không hiểu tại sao cha lại bí ẩn như thế về cái xưởng dưới hầm. Tại sao tôi không được thấy những gì ở dưới đó?
Rốt cuộc, biết đâu tôi lại giúp được.