Chương 15
14.
Đó đúng là thứ tôi cần.
Khi tôi nằm bên Brady trên chiếc giường đôi xộc xệch của anh, với cái chăn xù gai đắp hờ trên cả hai, tôi cảm thấy mình gần như hụt hơi. Tôi nhìn sang anh, nhận được một nụ cười uể oải, và tôi khá chắc là nụ cười của tôi cũng mơ màng tương tự. Tôi vẫn còn chuếnh choáng vì toàn bộ việc này.
“Ổn chứ?” anh hỏi.
“Quá là ổn,” tôi nói. “Anh đã khá lên nhiều.”
Anh bật cười to. “Từ hồi đại học ấy à? Chắc chắn là anh mong thế rồi.”
Tôi không muốn thừa nhận với anh đã bao lâu tôi không ngủ với ai. Tôi có đi chơi với các chàng trai hồi học đại học, nhưng không nhiều. Tôi dịch người lại gần anh, cho phép anh quàng cánh tay ôm và kéo tôi lại gần hơn. Tôi tự hỏi phải chăng mình đang cảnh giác quá mức. Có lẽ để anh lấy số của tôi cũng không phải là ý tôi lắm. Để lặp lại màn này một hoặc hai lần. Hay là mười lần.
“Anh đã rất vui khi gặp lại em tối nay,” anh lẩm bẩm vào tóc tôi. “Anh đã tin chắc em sẽ không bao giờ quay lại sau đêm qua.”
“Em cũng mừng vì đã quay lại.” Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh. Bộ râu lún phún đã sẫm hẳn lại. “Anh mất bao lâu để nhận ra em sau khi em vào quán Christopher ngày hôm kia?”
“Khoảng hai giây.”
“Thật sao?” Tôi nhướng mày lên. “Em tưởng trông mình khác nhiều chứ.”
“Không khác lắm đâu. Dù sao thì cũng rất khó để quên em.”
Tôi không hiểu hết ý anh. Đó có phải là lời khen không? Tôi cho là phải, cân nhắc đến chuyện chúng tôi đã đi đến bước này. Tôi không thích ý tưởng mình đáng nhớ. Tôi mừng vì các bệnh nhân nhớ đến mình, nhưng cái ý tưởng một người đàn ông tôi chỉ biết thoáng qua hồi đại học lại nhận ra tôi nhanh như thế làm tôi hơi bất an.
Brady chắc đã cảm nhận được sự khó chịu của tôi, vì anh nói thêm, “Anh chỉ cảm thấy em là cô gái ngầu nhất anh từng hẹn hò thôi.”
“Cô gái “ngầu” nhất anh từng hẹn ư? Em biết anh đang bốc phét đấy nhé...”
“Đúng mà!” anh khăng khăng. “Anh chưa từng gặp ai như em. Có gì đó rất khác ở em.”
Không có gì khác ở tôi cả. Ít nhất, không phải là thứ mà tôi quảng cáo với bất kì ai tôi quen. Với Brady, tôi đã luôn là Nora Davis nhàm chán. Anh chưa bao giờ biết về quá khứ của tôi. Và sẽ không bao giờ biết.
“Hơn nữa,” anh nói thêm, “em là cô gái đẹp nhất anh từng hẹn hò.”
Tôi bật cười. “Vâng, vâng.”
“Thật mà.” Anh siết vai tôi. “Em và Laurie Strode là top 2 của anh từ trước tới giờ.”
Laurie Strode? Ai là Laurie Strode nhỉ? Tôi thậm chí còn chưa nghe...
Ôi không.
Tôi đã nhớ ra tại sao mình chia tay Brady rồi.
Chắc anh đã cảm nhận được cơ thể tôi căng lên. Anh dùng mấy ngón tay chạm vào cằm tôi. “Nora?”
Tôi ngồi dậy, chộp cái áo xanh lá trong bộ đồng phục của mình từ chỗ tôi đã thả nó xuống. “Em phải dùng phòng tắm.”
Brady ngồi dậy trên giường, nhìn tôi mặc áo, đồ lót, rồi đến quần. Trong lúc tôi buộc lại dải rút, anh đã cau mày với tôi.
“Em về đấy à?”
“Em phải dậy sớm để phẫu thuật vào sáng mai.”
“Thì đúng, nhưng...” Cái chăn rơi xuống khỏi bờ ngực cơ bắp của anh và trong giây lát tôi bị cám dỗ ở lại. “Đã muộn lắm đâu. Ở lại đây thêm chút nữa. Chúng ta có thể gọi pizza hay gì đó.”
“Em không nghĩ vậy?”
“Đồ ăn Trung Hoa?”
“Xin lỗi.” Tôi nhìn quanh phòng ngủ tìm giày, rồi tôi nhớ ra mình đã bỏ lại chúng ở cửa trước. “Em có lịch trình rất bận.”
Trước khi anh kịp phản đối lần nữa, tôi đã lao vào phòng tắm và đóng chặt cánh cửa sau lưng.
Tôi nhìn tay nắm cửa và tìm được một cái khoá nhỏ. Tôi vặn nó, mặc dù tôi nghĩ ít có khả năng Brady cố lao vào ép uổng tôi. Tôi chắc chắn anh vẫn còn đang nằm trên giường, vò đầu bứt tóc để cố hiểu ra mình đã làm gì sai. Nhưng tôi cần một phút hoàn toàn riêng tư. Chỉ có mình tôi.
Laurie Strode. Tất nhiên rồi.
Laurie Strode chính là cô gái trong phim Halloween, do Jamie Lee Curtis đóng. Bạn biết đấy, bộ phim của Michael Myers, gã đeo mặt nạ trắng cố giết cô trông trẻ ấy. Tôi đã xem phim đó cùng Brady hồi đại học vì anh thích nó. Rồi chúng tôi cùng xem hết bộ Halloween với nhau. Và cả Thứ Sáu ngày 13. Cơn ác mộng trên Phố Elm. Anh thích những bộ phim máu me.
Rồi chính tôi cũng thích chúng. Khoảng thời gian yêu thích trong ngày của tôi hồi đó là cuộn tròn bên Brady trên cái đệm futon ở khu chung trong căn hộ của anh và cùng xem các diễn viên bị đập cho đến chết. Đó có lẽ là mối quan hệ tuyệt nhất mà tôi từng có. Tôi chưa bao giờ cảm thấy kết nối với ai nhiều đến thế.
Giờ thì tôi đã nhớ được chính xác giây phút tôi ngừng thích anh ta.
Đó là một đêm thứ Bảy. Chúng tôi được mời tới một bữa tiệc hoá trang, nhưng chúng tôi đã chờ đến phút chót mới xử lý phần trang phục. Tôi gần như đã nghĩ mình sẽ chọn mèo sexy hay cái gì đó đại loại thế, nhưng Brady khăng khăng nói là anh có mấy chiếc mặt nạ đáng sợ trong tủ áo. Từ những lần Halloween đã qua, anh đã bảo tôi thế.
Quả nhiên, anh có khoảng nửa tá mặt nạ cất ở đáy tủ quần áo. Tôi cười lớn khi anh giơ cái mặt nạ hockey của Jason lên. Hay mặt nạ Freddy Krueger vốn là một nhúm da vằn sẹo. Đã sợ chưa hả? anh trêu tôi.
Rồi anh lôi một cái mặt nạ khác ra khỏi đống đó. Khi anh giơ nó lên mặt, một cơn rùng mình đã chạy dọc sống lưng tôi. Cái đó là gì?
Đây là mặt nạ Halloween của anh từ mười năm trước, anh giải thích. Em có nhớ gã sát thủ hàng loạt ở ngay Oregon này không, kẻ đã giết hết những người phụ nữ và cắt cụt bàn tay họ ấy? Handyman?
Đó là lúc tôi biết chắc chắn mình đang nhìn thứ gì. Brady sở hữu một chiếc mặt nạ Halloween mang gương mặt cha tôi. Tất nhiên, tại sao tôi lại ngạc nhiên đến thế? Chẳng phải chúng tôi đã trải qua toàn bộ thời gian yêu đương của mình để cùng xem phụ nữ bị đánh đến chết ư? Đó chính là một phiên bản hư cấu từ cuộc đời của cha tôi.
Nhìn vào chiếc mặt nạ cũ ấy tôi buồn nôn đến mức phải bịa ra một cái cớ để tránh đi tới bữa tiệc kia. Ngày hôm sau, tôi chia tay anh ta. Và trong suốt những năm tháng đại học còn lại, mỗi lần trông thấy anh ta tôi đều chạy qua hướng khác.
Chúa ơi, làm sao tôi lại quên cho được? Chắc hẳn tôi đã tự dập tắt nó. Sau khi chia tay với Brady, tôi chưa từng xem lại bộ phim kinh dị nào. Sau đó, nó đã không bao giờ còn như trước nữa.
Tôi tự hỏi liệu anh ta có còn xem phim chém giết. Liệu anh ta có còn yêu chúng như xưa.
Tôi tự hỏi liệu anh ta có còn chiếc mặt nạ mang khuôn mặt cha tôi.
Tôi hít một hơi run rẩy và ra khỏi nhà tắm. Cánh cửa phòng ngủ đã đóng chặt – có phải tôi đóng khi ra ngoài không? Tôi không nhớ được. Tôi đặt tay lên nắm đấm cửa, định bảo với Brady là tôi sẽ đi về bây giờ. Ít nhất tôi nợ anh chừng đó. Có phải anh đã làm gì sai đâu.
Nhưng nắm đấm cửa không xoay. Cánh cửa tới phòng ngủ đã khoá.
Tôi cau mày và thử lại. Tại sao anh ta lại tự khoá mình trong phòng ngủ nhỉ. Lạ thật.
“Nora? Em đang làm gì đấy?”
Tôi giật mình ngẩng lên. Brady đang đứng ngay cạnh tôi, lúc này đã mặc quần bò và áo thun như cũ. Hai bên lông mày của anh chau lại với nhau. “Em chỉ định quay lại phòng ngủ,” tôi nói.
Anh nhìn qua vai mình. “Phòng ngủ bên kia cơ mà. Đây là văn phòng anh, nhớ không?”
“Ồ.”
Anh khịt mũi. “Anh nghĩ em là người đầu tiên từng lạc lối trong cái căn hộ bé tin hin này.”
“À thì...” Tôi nhìn lại cánh cửa khoá kín, bụng dạ bỗng bồn chồn. “Sao anh lại phải khoá văn phòng vậy?”
Anh nhún vai. “Anh có vài giấy tờ tài chính trong đó. Chỉ để... cho an toàn thôi.”
“Phải rồi...”
Tôi không thể không để ý cái cách Brady né ánh mắt tôi. Có phải anh đang nói dối tôi? Có gì đó khác bị khoá trong căn phòng đó không? Thứ mà anh không muốn bất kì ai trông thấy?
Tôi không thể không nhớ lại cánh cửa hầm khoá kín trong căn nhà cũ nơi tôi từng lớn lên. Thứ bị giấu ở đằng sau cánh cửa khoá đó.
Nhưng đây là chuyện hoàn toàn khác. Mọi người vẫn khoá cửa các phòng trong nhà họ mà, trời ạ. Nó không nhất thiết có nghĩa họ là một tên sát nhân hàng loạt điên loạn. Và Brady có vẻ là một người hoàn toàn tử tế. Tôi có thể nói vậy.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố nhận diện thứ mùi thoang thoảng quen thuộc của máu đông và thịt thối rữa.
Không. Không có gì cả.
Thậm chí mùi oải hương cũng không.
“Dù sao thì,” tôi nói trong lúc đi qua Brady vào phòng khách. Ví của tôi vẫn nằm trên bàn bếp nơi tôi để nó và đôi dép xuồng thì bị đá ra phòng khách. Tôi nhét chân vào đôi dép. “Giờ em về đây.”
“Anh sẽ đưa em ra xe.”
“Không cần đâu.”
Anh lắc đầu. “Khu này không an ninh lắm đâu. Anh sẽ thấy yên tâm hơn nếu đưa em ra tận xe.”
“Em tự lo cho mình được mà.”
“Có lý do nào để em không muốn anh đưa em ra xe không hả?”
Tôi ngưng giữa chừng lúc đang khoác áo ngoài và nhìn lên Brady. Trên mặt anh có chút tổn thương. Tôi nhận ra mình đang thật quá quắt. Chúng tôi đã có khoảng thời gian vui vẻ tối nay, và tôi đang giãy ra đột ngột. Anh chẳng làm gì để đáng bị như thế. Anh chỉ đối xử tử tế với tôi mà thôi. Và những gì anh làm ở trong phòng ngủ thì...
“Thôi được rồi,” tôi nói. “Ta đi thôi.”
Brady lấy chùm chìa khoá trên bàn bếp và nhét chúng vào túi quần. Rồi anh đi theo tôi xuống cầu thang và ra khỏi cửa trước. Chúng tôi không nói lời nào suốt lúc đó, nhưng tôi nghe tiếng bước chân anh phía sau lưng.
Mặc dù trời đã tối lúc chúng tôi đến đây, giờ có vẻ như càng tối hơn. Khu dân cư này không sáng đèn cho lắm. Tôi nhìn vào mặt tiền ngôi nhà, lúc đầu còn tưởng bà già vẫn đang ngồi đung đưa trên ghế, nhưng rồi tôi nhận ra giờ nó đã trống không. Chắc hẳn là do gió đẩy thôi.
Dù ghét phải thừa nhận nhưng tôi mừng vì Brady đã đưa tôi ra tận xe. Thậm chí anh còn đi vòng qua xe và giữ cửa ghế lái mở ra cho tôi. Dù đây là xe của tôi. Ai đó đã nuôi dạy anh rất tốt.
Việc ấy lại khiến tôi nghĩ về chiếc cà vạt anh đã đeo vào ngày hẹn đầu tiên. Anh đã cố gắng biết bao. Chỉ thế thôi đã gần như khiến tôi muốn ở lại.
“Nora,” anh nói.
Tôi chui vào ghế lái và nhìn lên anh. “Vâng?”
“Tối nay anh đã rất vui,” anh nói.
“Em cũng vậy.”
Anh nhay cạnh trong môi dưới. “Em có…?” thậm chí anh còn chưa kịp nói hết câu. Anh đã biết câu trả lời. “Nghe này, em có số của anh rồi. Em biết anh làm việc và sống ở đâu. Nên... anh ở đây, nếu em có bao giờ muốn... em biết đấy.”
“Vâng,” tôi lẩm bẩm. Chúng tôi đều biết tôi sẽ không bao giờ gọi cho anh. “Tạm biệt, Brady. Cảm ơn anh.”
Anh thở ra một hơi. “Ừ...”
Tôi đóng sầm cửa lại rồi khởi động và lái đi. Tôi không nhìn lại, nhưng khi liếc vào gương chiếu hậu tôi thấy Brady vẫn đang đứng trên phố chỗ tôi đã bỏ anh lại.
Nhìn theo tôi.