16. 26 NĂM TRƯỚC
Tôi không thể ngủ được.
Tôi bắt đầu lơ mơ ngay khi vừa nằm xuống, nhưng rồi lại tỉnh dậy vì tiếng cha mẹ cãi nhau. Phòng ngủ của họ ở ngay cạnh phòng tôi, chung một bức tường, và tôi có thể nghe thấy từng từ. Tệ hơn, họ đang cãi nhau vì tôi. Họ cãi nhau vì tôi rất nhiều.
Nora cần đi gặp bác sĩ tâm lý, mẹ tôi không ngừng nói. Có gì đó không ổn với con bé. Nó không bình thường.
Như mọi khi, cha bảo vệ tôi. Con ổn cả. Em chỉ đang tưởng tượng, Linda.
Nó không ổn! Em lo cho nó. Nó không có bạn bè thật sự nào cả. Và nó thậm chí còn không quan tâm.
Linda...
Có chuyện gì đó không ổn với con bé đấy, Aaron. Nó không đúng.
Em không biết mình đang nói gì đâu. Con bé ổn – tin anh đi.
Cứ thế, họ nói gần một tiếng. Cuối cùng, tôi phải bịt gối lên đầu để không nghe tiếng họ. Nhưng cũng không ăn thua. Tôi vẫn nghe được từng lời.
Dù sao thì mẹ tôi cũng sai rồi. Tôi có bạn chứ. Chẳng hạn, tôi háo hức dành thời gian bên Marjorie vào ngày mai mà. Tôi đã nghĩ đến một trò thật tuyệt mà chúng tôi có thể chơi cùng nhau. Có thể lúc đầu Marjorie sẽ không thích, nhưng tôi nghĩ tôi có thể thuyết phục nó nhập cuộc.
Tôi nhìn đăm đăm vào những hoạ tiết trên trần nhà. Một trong những vết nứt ở sơn tường trông hơi giống khuôn mặt. Thực ra, trông nó giống Marjorie! À, một chút thôi.
Miệng tôi khô khốc. Tôi đã uống cả cốc nước khi ăn tối, nhưng giờ lại cảm thấy mồm miệng như đầy cát. Tôi cần thêm nước. Tôi phải đi xuống nhà để lấy nó.
Mẹ không thích tôi dậy giữa đêm hôm và bắt đầu rình mò khắp nhà. Tôi không biết bà nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra với tôi trong chính ngôi nhà của chúng tôi giữa đêm. Ý tôi là, tôi đã mười một tuổi. Tôi đâu phải một em bé sẽ nhét ngón tay vào một cái ổ cắm nếu không có người trông chừng. Dù sao đi nữa, tôi chỉ đang đi lấy nước. Không có gì to tát.
Tôi rón rén xuống thang, rồi đi vào bếp. Tôi lấy một cái cốc trên chạn và hứng dưới vòi. Tôi lấy gần đầy miệng cốc nước lạnh. Rồi tu ừng ực cho đến khi hết sạch.
Tốt hơn rồi.
Tôi đặt cái cốc vào máy rửa bát, sau đó quay về hướng phòng mình. Tôi đi ngang qua cửa hầm, và cũng như ngày hôm trước, tôi nghe có tiếng gì phát ra từ bên trong. Một tiếng gõ.
Cha tôi đang làm việc dưới đó chăng? Đã muộn thế này rồi...
Tôi không hiểu. Ông lúc nào cũng ở dưới xưởng, nhưng sau chừng ấy thời gian tiêu tốn dưới đó, cơ bản cha chỉ mới làm được có hai món đồ gỗ. Vậy thì ông đang làm gì dưới đó nhỉ?
Tôi áp tai vào cửa, lắng nghe, và mùi oải hương lấp đầy lỗ mũi tôi. Tôi nghe thấy tiếng gì bị nén. Gần như ai đó đang nói chuyện.
Tôi lùi người cách xa cánh cửa. Tôi nhìn xuống tay nắm. Tôi đặt một tay lên nó, nghĩ nó bị khoá như mọi lần khác tôi vẫn cố thử từ hồi còn bé tí đến giờ.
Nhưng rồi núm cửa xoay dưới tay tôi.