Chương 19
18.
Tất cả các ngày trong tuần kế tiếp, tôi theo dõi tin tức cẩn thận, tìm các bài báo về Amber Swanson. Tất cả những gì tôi muốn thấy là họ đã bắt được kẻ gây ra chuyện đó. Có thể là một gã đã mời cô đi chơi và bị cô từ chối. Hoặc một tên khốn nào trông thấy cô đi chạy vào sáng sớm và bắt đầu đi theo cô.
Nhưng dù cho cảnh sát bắt được ai thì kẻ đó cũng chưa xuất hiện trên bản tin.
Dù sao, Thanh tra Barbar đã không xuất hiện ở văn phòng tôi lần nữa. Cũng không có lá thư bí ẩn nào từ Aaron Nierling. Tôi chắc chắn là mình đã vô tình thả rơi lá thư trên sàn bếp. Đó là cách giải thích hợp lý duy nhất.
Vài lần, trên đường về nhà, tôi đã rất thèm ghé quán Christopher để uống một ly Old Fashioned. Nhưng tôi không thể làm vậy. Tôi sẽ chạm mặt Brady, và như thế sẽ rất ngại vì tôi không hề có ý định gặp lại anh. Tôi sẽ phải tìm một quán bar mới quanh đây để ghé đến, mặc dù tôi ghét phải làm thế. Tôi thích quán Christopher. Và tôi không phải người thích thay đổi. Tôi thích lịch trình cố định.
Một tuần sau, tôi vui vẻ đến phòng khám từ sớm, vì tôi không có lịch mổ nào ngày hôm đó. Nhưng khi đến nơi, trái tim tôi chùng xuống vì bắt gặp Philip đang tán tỉnh Harper.
Không phải anh ta không làm thế suốt. Philip tán gái như hít thở vậy. Thậm chí anh ta còn tán cả Sheila, một người hơn mình tới hai mươi tuổi. Anh ta cũng tán tỉnh tôi, mặc dù một quả cầu tuyết còn có nhiều cơ hội hơn. Nhưng vì lý do nào đó mà lần tương tác này lại khiến tôi ngứa mắt hơn. Bởi vì Harper chỉ vừa mới chia tay người bạn trai lâu năm. Trái tim cô ấy đã tan vỡ, và cô ấy đang chữa lành.
Tôi nhìn Philip ngồi ghé lên mép bàn cô gái, thao thao bất tuyệt chuyện gì đó. Harper thì nhìn lên anh chàng với cặp mắt to tròn xanh lơ, như thể anh ta là Chúa. Điều này cũng hợp lý thôi, vì anh ta đại loại tưởng mình là Chúa thật.
“Chào bác sĩ Davis,” Harper vui vẻ nói. “Sheila đang kiểm tra cho bệnh nhân đầu tiên của chị.”
Tôi lạnh lùng nhìn Philip. “Anh không có bệnh nhân nào phải khám luôn à?”
“Bệnh nhân đầu tiên của anh huỷ hẹn rồi.” Anh ta cười với tôi. “Anh đang nghĩ đến chuyện chạy đi mua ít cà phê cho chúng ta.”
Tôi không thể nói là mình sẽ không biết ơn chuyện đó. Đặc biệt là vì cái cốc cà phê của tôi hình như đã biến mất một cách bí ẩn. Tôi âm thầm nghi ngờ Philip đã làm vỡ mất, rồi ném mấy mảnh vụn của nó vào thùng rác mà không kể với tôi.
“Anh thật sự không cần làm vậy đâu, bác sĩ Corey,” Harper nói. Ít nhất cô ấy vẫn còn gọi anh ta là bác sĩ Corey. Nếu cô ấy mà gọi là Philip thì tôi sẽ thực sự lo đấy.
“Tôi không ngại đâu.” Anh ta nhảy khỏi bàn cô và vươn vai để khoe cặp bắp chuột – thực ra khá là ấn tượng. Philip tìm đâu ra thời gian để tập tành vậy nhỉ? Tôi chắc chắn là không có rồi. “Em muốn uống gì Nora? Cà phê đen nhé?”
“Vâng.”
Harper nhún vai. “Em không hiểu sao chị lại uống được kiểu đó, bác sĩ Davis. Cà phê đen đắng ngắt mà.”
“Chị quen uống thế từ hồi nội trú rồi,” tôi nói. Họ có một bình cà phê lúc nào cũng đầy phè ở phòng bác sĩ nội trú, nhưng không bao giờ để sữa hay kem hay đường gì hết. Đầu tiên món đó gần như không nuốt nổi, nhưng tôi đã ép mình vì tôi mệt mỏi quá. Giờ thì tôi đã uống quen, và uống theo bất kì cách nào khác thì thật lạ lùng.
“Anh cũng uống đen hồi thực tập,” Philip nói. “Nhưng giờ đã có kem và đường rồi, sao em lại không uống nhỉ?”
Tôi lườm anh ta. “Anh định mua cà phê cho hội này hay chỉ trích cách uống của em?”
Philip cười lớn. Dù tôi có nói gì anh cũng không thấy bị chạm tự ái. Đôi khi tôi tự hỏi anh ta có chịu nghe tôi một cách nghiêm túc không. Nhưng anh ta phải nghe chứ. Anh ta đã bằng mọi cách lôi tôi về đây làm việc sau khi tôi tốt nghiệp kia mà. Anh ta không muốn ai từ chối mình.
Philip quay lại văn phòng mình để lấy áo khoác. Tôi đi theo anh mặc dù tôi chắc chắn bệnh nhân của mình sẽ khó chịu vì phải chờ. Nhưng việc này quan trọng hơn.
“Sao đấy, Nora?” Anh ta hỏi tôi.
Tôi đẩy anh vào văn phòng và đóng cửa lại. “Có nhớ em đã nói gì với anh khi Harper bắt đầu làm việc ở đây không, về chuyện không tán tỉnh cô bé? Em cần anh làm việc đó ngay bây giờ. Đừng tán cô bé ấy.”
Philip đảo mắt. “Nora...”
“Em không đùa.”
Anh gạt cặp ống nghe bác sĩ trên bàn sang bên để ngồi xuống mép bàn. “Harper đã làm việc ở đây một năm. Sao giờ em lại cuống lên thế?”
“Vì cô ấy vừa chia tay Sonny. Và đang rất dễ bị tổn thương.”
“Cô ấy không phải con gái em, Nora. Em không cần lo lắng thái quá thế.”
Tôi thấy hơi phật ý vì anh ta đang ám chỉ một cô gái chỉ kém tôi có mười tuổi lại như là con gái tôi, mặc dù rất có thể anh ta đã nói trúng tim đen của tôi. Như tôi đã kể với Brady hồi còn đi học, tôi không bao giờ muốn có con. Nhưng đúng là tôi có chút tình cảm kiểu mẫu tử với Harper. Cô bé có cả một tương lai rạng ngời phía trước, và lại không phải bận lòng vì chuyện quá khứ của gia đình như tôi.
Nếu Philip bắt đầu hẹn hò với cô ấy, tương lai sẽ không tốt đẹp gì. Có thể cô ấy sẽ phải nghỉ việc – ấy là viễn cảnh tốt nhất rồi đó.
“Nghe này,” tôi nói với anh ta, “anh có thể có bất kì người phụ nữ nào anh muốn...”
Trông anh có vẻ buồn cười. “Ôi chao, cảm ơn em.”
Tôi rên lên. “Ý em không phải thế. Ý em là, cứ việc chọn bất kì ai khác. Nhưng không phải Harper. Được chưa? Làm ơn tránh xa cô lễ tân của chúng ta ra. Em chỉ yêu cầu có thế.”
“Em biết không,” anh ta nói, “mỗi khi buồn bực em lại có một đường mạch máu nhỏ nổi lên ở đây.” Anh chạm đầu ngón tay vào thái dương mình. “Ngày nào đó cái thứ ấy sẽ nổ tung đấy, Nora.”
“Philip...”
“Được rồi, được rồi!” Anh ta giơ hai tay lên đầu hàng. “Anh sẽ không léng phéng gần Harper nữa. Anh sẽ là quý ông hoàn hảo. Đã vui chưa?”
Tôi gật đầu, mặc dù không tin anh hoàn toàn. Chắc tôi cũng phải nói chuyện lại với Harper, nhưng tôi e là mình càng cố tách họ ra thì lại càng tạo ra kiểu tình huống chuyện tình trái ngang giữa Romeo và Juliet, rồi dần dà tôi sẽ bắt gặp họ đang khoá môi trong tủ đồ mà thôi. Có lẽ tốt hơn cả tôi cứ việc bắt tréo tay mà cầu nguyện cho Harper đủ khôn ngoan để nhìn thấu những chiêu trò của Philip. Ý tôi là, tôi biết cô ấy thông minh. Nhưng chỉ không biết nó có còn như vậy trong giai đoạn chữa lành trái tim này không.
Nói thế nhưng tôi biết giai đoạn này chỉ là với người khác. Tôi thì chưa từng gặp vấn đề đó.
Khi Philip đã ra ngoài để mua cà phê, tôi đi gặp bệnh nhân đầu tiên trong ngày hôm nay của mình. Đó là Timothy Dudley, người đàn ông đã được tôi chữa thoát vị bẹn ba tháng trước. Tôi coi mình là một bác sĩ phẫu thuật giỏi với tỉ lệ biến chứng rất thấp, nhưng không phải không phần trăm. Vẫn có tỷ lệ nhỏ bệnh nhân bị nhiễm trùng vết mổ. Đó chỉ là một thực tế của cuộc sống.
Ông Dudley đây đã bị nhiễm trùng.
Nếu có một kiểu quy tắc đối với nghề bác sĩ phẫu thuật, thì đó là ca mổ của bạn sẽ luôn gặp phải biến chứng ở những bệnh nhân ít có khả năng hòa hợp với bạn nhất. Những người vốn đã không hoàn toàn tin tưởng bạn. Và rồi khi có chuyện gì đó sai thì các giả thuyết của họ lại càng được củng cố, rằng lũ bác sĩ phẫu thuật thảy đều là đồ tể.
Tôi đã cố dùng kháng sinh để chữa cho ông Dudley, nhưng nó không hiệu quả, vậy là tôi đã phải vệ sinh lại toàn bộ vết mổ của ông ấy. Nhưng giờ thì ông đã ổn rồi. Giai đoạn nhiễm trùng đã qua và vết khâu đang lành lại. Nên tôi hi vọng đây sẽ chỉ là một lần thăm khám nhanh chóng để tôi xem chỗ vết mổ, chúng tôi sẽ giả vờ mình quý mến nhau rồi tôi có thể trả ông ta ra về và có lẽ là không bao giờ gặp lại nữa.
Nhưng ngay giây phút tôi bước vào phòng, tôi đã biết chuyện sẽ không như vậy.
Ông ta đang ngồi trên bàn khám, phần bụng to đùng lòi hẳn ra dưới lần áo thun, chiếc áo choàng của viện mà chúng tôi cung cấp thì nằm vất vưởng một bên không dùng tới. Ông ta đang khoanh hai cánh tay mập mạp trước bụng, và lừ mắt nhìn tôi. Tôi sẽ không cố bảo ông ta mặc chiếc áo kia vào.
Tôi vận dụng phần lớn cái vẻ quyến rũ thừa hưởng từ cha và nhá hàng một nụ cười với ông ta dù không cảm thấy muốn cười. Ông ta không cười lại. Thậm chí không nhếch mép.
“Hôm nay ông sao rồi, ông Dudley?” tôi hỏi.
“Không tốt lắm, bác sĩ Davis,” ông ta bảo. “Tôi vẫn bị đau chỗ cô mổ đấy.”
“Tôi rất tiếc khi nghe thấy thế.”
Cặp lông mày trắng rậm rạp của ông ta nhướng lên. “Thế cơ?”
Tôi nghiêm nghị gật đầu. Đôi khi thật khó giữ bình tĩnh trong những cuộc đối đầu thế này. Tôi muốn hét lên với người kia rằng nếu tôi mà không mổ cho họ thì họ đã bị tắc ruột rồi. Và thay vì sửa lại thoát vị bẹn thì tôi đã cắt cả một đoạn ruột lớn của họ. Tôi chắc chắn ông ta sẽ chẳng vui vẻ gì hơn với tôi nếu tôi đã làm thế đâu.
“Bác sĩ gia đình của tôi bảo là tôi không cần phải mổ,” ông Dudley nói.
Tôi kiên nhẫn khoanh hai tay lại. “Đây không phải lĩnh vực chuyên môn của ông ấy. Tôi đảm bảo với ông, ông cần làm phẫu thuật. Tôi sẽ không làm vậy nếu có lựa chọn khác.”
“Ông ấy bảo tôi là nghe nói cô rất hay mổ xẻ.”
Trong tất cả những điều ông ta nói với tôi xưa nay, đây là lần đầu chạm đúng nọc của tôi. Ông ấy nghe nói cô rất hay mổ xẻ. Tôi đã mang tiếng như thế ư? Đúng là tôi làm quyết liệt. Nhưng tôi là bác sĩ phẫu thuật. Đó là việc của chúng tôi.
“Nói thế không đúng,” tôi bảo.
“Và một trong các y tá đã bảo tôi,” ông ta nói, “cô còn có hẳn một cuộc thi thố với bác sĩ khác xem ai là người mổ nhiều hơn trong năm nay.”
Miệng tôi khô khốc. Tôi cố không để vẻ điềm tĩnh tuột mất, nhưng thật khó khăn. Y tá nào đã nói thế? Ai mà lại nói điều như thế về tôi? Nói thế hoàn toàn không phải phép. Một việc kiểu như vậy có thể huỷ hoại sự nghiệp của ai đó.
Nếu tôi tìm ra được ai đã nói vậy, tôi sẽ khiến cô ta phải thực sự, thực sự hối tiếc.
“Tôi hứa với ông,” tôi lặng lẽ nói, “tôi sẽ không bao giờ làm việc đại loại như thế. Y tá nào đã nói với ông như vậy?”
“Tôi không nhớ.”
Tôi không chắc ông ta có đang nói dối không. Bệnh nhân có thể gặp rất nhiều y tá. Không nhất thiết ông ta phải nhớ tên của họ. Tôi sẽ tìm ra kẻ đó, không cách này thì cách khác. Philip chắc cũng sẽ muốn biết.
Tất nhiên, toàn bộ việc khỉ gió này có lẽ đều là lỗi của anh ta. Tôi chưa từng kể với ai về vụ cá cược của chúng tôi. Anh ta có thể là người đã ba hoa bốc phét với đám y tá về nó. Về chuyện anh ta nghĩ mình đang dẫn đầu, trong khi trên thực tế tôi đã bỏ xa.
Được rồi. Đúng là tôi đã mổ nhiều thật.
“Với cô tất cả chuyện này chỉ là trò chơi,” ông Dudley rít róng với tôi. “Tôi thì gần chết vì bị nhiễm trùng chỉ vì cô.”
“Ông Dudley này...”
“Không, cô nghe tôi nói đây,” bác sĩ Davis. Ông ta xỉa một ngón tay vào mặt tôi. “Lý do duy nhất tôi đến buổi hẹn khám hôm nay là để bảo cho cô biết cô sẽ nghe từ luật sư của tôi. Và tôi muốn cô biết tại sao.”
Nói xong mấy lời đó ông ta nhảy khỏi bàn. Ông ta xã qua người tôi và bước ra khỏi phòng khám, giậm mạnh chân trên sàn.
Chà, không phải là một khởi đầu tuyệt nhất cho ngày mới. Nhưng thực tế là phần lớn bệnh nhân của tôi không giống ông Dudley. Phần lớn họ đều biết ơn tôi – như Henry Callahan trước khi tôi từ chối đi ăn tối với ông ta vậy. Và tôi không nghĩ bất kì vụ kiện nào ông Dudley định nhắm vào tôi lại thành công được. Thực ra, tôi sẵn sàng cá cược lý do thực sự ông ta xuất hiện ở đây. Ông ta biết rằng mình không thể kiện tôi được, nên cùng lắm cũng chỉ đến để doạ tôi.
Giỏi lắm.
Tôi đã định đi ra phòng ngoài để xem có bệnh nhân nào khác của tôi đến chưa, nhưng trước khi đến nơi tôi đã va phải Harper trong hành lang. Hai má cô gái hơi ửng hồng. “Bác sĩ Davis,” cô nói. “Em đang định vào tìm chị.”
“Có bệnh nhân khác rồi à?”
“Không, nhưng…” Mắt Harper đảo về hướng phòng chờ. “Viên cảnh sát kia lại đến gặp chị.”
Lời đe doạ của ông Dudley không làm tôi sợ, nhưng chuyện này thì có. Tôi hít vào thật mạnh. “Vẫn là người lần trước à?”
Cô ấy chậm rãi gật đầu. “Vâng. Vị thanh tra ấy.”
Ôi Chúa ơi. Lại là việc liên quan đến Amber Swanson ư? Tôi biết họ còn chưa tìm được kẻ đã giết cô gái. Họ không thể nghĩ đó là tôi đấy chứ? Tôi gần như không biết gì về cô trừ chuyện đã mổ ruột thừa cho cô ấy.
Lông mày Harper chau lại. “Mọi chuyện ổn cả chứ, bác sĩ Davis?”
“Chắc chắn rồi,” tôi nói cứng đến nỗi suýt thì tôi cũng tin. “Vẫn là về cô gái tội nghiệp đã từng là bệnh nhân ở đây rồi... bị giết ấy. Họ chỉ đang cố tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với cô ấy, và tất nhiên, tôi sẽ làm bất kì điều gì có thể để giúp họ.”
Tôi thấy sự hoài nghi trên khắp gương mặt Harper. Tại sao chị lại có thể giúp họ tìm ra kẻ đã giết cô gái ấy? Dù tôi không thể kể với cô ấy sự thật. Tôi không thể kể với ai.
Tôi chờ tại văn phòng trong lúc Harper ra mời thanh tra Barber vào gặp tôi. Mặc dù không thường sử dụng nó khi gặp gỡ bệnh nhân, nhưng tôi đã choàng áo khoác trắng ở trên mắc áo sau cửa phòng mình vào. Tôi cho là bất kì thứ gì làm tôi trông chuyên nghiệp hơn cũng đáng để thử. Mặc dù không may là cái áo của tôi đang nhàu nhĩ. Một chuyện khá là khó hiểu nếu xét đến việc nó vốn chỉ được treo trên tường. Ái chà.
Thanh tra bước vào văn phòng, trông như ông ta vừa mới thức đến tận sáng. Có một vệt xám màu trên bộ râu lún phún ở cằm và áo sơ mi của ông cũng nhàu nhĩ. Trông ông ta không có thêm chút thiện cảm nào so với lần đầu đến đây. Thực ra, bất kì dấu hiệu nào của nụ cười, dù là giả hay thật, cũng đều đã biến mất khỏi mặt ông. Biểu cảm của ông cứng ngắc nghiêm trọng.
“Chào bác sĩ David,” ông nói.
Tôi nuốt cục nghẹn trong cổ họng. “Thanh tra, tôi sẵn lòng trả lời bất kì câu hỏi nào của ông, nhưng tôi mong ông sẽ nói chuyện với tôi ở nhà tôi hơn là cứ xuất hiện ở đây với tất cả bệnh nhân của tôi chứng kiến như thế.”
Biểu cảm trên mặt Barber không thay đổi. “Tôi xin lỗi, nhưng không may cô rất khó tìm. Mà thời gian thì lại khẩn cấp.”
Tôi lắc đầu. “Tôi không hiểu. Amber đã bị giết một tuần rồi, thế thì có gì khẩn cấp ở đây?”
“Chuyện này không phải về Amber.”
Cơ thể tôi lạnh toát. Không phải về Amber. “Thế thì là...?”
“Bác sĩ Davis,” Barber nói. “Cô có bệnh nhân nào tên Shelby Gillis không?”
“Tôi...” Cái tên ấy quen quen. Tôi từng nghe rồi. “Có thể...”
Ông ta lấy một bức ảnh ra khỏi túi áo khoác đen và trượt nó trên bàn tôi. Tôi cầm nó lên và nhìn xuống khuôn mặt tươi cười đang nhìn tôi. Đó là bức ảnh chụp cận mặt của một cô gái xinh đẹp với mái tóc sẫm màu và cặp mắt xanh dương.
Lại tóc tối màu và mắt xanh lơ.
“Vâng,” tôi nói. “Tôi tin là mình đã làm phẫu thuật bảo tồn tuyến vú và sinh thiết ngực cho cô ấy vài tháng trước.”
Giờ thì tôi đã nhớ ra. Shelby Gillis đã rất lo lắng vì phát hiện một khối u ở ngực phải. Tôi đã làm phẫu thuật cắt bỏ và họ làm sinh thiết trên mẫu tôi lấy ra được. Khối u lành tính. Tôi là người đã báo tin và cô ấy quá đỗi vui mừng. Cô đã ôm lấy tay tôi mà siết chặt. Tôi cảm thấy mình như được cho cơ hội thứ hai, bác sĩ Davis ạ.
Tôi hắng giọng. “Cô... cô ấy có ổn không?”
Một câu hỏi ngu ngốc làm sao. Rõ ràng cô ấy không ổn. Làm gì có chuyện thanh tra ngồi trước mặt tôi, hỏi han này kia về cô ấy vì ổn kia chứ.
“Tối qua người ta tìm thấy cô ấy đã chết, bác sĩ ạ,” ông ta nói. “Mấy người leo núi phát hiện. Cô ấy đã bị đâm chết.”
Tôi gần như không nghe được giọng mình. Thế mà là cơ hội thứ hai cho Shelby cơ đấy. “Thật... thật kinh khủng quá.”
“Và cả hai bàn tay cô ấy đã bị cắt lìa.”
Ôi Chúa ơi. Tôi nghĩ mình sắp nôn. Một bệnh nhân của tôi được tìm thấy đã chết như thế... được rồi, có thể chỉ là trùng hợp. Nhưng tới hai người? Không đời nào. Và ông thanh tra biết thế.
“Bác sĩ Davis?” Giọng ông ta như từ xa vẳng lại. “Cô có sao không?”
“Không sao,” tôi gắng nói. Tôi không thể gục ngã thế này được – trước mặt viên thanh tra thì không được. Tôi không biết đang có chuyện gì, nhưng hoảng loạn không giúp được tôi. “Tôi ổn.”
Thanh tra Barber vươn tay qua và lấy lại bức ảnh ông ta đã đặt lên bàn tôi. Tôi chú ý thấy ông cầm nó rất cẩn thận, chỉ chạm vào mép. Tôi tự hỏi phải chăng ông ta đã cho tôi xem nó chỉ để tôi chạm vào và lấy dấu vân tay của tôi trên đó. Hay có lẽ tôi đang bị hoang tưởng. Dù thế nào, cứ để ông ta phân tích dấu vân tay của tôi. Tôi chưa bao giờ phạm tội. Và họ sẽ không tìm thấy dấu vân tay của tôi trên bất kì thứ gì thuộc về Amber hay Shelby.
“Cô ấy được báo cáo mất tích hai ngày trước,” ông nói. “Cô ấy làm việc ở một phòng tranh và đã đi làm sáng thứ Hai, nhưng thứ Ba thì không. Nên rõ ràng cô ấy đã biến mất đâu đó khoảng từ lúc tan làm tối thứ Hai đến sáng thứ Ba.”
“Đúng vậy,” tôi lẩm bẩm.
“Cô có nhớ mình ở đâu trong khoảng thời gian đó không?”
“Có,” tôi nói. “Có lẽ tôi đã rời viện vào quãng tám giờ tối rồi về nhà.”
“Và cô sống một mình.”
“Đúng.” Tôi nắm chặt hai đầu gối bằng bàn tay vã mồ hôi của mình. “Bố tôi vẫn còn trong tù đúng không?”
“Tôi nghĩ cô sẽ biết nếu ông ta không còn.” Ông ta vẫn nhìn tôi chằm chằm. “Cô từng bao giờ thăm nuôi chưa?”
“Chưa. Chưa bao giờ.”
Ông ta nhướng một bên lông mày. “Sao lại thế? Ông ta là bố cô cơ mà?”
“Ông ta là một con quái vật. Đó là lý do.”
Tôi nhìn biểu cảm của ông ta. Ông ta hi vọng tôi sẽ run rẩy, sẽ lỡ lời. Nhưng ông ta không có gì để chống lại tôi cả.
Một phần trong tôi muốn kể cho vị thanh tra nghe về lá thư tôi tìm được trong bếp. Cái do cha tôi gửi. Có thể nó có liên quan gì đấy đến tất cả chuyện này. Tôi sẽ không giả vờ rằng đây chỉ là chuyện trùng hợp điên rồ nữa.
Nhưng tôi không tin ông thanh tra này. Tôi không thích cái cách ông ta nhìn tôi. Nếu tôi kể cho ông ta nghe về lá thư, ông ta sẽ suy diễn sao đó để khiến tôi có vẻ phạm tội. Rốt cuộc, cha tôi thì đang ở tù. Ông ta không thể nhét thư từ dưới khe cửa nhà tôi được.
“Chuyện thật đáng buồn,” cuối cùng tôi nói. “Tôi cảm thấy thật tiếc cho gia đình Shelby. Chuyện này thật bi thảm.”
Barber rà một ngón tay lên lớp râu xám dưới cằm. “Cô biết không,” ông ta nói. “Tôi vẫn còn nhớ phiên xử của bố cô. Sau khi ông ta nhận tội, ông ta cũng đã phát biểu về việc mình hối hận thế nào. Về việc ông ta ước gì có thể hiến dâng mạng mình để đưa những cô gái ấy quay lại. Và cô biết gì không? Chuyện đó nghe có vẻ như không hoàn toàn diễn kịch đâu.” Ông ta nhướng mày vào tôi. “Cô có nói dối giỏi như ông ta không?”
Má tôi nóng ran. “Thanh tra, tôi nghĩ thế là đủ rồi. Tôi sẽ phải mời ông ra về. Nếu ông còn muốn nói chuyện với tôi nữa, thì cần sự hiện diện của luật sư. Lần này tôi nói thật đấy.”
Giờ thì tôi phải đi tìm luật sư thôi. Tuyệt thật.
Barber dịch người trên ghế. Ông ta dò xét tôi, cố tìm hiểu xem có thể doạ dẫm tôi đến đâu. Nếu ông ta biết chút gì thì hẳn sẽ nhận ra là không thể đẩy tôi quá giới hạn được đâu. Chỉ vì ông ta là thanh tra không có nghĩa ông ta được quyền quấy rối tôi ở chỗ làm. Cuối cùng, ông ta đứng dậy khỏi ghế.
“Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với Shelby,” ông ta nói. “Nếu cô nghĩ được thông tin nào có thể hữu ích, gọi cho tôi nhé.”
“Được,” tôi nói qua kẽ răng.
Viên thanh tra nhìn tôi một giây thật dài, rồi ông ta quay người và rời khỏi văn phòng.
Sau khi ông ta ra về, tôi cứ ngồi yên đó nhìn đăm đăm vào tường. Tôi không thể tin nổi mới một giờ trước, mối lo lớn nhất của tôi là Philip tán tỉnh Harper. Rồi sau đó, vấn đề lớn nhất của tôi là một bệnh nhân đe doạ kiện tôi. Thế này còn tệ hơn nhiều.
Hai trong số các bệnh nhân của tôi đã bị giết chỉ trong vòng một tuần. Không đời nào chuyện đó là ngẫu nhiên được, đúng không?
Thậm chí nếu là ngẫu nhiên, các bàn tay đã bị cắt lìa... Đó hiển nhiên là một mối liên hệ tới tôi. Chuyện ấy không thể chối cãi được. Và tôi chỉ có một kết luận chắc chắn.
Bất kể kẻ nào đang làm chuyện này, hắn cũng biết tôi là ai.