19. 26 NĂM TRƯỚC
Cánh cửa xuống tầng hầm kêu kèn kẹt ầm ĩ lúc tôi đẩy mở. Tầng hầm tối như hũ nút. Tôi đã tưởng cha đang làm việc dưới này, vì có tiếng động. Nhưng rõ ràng là ông không thể làm trong bóng tối rồi. Thế thì lạ quá.
Tôi thò tay ra và bật đèn lên.
Tôi chưa từng xuống hầm nhà chúng tôi. Đó là một căn phòng vuông ẩm ướt, các bức tường bê tông chưa sơn. Mặc dù tôi đã bật đèn nhưng dưới này vẫn còn rất tối – ánh sáng chỉ tới từ bóng đèn trần duy nhất đang treo trên trần nhà. Không ngạc nhiên khi dưới này có một bàn làm đồ mộc ở góc phòng. Tôi không biết tại sao tôi lại chờ đợi có gì khác. Nó là một cái bàn gỗ dài và có thứ gì đó trông như một lưỡi cưa máy ở trên đó, nên tôi đoán đó là thứ tôi đã nghe lúc nãy. Có cả một cây búa. Nhưng ở đó còn có vài thứ kỳ lạ mà tôi không nghĩ là sẽ có trên một cái bàn làm mộc.
Chẳng hạn, ở đó có một con dao. Một lưỡi dao dài, sắc lẻm sáng lên dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn đơn. Hơn nữa, trên bàn cũng có một chai chất tẩy to. Sao lại cần chất tẩy để làm đồ gỗ nhỉ? Trên đó còn có cả một bình nước hoa xịt phòng mùi oải hương.
Nhưng thứ kì quái nhất là tất cả những vệt lấm lem trên bàn. Tất cả chúng đều có màu nâu xỉn. Chắc là sơn. Tôi đoán có thể cha đang sơn mọi thứ màu nâu chăng?
Toàn bộ tầng hầm này đều bốc mùi oải hương. Nó bám vào mọi bề mặt trong phòng. Nhưng cái mùi kia thậm chí còn đậm đặc hơn – cái mùi như thứ gì bị thối rữa vậy.
Mùi thật khủng khiếp. Như là có gì đó đã chết ở đây.
Điều kỳ lạ nữa là không hề có món đồ gỗ nào cha tôi đang làm dở. Mặc dù ông đã ở dưới này tất cả các buổi tối trong tuần này, tôi không thấy cái ghế, hay bàn hay tủ sách nào đang làm cả. Vậy thì chính xác ông đang đóng cái gì ở đây? Ý tôi là, ông đang làm gì đó mà.
Trong lúc tôi nhìn chằm chằm cái bàn làm việc của cha, tôi nghe tiếng động sau lưng. Tôi giật nảy và quay ngoắt lại. Nhưng không có gì ở đó.
Rồi tôi lại nghe tiếng. Một âm thanh bị nghẹt lại. Tiếng người.
Đó là khi tôi trông thấy nó. Mãi ở góc tối nhất trong hầm, có một kiểu thùng hay khay gì đó, phủ một tấm khăn. Dù tiếng kia có là gì thì nó cũng phát ra từ dưới tấm khăn ấy.
Tôi lẳng lặng bước qua phòng. Tiếng chân tôi rất to, nhưng không thành vấn đề. Tôi ở đây một mình mà. Đúng không nhỉ?
Khi còn cách cái thùng khoảng một mét, tôi dừng lại. Tôi chỉ đứng ở đó cả phút, nhìn vào nó. Rồi tôi lại nghe thấy tiếng động kia. Có gì đang còn sống ở trong đó. Một con thú ư? Nhưng không, nghe nó không giống tiếng thú vật.
Tôi hít một hơi thật sâu và thò tay với cái khăn. Tôi kéo đến khi mép của nó cao hơn mặt đất. Giờ thì tôi có thể thấy là nó không phải thùng hộp gì cả. Nó là một cái chuồng. Một cái chuồng hình chữ nhật có thanh chấn song bằng kim loại bao quanh. Rồi tôi bắt gặp một thoáng con mắt màu xanh lơ nhìn hé ra từ dưới cái khăn.
“Chào Nora.”
Tôi thả cái khăn và nhảy tránh khỏi chuồng, tim đập thình thịch. Tôi ngước lên cầu thang và thấy bóng cha đang chắn lối cửa. Mắt ông như đang lấp lánh.
“Con... con xin lỗi,” tôi lẩm bẩm. “Con... cái cửa...”
Bước chân cha nặng trịch trên cầu thang khi ông bước xuống. Tôi đã tưởng tiếng bước chân mình là to, nhưng tiếng bước chân của cha nghe như những phát súng. “Con tò mò hả?”
“Vâng,” tôi nói bằng giọng nhỏ xíu.
Ông tới bậc cuối cùng, cặp mắt đen nhìn vào mắt tôi. “Thế con nghĩ sao?”
Thậm chí sau khi đã uống từng ấy nước trong bếp, miệng tôi vẫn khô khốc. “Con...”
Cha tôi rà một bàn tay dọc lớp gỗ trên bàn làm việc. “Trong tất cả mọi người trên đời này,” cha nói, “ta nghĩ là con sẽ hiểu được. Con giống ta, Nora ạ. Ta đã nhìn ra điểm đó ở con.”
Cuối cùng thì tôi đã hiểu. Cha không quên khoá cửa hầm. Cha muốn tôi xuống đây. Cha muốn tôi trông thấy.
Cha vẫn nhìn tôi. Chúng tôi trông rất giống nhau, cha tôi và tôi. Cùng mái tóc đen. Cùng cặp mắt sẫm màu. Mọi người luôn luôn biết chúng tôi là máu mủ.
“Có quá nhiều thứ con phải học,” ông lẩm bẩm. “Có quá nhiều thứ ta muốn dạy cho con.”
Tôi liếc sang cái chuồng với tấm khăn phủ. Tôi nghe thêm một tiếng nữa phát ra từ đó. Gần như một tiếng hét.
“Con muốn học,” ông nói, “đúng không?”
Tôi chậm rãi gật đầu. “Có ạ,” tôi gắng nói.
“Tốt.” Cha xem đồng hồ. “Quay về ngủ đi, Nora. Giờ muộn quá rồi. Nhưng các bài học của chúng ta sẽ bắt đầu sớm thôi. Ta hứa với con.”
Ông dẫn tôi lên cầu thang của tầng hầm. Khi đi hết cầu thang, ông đóng cánh cửa sau lưng tôi. Và khoá nó lại.