20. HIỆN TẠI
Tôi không muốn tan làm ngày hôm nay. Ý tưởng trở về ngôi nhà trống trải của mình làm tôi sợ chết khiếp. Tôi không thể không tưởng tượng ra khuôn mặt Shelby. Cô ấy đã sinh động biết mấy trong buổi hẹn khám cuối cùng. Còn giờ đây...
Tôi ước gì mình biết lý do. Tại sao lại có người làm như vậy? Nhưng một lần nữa, câu trả lời đó chắc chắn sẽ không thoả mãn. Cha tôi chưa bao giờ có lý do. Về lý thuyết thì ông ta có. Ông ta làm thế vì ông ta thích thế.
Trông tôi rất giống cha. Nếu tôi mà là đàn ông thì hẳn sẽ thành một bản sao y của Aaron Nierling. Nhưng cảm ơn trời vì nhiễm sắc thể X đã cứu tôi thoát khỏi định mệnh đó. Nhưng tôi cũng mang mái tóc nâu rất sẫm màu đến mức gần như đen và cặp mắt đen của ông. Cả cái núm cằm chẻ. Cũng dáng người dong dỏng ấy.
Bà ngoại từng căm ghét chuyện tôi giống cha đến thế. Đôi khi bà cứ nhìn tôi đăm đăm và lắc đầu ghê tởm. Cháu có một con quỷ bên trong, Nora ạ.
Nếu bà ngoại vẫn còn sống chắc bà sẽ nghĩ chính tôi đã giết những cô gái đó. Y như ông thanh tra kia. Nhưng ông ta có thực sự nghĩ thế không? Có thể là không. Sát nhân hàng loạt là nữ cực kì hiếm. Thậm chí với bộ gen của mình, tôi vẫn là một ứng cử viên kém khả dĩ.
Nhưng không phải là không thể.
Dù chán ghét việc về nhà đến đâu, tôi cũng không muốn làm người cuối ở lại văn phòng. Vậy nên khi nghe Harper đang dọn đồ, tôi chộp lấy túi và áo khoác để đi cùng cô. Cô ấy cười khi trông thấy tôi, nhưng mắt lại khẽ mở to khi nhìn tôi. Chắc trông tôi tệ hơn tôi tưởng.
“Bác sĩ Davis,” cô ấy hỏi. “Chị không sao chứ ạ?”
“Chị ổn,” tôi vội nói. Tôi nhìn Harper nhét cuốn sách sinh vật học vào dưới cánh tay. “Em định đi chơi à?”
Cô ấy gật. “Bạn cùng phòng muốn đưa em đi câu lạc bộ.”
“Ồ.” Tôi đã hi vọng cô ấy rảnh để cùng đi uống một ly với mình. “Thế thì, chúc em vui vẻ.”
“Chị có...” Cô cau mày và các lúm đồng tiền sâu thêm. “Chị có muốn đi cùng tụi em không?”
Tôi suýt bật cười. Kể cả hồi tôi bằng tuổi Harper thì mấy vụ kiểu đó vẫn không hề hấp dẫn tôi chút nào. “Không, nhưng cảm ơn em vì đã mời.”
“Vâng ạ...” Lông mày cô gái chau lại. Tôi chưa hề kể cho cô ấy nghe vị thanh tra hỏi han tôi điều gì, còn cô thì quá lịch sự nên không hỏi. Nhưng chắc cô ấy cũng tò mò. “Vậy em đoán là mai gặp lại chị nhé.”
Harper cười với tôi, chớp đôi mắt xanh lơ. Một cô gái xinh đẹp với mái tóc tối màu và mắt xanh. Y như Amber Swanson và Shelby Gillis.
“Harper này,” tôi hỏi. “Em có... có bảo vệ gì không?”
“Không,” cô nói. “Nhưng Becky có đến cả triệu cái bao cao su trong phòng và chắc chắn cô ấy sẽ cho em một cái nếu em cần.”
Tôi nhăn mặt. “Không, ý chị không phải thế. Ý chị là, nếu có ai đó tấn công em trên phố, em có cái gì dùng để tự vệ không?”
“Ơ...” Harper lục lọi trong túi đeo vai. “Em đoán là không...”
“Đứng đây nhé.”
Tôi chạy lại tủ đồ dự trữ. Tôi không biết ai là kẻ đã giết các cô gái, nhưng tôi không muốn có chuyện gì xảy ra với Harper cả. Tôi tìm được một đống băng gạc và băng cá nhân, gạc tẩm cồn, bộ dụng cụ khâu, dụng cụ tháo ghim phẫu thuật. Có cả một chồng gạc thấm vết thương ion-bạc, nhưng tôi không biết cái đó giúp gì được cho Harper nếu cô gái đụng phải kẻ nào đó trong ngõ tối. Cuối cùng, tôi tìm đến đống bơm kim tiêm.
Nó không phải là lý tưởng. Nhưng còn hơn là không có gì.
Tôi chộp lấy một ống xylanh 3ml và gắn vào đó cây kim 18. Tôi nghĩ thế là đủ để gây chút thiệt hại nghiêm trọng. Tất nhiên, cô ấy sẽ phải mở nắp kim trước, nhưng thế còn hơn là hoàn toàn không chuẩn bị gì.
Tôi bước ra khỏi kho dự trữ với cây kim lăm lăm trên tay. Tôi đưa nó cho Harper, cô gái ngập ngừng nhận nó, như kiểu không thực sự muốn chạm vào. Cô thả nó vào túi. “Cảm ơn chị nhé.”
“Chị ước mình có gì đó tốt hơn,” tôi nói. “Em nên ra ngoài kiếm cái gì đó như là súng bắn điện.”
Harper nhín xuống túi rồi nhìn lại mặt tôi. “Chị có chắc là chị ổn không thể, bác sĩ David?”
Không, tôi không ổn. Thậm chí còn lâu mới ổn. Nhưng tôi không muốn Harper biết sự thật về tôi. Không ai trong cuộc đời tôi lúc này được biết cả. Họ sẽ không bao giờ nhìn tôi như trước nữa. Họ sẽ nhìn vào tôi như cái cách... như cách Thanh tra Barber nhìn.
Hai xác người. Hai bệnh nhân bị giết với bàn tay bị cắt rời. Điều đó có nghĩa là gì?
“Chị ổn,” tôi nói.
“Trông chị...” Cô ấy cắn môi. “Em xin lỗi. Lẽ ra em không nên nói gì. Nhưng vì chị lúc nào cũng có vẻ điềm tĩnh quá, bất luận chuyện gì xảy ra. Cả chị và bác sĩ Corey đều như vậy. Nhưng giờ trông chị... Chị đang buồn vì bệnh nhân bị giết có phải không ạ?”
“Rất đáng buồn,” tôi nói. Đúng là buồn thật. Nhưng đó không phải là lý do khiến tôi bị rúng động trong chuyện này. “Nó chỉ càng chứng minh ngoài kia nguy hiểm nhường nào.”
“Em sẽ cẩn thận,” cô ấy hứa. “Becky và em đã tham dự khoá tự vệ năm ngoái. Bọn em sẽ ổn thôi.”
Cứ như là những khoá tự vệ có thể bảo vệ cô ấy trước kẻ giống như cha tôi vậy. Nhưng tôi không thể nói ra. “Tốt lắm. Và nếu em có gặp rắc rối thì nhớ gọi 911.”
“Được ạ,” cô gái đồng ý, mặc dù tôi có thể nói là cô ấy đang nghĩ tôi thật kỳ cục.
Ngay sau khi Harper ra về, tôi cũng đi, nhưng không muốn là về nhà. Về với ngôi nhà trống mà tôi ngày càng chắc chắn là đã nhận được một lá thư từ cha tôi nhét qua khe cửa.
Tôi sẽ phải kiếm một hệ thống báo động thôi. Chuông và camera. Tất cả mọi người đều bảo đó là một khu vực an toàn, nhưng giờ tôi không cảm thấy an toàn nữa.
Trong lúc lái xe về nhà tôi đi tới đoạn rẽ ra khỏi đường quốc lộ tới quán Christopher. Tôi đã không đến đó hết cả tuần này rồi – không hề quay lại từ buổi tối nọ với Brady, vốn đã kết thúc ở cảnh tôi bỏ chạy khỏi anh. Thật bất công khi tôi không thể đến quán nữa vì anh ta. Tôi đã lui tới đó hàng năm trời, và anh ta chỉ vừa bắt đầu làm ở đó. Đáng lẽ Christopher phải là của tôi chứ.
Bất chấp phán đoán của bản thân, tôi thấy mình vẫn chọn lối ra đó và lái nốt quãng còn lại đến quán Christopher. Tôi sẽ chỉ ngó vào xem Brady có làm việc không. Chẳng liên quan gì đến điều bà già kia đã nói về anh cả. Thậm chí khi nghĩ lại thì nó còn điên rồ hơn cả lúc tôi mới nghe trong hiệu thuốc nữa. Giờ tôi chỉ không thể dính dáng đến ai. Và nếu tôi dành nhiều thời gian hơn bên anh, anh sẽ hiểu nhầm. Tôi không còn chỗ để lo nghĩ việc đó trong đời tôi lúc này nữa.
Hoá ra tôi gặp may. Khi nhìn vào trong quầy rượu tôi thấy một người pha chế khác đang phục vụ – một người mới mà tôi không nhận ra. Không thấy Brady đâu cả. Tạ ơn Chúa.
Mặc dù sự thật là một phần nhỏ trong tôi đã thấy thất vọng.
Thay vì đi vào quầy, tôi chui vào một cái khoang ở tận trong. Một cô bồi bàn tiếp lại và tôi gọi Old Fashioned. Nhưng tôi không nghĩ nó sẽ đủ để làm tôi thấy khá hơn về ngày hôm nay. Tôi không nghĩ có gì làm được việc đó.
“Nora?”
Tôi giật mình ngẩng lên trước tiếng gọi tên mình. Tôi hít sâu một hơi khi thấy Brady đang đứng trước mặt. Anh có vẻ ngạc nhiên nhưng không phải là kém vui khi gặp tôi.
“Chào,” tôi nói. “Em... à... em không biết giờ anh vẫn làm việc.”
Brady liếc quầy bar, rồi nhìn lại tôi. “Ca của anh vừa xong.”
Trời ạ, tôi không thể căn thời điểm nào tệ hơn thế.
“Anh không nghĩ là em cần bầu bạn đâu nhỉ?” Anh hỏi.
Tôi nhìn chằm chằm bàn tay mình đang đặt trên bàn. “Không hẳn. Em xin lỗi.”
Đúng lúc đó cô bồi bàn quay lại với ly Old Fashioned cho tôi. Cô ta đặt ly rượu xuống bàn trước mặt tôi mà không có thêm chút điệu bộ nào. Tôi không thể không để ý cách cô gái cười với Brady và thậm chí còn chạm vào vai anh như nói xin chào. Anh lịch sự với cô ta, nhưng rõ ràng là không quan tâm. Tôi không hiểu tại sao anh lại có vẻ quyết tâm dành thời gian bên tôi đến thế trong khi rõ ràng anh muốn cô gái nào trong quán này cũng được.
Tôi cầm ly Old Fashioned và uống một ngụm, khao khát cái vị ấm nồng, thơm ngon của nó. Nhưng thay vào đó, tôi suýt thì phun nó ra.
“Eo!” tôi vuột miệng. “Kinh quá!”
Bồi bàn nghe thấy giọng tôi vì cô ta vẫn đang nấn ná quanh đó, cố kiếm chuyện nói với Brady. Cô ta nhìn sang và nhún vai. “Xin lỗi. Người mới pha như vậy đó.”
“Nó đắng quá.” Tôi đẩy cái ly xa khỏi mình. “Anh ta đã pha không đúng.”
Brady cười tinh quái. “Đừng lo. Để anh làm cho em ly mới.”
“Anh không phải làm vậy đâu,” cô bồi bàn bảo anh. “Ca của anh xong rồi mà.”
“Tôi không phiền.”
Trước khi tôi kịp nói thêm lời nào, anh đã cầm lấy ly rượu của tôi và đi vào phía trong quầy bar. Tôi nhìn anh nói chuyện với người pha chế kia, giải thích cách làm món đồ uống này. Tôi tự hỏi anh đã học cách pha rượu ở đâu. Anh có vẻ giỏi, nếu nghĩ đến chuyện phần lớn quãng đường sự nghiệp của anh là ở Thung lũng Silicon.
Một phút sau anh đã trở lại cùng một ly rượu mới và đặt nó xuống trước mặt tôi. Anh chờ một lát trong lúc tôi uống thử. Quả nhiên, nó hoàn hảo. Vị ngọt và đắng hoàn hảo.
Đúng như cách cha tôi vẫn thích dùng.
“Cảm ơn anh rất nhiều,” tôi nói.
“Hân hạnh.”
Anh gật đầu với tôi rồi quay người đi ra cửa. Tôi cắn môi dưới của mình mạnh đến mức chắc nó đã bật máu. Tôi biết mình đang mắc sai lầm, nhưng vẫn gọi với theo, “Brady!”
Anh cứng người. Quay lại. “Sao?”
Tôi hít một hơi dài. “Thực ra, em nghĩ là em muốn có người bầu bạn đấy.”
Nụ cười chậm rãi hiện lên trên gương mặt anh. Không chút ngập ngừng, anh quay lại chỗ bàn và ngồi vào chiếc ghế đối diện tôi. “Anh đã hi vọng em sẽ nói thế.”
Tôi cho phép mình cười đáp lại. “Nói để anh biết thôi, em khá chắc là anh có thể về nhà với cô bồi bàn kia bất cứ lúc nào anh muốn.”
“Có thể.” Anh vẫn nhìn tôi đăm đăm mà không hề liếc sang cô gái kia. Anh biết ý tôi là gì. “Nhưng anh quan tâm đến em hơn nhiều.”
“Em hiểu...” Tôi nhấp một ngụm Old Fashioned. Thậm chí lần này anh còn pha ngon hơn cả lần trước. “Vậy là anh thích thử thách nhỉ?”
“Không. Không phải thế đâu.”
“Thế là gì?”
Anh cầm tờ khăn giấy trước mặt mình lên và bắt đầu chơi với nó. “Anh chỉ chưa từng thôi nghĩ về em từ hồi đại học.”
Tôi bật cười lớn. “Ôi thôi đi.”
“Anh nói thật! Cô gái anh đã bỏ lỡ...”
“Chúng ta chỉ hẹn hò có ba tháng thôi.”
“Thì đúng, nhưng...” Anh xé nhẹ mẩu giấy. “Anh biết chúng ta có vẻ không có nhiều điểm chung. Ý anh là, anh thì chỉ là một gã ngố IT trong khi em là một sinh viên y khoa năng nổ. Nhưng anh chỉ cảm thấy... tâm hồn ta hiểu nhau. Anh biết nghe có vẻ ngốc thật, nhưng anh cảm thấy như thế.”
Đúng, và chuyện đó nói lên điều gì về anh, khi anh lại cảm thấy đồng điệu tâm hồn với một kẻ như tôi?
Anh nhún vai. “Anh thực sự chưa bao giờ cảm nhận được điều tương tự với bất kì ai khác sau khi chúng ta chia tay.”
“Chưa từng ư?”
Anh lắc đầu.
“Còn vợ cũ của anh?”
Anh cười nửa miệng. “Nếu anh cảm thấy như vậy thì giờ bọn anh vẫn còn đang ở bên nhau chứ, không phải vậy sao?”
“Có thể. Có thể không.”
“Dù sao thì,” anh nói, “anh vẫn chưa biết tại sao em lại chia tay với anh. Anh tưởng mọi chuyện đang rất tuyệt vời, rồi đùng một cái, em gọi và bảo anh mọi chuyện kết thúc rồi.”
“Em xin lỗi.”
“Có cơ may nào để em cho anh biết tại sao không?” Lông mày anh chau lại. “Chỉ để anh tham khảo cho tương lai?”
“Không liên quan gì đến anh đâu. Em chỉ cảm thấy mọi chuyện đã trở nên quá nghiêm túc, và em không muốn vậy. Giờ em vẫn nghĩ thế.”
“Đúng là thế, nhưng...” Trông anh như sắp nói điều gì khác, nhưng rồi anh nghĩ lại. “Thôi được. Anh đoán thế cũng công bằng.”
Tôi uống cạn ly Old Fashioned. Trước khi cho bản thân cơ hội quay đầu, tôi vuột nói luôn, “Anh có muốn quay lại chỗ anh nữa không?”
“Có,” anh nói nhanh đến nỗi tôi suýt bật cười. “Lại đi hai xe à?”
“Vâng.”
“Anh có thể đưa em về đây sau nếu...”
“Hai xe.”
“Thôi được.” Anh gật đầu. “Đi thôi.”