Chương 22
21.
Lần này mọi chuyện còn tốt đẹp hơn cả lần trước. Nếu chúng tôi cứ giữ nhịp điệu này thì chỉ trong một tháng là tôi kiệt sức. Nhưng như thế cũng đáng.
Trong lúc tôi cuộn người nằm cạnh Brady trên chiếc giường đôi của anh, anh với tay lấy điện thoại. Anh bấm một số vào đó.
“Anh gọi ai đấy?” Tôi hỏi.
“Anh đang đặt pizza,” anh nói. “Đừng có nói không. Nếu em không muốn ăn, anh sẽ tự ăn hết cả cái bánh chết tiệt ấy. Anh đói ngấu rồi. Em làm anh thèm ăn đấy.”
“Em sẽ ăn một ít,” tôi nói. Vì ý nghĩ ấy hấp dẫn khủng khiếp. Anh cũng đã làm tôi thấy thèm ăn.
“Xin chào?” Brady nói với điện thoại trong lúc tôi nghe. “Vâng, tôi đặt một pizza phô mai cỡ lớn. Với... pepperoni... nấm... hành...” Tôi thúc vào mạng sườn anh. “Thôi, bỏ qua hành tây. Nhưng cả xa lát ăn kèm nhé?” Anh nhướng một bên lông mày với tôi và tôi gật đầu. “Vâng, xa lát ăn kèm. Và... khoai tây chiên?” Tôi lắc đầu. “Không, không cần khoai. Chỉ cần pizza và xa lát thôi.”
Anh cúp máy và quay sang tôi. “Chúng ta có ba mươi phút đấy. Lần nữa không?”
Tôi chọt vào vai anh. “Anh thực sự làm được tiếp?”
Anh cười toe toét. “Nếu em chịu.”
Tôi nghĩ một lát rồi lắc đầu. Tôi không nghĩ mình có đủ sức khoẻ để làm lần nữa. Tôi ấn tượng với thể lực của anh. “Xem tivi được không?”
“Mong ước của quý cô là mệnh lệnh với tôi.” Anh chộp lấy điều khiển từ bàn cạnh giường và ngập ngừng trước khi bật chiếc tivi nhỏ đang đặt trên mặt tủ quần áo. “Em muốn xem phim không?”
Tôi trải qua thoáng hồi tưởng ấy. Brady đã nói chính xác những lời đó với tôi. Em muốn xem phim không? Rồi bất kể anh chọn gì thì đó cũng là một thứ cực kì bạo lực và máu me.
“Anh vẫn còn thích mấy phim máu me ấy à?” Tôi hỏi.
Trong một giây anh nhìn tôi như thể không hiểu tôi đang nói cái gì. Nhưng rồi anh cười phá lên. “Chúa ơi, không. Anh đã không xem phim nào như thế bao năm nay rồi. Quá tuổi rồi.”
Tôi thấy nhẹ cả người. Anh đã trưởng thành. Đó chỉ là một giai đoạn trong đời. Có thể tôi đã phản ứng thái quá với toàn bộ chuyện này. “Vậy giờ anh thích xem gì?”
“Cái nào hay thì xem. Anh là fan bự của Quentin Tarantino.”
Quentin Tarantino! Thế cũng chẳng tốt hơn phim máu me là bao! Thậm chí còn tệ hơn. Tôi không chắc là tệ hơn, nhưng tôi không nghĩ là tốt hơn. Mấy bộ phim đó cực kì bạo lực. Chẳng phải có cái phim gì mà một người phụ nữ cắt đầu của khoảng hai trăm gã ninja ư?
“Nhưng chúng ta có thể xem phim nào em thích,” anh nói. “Phim hường phấn gì cũng được, anh không phiền đâu.”
Chắc anh phải thích tôi thật sự. Anh đã nhường quyền điều khiển tivi cho tôi. “Có gì xem nấy thôi anh,” tôi nói.
Brady bật tivi, nó hiện luôn kênh tin tức lúc mười giờ. Quá buồn cho tôi, phóng viên đang nói về Shelby Gillis. Trong một phân đoạn mà chắc chắn là vừa được quay trong ngày hôm nay, họ chiếu khu vực đường mòn leo núi nơi người ta đã tìm thấy thi the Shelby.
“Cô gái hai mươi sáu tuổi Shelby Gillis đã được tìm thấy với rất nhiều dấu vết do dây thừng để lại trên thi thể và những vết đâm ở ngực,” phóng viên nói. “Cả hai bàn tay cô cũng đã bị cắt rời trước khi chết.”
Tôi liếc sang Brady để canh chừng biểu cảm của anh. Anh có vẻ không đặc biệt ngạc nhiên hay bị câu chuyện làm ghê tởm. “Kinh dị quá,” anh nhận xét.
“Vâng,” tôi thở ra.
“Nghe giống kiểu tay sát nhân hàng loạt hồi xưa ấy nhỉ?” anh nói. “Aaron Nierling. Họ gọi gã là Handyman. Em có nhớ không? Chắc hồi đó mình chỉ mười một, mười hai tuổi.”
Tôi nghĩ lại đêm đầu tiên trông thấy Brady ở quán rượu, và anh đã nhanh chóng biết câu trả lời liên quan đến tên của cha tôi đến thế nào. “Không hẳn,” tôi lẩm bẩm.
“Em biết mà.” Anh dụi vào tôi. “Gã đã cắt cụt tay của tất cả nạn nhân và giữ lại trong thùng lớn như kiểu đồ lưu niệm điên rồ hay gì ấy.”
Tôi thấy cổ họng gờn gợn. “Xin đừng nói về chuyện đó nữa...”
Mắt Brady mở lớn. “Ôi chết tiệt, xin lỗi em. Anh đang làm em xanh xao luôn kìa. Anh không muốn làm em khó chịu đâu. Anh nhớ là em không phiền mấy chuyện kiểu đó. Em cũng là bác sĩ phẫu thuật nữa, nên...”
Tôi nuốt mạnh. Tất nhiên, tôi đã lường trước câu chuyện này sẽ lên sóng khắp nơi. Tôi chỉ không muốn nghe về nó ngay lúc này. Trong giây lát thôi, tôi đang cố giả vờ như nó đã không tồn tại. Tôi mò mẫm trên mặt đất để tìm bộ quần áo bác sĩ của mình.
“Này.” Anh ngồi dậy trên giường. “Này, anh xin lỗi. Em không về thật đấy chứ?” Anh bắt đầu tóm lấy quần của mình. “Này, em không được về.”
Tôi ngừng giữa lúc đang lộn áo. Tôi nhìn lên cặp mắt nâu của Brady. “Sao lại không được?”
“Vì nếu anh mà biết em sẽ không ở lại đây thì anh đã gọi pizza có hành tây rồi. Nên làm thế là không công bằng chút nào đâu?”
Vai tôi giãn ra. Tôi không biết tại sao lại để mình gồng lên đến thế. Tôi tới đây để quên hết mọi chuyện. Ít nhất là trong một khoảng thời gian.
“Em sẽ ở lại ăn pizza,” tôi nói. “Nhưng em không xem tin tức nữa đâu.”
“Anh sẽ tìm cái gì khác hay ho hơn để mình xem cùng nhau,” anh hứa.
Tôi nhìn anh dựa người trở lại cái gối, bật chuyển kênh như thể đó là nhiệm vụ cao cả. Bất chấp mọi chuyện, tôi phải mỉm cười. Anh thực sự rất dễ thương.
Trong lúc Brady tìm gì đó để chúng tôi cùng xem, tôi đứng dậy đi ra nhà tắm. Hành lang bên ngoài phòng anh tối om, tôi suýt thì vấp ngón chân vào ngưỡng cửa. Phòng tắm ở bên trái, và ngay cạnh đó là căn phòng còn lại. Văn phòng anh. Cánh cửa vẫn đóng chặt. Có thể đã bị khoá.
Một lần nữa, trong lồng ngực tôi lại trào lên cảm giác nôn nao khó chịu. Tại sao anh phải khoá cái phòng ấy? Làm thế thật kì cục. Ý tôi là, căn hộ đã có khoá và anh là người duy nhất sống ở đây. Vậy tại sao lại cần khoá cả phòng đó? Tôi không thể không nhớ lại những lời bà Chelmsford đã nói khi chúng tôi ở tiệm thuốc.
Tối đến tôi nghe thấy tiếng hét từ trên gác. Tiếng phụ nữ. Cầu xin giúp đỡ.
Tôi liếc lại phòng ngủ, trong đó Brady vẫn đang chuyển kênh. Thay vì phòng tắm, tôi bước thêm một bước tới gần căn phòng bí ẩn kia.
Nó chỉ là một văn phòng. Tôi chắc anh đang nói sự thật. Sao anh phải nói dối?
Tất nhiên, tại sao cha tôi lại phải nói dối về thứ ở dưới hầm kia chứ?
Không phải tất cả đàn ông đều là sát nhân điên loạn đâu, Nora.
Brady là người tử tế. Anh đã tử tế từ hồi đi học và giờ vẫn còn tử tế. Căn phòng này chỉ là văn phòng thôi. Tôi chắc nó cũng giống y như những gì anh nói – anh khoá phòng là để đảm bảo anh toàn cho các giấy tờ tài chính của mình. Đặc biệt vì khu này an ninh kém.
Tôi nhìn thêm lần nữa để đảm bảo Brady vẫn còn mải mê với chiếc tivi, rồi bước lại gần hơn căn phòng bị khoá. Tôi đặt tay lên núm cửa, chờ đợi nó bị khoá như lần trước. Nhưng nó không khoá. Tay nắm cửa xoay dưới bàn tay tôi, và tôi đẩy cửa mở.
Miệng tôi há hốc khi trông thấy thứ bên trong phòng. Đây chẳng phải văn phòng gì. Nó thậm chí khác xa một văn phòng. Ôi Chúa ơi.
Và trước khi tôi kịp thốt ra lời nào, tôi cảm thấy cái bóng của Brady đang ở sau lưng mình.