Chương 23
22.
“Nora,” Brady gọi.
Tôi không dứt mắt ra được. Tôi lắc đầu. “Nói em nghe đây là gì?”
Khi anh bảo tôi đây là văn phòng, tôi đã tưởng sẽ trông thấy một cái bàn. Một chiếc máy tính. Có thể là vài tủ đựng hồ sơ. Nhưng cái được gọi là văn phòng này không hề như thế.
Thay vào đó, nó có một cái giường. Cỡ giường đôi với ga trải màu hồng. Thú nhồi bông xếp dọc một bên tường. Trên gối có in hình nhân vật hoạt hình mà tôi không nhận ra. Cạnh bức tường còn lại là ngôi nhà búp bê màu hồng.
“Nora.” Brady đang xoa gáy. “Anh xin lỗi. Anh...”
“Cái gì đây?”
Anh nhìn vào căn phòng hồng đến loá cả mắt, rồi nhìn lại tôi, vẻ tội lỗi hiện lên từng đường nét trên mặt. “Đây là phòng của con gái anh.”
“Anh có con gái á?”
“Ừ.” Anh đổi trọng tâm giữa hai bàn chân trần. “Anh xin lỗi vì đã không kể em nghe. Anh chỉ... anh không biết. Cảm giác không đúng.”
Tôi không hoàn toàn chắc mình phải cảm thấy thế nào. Anh đã nói dối tôi, mặc dù ở đây nghiêng về kiểu nói không hết sự thật. Không hẳn vậy. Anh đã bảo tôi đây là văn phòng, trong khi rõ ràng nó là phòng ngủ của em bé.
“Tên bé là gì?” Tôi hỏi.
“Ruby.” Anh gắng nặn ra nụ cười. “Con bé năm tuổi. Chủ yếu sống cùng mẹ, nhưng cứ cách một cuối tuần lại ghé qua đây. Em có muốn xem ảnh không?”
Tôi gật, dù chủ yếu là để chắc chắn rằng đứa trẻ này có tồn tại. Tôi không hề có ý định xuýt xoa con gái anh đáng yêu thế nào, đặc biệt là sau khi anh đã nói dối về sự tồn tại của nó.
Anh quay về phòng ngủ, lấy điện thoại ra và trên màn hình nhanh chóng hiện lên một bức ảnh. Nó là ảnh chụp một bé gái có cái mũi và cằm giống anh, mái tóc nâu buộc gọn thành một túm đuôi ngựa đáng yêu. Con bé bị mất một chiếc răng cửa, như thế lại càng đáng yêu tợn. Anh háo hức nhìn lúc tôi xem hình.
“Dễ thương đấy,” tôi nói cụt lủn.
“Ừ, cảm ơn em.”
Tôi đưa lại điện thoại và anh nhận lấy. “Em nghĩ là em về đây,” tôi lẩm bẩm.
“Sao?” Mặt anh chảy dài. “Nora, thôi mà. Đừng về. Làm ơn?”
Tôi lườm anh. “Tại sao anh lại nói dối em về việc có con gái?”
“Anh không biết.” Anh gục đầu. “Nghe này, anh chỉ mới li dị được một năm và tất cả đều mới mẻ với anh... Em biết đấy, tình huống này. Anh không muốn con bé làm quen với người chỉ lưu lại một vài tuần. Và thú thực thì đêm hôm nọ anh đã tưởng chỉ là chuyện một lần. Anh đã không muốn nói về Ruby.”
Tôi chống hai tay lên hông. “Vậy là về cơ bản, anh không tin em đủ để kể rằng anh có một cô con gái.”
“Nếu chúng ta phải nói chuyện thẳng thắn, em đã bỏ đi khoảng năm giây sau khi ta vừa làm tình.”
Tôi khịt mũi. “Và biết sao không, em đang làm lại y như thế đây.”
“Nora...”
Nhưng đã quá muộn. Tôi đẩy qua anh ta để vào phòng khách, thu hồi túi xách, áo khoác và giày của mình. Brady đi theo tôi, lông mày cau lại. Anh vẫn đang không mặc áo, một việc gây sao lãng đôi chút, nhưng không ngăn nổi tôi đạt mục tiêu tối thượng là chuồn khỏi đây.
“Nora, anh rất xin lỗi,” anh nói. “Anh đã định kể em nghe tối nay. Anh thề.”
“Được. Em chắc là anh định thế.”
“Nghe này, việc đó không làm thay đổi gì cả, đúng không?”
Tôi thọc tay vào ống tay áo khoác. “Nó không làm thay đổi gì cả. Nó chỉ cho em biết anh nghĩ gì về em. Cô gái tôi đã bỏ lỡ đấy hử? Lời thoại cũng hay đấy. Rất là hiệu quả.”
Hai vai anh chùng xuống. “Không phải lời thoại. Anh có ý đó thật.”
Tôi quay lại đối mặt Brady. Anh có vẻ khổ sở. Tôi chắc chắn anh hối tiếc vì đã không kể với tôi về con gái mình ngay từ đầu, nhưng thực ra thì việc ấy không quan trọng. Anh đã đúng khi không kể với tôi. Nếu tôi mà biết từ lần trước chúng tôi ở bên nhau, tôi sẽ không bao giờ ngủ với anh. Tôi không cần kiểu phức tạp vấn đề như thế.
“Tạm biệt, Brady,” tôi nói.
“Để anh đưa em ra xe.”
“Không.”
Trong giây lát, nỗi buồn trên mặt anh bị thay thế bởi một thoáng giận. “Nghe này, anh đã định kể em nghe về Ruby rồi – chuyện đó có to tát lắm đâu. Anh cảm thấy em chỉ đang dùng nó làm cái cớ để đi thôi. Một lần nữa.”
“Không đúng.”
Anh nhướng một bên lông mày. “Không à?”
Tôi lắc đầu. Anh không hiểu. Có một lí do khiến anh không kể với tôi về con gái mình. Cùng lí do đó khiến anh thích hẹn hò với tôi đến thế. Đó là vì tôi làm anh sợ. Tôi mang lại cùng cảm giác kích thích như khi anh xem những bộ phim máu me thời đại học vậy. Thậm chí anh còn chưa biết gì về cha tôi, nhưng lại biết có gì đó ở tôi. Anh cảm nhận được.
Anh sợ tôi. Chỉ một chút thôi. Đó là lí do tại sao anh không muốn tôi biết về con mình.
“Tạm biệt, Brady,” tôi nói.
Khi tôi bước ra ngoài, anh không đi theo.
Khi tôi ra đến bên ngoài, luồng không khí ban đêm lạnh lẽo làm đầu óc tôi tỉnh táo trở lại. Tôi đã không nhận ra mình ngột ngạt thế nào khi ở trong căn hộ bé tí đó cho đến lúc bỏ đi. Tôi nhìn lại ngôi nhà, và bà chủ nhà của Brady đang ngồi ngoài hiên từ lúc nào. Chậm rãi đung đưa trên ghế. Quan sát tôi.
Tôi vòng cánh tay ôm ngực. Tôi mừng vì mình sẽ không bao giờ quay lại đây.