Chương 24
23.
Đến sáng hôm sau, tin tức về hai vụ án mạng đã lên đầy bản tin.
Tất cả mọi người đều nói về chuyện đã có một kẻ sát nhân hàng loạt mới ở khu vực Bay Area này. Và tất nhiên, mọi người lại bàn tán về Handyman bởi những sự tương đồng quá hiển nhiên. Bản tin lưu ý rằng Handyman đã ngồi tù được hai mươi sáu năm, và sẽ còn tiếp tục ngồi ở đó đến ngày ông ta chết. Dù kẻ nào đang giết những cô gái này, hắn cũng chỉ là kẻ bắt chước.
Tạ ơn Chúa, tôi có ca mổ để bận rộn cả buổi sáng. Tôi vùi mình vào ca phẫu thuật, trong suốt năm tiếng liền, tôi không phải nghĩ về Amber Swanson, Shelby Gillis và đặc biệt là Brady Mitchell nữa.
Nhưng trên chuyến xe lái về phòng khám để gặp bệnh nhân buổi chiều hôm đó, vụ án mạng lại được nói ra rả trên tất cả các kênh radio. Ai nấy đều chú tâm đến nó, cũng như chú tâm vào Handyman. Rốt cuộc tôi đã phải tắt đài đi để được lái xe trong im lặng.
Khi tôi đến văn phòng, kì diệu thay tôi có hẳn mười phút trống trước khi giờ khám chiều bắt đầu. Harper và Philip đang ngồi cùng nhau ở bàn cô ấy, đầu chụm lại trong lúc cả hai cùng nhai bánh mỳ kẹp. Tôi thậm chí không còn năng lượng để cằn nhằn Philip chuyện tán tỉnh Harper nữa, nhưng tôi vẫn hắng giọng rất là to.
“Chào Nora,” Philip cất giọng, cứ như anh ta chẳng hề làm gì sai. “Bọn anh có dư một cái bánh mì nếu em muốn. Kiểu Ý.”
“Không, cảm ơn anh.” Tôi lẩm bẩm. Tôi đã nuốt vội một chiếc burger phô mai từ quầy đồ ăn rồi, giờ bụng tôi như có cả tấn đá bên trong.
Harper ngước cặp mắt xanh lên. “Bác sĩ Davis, cả hai bệnh nhân của chị đang lên bản tin đấy! Chị biết chưa?”
“Thế mà thậm chí họ còn không nhắc đến phòng khám của chúng ta.” Philip cắm cảu. “Đáng lẽ phải được quảng cáo ra trò chứ.”
Harper đảo mắt với anh ta, nhưng là theo kiểu lườm yêu. Tôi không thể xử lý vụ đó bây giờ được.
“Em biết Harper thậm chí còn chưa từng nghe đến tên Handyman chưa?” Philip nói.
Cô ấy cười. “Em còn chưa ra đời mà.”
“Nhưng em thì rồi, đúng không Nora?” Philip nhìn vào tôi. “Em còn nhớ hắn chứ hở?”
Tất nhiên là tôi nhớ ông ta. Tôi đã mười một tuổi khi cảnh sát phát hiện thứ nằm trong tầng hầm nhà chúng tôi. “Một chút. Chuyện đã lâu quá rồi mà.”
“Hắn giết phải đến hai mươi phụ nữ ấy,” anh nói. Thực ra họ mới xác thực được mười tám. Nhưng chắc chắn là có hơn ba mươi người. “Mà hắn lại còn giữ bàn tay của họ lại như đồ lưu niệm. Điên đến thế là cùng.”
“Ừm,” tôi ậm ừ.
“Anh nghĩ hắn quê ở Oregon.” Philip gãi cằm ưu tư. “Em cũng từ Oregon lên đúng không, Nora?”
“Không.”
“Không phải em học ở bang Oregon à? Anh nhớ trong lý lịch em ghi thế mà.”
Tôi hít một hơi sâu, bình tĩnh. Tôi đã muốn đi học đại học ở ngoài tiểu bang, nhưng không có tiền. Cơ hội tốt nhất là trường đại học công của bang. Đặc biệt vì tôi biết mình sẽ phải gánh cả núi nợ khi đi học trường y.
“Anh nhớ nhầm rồi,” tôi nói.
Anh ta nhướng mày lên. “Nếu em đã nói vậy...”
Tất nhiên, rất dễ để Philip tìm hiểu xem tôi đã học đại học ở đâu và phát hiện trò bịp này. Tôi không biết tại sao mình không nhận bừa đi. Chẳng có gì đáng trách về chuyện từng sống ở bang Oregon cả.
“Em vào kiểm tra tin nhắn đã,” tôi nói trước khi bỏ lại Harper và Philip làm tiếp cái việc chỉ có Chúa biết là gì của họ. Tôi sẽ không để mình buồn bực về chuyện đó nữa. Ít nhất nếu Harper ở gần Philip, anh ta có thể giữ cho cô ấy an toàn tránh khỏi tên điên đang theo đuôi các bệnh nhân của tôi.
Quay lại văn phòng, tôi kiểm tra danh sách các tin nhắn trên máy tính. Chủ yếu là từ các bệnh nhân của tôi và văn phòng bác sĩ. Có vài cái Sheila đã kiểm tra và xử lý xong. Nhưng có hai tin nhắn nổi bật giữa những cái khác.
Một cái từ Brady Mitchell.
Anh đã tra thông tin của tôi và tìm ra nơi tôi làm việc. Rồi anh gọi đến đây, hi vọng được gặp tôi.
Tin nhắn chỉ nói rằng tôi nên gọi cho anh. Trong đó có số điện thoại của anh, phòng khi tôi đã xoá nó khỏi điện thoại. Tuy muốn làm vậy lắm nhưng tôi đã không làm. Nếu muốn gọi cho Brady tôi đã có thể gọi. Nhưng tôi không muốn.
Tin nhắn kia thì đáng ngại hơn nhiều. Nó đến từ thanh tra Barber.
Rất giống tin của Brady, nó không có bất kì thông tin nào thật sự. Nó chỉ nói là tôi nên gọi lại cho ông ta. Ngay lập tức.
Tại sao thanh tra lại muốn nói chuyện với tôi? Tôi đã kể cho ông ta nghe mọi điều tôi biết.
Nhưng có thể là không có gì tồi tệ cả. Ý tôi là, nếu tệ thì ông ta đã đến tận đây. Hoặc tới nhà tôi. Đây chỉ là một cuộc điện thoại. Có thể ông ta cần chút thông tin y tế của Amber hoặc Shelby. Nếu thế, tôi sẽ cần xem lệnh của toà. Tôi sẽ không đơn giản giao nộp thông tin sức khoẻ riêng tư của bệnh nhân, cho dù họ đã chết đi nữa.
Tôi có lịch trình kín đặc chiều hôm đó, chủ yếu là các bệnh nhân tái khám. Tôi cố không nghĩ ngợi về hai cô gái xấu số hay chuyện bàn tay của họ có thể đang ở đâu. Liệu đâu đó có một tầng hầm của ai đang chứa xương của họ không?
Tôi không thể nghĩ như thế. Quá kinh khủng.
Bệnh nhân lúc bốn giờ của tôi là Gloria Lane – một ca tư vấn mới. Bà là một phụ nữ năm mươi tám tuổi, tới đây để cân nhắc có cắt túi mật không. Tôi lấy hồ sơ y tế của bà xuống, xem xét các ghi chú mà Sheila đã để lại. Bỗng tôi thấy có người gõ nhẹ vào vai mình.
“Nói nhỏ cô nghe này,” Sheila bảo, “có gì đó ám muội với người này.”
“Ám muội ư?”
Bà gật đầu. “Bà ta khai tên bác sĩ gia đình của mình, nhưng không những ta không thể lấy được hồ sơ tham khảo để phẫu thuật, mà vị bác sĩ đó còn chưa từng nghe tên bà ta cơ. Hơi lạ, cô có thấy vậy không?”
“Vâng...” Tôi siết tay lại trên những giấy tờ đang cầm. “Vậy bà nghĩ đang có chuyện gì?”
“Ý kiến thật nhé?” Bà liếc ra cửa. “Có thể là một phóng viên? Cô sẽ không giữ được bí mật lâu nữa đâu, chuyện cả hai cô gái vừa bị giết đều đã tới phòng khám này.”
Tôi nhăn mặt. “Philip sẵn lòng tới tận nhà đài ấy chứ. Anh ấy nghĩ đây là cơ hội quảng bá tốt.”
Mặt Sheila trở nên lạnh tanh. “Vậy thì anh ta là đồ ngốc. Chuyện không tốt tí nào cho chúng ta. Nếu đó là một phóng viên, ta nên tống bà ta đi ngay khỏi đây.”
Tôi gật đầu đồng tình. Tôi hi vọng Gloria Lane chỉ là một bệnh nhân bình thường. Nhưng bản năng của tôi đang nói rằng Sheila đã đúng – bà ấy không ngốc.
Khi tôi mở cửa, một người phụ nữ đang ngồi trên một trong mấy cái ghế, mặc quần bò và áo len. Bà ta không hề mảy may đả động đến chiếc áo choàng bệnh nhân chúng tôi đã cung cấp, bản thân việc này đã đủ báo động.
Thứ không đáng báo động là vẻ ngoài của bà. Bà ta trông không giống một phóng viên tới đây để săn tin. Tóc bà màu xám và rối tung. Bà có hai quầng thâm dưới mắt. Trông bà như già hơn cả chục tuổi so với giấy tờ.
“Bác sĩ Davis?” bà ta hỏi.
“Vâng.” Tôi cau mày với bà. Tôi muốn cười, nhưng thực khó để thể hiện khi trông thấy bà như thế. “Bà Lane?”
Bà ta ngước cặp mắt vằn đỏ lên tôi. “Thực ra,” bà nói, “là bà Swanson. Tôi là mẹ của Amber Swanson.”
“Ôi...” Chết tiệt, Sheila đã nói đúng. “Bà Swanson, tôi rất tiếc vì mất mát của bà.”
Bà ta cười mỉa tôi. “Phải, tôi chắc chắn là cô tiếc.”
Miệng tôi khô khốc và đột ngột thấy khó nuốt. “Tất nhiên là tôi lấy làm tiếc rồi.”
“Thôi diễn đi.” Bà ta lừ tôi và tim tôi như rơi tự do. “Tôi biết cô là ai, Nora Nierling.”
Khi nghe thấy tên mình như thế, tôi làm một việc duy nhất có thể. Tôi đóng cửa phòng khám để không ai khác nghe được lời chúng tôi.