Chương 25
24.
Mẹ của Amber biết tôi là ai. Việc này không ổn.
Bà ta lườm tôi bằng cặp mắt xanh cùng màu mắt Amber. Bà ta ở vừa tầm cái tuổi có thể thành nạn nhân của cha tôi hồi xưa. Vấn đề chỉ còn nằm ở việc sai chỗ sai thời điểm mà thôi.
“Bà Swanson,” tôi nói bằng tông giọng thấp để không ai bên ngoài nghe được. “Tôi chỉ muốn bà biết là tôi hoàn toàn không liên quan gì đến cái chết của con gái bà. Tôi không biết bà đã nghe gì, nhưng…”
“Cô không nghĩ việc này trùng hợp quá rồi à?” Bà ta đứng dậy, khoá mắt với tôi. “Cha cô đã giết từng ấy người rồi cắt bàn tay họ ra. Giờ thì bỗng đâu hai bệnh nhân của cô cũng lại chết y như thế.”
“Tôi không biết chuyện này có phải là trùng hợp hay không,” tôi thú nhận. “Nhưng tôi không làm gì cả. Bà Swanson, tôi không bao giờ có thể làm ra chuyện như thế.”
“Tôi thì chắc chắn đấy.”
“Bà Swanson.” Tôi cố dùng giọng tử tế, dịu dàng nhất của mình. “Tôi chắc bà đã biết là tôi từng cứu mạng con gái bà. Ruột thừa của cô ấy có thể đã bị hoại tử nếu tôi không mổ cho. Đó mới là việc tôi làm – cứu người. Tôi sẽ không bao giờ giết ai cả.”
Bà Swanson tiến về phía tôi. “Vớ vẩn. Tôi không tin lời nào cô nói.”
Vớ vẩn ư? Tôi đã cứu mạng con gái bà ta. Đó là một thực tế, dù bà ta có tin hay không.
“Nghe tôi nói đây, Nora Nierling,” bà ta rít lên với tôi. “Rõ ràng cô biết gì đó mà không chịu nói cho cảnh sát.”
“Không, tôi không biết,” tôi khăng khăng. Nhưng tôi đã ngập ngừng đúng một giây, khi nghĩ về lá thư trên sàn bếp từ cha tôi. Và tất nhiên là bà ta đã chú ý.
“Cô biết!” Nước mắt bà ứa ra giận dữ. “Cô biết gì hả? Cô biết gì về chuyện đã xảy ra với con gái tôi?”
“Không có gì hết.” Tôi đã làm được việc đáng ngưỡng mộ là ngăn giọng mình không run. “Tôi thề với bà, bà Swanson...”
“Dối trá.” Bà ta bê cái chậu trên bàn ở phòng khám lên và lẳng nó xuống đất. Tiếng động đủ lớn khiến tôi giật mình. “Mày có giết con bé không?”
“Không!”
Làm sao bà ta có thể nghĩ thế? Đúng, cha tôi là một con quái vật. Và tôi là con gái ông ta. Chúng tôi có cùng dòng máu, nhưng điều đó không có nghĩa tôi cũng là kẻ sát nhân giống ông ta. Làm sao bà ta có thể buộc tội tôi như thế? Tôi đã cứu mạng con gái bà ta kia mà, vì Chúa.
“Tao chỉ muốn mày biết,” bà ta nói bằng giọng run rẩy, “sau khi rời khỏi đây tao sẽ đến thẳng chỗ nhà báo. Tao sẽ kể hết về mày với họ.”
Bụng tôi cuộn lên. Đó là điều tôi không bao giờ muốn nghe. Trong suốt hai mươi sáu năm qua, tôi đã chạy trốn khỏi cái tên Nora Nierling. Không ai biết tôi từng là ai, và tôi muốn cứ như vậy mãi. Tôi sẽ làm gì nếu cả thế giới phát hiện ra Nora Davis là ai? Tôi không thể lại thay tên đổi họ. Giấy phép hành nghề của tôi là họ Davis.
Tất nhiên, đó sẽ là vấn đề ít nghiêm trọng nhất. Tôi tự hỏi viên thanh tra muốn nói gì với tôi...
“Xin đừng làm vậy,” tôi nói. “Tôi thề với bà, tôi không phải là người đã làm tổn hại con gái bà. Tôi sẽ không bao giờ làm ra chuyện đó. Nếu bà tới gặp báo chí, bà sẽ huỷ hoại đời tôi.”
“À, tốt quá.” Cặp mắt xanh của bà ta sáng lên. “Bởi vì mày đáng đời lắm, mày là... đồ quái vật.”
Bà ta dợm thêm một bước về phía tôi, nhưng tôi không lùi lại. Bà ta thấp hơn tôi và già hơn tôi hai mươi tuổi. Tôi đoán rất có thể bà ta mang vũ khí, nhưng tôi cũng có. Tôi có một con dao mổ ngay ở túi trước áo.
Nên tôi không sợ bà ta.
Có lẽ bà ta đã cảm nhận được, vì bà ta bước thẳng qua chỗ tôi, giật cánh cửa phòng khám mở ra và hùng hục bỏ đi.
Khi bà ta đã đi khuất, tôi chỉ đứng đó, không chắc phải làm gì. Tôi cảm giác như mình chỉ còn khoảng một ngày nữa trước khi toàn bộ thế giới của tôi sụp đổ. Philip đang ước được nổi danh, nhưng anh ta không hề biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu tất cả đều biết sự thật... bởi vì anh ta đâu có biết sự thật. Nếu anh mà biết tôi thực sự là ai, chắc anh sẽ làm mọi việc trong khả năng để giấu nhẹm tin tức này.
Nhưng giờ thì đã quá muộn. Bà Swanson sẽ tới gặp nhà báo, và tôi không thể làm gì để ngăn bà ta lại.