25. 26 NĂM TRƯỚC
Tôi thức dậy lúc sáu giờ sáng hôm sau. Mọi người trong nhà vẫn ngủ.
Không phải do đêm trước tôi đã ngủ được nhiều. Chủ yếu là tôi xoay trở lung tung. Hơn nữa tôi đã phải đi tiểu sau khi uống từng ấy nước. Nhưng đó không phải lí do duy nhất khiến tôi mất ngủ.
Khi đi xuống nhà, việc đầu tiên tôi làm là thử mở cửa tầng hầm. Nhưng nó đã bị khoá. Như mọi khi.
Tôi nhìn đăm đăm vào cánh cửa bị khoá. Có lẽ tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là giấc mơ thôi. Lang thang xuống hầm. Cái chuồng ở góc buồng. Những tiếng thét bị chặn lại từ bên trong. Mùi thối rữa phả ra từ mọi khe kẽ trong căn phòng đó.
Tôi gí tai lên cửa. Không nghe được gì. Thậm chí cả mùi thối rữa cũng đã biến mất, giờ chỉ còn mùi oải hương.
Tôi vào phòng khách và nằm xuống ghế sô pha. Tôi cầm điều khiển, bật tivi lên. Thông thường, mỗi lần dậy sớm thế này tôi lại xem phim hoạt hình. Nhưng lần này tôi bật kênh tin tức.
Sau khoảng hai mươi phút, câu chuyện đã lên sóng. Cô gái Mandy Johansson hai mươi lăm tuổi từ Seattle đã bị mất tích được một tuần rưỡi nay. Bạn trai của cô nói cô không hề quay về nhà sau cuốc chạy bộ buổi tối. Kể từ đó không ai nghe nói về cô, nhưng cuộc tìm kiếm vẫn đang tiếp tục.
Sau đó là ảnh chụp Mandy Johansson được chiếu trên màn hình. Cô ấy rất xinh đẹp, làn da trắng sứ với cặp mắt xanh lơ to tròn và mái tóc đen dài. Trong ảnh, cô đang cười thật tươi. Trông cô ấy có vẻ là người tốt.
Tôi nhắm mắt lại. Tôi vẫn có thể trông thấy cặp mắt xanh đã nhìn hé ra khi tôi lật tấm khăn phủ của cái chuồng trong tầng hầm.
Đó có phải là một giấc mơ không?
Mandy Johansson đang ở trong hầm nhà chúng tôi.
“Chào con, Nora.”
Giọng cha tôi. Tôi lúng túng với cái điều khiển trong bàn tay phải và nhanh chóng bấm ngón cái vào nút tắt ngay trước khi cha vào phòng khách. Ông đã vận sẵn bộ đồ bảo hộ màu xanh dương để đi làm. “Con chào bố.”
Ông lấy tay xoa tóc tôi, mái tóc vẫn còn rối vì giấc ngủ. “Con dậy sớm à?”
“Vâng ạ,” tôi lầm bầm.
Tôi nghển cổ lên trông ông khởi động máy pha cà phê trong bếp. Trong lúc chờ đợi, ông lại chỗ tôi và ngồi xuống ghế sô pha.
“Tối qua con đã xuống thăm tầng hầm nhỉ,” ông nói.
Mọi người luôn khen ngợi cha tôi vì âm điệu điềm tĩnh trong giọng ông. Mẹ tôi bảo việc đó giúp các bệnh nhân bình tĩnh lại khi họ sắp bị lấy máu. Ai đó từng bảo rằng ông có thể ghi âm các cuộn băng ru ngủ. Ông không bao giờ cao giọng, như thể không biết bực mình.
Mọi người cũng nói điều tương tự về tôi.
“Vâng,” tôi bảo.
“Có khi tối nay con sẽ thích xuống đó lần nữa,” cha nói.
“Có thể ạ.”
Cha nắm vai tôi rồi đứng dậy để lấy cốc cà phê. Tôi nhìn ông rót cà phê vào một cái cốc. Trông ông rất bình thường khi làm vậy. Cứ như một ông bố trong quảng cáo hay gì đó vậy.
Nhưng cha tôi không bình thường.
Tương tự như tôi.
Tôi ngồi trên sô pha, nhìn màn hình tivi tối đen cho đến khi cha đã đi làm. Mãi đến khi ông đi hẳn tôi mới bật kênh tin tức trở lại. Tôi muốn nghe nhiều hơn về Mandy Johansson.
Tôi đã phải chuyển qua vài kênh tin tức, nhưng cuối cùng cũng tìm được một phóng viên khác đang nói về Mandy. Kênh truyền hình này đang phỏng vấn gia đình Mandy. Mẹ của cô gái, cũng có đôi mắt xanh giống như cô, đang nhìn đăm đăm vào màn hình tivi, cầu xin để con gái bà được an toàn trở về. Chúng tôi yêu Mandy rất nhiều. Chúng tôi chỉ muốn được gặp lại con bé.
“Con xem gì đấy, Nora?”
Mẹ vừa lướt vào phòng khách trong bộ đồ mặc nhà, mái tóc nâu của bà chỉa ra khắp mọi hướng. Tôi thậm chí còn không nghe tiếng bà vào. Mẹ đang nhìn màn hình, mắt nheo lại.
Đã quá muộn để tắt tivi và giả vờ như tôi đang xem phim hoạt hình. “Bản tin thôi ạ,” tôi nói. “Có một chị gái bị mất tích ở Seattle. Tên chị ấy là Mandy Johansson.”
Mẹ theo dõi chương trình độ một phút. Tôi nhìn lên mặt mẹ, nó đang dần chuyển sang màu xanh lét. “Ôi Chúa ơi,” bà khẽ lẩm bẩm. Mẹ chặn một tay lên miệng và vội vã lao ra bồn rửa bát.
Tôi có thể nghe tiếng mẹ nôn mửa.
***
Hết giờ học, Marjorie và tôi gặp nhau ở sau trường.
Con bé trông hạnh phúc hơn bao giờ hết từ lúc tôi biết nó. Tôi chợt nhận ra chắc mình chưa bao giờ trông thấy nó hạnh phúc. Tôi đoán là không thể trách nó. Những đứa trẻ khác không ngừng chòng ghẹo con bé. Chưa từng có ai đứng lên vì nó và bảo bọn kia dừng lại. Thậm chí không có lấy một người ở bên nó.
Thậm chí hôm nay trông con bé cũng xinh hơn. Tóc nó bóng mượt hơn, khiến tôi thắc mắc có phải bình thường nó ít chải đầu. Hai bên má ửng hồng vì háo hức. Toàn bộ gương mặt nó sáng lên khi trông thấy tôi.
“Chào Nora!” nó bảo. “Cậu đến thật này!”
“Tất nhiên là có rồi,” tôi nói. “Sao lại không?”
Con bé không có câu trả lời.
“Cậu có kể cho ai là sắp gặp tớ không đấy?” Tôi cương giọng hỏi.
Con bé lắc đầu mạnh đến nỗi cằm nó rung rung. “Tớ chỉ bảo mẹ là mình sẽ ở lại trường muộn.”
Tốt.
Chúng tôi quyết định tới nhà Marjorie. Khi chúng tôi bắt đầu ra về thì hầu hết những đứa trẻ khác đã rời sân trường. Tôi không nghĩ có ai để ý đến chúng tôi. Và chẳng mấy chốc chúng tôi đã rẽ xuống một con phố yên tĩnh.
Trong lúc đi Marjorie không chịu ngừng nói về việc chúng tôi sẽ chơi vui thế nào ở nhà nó. Tôi biết nó háo hức, nhưng như thế này khó chịu quá. Tôi ước gì trên người Marjorie có nút tắt âm lượng.
“Tớ không chờ nổi tới lúc cho cậu xem phòng tớ,” con bé bảo. “Tớ có đến tám con búp bê Barbie ấy.”
Tôi nhìn xuống giày mình. “Tớ không thích Barbie. Chúng dành cho em bé thôi.”
“Ồ.” Mặt nó xìu xuống. “Thế cậu thích gì?”
Trước khi tôi kịp nghĩ ra một câu trả lời cho nó, chúng tôi đã đi qua lối mòn rẽ ra khỏi đường chính. Tôi lấy cùi chỏ thúc nhẹ vào Marjorie trong lúc chậm bước. “Cậu đã bao giờ đi lối kia chưa?”
Con bé lắc đầu. “Mẹ tớ bảo không được.”
“Ồ. Tớ chỉ nghĩ là có thể sẽ vui nếu đi khám phá. Như trò chơi ấy mà.”
Nó nhìn xuống lối đi rậm cây, rồi nhìn tôi. “Tớ nghĩ mình không nên đi lối này đâu.”
Tôi thở ra một hơi khó chịu. “Vậy là tớ vừa mới nghĩ ra được một trò vui tớ muốn chơi, thì cậu lại không làm.”
Lông mày Marjorie chau lại với nhau. “Chỉ là... tớ không được phép.”
“Cậu không được phép đi một mình. Nhưng cậu có đi một mình đâu. Cậu đi cùng tớ mà.”
“Tớ... vẫn không nghĩ là mình nên đi.”
Tôi khoanh hai tay trước ngực. “Được rồi, tớ sẽ đi lối mòn đó. Nếu cậu không muốn thì đó là cậu tự chọn. Và như thế thật tệ vì tớ đã nghĩ ra một trò cực kì vui mà chúng ta có thể chơi với nhau.”
Tôi gần như nghe được tiếng những bánh xe suy tính trong đầu Marjorie đang quay. Đây là lần đầu tiên nó được đi chơi với bạn, gần như là trong cả đời nó. Nó không muốn phá hỏng cơ hội.
“Được rồi.” Nó thở ra. “Chúng ta có thể đi lối đó. Một tí thôi nhé.”
“Tuyệt.” Tôi cười với con bé. “Và cậu sẽ thấy trò này vui cực kì.”
Nó đáp lại nụ cười của tôi. “Nó tên là gì?”
Tôi liếc vào khu vực rừng cây, hoàn toàn vắng người lại qua, theo như quan sát của tôi. “Nó tên là Thợ săn và Con mồi. Cậu sẽ thích cho xem.”