26. HIỆN TẠI
Như mọi khi, tôi là người cuối cùng rời văn phòng.
Harper đã tắt hết đèn trong khu vực phòng chờ, nên bên ngoài tối đen. Tôi mất mấy phút quờ quạng mới tìm được công tắc, không tìm thấy thì chắc tôi sẽ ngã chúi đầu vào một cái ghế mất.
Tôi đã quen với nhịp điệu bận rộn trong phòng chờ, nên buổi tối yên tĩnh thế này hơi rờn rợn. Harper bỏ quên sách sinh vật học trên bàn. Tôi đi tới và lật giở vài trang, thấy rất nhiều ghi chú được để lại bên lề sách. Tôi nhớ hồi mình còn học sinh vật ở trường đại học. Khi ấy cả cuộc đời tôi đang mở ra phía trước. Đó là cơ hội để tôi bỏ lại quá khứ đằng sau. Không ai được biết cháu là ai cả, bà ngoại đã bảo tôi vào ngày tôi rời nhà nhập học.
Giờ thì bằng cách nào đó tôi đã phá hỏng tất cả rồi. Nói cho đúng thì đó không phải là lỗi của tôi.
Tôi đi hai bậc cầu thang một để xuống sảnh. Tôi nôn nóng về nhà. Có cảm giác như đây sẽ là đêm cuối được yên tĩnh của tôi trước khi đám phóng viên bắt đầu đập cửa. Có lẽ tôi nên tắm nước nóng. Hay tốt hơn là tắm bồn. Lần cuối tôi tắm bồn là khi nào nhỉ? Chắc phải là ở thập kỷ trước rồi.
Nhưng khi tôi xuống đến sảnh toà nhà, ai đó đã đang chờ tôi.
“Nora?”
Tôi nhăn mặt. “Brady, anh làm gì ở đây?”
Brady đang đứng trong sảnh toà nhà, hai tay thọc vào túi chiếc áo khoác mở khoá. Anh bước lại gần tôi còn tôi lùi lại một bước.
“Anh nói chuyện với em được không?” Anh hỏi.
“Không được. Em e là không.”
“Nora...”
Tôi cau mày với anh ta. “Anh muốn nói với em chuyện gì? Nghe này, ta đã có chút vui vẻ. Anh đã tuyên bố tình cảm của mình khá rõ rồi. Cứ... cứ để nguyên như vậy thôi.”
“Anh xin năm phút được không?” Anh giơ một bàn ta với năm ngón xoè ra. “Năm phút thôi. Và nếu em không muốn gặp anh lần nào nữa, anh hứa anh sẽ để em yên mãi mãi.”
Tôi thở ra một hơi. Tôi cảm nhận được nếu mình nói không, anh ta sẽ tiếp tục đeo bám. Có lẽ tốt hơn là nên nghe cho xong chuyện. “Được rồi. Năm phút.”
Tôi nhìn xuống đồng hồ ngụ ý rõ ràng. Đảm bảo là anh ta biết năm phút của mình đã chính thức bắt đầu.
“Chuyện là thế này.” Anh thọc hai tay trở lại túi áo. “Vụ li dị của anh rất be bét. Lý do duy nhất bọn anh làm đám cưới là vì cô ấy có thai. Bọn anh cứ cãi nhau suốt thôi. Và anh... Sau khi chuyện kết thúc, anh không bao giờ muốn có thêm mối quan hệ nào nữa. Đó là một trong những việc ảnh hưởng đến anh mãi mãi.” Anh cau mày. “Rồi anh trông thấy em ngồi trong quán rượu, anh nhớ lại mình từng hạnh phúc thế nào khi ở bên một người khác. Anh lại muốn bắt đầu hẹn hò. Nghe có lý không?”
Tôi mỉa mai. “Nó đâu có giải thích lý do anh nói dối em.”
“Thôi đi, Nora. Hai ta đều biết em ghét trẻ con.”
“Chỉ vì em không muốn có con, không có nghĩa là em ghét chúng.”
Đó là những lời thật lòng nhất mà tôi từng nói. Tôi thích trẻ con. Nhưng tôi không dám mạo hiểm truyền bộ gen của mình cho ai. Tôi không thể mạo hiểm tạo ra thêm một Aaron Nierling nữa. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình được. Mà dù sao thì sự nghiệp đã là cả cuộc sống của tôi rồi. Nó đã ngốn hết thời gian khi thức của tôi. Chẳng có chỗ nào mà nuôi dạy trẻ cả.
Nhưng Chúa ơi, đó đâu có nghĩa là tôi ghét chúng. Nếu tôi mà là người khác, không phải con gái ông ta, thì tôi cũng muốn... Chậc, chuyện đó không đáng để nghĩ ngợi nữa. Có sao dùng nấy thôi.
“Anh có thể nói gì được nữa?” Anh hỏi. “Anh phải làm gì nữa thì em mới tin rằng anh rất hối tiếc đây? Vì anh thực sự thích em, Nora.”
Tôi nhìn lên cặp mắt nâu của anh và nhận ra anh thành thật đến thế nào. Không hẳn là chưa từng có người đàn ông nào tán tỉnh tôi trong khoảng mười năm trở lại đây, kể từ lúc tôi quyết định không yêu đương gì nữa. Nhưng hầu hết bọn họ đều không quan tâm lắm tôi có thuận tình hay không. Brady thì có. Nhưng rồi anh sẽ vượt qua thôi. Đặc biệt là khi câu chuyện tôi là ai được lên sóng ngày mai.
Tôi mừng vì mình không phải trông thấy vẻ mặt anh khi anh nghe câu chuyện đó.
“Xin lỗi anh,” tôi nói. “Hơn nữa, năm phút của anh đã hết.”
“Được rồi,” anh thở dài. “Rất công bằng.”
Miệng tôi há hốc. Tôi đã tưởng phải mất ít nhất hai mươi phút nữa để anh cố thuyết phục tôi là chúng tôi sinh ra để dành cho nhau. “Thế thôi à? Anh từ bỏ luôn?”
“Anh...” Anh ta nghiêng đầu. “Em đã nói không. Nên... anh tưởng... ý anh là, anh không nên từ bỏ à?”
Tôi nhìn anh chằm chằm, bỗng thấy hơi bối rối. Tôi có muốn anh tiếp tục cố gắng không? Tất cả những gì tôi biết là khi anh đầu hàng, tôi bỗng thấy nhói lên thất vọng. “Em... em đi lấy xe đây.”
“Anh đi cùng em được không?” Anh hỏi.
Chúng tôi nhìn vào mắt nhau. Chết tiệt thật, rốt cuộc rồi tôi sẽ lại qua chỗ anh thôi. Tôi ước gì mình có nhiều sự tự chủ hơn thế. Thông thường tôi nói không rất giỏi.
Chúng tôi cùng ra bãi đỗ xe tối om ngay bên cạnh toà nhà. Có vài ngọn đèn trong bãi, nhưng đa phần đã hỏng. Tôi sẽ phải nói chuyện với bên bảo trì mới được. Brady đưa tôi tới tận xe, và chỉ khi còn cách đó một mét tôi mới thấy đã có chuyện gì xảy ra.
“Ai đó chọc thủng hết lốp xe em rồi!” Tôi la lên.
Họ không chỉ chọc lỗ để xì hơi. Tôi trông thấy các mẩu cao su te tua trên bánh xe mình. Ai đó đã chém nát bánh xe. Tôi thắc mắc có phải bà Swanson không. Nhưng không, bà ta đã bỏ đi từ nhiều giờ trước. Bà ta sẽ không làm việc này giữa thanh thiên bạch nhật. Mặc dù tôi đoán bà có thể đã quay lại.
Nước mắt ứa lên, nhưng tôi nhanh chóng chớp mắt. Tôi đã không khóc trong… thậm chí tôi không nhớ nổi lần cuối mình khóc. Chắc là đã rất, rất lâu rồi.
“Chúa ơi,” Brady hào hển. “Chuyện quái gì thế này?”
Bỗng nhiên tôi quá sức vui mừng vì đang có anh bên tôi. Nếu tôi mà trông thấy chuyện này lúc ở một mình, chắc tôi sẽ hoàn toàn gục ngã mất. Nhưng sự hiện diện của anh đã làm tôi bình tĩnh lại.
“Em phải gọi cứu hộ.” Tôi nhìn đồng hồ. Đã muộn hơn tôi tưởng. Chúa mới biết cứ thế này thì mấy giờ tôi mới về đến nhà. “Tuyệt thật đấy. Em đã phải làm việc suốt mười lăm tiếng rồi mà giờ còn gặp vụ này.”
“Để anh đưa em về nhà,” anh vội nói. “Em không cần phải xử lý ngay bây giờ đâu. Đằng nào các quán sửa chữa cũng đều đóng cửa rồi. Mai em có thể gọi cứu hộ tới.”
Tôi gầm gừ. “Sáng mai em không có thời gian để xử lý nó.”
“Anh có.” Anh cúi xuống xem xét cả bốn bánh. “Sáng mai, anh sẽ quay lại đây và gặp người điều hành xe cứu hộ. Anh sẽ lo vụ này cho em.”
“Vậy là em đương nhiên phải tin cậy giao cho anh cẩu xe em đi hả?”
Môi anh trễ xuống. “Em không tin anh làm việc đó à?”
Tôi nhìn xuống bốn bánh xe tan nát trên chiếc Camry, rồi nhìn mặt anh. Tôi đoán là mình có tin. Tôi đã biết anh hơn mười lăm năm, và anh chưa bao giờ cho tôi lý do để không tin cả. Đúng là anh đã nói dối về chuyện có con gái. Nhưng tôi nghĩ ấy nhiều phần là do anh không tin tôi.
“Thôi được,” tôi nói. “Cảm ơn anh.” Tôi lục lọi trong ví để lấy chùm chìa khoá và tách khoá xe ra khỏi vòng. Tôi đưa nó cho anh. “Em rất biết ơn.”
Anh thả chìa vào túi. “Đi nào, anh đưa em về.”
Giống như tôi, Brady cũng có một chiếc xe thực dụng – mặc dù cũ hơn và te tua hơn xe tôi. Tôi trèo vào ghế phụ bên cạnh anh, tôi biết ơn vì bên trong xe sạch sẽ và anh đã không phải ném đi tầm hai mươi túi giấy gói hay lon coca rỗng ra sau để tôi có thể ngồi xuống.
“Em rất vui vì trong xe anh không chất đầy giấy gói khoai tây chiên của McDonald.”
“Ồ, chắc chắn là sẽ có nếu anh để mặc Ruby muốn làm gì thì làm.”
“Em rất trân trọng sự sạch sẽ.”
Anh nháy mắt với tôi. “Nó sánh ngang với sùng đạo hở?”
Bất chấp mọi chuyện, tôi vẫn cười trước câu đùa cũ rích ấy. Tôi cảm thấy như vậy thật. Tôi thích mọi thứ gọn gàng và sạch sẽ.
Brady đặt điện thoại lên bảng đồng hồ. “Địa chỉ của em?”
Tôi ngập ngừng.
Anh liếc tôi. “Nora, anh hiểu là em muốn riêng tư, nhưng anh không thể nào đưa em về nhà được nếu không biết em sống ở đâu. Anh thề là sẽ chỉ dùng địa chỉ của em lần này thôi, anh sẽ không bao giờ dùng nó vào việc xấu. Được chưa?”
“Được rồi,” tôi lầm bầm.
Tôi đọc địa chỉ và anh gõ nó vào định vị trên điện thoại. Anh lên đường, và tôi biết ơn vì anh không tăng tốc hay làm bất kì việc gì để khiến tôi cảm thấy anh đang nắm trong tay sinh mạng của cả hai. Tất nhiên, nếu anh thường lái xe với trẻ con bên trong, tôi đoán là anh biết cách ứng xử dịu dàng.
Tôi liếc ra ghế sau, trông chờ thấy một cái ghế trẻ em hay địa nào đó. Nhưng ở đó không có gì.
“Anh không phải lắp ghế an toàn cho trẻ em à?” Tôi hỏi.
Anh cười toe. “Hoàn toàn đúng. Lần trước Ruby vừa mới cảnh báo anh rằng con bé đã quá lớn với một cái ghế trẻ em rồi, và như mọi khi, nó nói đúng – nên hôm qua anh vừa mới tháo ra. Ngày mai cái ghế an toàn sẽ tới. Anh cực kì háo hức vì từ nay anh không phải gãy cả lưng mỗi lần buộc đai cho con bé nữa.”
Tôi mân mê một sợi chỉ xơ ra từ bộ đồ bác sĩ. “Hơi khó để tưởng tượng cảnh anh làm một ông bố. Trong đầu em anh vẫn chỉ hai mươi tuổi.”
“Đôi khi trong đầu anh, anh cũng vẫn đôi mươi.” Anh rẽ phải ở chỗ đèn đỏ. “Có lúc Ruby đòi ăn thêm bánh quy trong khi nó đã ăn quá nhiều rồi, và anh nghĩ bụng, sao lại không? Bánh quy ngon mà. Sao anh lại phải làm cảnh sát bánh quy?”
“Thế anh cho con bé thêm à?”
“Đôi khi.” Anh đưa một ngón tay lên môi. “Đừng cho vợ cũ anh biết. Anh đang cố xin quyền nuôi con chung, và anh có cảm giác đó là kiểu hành động mà cô ta sẽ dùng để chống lại anh.”
“Sao từ đầu anh lại không có?” Điều đó làm tôi ngạc nhiên. Brady có vẻ là một bậc phụ huynh có trách nhiệm.
“Đó là...” Anh dừng xe lại ở một cột đèn đỏ. “Đó là một câu chuyện dài. Anh không muốn em phải bận lòng.”
Tôi nhìn ra ngoài kính ghế phụ, cố lờ đi cảm giác siết chặt lồng ngực. Tôi không biết ai đã băm nát bánh xe của tôi, nhưng tôi chắc chắn đó không phải hành động tuỳ tiện. Họ cố tình băm bánh xe của tôi. Và một khi tin tức tôi là ai nổ ra, mọi chuyện sẽ chỉ càng tệ hơn.
Tôi nhìn sang Brady, cặp mắt nâu của anh đang dán lên đường. Anh liếc sang tôi một giây và cười. Anh sẽ nói gì khi phát hiện ra? Tôi thấy trước chắc không còn chuyến xe nào đưa tôi về nhà trong tương lai nữa. Nhưng ai thèm quan tâm chứ? Tôi đã muốn rũ bỏ anh khỏi đời tôi mà.
Khi anh rẽ vào phố nhà tôi, tôi có thể thấy đèn xanh đỏ nháy khắp cả dãy nhà. Tim tôi nảy lên tận cổ họng. Đó có phải nhà tôi không?
Ôi Chúa ơi, tôi đã quên gọi lại cho Thanh tra Barber. Nhưng kể cả thế, ông ta có xuất hiện trước ngưỡng cửa nhà tôi với đèn đuốc loá mắt thế này không?
“Trên kia có chuyện gì nhỉ?” Brady nheo mắt nhìn đường. “Có phải xe cảnh sát ở cạnh nhà em đó không?”
Tôi nuốt khan. “Có lẽ anh cứ thả em ở đây...”
Brady tiếp tục lái xe như không nghe thấy tôi. “Em có nghĩ đó là vì bộ lốp bị chém không? Nhưng làm sao họ biết được? Em chưa gọi cảnh sát đúng không, Nora?”
“Cứ để em xuống ở đây,” lần này tôi nói to hơn.
Nhưng tất nhiên anh không chịu dừng lại đến khi đã đỗ ngay trước nhà tôi. Và không có gì nghi ngờ chuyện chiếc xe cảnh sát đang đỗ ngay trên lối rẽ vào cửa trước nhà tôi. Mắt anh tròn to như cái đĩa khi nhìn vào xe cảnh sát, rồi nhìn vào tôi.
Tôi nhảy ra khỏi xe ngay giây phút anh đỗ lại, thậm chí là trước đó vài giây, nếu tôi phải nói thật. Nhưng anh rất nhanh nhẹn, anh ra khỏi xe ngay sau tôi. Tôi nghiến răng, gạt xuống cơn tức muốn quát đuổi anh đi. Để biện hộ, có khi anh còn nghĩ là mình đang trông chừng hộ tôi.
“Bác sĩ Davis.” Thanh tra Barber đang dựa vào xe cảnh sát, hai tay khoanh lại trước cái bụng vĩ đại. Tôi thắc mắc ông ta đã chờ bao lâu rồi. Tôi thắc mắc hàng xóm của tôi đã trông thấy cái xe cảnh sát ngu ngốc nhá đèn xanh đỏ trước nhà tôi bao lâu rồi. “Chúng ta nói chuyện chút được không?”
Tôi cảm thấy bị giằng xé. Tôi muốn vào nhà để hàng xóm và Brady không chứng kiến toàn bộ câu chuyện. Nhưng cùng lúc, tôi không muốn ông thanh tra này vào nhà mình. Đây là lúc tôi cần có luật sư. Tôi không thể để ông ta vờn mình thế này, nếu không chắc tôi sẽ kết thúc y như cha tôi mất.
“Bác sĩ Davis?” Barber hỏi.
Cuối cùng tôi cũng tìm được giọng mình. “Ông muốn gì?”
“Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu chúng ta vào bên trong nhà cô,” thanh tra nói. “Cô không muốn cả khu này nghe thấy đâu?” Ông ta liếc nhìn Brady tò mò. “Bạn trai cô có thể ở lại nếu cô muốn.”
“Tôi đã nói rồi,” tôi nói qua kẽ răng, “tôi không muốn bàn gì thêm với ông mà không có luật sư hiện diện. Tôi đã trả lời tất cả các câu hỏi của ông rồi.”
“Tôi chỉ thắc mắc,” ông ta nói, “liệu mình có được ngó qua nhà cô không.”
Tôi thấy như tất cả không khí đã bị hút ra khỏi người mình. “Ngó qua nhà tôi?”
Ông ta giơ hai tay lên. “Nhanh thôi. Chỉ có tôi. Chỉ nhìn một cái thôi.”
Ông ta nghĩ mình sẽ tìm thấy gì? Cô gái nào đó bị xích trong hầm nhà tôi chắc? Có lẽ tôi cứ nên cho ông ta xem. Tôi chẳng có gì phải giấu.
“Chào ông.” Brady nói trước khi tôi kịp trả lời. Giọng anh có vẻ kính trọng nhưng kiên quyết. “Hôm nay, Nora đã rất vất vả rồi. Cô ấy đã phải mổ từ năm giờ sáng. Và tôi khá chắc là ông cần phải có lệnh khám mới được lục soát nhà cô ấy. Vậy nên có lẽ tốt hơn là sáng mai ông hãy nói chuyện khi cô ấy có luật sư?”
Thanh tra Barber nhìn tôi như để nói, Gã này là thật đấy à? Tất nhiên, nếu Brady mà biết chút gì về việc chúng tôi đang bàn ở đây, chắc anh sẽ không chen vào đâu. Nhưng phần tuyệt vời là anh lại làm được. Barber lùi lại một bước, gật đầu.
“Tốt thôi,” ông nói. “Chúng ta có thể nói chuyện vào sáng mai cùng luật sư của cô. Tầm mười giờ ở đồn nhé?”
“Được,” tôi nói. Giờ tôi chỉ phải tìm một luật sư trước mười giờ sáng. Và tìm xem mình phải làm cái quỷ gì với các lịch mổ buổi sáng. Tôi không có thời gian để làm một nghi phạm giết người.
Tôi cảm thấy mình không thể thở được cho đến tận khi Thanh tra Barber đã quay lại xe và lái đi. Thậm chí sau khi ông ta đã đi rồi mà các ngón tay tôi vẫn còn run đến mức tôi khó mà tra chìa vào ổ khoá được. Việc này rất khác thường với tôi. Tôi là bác sĩ phẫu thuật, vì Chúa. Tôi chưa bao giờ bị run tay.
Cuối cùng, Brady cầm chùm chìa khoá từ tay tôi, tra vào ổ, rồi dẫn tôi vào nhà. Anh đặt một bàn tay lên lưng tôi và hướng tôi tới số pha, tôi ngoan ngoãn ngồi xuống đó. Anh đặt tay lên tay tôi và siết chặt. “Anh sẽ lấy cho em ít nước, Nora.”
Tôi gật đầu câm lặng.
Tôi nghe tiếng anh xung xoảng trong bếp một lúc lâu đến mức tôi suýt đứng dậy để đi ra đó và hỏi anh có cần tôi giúp tìm cái bồn rửa không. Nhưng rồi anh quay lại với một cốc nước. Tôi cảm kích đỡ lấy nó và uống hết một nửa. Không ích gì. Tôi cần thứ gì đó mạnh hơn nước.
Brady ngồi xuống cạnh tôi trên sô pha. “Anh sẽ không hỏi đâu. Nhưng trừ khi em tìm một luật sư li dị, anh không thể giúp được em ở đồn đâu.”
“Được.” Tôi nhìn xuống những bong bóng li ti trong nước. “Không có gì to tát đâu.”
“Em không cần kể với anh. Không phải việc của anh.”
Nhưng bỗng nhiên, tôi muốn kể anh nghe. Tôi muốn kể cho ai đó chuyện đang xảy ra. Tôi đã chịu đựng việc này một mình đủ lâu rồi. Và có vẻ như nó cũng chẳng chịu biến đi đâu.
“Hai cô gái vừa bị giết ấy.” Tôi uống thêm một ngụm nước nữa. “Anh biết, hai người trên tin tức ấy không? Những người... đã bị cắt lìa bàn tay?”
“Có…”
“Họ từng là bệnh nhân của em.”
Mắt anh mở lớn. “Cả hai à?”
“Vâng.”
“Ồ.” Anh gãi mái tóc nâu. “À thì, anh đoán là trùng hợp kì lạ thật. Nhưng nói thật, họ nghĩ em thì liên quan gì ở đây kia chứ? Đó là điều ngu ngốc nhất anh từng nghe trong đời.”
“Bởi vì…” tôi chà tay vào đầu gối. Trên gối phải tôi có một vệt gì đó. Có lẽ là thức ăn. Hay máu. “Bởi vì như em đã nói, bàn tay họ bị cắt rời. Giống việc Handyman đã làm với các nạn nhân của ông ta.”
Brady nghiêng đầu sang bên. “Anh không hiểu.”
Tôi có thể cứ bỏ lửng ở đó. Tôi đã giữ bí mật này hai mươi sáu năm. Trong hai mươi sáu năm, tôi đã là Nora Davis, có cha mẹ bị chết trong một tai nạn xe thảm khốc. Bà ngoại muốn tôi không bao giờ kể cho một ai – thậm chí bà còn chuyển nhà cùng tôi để tránh xa khỏi những người từng biết tôi là ai. Nhưng nó giống như tôi đã sống cả một đời dối trá vậy. Giống như tôi là một diễn viên đang đóng vai chính trong chính cuộc đời mình.
Tôi nhìn lên Brady. Nếu có ai sẽ tỏ ra tử tế với tôi thì chỉ còn anh. Tôi phải kể cho ai đó.
“Bởi vì,” cuối cùng tôi nói. “Aaron Nierling là bố em.”
Tôi không biết mình chờ đợi Brady phản ứng thế nào, nhưng tôi đã không ngờ anh sẽ phá ra cười. Anh cười đến mấy giây rồi mới để ý biểu cảm của tôi và nhận ra là tôi đang tuyệt đối, một trăm phần trăm nghiêm túc. Tôi thực sự có thể thấy nụ cười đang bị cạn dần khỏi người anh.
“Em là con gái của Aaron Nierling,” anh nhắc lại.
“Đúng.”
“Và...” Cái nhìn bối rối của anh gần như là đáng yêu, nếu nó không khủng khiếp như thế. “Vậy là em đã đổi họ sau khi...?”
“Là anh thì không thế chắc?”
“Anh đoán...” Anh xoa gáy mình. “Vậy là hai cô gái bị cắt rời bàn tay kia... Cả hai đều là bệnh nhân của em. Còn Handyman thì là... bố em?”
“Vâng.”
“Sao em không bao giờ kể anh nghe?”
Tôi ho. “Anh hỏi thật đấy à? Anh có nghĩ em muốn mọi người đều biết chuyện đó không?”
“Ừ, nhưng anh có phải là ai khác đâu. Anh từng là bạn trai của em.”
“Chúng ta hẹn hò có ba tháng thôi, Brady. Có phải cưới nhau rồi đâu.”
Anh im lặng ít nhất một phút trong lúc nhìn xuống hai bàn tay mình. Âm thanh duy nhất trong phòng tôi là tiếng tim tôi đập thình thịch.
“Chúa ơi,” cuối cùng anh nói.
“Phải.”
“Vậy...” Anh ngước mắt lên nhìn vào mắt tôi. “Em có...?”
Tôi hít vào thật mạnh. “Em có sao cơ?”
Cục yết hầu của anh nhấp nhô. “Em có giết họ không? Hai cô gái ấy?”
Đó chính là thời khắc tôi nhận ra dù mình từng có tình cảm gì với Brady Mitchell thì nó cũng đã ra đi mãi mãi. Tôi đã hy vọng việc tôi nói sự thật này với anh ta là điều đúng đắn, rằng có lẽ nó sẽ giúp tôi thanh thản. Anh ta đã thích tôi đến thế, tôi tưởng anh ta sẽ đứng về phe tôi. Nhưng tôi đã sai. Tôi không bao giờ nên nói một lời nào. Tất nhiên, nếu chuyện bị vỡ lở trên báo chí ngày mai cũng không thành vấn đề, vì đằng nào anh ta cũng biết. Nhưng ít nhất tôi đã không phải trải qua giây phút anh ta nhìn tôi như lúc này.
Thậm chí tôi không thể tức giận. Nó cũng không kém hơn kì vọng của tôi là bao. Nhưng tôi đã hi vọng...
“Tôi không giết ai cả,” tôi lặng lẽ nói. “Tôi không giống ông ta.”
“Nhưng em là bác sĩ phẫu thuật. Em cắt xẻ người ta để kiếm sống.” Chúa ơi, cứ như anh ta đang nêu lên mọi điều người ta sẽ nói về tôi ngày mai vậy. Tất cả những lí do vì sao mà tôi phải là một kẻ sát nhân điên loạn, như cha tôi vậy. Ít nhất anh ta cũng đủ tử tế để tỏ ra hổ thẹn. “Xin lỗi em.”
Một cơ trên cằm tôi giật giật. “Tôi nghĩ anh nên đi.”
Chỉ một lần này, tôi mong anh ta tranh cãi và cầu xin tôi cho anh ta ở lại như mọi khi. Nhưng thay vào đó anh ta chỉ gật đầu. “Anh cũng nghĩ vậy.”
Và thế là hết. Brady đứng dậy và rời khỏi nhà tôi – anh ta gần như không thể nhìn thẳng vào tôi khi dợm bước. Và khi đến cửa trước, anh đi thẳng một mạch ra xe mình. Không hề nhìn lại trước khi vào trong xe và lái đi.