Chương 28
27.
Đó quả là một cảnh xem trước đáng yêu cho cuộc sống của tôi từ nay về sau. Nếu một người rành rành đã thích tôi từ hơn một thập kỷ nay mà thậm chí còn không chấp nhận nổi quá khứ của tôi, liệu phần còn lại của thế giới sẽ phản ứng thế nào?
Tôi ngồi trên sô pha một lúc lâu sau khi anh ta bỏ đi. Dường như tôi không thể ép mình cử động. Nhưng rồi tôi nghe một tiếng thình ở cửa sau. Lại là con mèo. Có thể là đang đói ngấu.
Mặc dù lần cuối tôi cố cho nó ăn thì nó đã không có ở đó.
Cuối cùng tôi cũng đứng dậy khỏi ghế và đi ra cửa sau. Tôi nín thở lúc gí tai vào cửa. Rồi tôi nghe thấy nó. Một tiếng meo rất khẽ.
Là con mèo chết tiệt. Tạ ơn Chúa.
Tôi đến tủ chạn, lấy ra một hộp thức ăn mèo. Tôi mở cửa sau, con mèo đen đang ở đó chờ tôi, nhìn lên mặt tôi tràn trề hi vọng. Ít nhất thì nó sẽ không đánh giá tôi. Nó chẳng biết Aaron Nierling là ai hết. Và cũng chẳng thèm quan tâm.
Tuyệt vời. Một con mèo hoang là người bạn duy nhất của tôi.
Tôi gỡ nắp hộp và đổ ụp vào bát của nó. Nó háo hức liếm láp chỗ thức ăn. Mèo có cái tính đáng quý ấy. Tất cả những gì chúng quan tâm là bữa ăn tiếp theo của chúng tới từ đâu. Chúng không phải lo lắng những chuyện ngu xuẩn như là sự nghiệp hay thực tế cái người duy nhất yêu thương chúng trong cả thập kỷ vừa qua giờ lại đâm ra sợ chúng.
Tôi đưa tay ra và vuốt ve bộ lông đen của nó. Ấm lòng hẳn.
Con mèo ngẩng đầu lên khỏi bát và chà mặt nó vào lòng bàn tay tôi, như đôi khi nó vẫn làm. Tôi gãi dưới cằm nó làm nó kêu grừ. Rồi, trước sự ngạc nhiên tột độ của tôi, nó nhảy qua tôi và lao vào trong nhà.
“Này!” tôi la lên. “Mày không được vào trong!”
Nhưng con mèo kia không quan tâm nó có được phép vào nhà hay không. Nó nhảy qua bếp của tôi, rồi nhảy vào phòng khách, phốc lên sô pha. Rồi nó cuộn tròn thành một quả bóng hạnh phúc trên tấm đệm.
“Này!” tôi lại la lên. “Mèo!”
Tuyệt. Con mèo ngu ngốc có thể mang đầy rận, và giờ thì tôi đã bị lây rận lên sô pha. Đêm nay còn có thể tệ hơn được không?
Tôi bước ngang qua phòng khách tới chỗ con mèo đang cuộn tròn. Thể có Chúa, tốt nhất nó đừng có tè lên số pha của tôi. Tôi lườm nó, trông nó hoàn toàn thư thái cứ như không định đi đâu nữa vậy. Phải rồi, ta sẽ xem xem.
Tôi đưa cả hai tay ra để bắt nó, định bê nó lên và mang nó ra ngoài. Nhưng ngay khi các ngón tay tôi quấn quanh bụng nó, tôi cảm nhận được những cái xương ở sườn nó dưới lòng bàn tay mình. Chúng mong manh biết bao so với xương sườn người.
Chúng sẽ dễ dàng bị gãy.
Bụng tôi quặn lên. Tôi giật tay mình ra và lùi xa con mèo, đầu quay mòng mòng. Tôi nhìn chằm chằm vào nó, cầu nguyện với Chúa để nó tự đi khỏi nhà tôi. Tôi không thể nuôi mèo được. Không an toàn để tôi nuôi một con. Con mèo này cần đi ngay bây giờ.
Tôi phải làm gì đây? Tôi không thể bế nó lên và ném đi được. Mỗi lần tôi nghĩ đến chuyện đó là tôi lại buồn nôn. Tôi có nên gọi bên kiểm soát động vật? Liệu họ có cười nhạo vì tôi dường như không thể đuổi nổi một chú mèo hoang bé tí?
Tôi rút vội điện thoại từ túi áo bác sĩ. Tìm khắp lượt trong danh bạ, vốn chủ yếu là các đồng nghiệp ở chỗ làm của tôi. Bệnh viện, phòng khám, tất cả các bác sĩ mà tôi đã từng trò chuyện qua lại. Làm sao cuộc đời tôi lại đến mức không có nổi một người bạn nào thế này? Tôi đâu có sống như thế trước đây.
Hay có lẽ là có. Có lẽ tôi đã luôn như thế.
Ngón cái của tôi ngập ngừng trên cái tên Philip Corey. Phải, anh ta là một người bạn trong công việc, nhưng vẫn là bạn. Đại loại thế. Gần giống thế.
Trước khi tôi có thể nghĩ lại, tôi chạm vào tên Philip. Có ít nhất tám mươi phần trăm khả năng là anh ta đang đi chơi với phụ nữ. Hi vọng không phải là Harper.
Sau vài hồi chuông, tôi nghe tiếng quen thuộc ở đầu dây bên kia. “Nora? Có chuyện gì thế? Em ổn không?”
“Em ổn.” Tôi cau mày với điện thoại. “Anh nghe như kiểu đang nghĩ em sắp chết đến nơi vậy.”
“Em phải thừa nhận,” Philip nói, “em chưa từng gọi cho anh trừ khi em có việc gì khẩn cấp lắm.”
“Không đúng.” Thực ra là hoàn toàn đúng.
“Thế có chuyện gì?”
“Em...” Tôi hắng giọng. “Anh có bận không?”
“Anh bận hơn rồi. Sao?”
“Vậy thì...” Tôi nhìn xuống cơ thể đen xù lông trên sô pha. “Em cần anh giúp chút chuyện.”
“Sao cơ?”
“Có... có một con mèo trong nhà và em không đuổi được nó.”
Một khoảng dừng thật lâu trên đầu dây. “Cái gì cơ?”
“Nó vừa mới chui vào cửa sau nhà em!” Tôi buột miệng. Chắc anh ta nghĩ tôi hoàn toàn điên rồi. Đây không hề là hành vi của Nora. “Và giờ thì em không bắt nó ra được. Anh qua giúp được không?”
Anh ta cười khúc khích. “Nora, nếu em muốn anh qua để tình tự một tí thì cứ nói ra. Không cần nghĩ ra cái cớ lố bịch nào đó liên quan đến mèo đâu.”
Tôi nhăn mặt. Tôi đã sai lầm khi gọi anh ta. “Thôi khỏi đi.”
“Anh đùa thôi! Nghe này, anh sẽ qua sớm. Anh chỉ cần làm nốt một việc là sẽ chạy ngay sang giúp em đuổi con mèo đó.”
Tôi tóm chặt điện thoại. “Cảm ơn anh, Philip.”
“Nào nào, cộng sự để làm gì cơ chứ?”
Tôi không nghĩ sẽ có ai lập luận mục đích của một cộng sự trong phòng khám ngoại là để đuổi một con mèo lạc lang thang vào nhà họ, nhưng anh ta đang tử tế và tôi không định giở giọng châm biếm.
Philip sống ở cách tôi ít nhất hai mươi phút lái xe, nhưng khoảng mươi phút sau tôi đã nghe tiếng gõ trên cửa. Đầu tiên tôi tưởng đó lại là cảnh sát, một phần ngốc nghếch nhỏ xíu trong tôi hi vọng rằng đó có thể là Brady. Nhưng không, đó là Philip.
“Anh lái một trăm sáu mươi cây số trên giờ tới đây đấy à?” Tôi hỏi anh ta.
“À thì nghe như em đang có việc khẩn thật sự mà,” Philip bước vào tiền sảnh, nhìn quanh nhà tôi. “Chỗ này đẹp đấy. Hơi trống trải, nhưng không tệ.”
Tôi lùi lại để nhường chỗ cho anh vào trong. Anh đang mặc áo khoác, bên dưới đó là áo len và quần bò. Tôi thường trông thấy Philip hoặc trong bộ đồ bảo hộ bác sĩ (hầu hết thời gian) hoặc áo sơ mi và cà vạt. Trông anh mặc thường phục rất ổn. Thực ra, anh ta đẹp trai kinh khủng dù có ăn vận thế nào. Tôi đã nghe các y tá ở tầng gọi anh ta là chàng bác sĩ điển trai. Giờ anh đã ngoại tứ tuần và theo tôi thấy thì Philip đang ở đỉnh cao phong độ của mình.
Và anh ta biết điều đó. Mỗi khi anh không nghe thấy Sheila đều gọi anh là “Món quà của Chúa cho thế giới” và nó luôn làm tôi phải cười mỉa.
Tôi ngạc nhiên khi Philip quyết định kết hôn, nhưng có vẻ như anh ta rất chung tình với vợ vào thời điểm đó. Anh ta nói rốt cuộc mình đã sẵn sàng ổn định và có con. Nhưng rõ là anh chưa sẵn sàng ổn định tí nào, bởi vì chỉ vài năm sau anh đã lại cặp kè với y tá ở bệnh viện. Các cô y tá – số nhiều. Ai cũng biết điều đó, rồi thì vợ anh ta cũng phát hiện ra. Đó thực sự là một cuộc ly hôn tồi tệ.
Vậy nên tổng kết lại, Philip dở tệ trong các mối quan hệ. Dường như anh ta không thể giữ nguyên đường ngay lối thẳng. Nhưng đồng thời, với tư cách là bác sĩ ngoại khoa thì tôi lại ngưỡng mộ anh khôn xiết. Anh là người giỏi trong nghề, và lúc nào cũng hỗ trợ tôi.
“Thế con mèo phản trắc trắc ấy ở đâu?” Philip hỏi.
Tôi thấy mặt mình đang nóng lên. Tôi bước lùi lại và chỉ vào sô pha. “Nó kia kìa.”
“May mà em gọi anh đó. Trông nó đáng sợ thật đấy.”
Tôi lườm anh ta. “Anh có giúp em hay không đây?”
Anh bắn cho tôi nụ cười toe khoe trọn hàm răng. “Thư giãn đi. Nhìn người chăm mèo làm việc đây này.”
Anh sải bước đến chỗ con mèo chết tiệt vẫn đang nằm ườn ra số pha của tôi. Anh vươn tay bắt nó, nhưng lần này nó bật ra tiếng meo to tướng, rồi nhảy ra khỏi ghế và chạy đi.
“Nó tránh anh,” anh nói. Anh nhìn quanh phòng. Con mèo đã biến mất. Tôi chỉ có thể hi vọng nó đã ra ngoài qua cửa sau và không phải đang ở trên giường tôi, đang nằm trên gối tôi. “Ừm. Em có chắc là em không muốn nuôi mèo không? Anh nghĩ nó sẽ thích được làm thú cưng của em.”
“Em không nuôi thú được!” Tôi gào lên. “Có phần nào trong cuộc sống của em làm anh nghĩ em có thể chăm sóc một con mèo hả?”
Philip chớp mắt nhìn tôi. “Nora...”
Nhưng đã quá muộn. Mọi chuyện tôi phải trải qua trong vài tuần gần đây đột nhiên đổ xuống đầu tôi như cả tấn gạch. Hai cô gái đã chết. Những bàn tay bị mất. Thanh tra. Brady.
Đột nhiên, tôi bật khóc. Tôi không nghĩ mình từng khóc lần nào từ hồi trung học đến giờ, vào cái ngày tôi phát hiện ra cha mình đã bị bắt. Thậm chí tôi còn không khóc khi phát hiện ra mẹ đã tự vẫn. Tôi nhớ khi bà ngoại báo cho tôi tin đó, tôi cứ ngồi yên trên giường, không cảm thấy gì cả. Tôi biết bà ngoại đang nhìn mình, chờ đợi tôi nặn ra vài giọt nước mắt, nhưng khi tôi không khóc, việc đó đã xác nhận điều bà vẫn luôn tin tưởng về tôi.
“Nora.” Cánh tay Philip vòng qua tay tôi. “Nora, không sao hết. Anh sẽ tìm con mèo nếu em muốn thế. Chắc nó ở quanh đây thôi.”
“Đừng lo về chuyện đó.” Con mèo đó là vấn đề nhỏ nhặt nhất của tôi. “Chỉ là... Ngày hôm nay dài quá.”
Anh siết vai tôi. “Em có muốn nói về chuyện đó không?”
Không. Tôi thực sự không muốn. Tôi đã kể cho Brady nghe và hãy xem chuyện gì đã xảy ra. Tôi không thể chịu nổi nếu Philip cũng nhìn tôi như thế. “Không. Nhưng cảm ơn anh.”
“Anh làm gì được không?” Anh nở nụ cười với tôi. “Một cái ôm nhé? Một cốc nước? Hay rượu?”
Tôi không muốn Philip ôm. Tôi không phải người thích ôm ấp, mặc dù khi cánh tay Brady vòng qua người tôi thì tôi thấy thích. Việc đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa. “Thực ra là có một việc đấy.”
“Chắc chắn rồi, bất kì việc gì.”
“Anh biết luật sư nào giỏi không?”
Lông mày anh nhướng lên, suýt thì biến mất dưới đường chân tóc. “Em sắp bị kiện à?”
“Không, luật sư hình sự cơ.”
Tôi nghe anh ta hít vào một hơi. “Nora, có chuyện quái quỷ gì vậy? Có liên quan gì đến hai cô gái đã bị giết không?”
Tôi chỉ lắc đầu. “Em không thể nói về chuyện đó. Anh có quen ai không nào?”
“Có, anh quen.” Anh nhay môi. “Nhưng nếu em đang gặp rắc rối nghiêm trọng thì em cần kể cho anh. Ý anh là, chúng ta là cộng sự.”
“Được rồi. Em ổn.”
Anh trề môi ra. Trông anh ta không tin tưởng tôi lắm, nhưng như thế quá là tệ.
“Hơn nữa,” tôi nói, “sáng mai em phải trực phòng cấp cứu từ sáu giờ nhưng em phải ra khỏi bệnh viện từ chín giờ ba mươi đến khoảng mười một giờ. Anh làm hộ em được không?”
Anh nghĩ ngợi một phút. “Được, anh làm được.”
Cảm ơn Chúa. Tôi đã không biết mình phải làm thế nào với vụ đó rồi tới đồn cảnh sát. Tất nhiên, giờ tình hình của tôi càng thêm phức tạp khi tôi không có xe vì lốp xe đã bị đâm nát. Tôi đoán Brady sẽ không sẵn lòng để ý chuyện đó giúp tôi nữa. Tôi nguyền rủa bản thân vì đã quên không lấy lại chìa khoá xe ở chỗ anh ta.
“Thường buổi sáng cũng không quá bận. Có khi anh còn chẳng bị gọi đến.”
“Ừ...” Cằm anh ta siết lại. “Anh nói nghiêm túc đấy, Nora. Em làm ơn kể anh nghe chuyện gì đang xảy ra được không?”
Tôi hít một hơi sâu, nhưng thở ra run rẩy. Tôi vẫn không thể gạt cái nhìn trên mặt Brady ra khỏi tâm trí. Tôi không thể kể với người nào khác về cha mình nữa. Nó sẽ huỷ hoại đời tôi.
“Không phải chuyện gì to tát đâu,” tôi nói. “Chỉ là một hiểu lầm ngớ ngẩn thôi. Em thề.”
Anh ta thở dài, nhưng vẫn bỏ qua. Vì sự thật là Philip và tôi không phải bạn bè. Chúng tôi chỉ là cộng sự mà thôi. Và anh ta không nên dính dáng gì đến bất cứ việc gì đang xảy ra với tôi.
“Còn con mèo?” Anh nhìn qua. “Anh chẳng thấy nó nữa. Em có muốn anh đi tìm nó không?”
Giờ khi con mèo đã ra khỏi tầm mắt, tôi không thấy bứt rứt về việc xử lý nó nữa. Chắc một lúc nào đấy nó sẽ đi thôi. Một con mèo như thế sẽ không thích bị giới hạn trong căn nhà này. Dù sao đi nữa, có thể nó đã cảm nhận được sự quỷ quái của tôi và muốn bỏ đi. Động vật rất giỏi chuyện đó.
“Không sao đâu,” tôi nói. “Em... em chỉ muốn nó ra khỏi ghế của em thôi.”
Philip nheo mắt nhìn tôi. “Có phải em bị loạn thần rồi không, Nora? Anh có nên lo lắng không?”
“Em ổn.” Tôi hếch cằm lên, cố cảm nhận sự tự tin trong lời nói của mình. Tôi chỉ cần tìm cho mình một luật sư và thế là ổn. Tôi đã không làm gì sai cả. Tôi phải nhớ như vậy. “Cảm ơn anh vì đã đến, nhưng...”
“Em muốn anh ra về.” Anh ta cười nửa miệng. “Anh hiểu rồi.”
“Nhưng cảm ơn anh vì đã đến.”
Anh thở dài và đứng dậy khỏi ghế. “Nếu em muốn nói chuyện thì cứ gọi anh bất kì lúc nào. Anh nói thật đấy.”
Philip có thể là một tên đểu và nghĩ mình là món quà Chúa ban cho thế giới này, nhưng anh ta cũng có thể là người tử tế. Đó là lí do vì sao tôi chọn anh làm đồng sự. Và anh sẽ hỗ trợ tôi hết mức trong khả năng của một con người. Tôi biết là như vậy.
Tôi ra cửa tiễn khách, anh ta giơ tay chào tôi kiểu nhà binh làm tôi mỉm cười. Tôi nhìn anh chui vào chiếc Tesla và biến mất như một làn khói. Anh ta thích cái xe đó thật sự.
Khi anh ta đã đi rồi, tôi quay lại đối mặt với căn nhà trống không của mình. Con mèo ấy biến đi đằng nào mới được chứ? Mắt tôi lia tới chỗ giếng thang lên tầng hai. Nó có lên gác không? Có phải ngay lúc này nó đang ở trong phòng quần áo của tôi, tè lên khắp giày dép? Bởi vì đó sẽ đúng là cái kết hoàn hảo cho ngày hôm nay.
Nhưng sau đó tôi nhìn thấy cửa xuống hầm khẽ hé mở. Bingo.
Tôi đi tới cánh cửa hầm và kéo nó mở hẳn ra. Công tắc bật đèn ở ngay bên trong, tôi gạt nó lên. Tuyệt – chắc là cái bóng đã bị vỡ rồi. Tôi thò tay vào túi áo và lôi điện thoại ra rồi bật chức năng đèn pin. Đúng như với bất kì hầm ngục nào, tôi không có tí sóng điện thoại nào dưới này cả, nhưng ít nhất đèn pin còn có.
Ánh sáng chỉ vừa đủ để soi cầu thang, để tôi không bị vấp chân và ngã gãy xương hông. Khi tôi đi được nửa đường xuống cầu thang, tôi nghe tiếng sột soạt của những bàn chân nhỏ xíu và tiếng meo meo đâu đây. Tôi đã đúng. Con mèo chui xuống dưới này.
Tôi soi đèn khắp phòng, tìm kiếm bộ lông đen. Cuối cùng tôi cũng xác định được nó ở mãi cuối hầm, trong góc nhà, đang liếm láp một vũng nước.
“Tao không thú vị lắm đâu,” tôi bảo nó. “Lúc nào cũng làm việc. Cũng không tử tế gì. Tao từng làm những việc khủng khiếp hồi còn bé. Mặc dù giờ không làm nữa. Ít nhất thì tao nghĩ là mình không làm. Nhưng mày không thể biết được. Có lẽ mày sẽ an toàn hơn nếu ở nơi khác – bất kì nơi nào khác.”
Con mèo hoàn toàn phớt lờ tôi. Việc cũng không có gì ngạc nhiên, vì nó chỉ là một con mèo quái quỷ không hiểu nổi lời nào của tôi.
Tôi tiến gần hơn đến chỗ nó, vừa đi vừa kêu meo meo. Tôi giữ cái đèn thật chắc, nghĩ là có thể nó sẽ đi theo. Chẳng phải mèo thích đi theo ánh sáng sao?
Chỉ đến khi còn cách con mèo vài chục phân tôi mới để ý.
Lúc mới bước vào hầm tôi đã tưởng con mèo đang liếm vũng nước. Giờ khi đã đến gần hơn, tôi nhận ra đó không phải là nước. Cái vũng ấy màu đỏ sậm.
Tôi liếc lên trên nhìn bóng đèn. Chúa ơi, tôi ước gì trong này sáng hơn – làm sao tôi để bóng đèn cháy thế được nhỉ? Tôi chiếu ánh sáng lên thẳng vũng nước. Chắc chắn nó màu đỏ. Không phải chỉ là nước bẩn hay gì đó.
Tôi ngồi xổm xuống để nhìn rõ hơn. Bằng hai bàn tay run rẩy, tôi di ngón trỏ vào lớp chất lỏng màu đỏ. Tôi đưa ngón tay gần mặt để nhìn kĩ hơn.
Chúa ơi, tôi nghĩ đó là máu.
Trong một thoáng tôi chắc chắn là mình sẽ nôn. Tôi vặn người, nuốt cục nghẹn đang dâng lên trong cổ họng. Nếu lúc nãy trót ăn tối rồi thì gần như chắc chắn giờ đây tôi sẽ thấy nó trôi ra đường ngược lại.
Sau vài phút choáng váng, tôi cố gắng điềm tĩnh lại. Ngón tay tôi vẫn còn vương màu đỏ sẫm. Máu. Giờ thì tôi chắc chắn. Tôi đã trông thấy đủ máu để nhận ra được ngay.
Nhưng tại sao nó lại ở trong tầng hầm nhà tôi?
Một ý nghĩ khủng khiếp xuất hiện. Nếu tôi mà đầu hàng và để Thanh tra Barber ngó quanh nhà, chắc ông ta sẽ phát hiện ra chỗ máu này. Và giờ này chắc tôi đã vào tù rồi. Tạ ơn Chúa vì Brady đủ hiểu biết để ngăn ông ta.
Đó có phải là lí do có máu ở đây? Ai đó đã gài nó vào tầng hầm để đổ tội cho tôi? Đây có phải là máu của Amber Swanson hay Shelby Gillis không? Hay chuyện gì đó khủng khiếp đã xảy ra trong hầm này từ lần cuối tôi xuống? Nếu có chuyện gì đã xảy ra ở đây thì nó phải là gần đây. Vì máu còn chưa kịp khô.
Tôi nhìn con mèo, nó vẫn đang liếm láp vũng máu. Tôi quát nó. “Tránh xa khỏi đó!”
Lần này nó nghe lời tôi. Nó chạy khỏi vũng máu, tôi nghe tiếng bước chân nó trên cầu thang. Tuyệt. Giờ có khi nó đang lê máu khắp sàn nhà tôi rồi.
Tôi không biết phải làm gì. Không, tôi biết phải làm gì. Tôi nên gọi cho ông thanh tra và kể ông ta nghe mọi chuyện. Tôi vẫn còn danh thiếp của ông ta, và tôi chắc chắn ông ta sẽ nghe máy. Nhưng tôi cũng biết chuyện này sẽ tệ hại thế nào với tôi. Chẳng lẽ tôi phải kể với ông ta là chỗ máu đã xuất hiện một cách kì diệu trong hầm nhà tôi à? Đời nào ông ta tin chuyện ấy không, khi đã biết cha tôi là ai?
Không, nếu tôi kể với ông ta về chuyện này, tôi sẽ là nghi phạm số một. Nếu vẫn chưa phải. Có lẽ tôi sẽ phải rời nhà trong bộ còng tay.
Việc khả dĩ nhất với tôi là lau sạch đống này trước khi có người trông thấy. Và ngay khi tôi xử lý xong cái xe hỏng và nói chuyện với thanh tra ngày mai, tôi sẽ phải lắp hệ thống báo động cho nhà mình. Không ai được phép vào đây mà không có sự cho phép của tôi nữa. Kể cả một con mèo.