28. 26 NĂM TRƯỚC
“Thợ săn và Con mồi à?” Marjorie nhìn tôi nghi ngại. “Tớ chưa nghe tên bao giờ. Kiểu trò chơi gì đấy?”
Tôi thở dài. “Trời ạ, Marjorie, cậu chẳng biết gì à?”
Con bé cau mày. “Tớ đoán là tớ chưa nghe thấy bao giờ...”
Tôi liếc xuống lối mòn mờ tối và lại nhìn Marjorie. “Cách chơi thế này nhé. Một đứa làm thợ săn còn đứa kia làm con mồi. Vì cậu chưa chơi bao giờ nên cậu sẽ làm con mồi, còn tớ đi săn cậu. Về cơ bản, cậu chỉ phải ngăn tớ tóm được cậu thôi.”
“Được rồi...”
“Sẽ vui lắm đấy,” tôi đảm bảo với con bé.
Marjorie trông có vẻ không nghĩ là nó sẽ vui. Nói cho công bằng thì nó có thể đúng. Chuyện sẽ không vui. Với nó.
“Hơn nữa,” tôi nói thêm, “cậu cần cởi giày ra.”
Nó nhìn xuống đôi giày te tua của mình và tròn xoe mắt. “Cởi giày ư?”
Tôi thở dài đánh sượt. “Cậu có nghĩ thú hoang trong rừng lại đi giày không hả? Dĩ nhiên là cậu phải cởi giày ra. Chúng ta sẽ bỏ lại chúng ở đây.”
Tôi nhìn mặt Marjorie, tự hỏi nó có chịu làm theo không. Môi dưới của nó run run. “Nora, chúng ta chơi gì khác được không?”
“Cái gì? Như là Búp bê Barbie ấy hả?” Tôi đảo mắt. “Marjorie, tớ không chơi trò em bé đấy đâu. Đây là trò mà lũ trẻ lớn chơi với nhau.” Tôi nhìn thẳng vào mắt nó. “Nhưng nếu cậu không muốn chơi thì thôi vậy. Tớ tự về nhà được.”
Thời khắc của sự thật. Marjorie thèm có bạn đến mức nào?
“Được rồi,” con bé nói. “Tớ đoán mình có thể thử một lần.”
Tôi cười với nó. “Tuyệt. Cậu sẽ không hối hận đâu.”
Tôi nhìn Marjorie ngồi xuống đất và cởi giày. Tất của nó bốc mùi kinh khủng, và có một cái lỗ ở ngón cái bàn chân trái.
“Cả tất luôn,” tôi nói.
Trong một giây, trông nó như sẽ phản đối. Nhưng nó không nói. Cuối cùng, nó cũng lột cả tất cả giày ra. Nó đứng trước mặt tôi, khẽ lảo đảo. Trông nó không vui. Nó nhìn đang ước gì có thể dừng trò này lại, nhưng đã quá muộn rồi.
“Tớ sẽ cho cậu sáu mươi giây bắt đầu trước,” tôi nói. “Tôi tớ sẽ đi săn cậu.”
“Nora...”
Tôi lờ tịt lời phản đối của nó và nhìn xuống đồng hồ của mình. “Sáu mươi giây của cậu bắt đầu... bây giờ! Chạy đi!”
Có gì đó trong giọng tôi, vì mắt Marjorie mở to như cái đĩa. Và nó bắt đầu bỏ chạy.
Nhưng nó thật thảm hại. Như Tiffany đã nói, con bé chạy lạch bạch. Mà không có cả giày lẫn tất, nó khó tìm chỗ đặt chân trên mặt đất. Đất ở đây toàn cành khô và đá, và chúng chọc vào gan bàn chân mềm và dày của nó. Tôi cho nó sáu mươi giây chạy trước, nhưng chỉ mất có mười lăm giây là tôi sẽ bắt kịp nó với tốc độ này.
Trời ạ, thậm chí còn chẳng phải là thử thách gì. Có lẽ tôi nên cho nó thêm sáu mươi giây nữa. Như thế trò chơi sẽ vui hơn.
Trong lúc tôi chờ hết thời gian, tôi thò tay lục ba lô của mình. Tôi gạt hết bút và bút chì ra cho đến khi chạm tới đích nhắm của mình.
Con dao gọt bút chì mà cha đã cho tôi.
Tôi kéo nó ra, xem xét lưỡi dao. Tôi lấy ngón tay trỏ chạm vào lưỡi dao, và một giọt máu nhỏ ra – nó sắc lẻm. Tôi đeo ba lô lại nhưng vẫn giữ con dao trong tay.
Rốt cuộc, nếu tôi đi săn thì cần phải có vũ khí chứ.