29. HIỆN TẠI
Sáng nay, tôi thấy tỉnh táo kì lạ.
Đáng lẽ tôi không nên thế, nếu xét đến việc tôi thiếu ngủ thế nào. Tôi đã mất gần cả tiếng để dọn dẹp chỗ máu trên sàn nhà, nhưng vẫn còn vệt màu đỏ thẫm rõ bị đọng lại. Nếu có ai lục soát tầng hầm là tôi xong đời – tôi cần tìm vài chất tẩy đặc biệt dùng để xoá vết máu đông.
Tôi cũng đã cố thay bóng đèn, nhưng hoá ra nó không bị cháy gì cả. Nó chỉ cần phải vặn chặt lại thôi. Khi đã xong việc dưới hầm, tôi tìm chìa khoá cửa hầm trong chùm của mình. Và khoá nó lại.
Đêm qua, tôi vật vã mãi không ngủ được. Tôi cứ nghĩ về việc Barber xin được lệnh khám nhà tôi và trông thấy vũng máu trên sàn nhà. Nếu chuyện ấy xảy ra, quả thực tôi không muốn nghĩ về nó.
Nhưng sau khi tới bệnh viện lúc năm giờ rưỡi sáng, tôi đã nhanh chóng uống hết hai cốc cà phê, và giờ thì tôi kiểu như bị thừa năng lượng. Kết thúc ca mổ buổi sáng, tôi gọi cho vị luật sư mà Philip đã giới thiệu cho tôi, Patricia Holstein. Nghe chị ta có vẻ bận rộn, nhưng khi tôi kể chị nghe sự thật tôi là ai, chị đã sắp xếp bỏ hết lịch trình của mình một cách kì diệu sao đó. Chúng tôi sẽ gặp nhau bên ngoài đồn cảnh sát chỉ mười phút trước khi tôi phải có mặt ở đó.
Hi vọng là tôi không cần đến một luật sư. Nhưng tôi sợ chết khiếp sau khi thấy thứ ở hầm nhà mình, chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Tôi điên cuồng kiểm tra tin tức trên điện thoại, nhưng không thấy bất cứ điều gì viết về tôi cả. Tôi đã tưởng là đến giờ này thì mọi người đều đã biết tôi thực sự là ai rồi. Nhưng dù Aaron Nierling vẫn ở trên bản tin, Nora Nierling lại không. Bí mật của tôi vẫn an toàn.
Cho đến lúc này.
Trong lúc tôi ngồi nghỉ ở phòng chờ khoa ngoại, hớp cốc cà phê thứ ba trong một buổi sáng, tôi nhận được tin nhắn 911 từ phòng cấp cứu. Tôi chộp lấy chiếc điện thoại và gọi lại. “Bác sĩ Davis, phẫu thuật chấn thương.”
“Bác sĩ Davis.” Giọng nói ở đầu giây bên kia hụt cả hơi. “Bác sĩ Danfield ở phòng Cấp cứu đây. Chúng tôi có một bệnh nhân nữ hai mươi bảy tuổi, Kayla Ramirez, trong một vụ tai nạn xe máy trực diện. Chúng tôi đã cho chụp CT và cô ấy hiện bất tỉnh. Chúng tôi không thể đo được huyết áp. Chúng tôi đã truyền hai bịch IV lớn cho cô ấy, và mới đặt nội khí quản. Kết quả CT có vẻ như là bị dập lá lách.”
Trước cả khi cô ấy đọc xong mô tả bệnh nhân, tôi đã đứng bật dậy. “Chuẩn bị cho cô ấy và đưa vào phòng phẫu thuật ngay. Tôi đang trên đường. Yêu cầu kiểm tra và đặt trước hai đơn vị máu.”
Tôi mừng vì mình đã uống cốc cà phê thứ ba bởi bây giờ tôi đang ong hết cả đầu. Tôi chạy thẳng tới phòng mổ, vì nếu tôi không tìm ra được chỗ cô gái này bị chảy máu thì cô ấy sẽ chết mất.
Bệnh nhân đang ra khỏi thang máy ngay lúc tôi đến được phòng mổ. Tôi cho họ các chỉ dẫn để đưa cô vào phòng đầu tiên còn trống và chuẩn bị cho cô, còn tôi thì đi vệ sinh sát khuẩn. Tôi làm sát khuẩn rất nhanh. Tôi vẫn nhớ hồi còn sinh viên Philip từng trêu tôi về chuyện tôi sát khuẩn mất thời gian đến thế nào. Khi bạn là một sinh viên y khoa, người ta hướng dẫn bạn phải cọ sạch mọi cạnh của mọi ngón tay tới mười lần. Chắc họ làm thế chỉ để tra tấn chúng tôi. Tôi chưa từng thấy bác sĩ nào cọ rửa theo cách đó cả.
Khi tôi vào phòng mổ số 6, Kayla Ramirez đã được nằm doãi tay chân trên bàn mổ, phần bụng phủ khăn và sẵn sàng. Cả phòng im phăng phắc trừ tiếng rì rầm khe khẽ từ cuộc bàn bạc đầy lo lắng về tình trạng mất ổn định của bệnh nhân. Một số bác sĩ nghe nhạc trong lúc mổ, nhưng tôi không thích thế trừ khi bác sĩ gây mê yêu cầu. Tôi thích làm việc trong im lặng hơn. Tôi muốn tập trung toàn bộ vào thứ ở trước mặt mình.
Y tá hỗ trợ mổ đã sẵn sàng choàng áo và đeo găng cho tôi, và khi cặp găng tay màu xanh ấy được trượt vào hai tay tôi, cảm giác quen thuộc kia làm bật ra sự phấn khích. Dù là sau chừng ấy năm, tôi vẫn còn trải qua cảm giác adrenaline trào dâng mà tôi có mỗi khi biết mình sắp cắt da thịt ai đó.
Đó chắc hẳn là cảm giác của cha tôi. Nhưng lần này hoàn toàn khác. Ông ta lấy mạng những cô gái kia. Còn tôi thì sắp cứu cô gái này. Hay ít nhất là tôi hi vọng như thế.
“Dao mổ,” tôi nói và đưa bàn tay phải ra.
Cô y tá đưa cho tôi con dao. Tôi nhìn xuống bụng của Kayla Ramirez, đang vàng lên vì betadine. Da cô gái mượt mà hoàn hảo – tôi chưa thấy có dấu vết mổ xẻ nào, kể cả là do cắt ruột thừa. Tôi sẽ là người đưa nhát cắt đầu tiên lên bụng cô ấy. Loại tuyệt vời nhất. Cảm giác sẽ kém thích thú hơn hẳn khi cắt qua các mô đã lên sẹo.
Tôi đưa con dao mổ trượt một đường dọc ổ bụng, lưỡi dao cắt vào da thịt như cắt bơ. Đầu tiên máu rỉ ra, nhưng sau khi đã cắt qua khe bụng, tôi thấy mình phải đối mặt với một bể máu đã đầy tràn toàn bộ khoang bụng của cô. Y tá trợ mổ nhanh chóng hút máu đi, nhưng gần như ngay lập tức nó lại đầy lên.
“Chết tiệt,” tôi thở ra.
Kết quả chụp ổ bụng của cô gái đã đúng. Cô ấy bị dập lá lách, và giờ thì đang chảy máu từ một trong các ống mạch. Nếu tôi không tìm và kẹp chỗ bị chảy máu kia, cô ấy sẽ không chịu nổi cuộc phẫu thuật này.
“Kẹp,” tôi nói.
Tôi mò mẫm quanh trong ổ bụng. Tôi biết rất rõ giải phẫu học của một khoang bụng. Tôi luôn nói rằng mình thuộc nằm lòng dù có nhắm mắt, vậy đây chính là cơ hội để tôi chứng minh mình không khoác lác. Tôi phải kẹp nguồn cấp máu cho lá lách, và phải làm vậy trong tình trạng ổ bụng chứa đầy máu làm cản trở tầm nhìn.
“Chị có muốn tôi hút lần nữa không?” y tá trợ mổ hỏi tôi.
Tôi lắc đầu. Áp lực máu trong ổ bụng có lẽ là thứ duy nhất ngăn máu không chảy ra thêm. Nếu chúng tôi hút nó đi áp lực đó sẽ biến mất. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài làm việc trong cảnh mù dở.
Tôi nín thở trong lúc thò tay, cảm nhận các mép lá lách, định vị các vị trí bằng kiến thức giải phẫu học. Mọi người trong phòng đều nhìn vào tôi, đồng loạt nín thở. Hai đơn vị máu mà tôi đã đặt sẵn đang ở chỗ chết tiệt nào rồi? Cô gái này sắp cần đến nó.
Cuối cùng, tôi cũng tìm được đúng cái mạch cấp máu ấy. Tôi đặt cái kẹp vào đó, thầm cầu nguyện trong đầu. Tôi ngước lên nhìn y tá trợ mổ. “Hút đi,” tôi nói.
Cô y tá bắt đầu hút ổ bụng. Tôi cắn môi dưới mạnh đến nỗi bật cả máu, nhưng không ai trông thấy vì tôi còn đang đeo mặt nạ. Tôi nhìn chỗ máu đỏ tươi bị hút dần ra khỏi bụng Kayla Ramirez và...
Tôi đã làm được. Tôi đã ngăn được máu chảy ra.
Cả phòng bật ra tiếng vỗ tay. Tôi đã làm được – tôi đã cứu mạng cô gái trẻ này.
Tôi thực hiện nốt ca mổ lá lách, từ đó trở đi mọi việc đã trơn tru hơn. Tôi khép ổ bụng Kayla, để lại một hàng đinh ghim đánh dấu làn da từng hoàn hảo của cô. Tất cả mọi người đều vỗ vai tôi sau ca đó. Làm tốt lắm, Bác sĩ Davis.
Tôi tự hỏi họ sẽ nói gì nếu biết về hai cô gái đã chết kia.