Chương 31
30.
Tôi chuyển máy nhắn tin cho Philip lúc chín giờ, rồi gọi một chiếc Uber để đến đồn cảnh sát vì xe tôi vẫn nằm trong bãi đỗ ở phòng khám, lốp tanh bành cả. Tôi nhớ đêm hôm trước tôi cũng đã lái xe đến đồn này để né Henry Callahan. Đó là trước khi ông ta đẩy sự việc đi quá xa, và tôi...
À, tôi đã không làm gì ông ta cả. Ông ta gặp tai nạn là vì sự ngu ngốc của chính mình thôi.
Tôi thắc mắc giờ ông ta thế nào rồi...
Patricia Holstein đang chờ tôi trong bãi đỗ xe của đồn cảnh sát, như đã hứa. Tôi nhận ra chị ta ngay lập tức, dựa vào bức ảnh trên trang web, với mái tóc vàng bạch kim và cặp mắt sắc sảo cùng những nếp nhăn như mạng nhện ở dưới hai mắt. Chị lớn hơn tôi chừng mười tuổi, nhưng trông như chị ta đã làm việc này hàng trăm năm rồi. Tôi tự hỏi Philip quen chị ta thế nào.
“Bác sĩ Davis?” Chị hỏi khi nhìn thấy bộ quần áo bác sĩ của tôi. Tôi hoàn toàn không có thời gian để thay đồ sau khi mổ xong cho Kayla Ramirez. May mà tôi còn đến được đây ấy chứ.
“Vâng.” Tôi dịch người trên ghế. “Luật sư Patricia Holstein phải không?”
Chị gật đầu chắc nịch. “Gọi Patricia là được rồi. Ta hãy nói chuyện trong xe tôi trước khi vào trong.”
Patricia Holstein có một chiếc BMW nhìn phù hợp với mức độ thành đạt của chị. Khi tôi chui vào trong chiếc ghế phụ bọc da mịn mượt, tôi cảm thấy bối rối với bộ đồ bác sĩ của mình, nhìn nó quá là nhợt nhạt so với bộ vest đắt tiền của chị. Chị ta đang mặc một bộ đồ sẽ khiến bạn muốn thò tay ra mà kiểm tra chất vải.
Khi cả hai chúng tôi đã vào trong xe, Patricia quay sang đối diện với tôi. Chị đang nhìn vào thứ gì đó ở ống quần tôi, và tôi nhìn theo ánh mắt chị ta. Đó là vết máu. Chắc là của Kayla Ramirez đây. Cô gái ấy đã ổn định lúc tôi rời bệnh viện. Chắc cô sẽ qua khỏi thôi.
“Tôi chỉ vừa ra khỏi phòng mổ,” tôi giải thích.
“Không phải là bộ đồ tốt nhất khi cô bị thẩm vấn về một vụ án mạng đâu.”
Tôi nhún vai bất lực. “Đó là một ca mổ khá khó khăn.”
“Thôi được. Giờ thì chúng ta cũng không làm được gì nhiều nữa.” Chị liếc nhìn đồn cảnh sát và quay lại phía tôi. “Tôi thấy rất khó hiểu tại sao họ lại khăng khăng bám lấy cô. Cô là một bác sĩ ngoại khoa được trọng vọng, cô không hề có bất kì mối liên hệ cá nhân nào với các cô gái kia, và không có lí do gì để tin cô là nghi phạm cả. Tất nhiên, ngoài lịch sử gia đình cô. Nhưng một thứ như thế sẽ chỉ bị cười nhạo ở toà thôi.”
“Đúng vậy.” Tôi cảm thấy một tia hi vọng. “Nghe có vẻ điên rồ.”
“Trừ khi có điều gì đó chúng ta không biết.” Cặp mắt sắc của chị ta quét khắp mặt tôi. “Hoặc thứ gì đó mà tôi không biết.”
“Tôi... tôi không nghĩ vậy?” Tôi không thể kể chị ta nghe về chỗ máu trong hầm nhà mình được. Mỗi lần lời lẽ lên đến môi tôi thì tâm trí tôi lại đánh giá nghe nó sẽ thế nào. Nghe rất giống như tôi có tội. Máu không thể xuất hiện một cách thần kì thế được. Dù sao đi nữa, Barber đâu có biết chuyện đó. Và ông ta sẽ không bao giờ biết nếu tôi có thể ngăn được.
“Nghe tôi nói này, bác sĩ Davis.” Không còn dấu vết gì của nụ cười trên môi chị ta. “Dù cô đã làm hay không làm gì, việc của tôi là biện hộ cho cô. Nhưng nếu cô không kể với tôi mọi điều tôi cần biết, tôi không thể làm việc của mình được. Vậy hãy kể tôi nghe. Có điều gì tôi nên biết không?”
Tôi nuốt khan. “Không. Không có gì cả.”
Chị ta nhìn tôi chăm chú rất lâu. Tôi không thể biết chị ta có tin tôi không, nhưng cuối cùng chị cũng mở cửa xe. “Đi thôi.”
Đồn cảnh sát là một toà nhà gạch nâu hai tầng lầu, với khoảng nửa tá xe cảnh sát đang đỗ ngay bên ngoài. Patricia sải bước tự tin về lối vào như thể chị đã ở đây hàng chục lần, mà tôi đoán là chuyện ấy có khả năng. Còn tôi thì không thông thạo nơi này. Tôi chỉ cảm thấy tự tin trong phòng mổ, chứ không phải ở đây.
Có một cái bàn ở lối vào, Patricia chịu trách nhiệm thông báo cho lễ tân là tôi đã đến và Thanh tra Barber đang chờ chúng tôi. Nhân viên lễ tân hướng dẫn chúng tôi ngồi, và tôi lập tức xem đồng hồ. Tôi không có thời gian cho việc này. Chẳng lẽ họ không nhận ra tôi là bác sĩ phẫu thuật à? Tôi đã cứu mạng một phụ nữ sáng nay và những người này...
Thôi được, tôi cho là đôi lúc họ cũng cứu mạng. Nhưng dù thế.
Sau khoảng hai mươi phút làm tôi phát điên, Thanh tra Barber ra ngoài để gặp chúng tôi. Chân tôi đang run tệ đến mức tôi phải cố lần hai mới đứng dậy khỏi ghế được. Nhưng Patricia thì bật dậy ngay lập tức và bắt tay với viên thanh tra. Tôi sẽ phải cảm ơn Philip đã giới thiệu chị cho tôi. Tôi cảm thấy mình đã được một bàn tay đáng tin cậy chăm lo.
“Cảm ơn cô vì đã đến, Bác sĩ Davis.” Giọng Barber lịch sự nhưng đôi mắt đen của ông dò xét tôi như một chiếc kính hiển vi. Tôi rúm người lại trước cái nhìn của ông ta. “Mời đi theo lối này, các quý cô.”
Barber dẫn chúng tôi xuống một hành lang dài tới một căn phòng sáng mờ, có bàn gập và ghế đã được bày sẵn. Chắc là phòng thẩm vấn. Tôi đang ở trong một phòng thẩm vấn. Việc này không hay rồi.
Tôi thắc mắc cha mình đã bao giờ vào một căn phòng thế này chưa. Hay họ chỉ việc ném ông ta thẳng vào tù. Quy trình xử lý khi người ta phát hiện ra một thi thể và một cái hòm đầy xương trong hầm của một người là thế nào nhỉ? Có lẽ tôi không muốn biết.
“Chắc cô đang thắc mắc tại sao tôi lại yêu cầu cô đến,” Barber nói với tôi.
“Đúng vậy.” Patricia nói, “cả hai chúng tôi đang thắc mắc.”
Thanh tra tập trung chú ý vào tôi khi nếp nhăn giữa cặp lông màu xù xì màu xám của ông sâu thêm. “Tôi chỉ muốn tìm hiểu thêm về mối quan hệ của cô với Shelby Gillis.”
Tôi nuốt khan. “Cô ấy là bệnh nhân của tôi. Ông còn muốn biết gì nữa?”
“Cô có quen biết cô ấy bên ngoài môi trường bệnh viện không?”
Tôi liếc qua Patricia, chị ta gật đầu gần như không trông thấy được. “Tôi có gặp cô ấy ở phòng khám tư của tôi. Một lần khám hậu phẫu.”
“Còn gì khác không?”
Tôi cau mày. “Không...”
“Cô có chắc không?”
Patricia vươn người tới và nói sắc lạnh, “Cô ấy đã bảo là không rồi.”
“Được rồi.” Barber xoa hai tay vào nhau. “Nhưng vấn đề là thế này. Chúng tôi tìm được một cái cốc trong bàn bếp nhà Shelby Gillis với dấu vân tay của cô trên ấy. Và một trong hàng xóm nhà cô ấy bảo rằng họ đã thấy một chiếc Camry màu xanh lá đỗ bên ngoài vào cái đêm cô ấy biến mất. Cô lái một chiếc như thế, đúng không Nora?”
Tôi không hề bỏ qua chi tiết ông ta gọi tôi là Nora thay vì Bác sĩ Davis. Trong những trường hợp thông thường tôi đã bảo ông ta phải làm khác đi, nhưng tôi đang bị cứng họng. Một chiếc Camry màu xanh đỗ ngoài nhà cô gái chỉ là chuyện vô nghĩa. Có cả triệu chiếc xe giống xe tôi ngoài kia. Nhưng dấu vân tay của tôi trong nhà cô ta ư? Sao chuyện ấy xảy ra được?
“Vậy tôi sẽ hỏi cô một lần nữa,” ông nói. “Cô có quan hệ gì với Shelby Gillis?”
Tôi nhìn sang Patricia nhờ giúp đỡ.
“Kể cả nếu bác sĩ Davis có từng ở trong căn hộ của nạn nhân,” luật sư lên tiếng, “điều đó cũng không khiến cô ấy thành nghi phạm giết người. Chuyện này hoàn toàn lố bịch. Lí do duy nhất ông đang nhắm vào cô ấy là vì cha cô ấy là ai thôi.”
Tôi muốn đồng ý với chị, nhưng sợ phải nói. Tôi hi vọng đó là tất cả những gì họ có về tôi. Một vài dấu vân tay trên một cái cốc và một chiếc xe màu xanh ở quanh nhà của Shelby Gillis.
“Vậy nên hãy cho chúng tôi biết ông có thứ gì đó chắc chắn không,” Patricia nói, “hay chỉ đang lãng phí thời gian của thân chủ tôi?”
Tôi quan sát gương mặt Barber. Tôi không hề biết họ có gì liên quan đến tôi. Tôi chợt nhớ lại cái cách mẹ của Amber Swanson lườm nguýt tôi. Dường như bà ta hết sức chắc chắn tôi liên quan gì đó đến cái chết của con mình. Đó chỉ là vì cha tôi thôi ư? Hay còn gì hơn nữa? Ông ta có đoạn phim quay lại cảnh tôi đã vào nhà Shelby không? Một nhân chứng trông thấy tôi cắt bàn tay cô ta? Ông ta có gì về tôi nào?
“Đó là tất cả,” cuối cùng ông ta nói.
Patricia lắc đầu khinh thường. “Trong trường hợp đó, chúng tôi về đây. Bác sĩ Davis, tôi hi vọng cô không thấy quá bất tiện.”
Tôi bắt chước luật sư của mình và đứng dậy khỏi chiếc ghế gập. Chân tôi vẫn còn run, nhưng tốt hơn lúc tôi mới tới. Cảnh sát không có bằng chứng nào khác về tôi. Họ chỉ đang thả câu, cố doạ dẫm tôi. Tôi không cần phải lo lắng gì cả.
Nhưng rồi tôi quay lại và nhìn vào Thanh tra Barber. Ông ta có thể không có bất cứ bằng chứng thật sự nào, nhưng nhìn vào mắt ông tôi có thể thấy ông ta nghĩ chính tôi đã giết những cô gái đó. Và chừng nào ông ta còn tin, ông ta sẽ tiếp tục đào sâu cho đến khi tên sát nhân thực sự lộ diện.