33. 26 NĂM TRƯỚC
Tôi lại xem đồng hồ. Đã hai phút. Thời gian của con bé đã hết. Sẵn sàng hay chưa thì tớ cũng tới đây, Marjorie.
Tôi nắm chặt con dao gọt bút chì trong tay phải trong lúc đi xuôi lối mòn Marjorie đã đi một phút trước. Tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng chân con bé phía trước. Thịch thịch thịch. Có vẻ chúng trùng nhịp với tim tôi.
Trò này sẽ vui hơn nếu chơi vào ban đêm, với đèn pin. Hay ống nhòm hồng ngoại. Giá mà tôi có được một cặp ống nhòm hồng ngoại. Nhưng tôi phải chấp nhận với những gì mình có thôi. Thế này là đủ.
Tôi đi theo tiếng bước chân con bé khoảng vài phút nữa. Nhưng rồi chúng đột ngột kết thúc với một tiếng uỵch lớn.
Hừm.
Tôi rảo bước nhanh hơn theo hướng tiếng động kia, đôi giày lười đạp lên cành cây và lá khô. Tim tôi đập nhanh. Chỉ vài giây sau, tôi tìm ra nó.
Marjorie đang ngồi bệt trên đất, ôm lấy cổ chân trái. Có bùn trên ống quần và lòng bàn tay nó, chắc là từ cú ngã. Khuôn mặt tròn xoe đỏ bừng và nước mắc đang rơi lã chã trên má.
“Tớ bị vẹo cổ chân rồi!” Con bé khóc.
Con mồi đã bị thương. Chà, nó làm cho việc này quá sức dễ dàng. Tôi siết chặt con dao hơn nữa trong tay phải. Tôi tiến lại gần Marjorie hơn nữa đến khi cơ thể tôi phủ bóng xuống người nó. Nó đang khóc, nhưng khi trông thấy con dao trong tay tôi, cơn khóc lóc của nó ngưng bặt. Nó trợn mắt nhìn tôi, cằm run run.
“Nora?” Nó nói. “Sao cậu lại có dao thế?”
Khi tôi bước thêm một bước, vẻ đau đớn trên mặt Marjorie biến thành nỗi sợ hãi. Tôi có thể trông thấy trong mắt nó. Nó biết chuyện sắp xảy ra.
Tôi nhớ cặp mắt xanh nhìn hé ra từ bên dưới tấm chăn trong xưởng dưới hầm của cha tôi. Chính xác là cái nhìn này.
“Nora?” Giọng nó run rẩy. “Cậu đang làm gì đấy?”
Tôi tóm chặt cái chuôi dao đến mức mấy ngón tay tôi bắt đầu nhưng nhức. Marjorie thậm chí không thể cử động được. Nếu nó có cố bỏ chạy thì cũng không làm được. Việc này quá dễ dàng. Quá dễ. Quá dễ.
“Nora,” con bé thì thào.
Tôi nhìn nó đăm đăm, giờ đây tim tôi đập mạnh đến nỗi làm đầu tôi hơi choáng. Đây là khoảnh khắc tôi đã tưởng tượng từ đêm qua khi không ngủ được. Cái nhìn trên mặt nó. Sức nặng của con dao trong tay tôi. Trông con bé sợ khiếp đảm. Nhưng khi đã đứng ở đây, nhìn những giọt lệ trong mắt nó, tôi...
Tôi không thể...
Tôi thả con dao rơi xuống một bên.
“Cậu thua rồi,” tôi nói.
“Ôi.” Marjorie thở ra một nụ cười run rẩy. “Cậu làm tớ sợ đấy. Tớ tưởng cậu sắp...”
“Đừng có ngốc thế,” tôi lẩm bẩm. Nhìn vào cổ chân sưng phồng của nó. “Cậu đi lại được không?”
Con bé cố đứng dậy và dồn trọng tâm vào cổ chân trái, nhưng nó ré lên đau đớn. “Đau quá!”
Tôi nhét con dao vào sâu trong túi quần. “Đây, dựa vào tớ trong lúc đi.”
Chúng tôi lần lại theo lối mòn lúc đến đây, Marjorie dựa hẳn vào tôi. Ngay khi chúng tôi trở lại đường chính, tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi giúp nó đi bộ nốt đoạn còn lại về nhà và lên bậc thềm cửa chính. Ngay khi nó đã vào trong, tôi vội vàng chạy ngay khỏi đó.
Chúng tôi không hề bàn việc gặp lại nhau lần nữa.
Tôi đi bộ về nhà, chân lê từng bước. Suốt đoạn đường về tôi cảm thấy buồn nôn. Có việc tôi cần phải làm, nhưng tôi sợ làm việc ấy. Mặc dù đã đến lúc phải ngừng sợ hãi.
Tôi chỉ hi vọng rằng vẫn chưa quá muộn.