34. HIỆN TẠI
Lời nói của cha chẳng khác nào một cái tát vào mặt tôi. Và không chỉ vì những gì ông ta nói. Mà là cách ông ta nói. Nghe như ông ta thực sự nghĩ vậy.
Chính là con. Con đã giết chúng.
Tôi liếc người bảo vệ sau lưng mình. Anh ta không thể nào nghe thấy điều cha tôi vừa nói. Nhưng tôi vẫn có cảm giác nôn nao trong dạ dày.
“Không phải tôi,” tôi yếu ớt phản bác. “Tôi sẽ không đời nào...”
“Không ư?” Lại nụ cười châm biếm kia trên mỗi ông ta. “Con là con gái ta, và con luôn nhắc ta nhớ rất nhiều về bản thân mình. Con có nhớ con từng làm gì hồi còn bé không? Tất cả những con thú mà mẹ con liên tục tìm thấy xác ấy.” Ông ta lại cười. “Bà ấy cứ lải nhải mãi với ta về việc cho con đi khám tâm lý. Con có biết không hả?”
Cằm tôi siết lại. Tôi đã khoá kín tất cả những cuộc trò chuyện mà cha mẹ từng nói về tôi trong phòng ngủ ấy, khi họ nghĩ tôi không thể nghe tiếng. Quả thật, mẹ từng tin tôi có vấn đề thật.
“Có,” tôi lặng lẽ nói.
“Mà hãy xem bà ấy đã cưới ai chừng ấy năm!” Ông ta cười. “Ngây thơ quá thể đáng. Chẳng trách bà ấy đã tự sát.”
Mặt tôi nóng lên. Tôi luôn căm ghét chuyện mẹ tôi tự vẫn. Đáng lẽ bà đã có thể ra toà, nếu bà vô tội và được trả tự do, đáng lẽ bà đã có thể nuôi tôi. Nhưng thay vì thế, bà treo cổ trong xà lim của mình. Điều đó khiến tôi nghĩ bà không thực sự vô tội như vẫn tỏ ra. Hoặc có lẽ bà không đủ quan tâm đến tôi. Tôi cần mẹ, vậy mà bà bỏ lại tôi cô độc một mình trên cõi đời.
“Tôi không giống ông,” tôi nói.
“Ồ, thật vậy sao?” Ông ta nhe răng ra với tôi. Chúng từng trắng bóc hoàn hảo, giờ thì đã ngả vàng và một cái răng ngay cửa còn bị sâu. “Vậy thì sao con lại thành bác sĩ phẫu thuật hả? Không phải vì con thích cắt xẻ người khác sao? Con không cảm nhận chút thoả mãn nào khi giật gan ruột họ ra sao? Con chưa bao giờ mường tượng...”
Trước khi ông ta kịp nói thêm lời nào, tôi đập điện thoại xuống cái rầm. Tôi không thể nghe những lời này. Ông ta sai rồi. Tôi không giống ông ta. Không phải.
Ý tôi là, đúng. Có những nhân tố tính cách của ông ta bên trong tôi. Và tất nhiên, trông chúng tôi giống hệt nhau. Nhưng chỉ thế thôi. Tôi khác. Tôi không phải con quái vật như ông ta. Tôi sẽ không đời nào...
Cha tôi gõ tay vào tấm kính. Ông ta chỉ vào điện thoại. Tôi lắc đầu. Tôi không chơi trò này nữa. Đáng lẽ tôi không nên đến. Bản năng đầu tiên của tôi đã đúng.
Nora. Tôi trông thấy ông ta gọi tên mình. Cái tên do ông ta chọn cho tôi. Đó là thứ duy nhất tôi còn giữ lại từ cuộc đời cũ.
Tôi lắc đầu lần nữa. Không.
Tôi sẽ ra về. Và không bao giờ quay lại.
***
Khoảng bốn tiếng sau, tôi đã quay lại sân bay San Francisco. Tôi chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi được về nhà đến thế. Tôi có thể hôn cả mặt đất, chỉ có điều nó dính dấp phát kinh.
Đã gần mười một giờ đêm, và tôi đã phải thức từ năm giờ sáng, nhưng thậm chí tôi không mệt một tí nào. Cơ thể tôi căng đầy adrenaline – tôi có thể thức xuyên hai mươi tư giờ tới. Nhưng nếu nói đúng thực tế, tôi biết mình phải về nhà và ngủ một lát.
Tôi tìm xe trong bãi gửi ở sân bay. Chỉ khi ngồi vào trước vô lăng, tôi mới cảm thấy cơn sóng kiệt sức ập tới. Tôi bắt đầu mơ tưởng về chiếc giường êm ấm. Được chui vào giữa các lớp chăn thật tuyệt làm sao. Nhưng tôi sẽ về nhà ngay thôi. Khoảng một giờ, hoặc chưa tới. Ngay đây thôi.
Trong lúc lái xe trên đường quốc lộ, tôi bắt đầu tưởng tượng một cuộc đời khác, ở đó tôi đã không được sinh ra làm con gái Aaron Nierling. Một cuộc đời mà đáng lẽ tôi có thể yêu đương nhiều hơn ba tháng. Thậm chí là đã có thể kết hôn. Ngay lúc này, tôi có thể lái xe về nhà với người chồng đang chờ đợi trên giường.
Lạ lùng thay, khi tưởng tượng một vũ trụ song song như thế, người đàn ông chờ tôi trên giường vẫn là Brady. Dù ở hiện thực này, anh chắc sẽ không bao giờ nói chuyện lại với tôi nữa. Thế cũng được. Hoàn toàn không có gì ngạc nhiên, nếu xét đến hoàn cảnh hiện nay.
Mãi đến khi lái đi được vài phút rồi tôi mới chú ý thấy cái mùi ấy. Tôi không khẳng định được, nó vừa như mùi trứng thối vừa như mùi bắp cải thối. Tôi thắc mắc mình có để quên ít đồ thực phẩm nào trên xe trong lần đi mua sắm trước không. Có thể là một quả trứng đã lăn ra khỏi túi và giờ thì nó bốc mùi đầy trong cốp xe tôi. Tôi sẽ phải vứt nó ngay khi về nhà. Và mở cửa xe một lúc để thoát mùi.
Mười phút sau đó tôi đã phải kéo tất cả cửa kính xuống, cả trước và sau. Cái mùi ấy đã quá mức chịu đựng. Quá đáng đến nỗi mười phút sau nữa tôi không thể chịu đựng nổi. Tôi phải tấp xe vào lề đường.
Có một trạm xăng ngay lối rẽ tiếp theo. Nó vắng tanh, nhưng có bóng đèn trong cửa hàng ở bên cạnh trạm xăng. Đó là một trong mấy siêu thị mini hoạt động hai mươi tư giờ. Tôi đỗ ngay trước cửa một trạm bơm. Trong lúc ở đây tôi cũng tiện đổ xăng luôn vậy.
Một nhân viên chạy ra khỏi cửa hàng, chà tay lên quần bò. Là một cậu nhóc mới ngoài đôi mươi, mái tóc ánh lên màu xanh lá cây. Cậu ta vẫy tay với tôi. “Cô cần giúp gì không ạ?”
Cứ như ngày hôm nay chưa đủ tệ, giờ tôi lại còn bị gọi bằng cô. “Có, cậu làm ơn đổ xăng cho tôi được không?”
Tôi đưa cậu bé thẻ tín dụng của mình và bật mở bình xăng. Cậu ta đổ xăng còn tôi thì nhảy ra khỏi xe nhanh hết sức có thể. Mùi đã đỡ hơn khi đã ra ngoài, nhưng vì cửa kính đang mở hết nên vẫn khá khó chịu. Trong xe thì mùi bốc lên nồng nặc. Quả trứng ấy chắc đã biến chuyển thế nào đó trong ngày hôm nay và trở thành một thứ dị biệt rồi.
“Cô cần gì khác nữa không ạ?” Cậu nhân viên hỏi tôi.
“Thực ra,” tôi nói, “trong xe tôi có mùi gì kì lắm. Tôi nghĩ chắc mình đã làm rơi thực phẩm ra đâu đó. Một quả trứng hoặc món đồ nguội nào đấy.”
Cậu bán hàng cúi người về phía cửa sổ xe. Cậu ta hít một hơi, mũi chun lên. “Vâng, khiếp thật. Nghe như có ai đã chết trong đó vậy.”
“Tôi biết! Chắc là tôi phải...” Giọng tôi ngưng bặt giữa chừng khi ý nghĩa câu nói của cậu ta đập vào óc tôi. Nghe như có ai đã chết trong đó vậy.
Không. Ôi Chúa ơi, không.
Tôi liếc cậu nhân viên để chắc chắn là cậu ta đang tập trung đổ xăng cho tôi. Tôi bật cái nắp cốp xe lên, vừa làm vừa cầu Chúa là mình sẽ chỉ tìm thấy một quả trứng thối. Ngay khi cốp xe mở ra, cái mùi kia càng thêm nồng nặc. Dù thứ đã thối rữa trong cốp xe tôi có là gì đi nữa.
Và tôi ngửi thấy một mùi khác.
Mùi oải hương.
“Này!” Cậu nhân viên vẫy tay trước mặt. “Cô ơi, cô có gì dưới đấy thế?”
Tôi bật ra nụ cười gượng ép. “Đúng như tôi nghĩ. Tôi để quên đồ ăn trong này. Ngốc thật đấy.”
Cậu ta gật đầu về phía thùng rác ở cạnh cửa hàng. “Chúng tôi có thùng rác đằng kia nếu cô muốn vứt chúng đi.”
Tôi đóng sầm cốp xe xuống. Không đời nào tôi lại mò mẫm trong thùng xe mình để tìm nguồn gốc cái mùi ấy khi cậu ta vẫn còn sàn sạt ở đây. “Không sao. Tôi sẽ xử lý khi về đến nhà.”
Lông mày cậu ta nhướng lên. “Cô chắc chứ? Cái mùi ấy kinh chết. Nếu là tôi sẽ tôi sẽ không lái xe về với cái đó đâu.”
Tôi ép mình mỉm cười. “Không tệ thế đâu. Và tôi sống cách đây cũng không xa lắm.”
Chỉ khoảng nửa giờ thôi. Tôi sẽ phải kéo cửa sổ xuống và thở bằng miệng.