Chương 36
35.
Mùi thối đã vượt ngoài sức chịu đựng, nhưng tôi không dám tấp lại trên đường về nhà nữa. Thậm chí nếu tôi nghĩ mình đang ở đâu đó an toàn và vắng vẻ, tôi cũng không dám mạo hiểm. Nếu ai đó trông thấy tôi là xong đời. Mãi đến khi lái vào trong gara và đóng cánh cửa xuống sau lưng tôi mới dám ra khỏi xe và mở cốp.
Mùi thối càng nhân lên gấp bội trong ba mươi phút cuối. Nó phát tởm đến nỗi tôi phải bịt miệng mà nôn oẹ. Tôi đã đọc được rằng mùi là thứ cực kì gắn kết với trung tâm kí ức của não bộ, và cái mùi hôi khủng khiếp này lại quện với mùi oải hương nhắc tôi nhớ đến thứ mùi vô cùng quen thuộc khác. Một mùi tôi sẽ không bao giờ có thể lãng quên.
Mặc dù có Chúa biết, tôi đã cố hết sức.
Không may, cốp xe tôi là một bãi chiến trường. Tôi có ít nhất sáu bộ bảo hộ trong đó, hai áo len, một đống giấy ghi chú về các bệnh nhân mà đáng lẽ ra phải bị huỷ đi rồi, và vô số loại dầu xe, chất tẩy rửa kính xe. Tôi có thói ném mọi thứ mình không xử lý được hoặc muốn giữ lại để dùng sau vào trong cốp xe.
Tôi nhận ra có vệt máu trên lớp vải quần áo của tôi. Đâu đó trong đầu tôi nhận thức được chuyện mình nên đeo găng tay trong lúc lục tìm trong cốp xe, nhưng găng tay lại là thứ duy nhất không có ở đó, và không thể chờ mà lấy găng được. Nên tôi tiếp tục lục tìm trong đống đồ lỉnh kỉnh, xem thứ mùi kinh tởm đó bốc ra từ đâu.
Một phút sau, tôi đã tìm được.
Tôi lùi lại khỏi cốp xe, cảm giác chóng mặt gần như nuốt chửng tôi. Tôi quay đầu sang bên và hổn hển thở đến khi chảy cả nước mắt. Không. Không. Không thể thế này được. Không thể.
Đó là một bàn tay đã bị cắt lìa.
Liệu đây là tay Shelby Gillis hay Amber Swanson thì còn chưa rõ, nhưng tôi chắc chắn phân tích của cảnh sát sẽ cho tôi biết. Tất cả những gì tôi phải làm là gọi cho cảnh sát và họ sẽ nói với tôi chính xác bàn tay này thuộc về ai, ngay sau khi họ chụp còng số tám vào tay tôi và lôi tôi thẳng vào tù cho đến hai kiếp sau.
Không ai được biết về việc này cả.
Tất nhiên, câu hỏi làm thế nào nó chui được vào xe tôi là chuyện đáng ngại nhất. Rõ ràng nó đã xảy ra trong cái ngày xe tôi đậu ở bãi đỗ tại sân bay San Francisco. Ai đó đã vào xe tôi và bỏ lại nó ở đấy. Đúng như cái cách họ đã vào nhà tôi và thả chỗ máu ở tầng hầm vậy.
Việc chạy đông chạy tây thế là hết rồi. Tới ngày mai tôi sẽ phải khoá kĩ nhà mình như một pháo đài. Trong lúc đó, tôi phải nghĩ xem mình nên làm gì với bằng chứng này. Bỏ lại nó trong cốp là không được rồi. Vẫn hít thở bằng mồm, tôi nhặt bàn tay lên bằng cách dùng bộ quần áo máu me be bét trong đó. Rồi tôi đi vào nhà.
Việc đầu tiên tôi làm là bật hết đèn. Căn nhà có vẻ yên ắng gần như là quá yên ắng.
“Cưng ơi, em về rồi,” tôi thì thầm.
Tôi đứng đó một lát, lắng tai nghe. Nếu chúng đã vào được xe tôi, chúng cũng có thể ở trong nhà tôi ngay lúc này. Và rồi tôi nghe tiếng gì đó. Có phải tiếng bước chân không? Chắc chắn là có tiếng gì.
Rồi tôi nghe thấy tiếng meo meo ai oán.
Tạ ơn Chúa, chỉ là con mèo.
Một giây sau, con mèo đi vào tiền sảnh. Tôi đã làm tạm một cái hộp vệ sinh cho nó sáng nay, tận dụng mấy chiếc hộp đựng ngũ cốc và băng dính, nên hi vọng là nó đã không tè hay ị khắp nhà tôi. Việc đuổi nó đi dường như là vô vọng – tôi đã kiếm được một vị khách lưu trú dài hạn. Tốt thôi. Tôi không có thời gian mà xử vụ đó nữa.
Con mèo dụi vào chân tôi, khẽ kêu gừ gừ. Rồi nó nhìn lên và cố hít ngửi cái áo máu me trên tay phải tôi. Nó lấy bàn chân cào vào đó.
“Thôi đi, mèo,” tôi lẩm bẩm. “Không phải cho mày đâu.”
Tôi đi vào bếp và lấy một trong mấy cái túi ni-lông ở bồn rửa, ném cái áo vào đó, buộc chặt lại, và đặt cái túi vào trong một túi khác. Rồi lại đặt vào một cái túi nữa. Giờ thì đã có ba lớp túi. Cùng một lớp vải áo. Nhưng nếu cảnh sát soát nhà tôi họ sẽ chỉ mất hai giây là lôi được nó ra.
Nhưng tôi có thể làm gì?
Tôi không thể ném nó vào thùng rác. Ngày mai là thứ Sáu và mãi đến thứ Hai mới là ngày đổ rác. Tôi không muốn có một bàn tay thối rữa trong thùng rác nhà mình suốt cả cuối tuần, đặc biệt là khi ông thanh tra kia còn đang lởn vởn xung quanh. Đặc biệt là vì dấu vân tay của tôi ở khắp bộ quần áo kia. Lỡ Barber xin được một lệnh khám nhà tôi thì sao? Tôi sẽ xong đời.
Tôi đoán là mình có thể bật lò sưởi và ném nó vào đó, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự dùng nó suốt thời gian sống ở đây. Nếu tôi làm việc gì đó thu hút sự chú ý của đội cứu hoả, tôi sẽ gặp rắc rối lớn. Và ai mà biết được than xương sẽ còn trong lò sưởi của tôi bao lâu.
Tôi nhìn đăm đăm vào cái túi nhựa trên bàn bếp. Tôi bắt đầu cảm thấy đáng lẽ ngay từ đầu tôi nên gọi cho ông thanh tra. Đáng lẽ, tôi đã có thể kể cho ông ta mọi chuyện. Tôi đã có thể kể về những lá thư của cha tôi và chuyện tôi nghĩ ai đó đang gài bẫy mình. Nếu để thanh tra tự mình tìm ra bằng chứng trong nhà tôi thì sẽ rất khó giải thích, hơn là nếu tôi đã giao nộp.
Nhưng tôi không hoàn toàn tin cậy Barber. Mỗi lần ông ta nhìn tôi, tôi lại thấy sự nghi ngờ. Tôi là con gái của kẻ đã giết rất nhiều phụ nữ. Tôi là bác sĩ phẫu thuật, ngày ngày cắt xẻ người khác. Mối liên hệ giữa tôi và hai cô gái đã chết sẽ chỉ càng mạnh lên. Tôi không muốn cho ông ta lí do để bắt tôi. Và nếu tôi kể với ông ta về chỗ máu tôi đã lau sạch trên sàn tầng hầm, gần như chắc chắn ông ta sẽ bắt tôi. Thậm chí nếu ông ta không giữ được cáo buộc của mình thì thiệt hại với sự nghiệp của tôi cũng sẽ là vô phương cứu chữa.
Không, tôi có ý tưởng đúng đắn rồi. Tôi phải vứt cái tay này đi. Ngay lập tức.
Tôi lại nhét áo khoác vào và đi ra ngoài gara cùng cái túi. Chiếc xe vẫn bốc mùi khủng khiếp và tôi phải để mở hé tất cả cửa sổ khi lái lên phố, mặc dù cơn gió táp vào mặt tôi. Tôi lái về phía nam đến El Camino Real, dù không hoàn toàn chắc mình đang đi đâu. Tôi phải tìm một cái thùng rác. Thứ gì đó hoàn toàn không liên hệ với tôi.
Lái được khoảng hai mươi phút, tôi đi ngang qua quán Carls Jr. ở bên đường. Tôi không nhớ nổi lần cuối mình ăn là khi nào, nhưng ý nghĩ về một trong mấy chiếc bánh burger béo ngậy với lớp xốt kem chảy tong tong ra làm tôi quặn cả bụng. Tôi nghển cổ lên và nhìn xem đèn trong quán đã tắt chưa – đóng cửa rồi.
Tôi tấp vào bãi đỗ xe, nó trống không. Trông như nhân viên quán đã về hết từ lâu. Khách hàng cũng vậy. Tôi chắc chắn có một cái thùng rác ở phía sau nhà hàng, và không còn ai ở đó ngoài tôi.
Tôi ngồi thêm trong xe vài phút, cố lấy can đảm để ra ngoài. Tôi tự hỏi đây có phải là cảm giác của cha tôi mỗi khi ông phải vứt bỏ xác một nạn nhân. Ông ta có bao giờ sợ hãi không? Có lo bị tóm không? Hay ông ta chỉ sướng rên lên vì niềm phấn khích trong mọi chuyện?
Việc này không phấn khích một chút nào. Không hề.
Tôi siết chặt vô lăng, tự thúc đẩy mình một hồi. Mọi chuyện sẽ ổn. Không ai trông thấy tôi cả. Không có ai ở đây. Chỉ có tôi.
An toàn rồi.
Tôi ra khỏi xe cùng chiếc túi cầm khư khư trong tay. Tôi muốn nhét nó vào trong áo nhưng ý nghĩ để thứ đó gần người đến thế làm tôi buồn nôn. Tôi trông thấy thùng rác ngay đằng sau nhà hàng – một cái thùng kim loại màu xanh đã chất đầy đến gần mép với các túi rác. Có lẽ ngày mai họ sẽ trút nó. Rồi bàn tay kia sẽ nằm trong đống rác ở một bãi nào đấy, nơi không ai còn tìm lại được nói hay liên hệ nó với tôi nữa.
Tôi bước đi dứt khoát về hướng thùng rác. Mùi dầu mỡ quện rác vẩn lên khi tôi lại gần hơn. Ít nhất cũng hơn mùi oải hương. Cái nắp đã mở sẵn và có vài chiếc túi bị nhét vào thùng, nhưng vẫn còn chỗ cho cái túi nhỏ của tôi. Tôi trượt cái túi ni-lông vào khoảng hở nhỏ giữa hai túi rác lớn.
Tôi bước lùi lại, xem xét thùng rác. Mới liếc qua bạn sẽ không thể trông thấy cái túi kia được. Nó đã bị nuốt chửng bởi phần rác hôi thối khác. Và đến ngày mai tất cả sẽ biến đi – ra thẳng bãi rác địa phương. Tôi thở ra một hơi và đang chuẩn bị bỏ đi thì bỗng nghe một giọng gắt gỏng từ đằng sau lưng mình.
“Cô đang làm cái gì đấy?”