Chương 37
36.
Đầu gối tôi suýt thì khuỵu xuống.
Tôi đã tưởng chỉ có một mình. Tôi tưởng tất cả mọi người đã về. Tôi đã sai. Và giờ thì...
Ôi Chúa ơi.
Tôi quay lại hướng tiếng nói. Đó là một người đàn ông – thực ra là chàng trai, dù cao hơn tôi – đang mặc một chiếc áo thun đỏ có gắn sao vàng trên đó. Hai cánh tay gần như không lông lá của cậu ta khoanh lại trước ngực, và cậu gầy đến nỗi tôi có thể vòng hai ngón tay quanh bắp tay cậu. Cậu ta là một nhân viên, có thể là người khoá cửa hàng. Tôi không biết tại sao xe của cậu ta không có trong bãi đỗ bên ngoài, nhưng điều đó không quan trọng nữa. Cậu ta đã ở đây rồi.
Câu hỏi là, cậu ta đã trông thấy bao nhiêu? Có thấy tôi ném đi một cái túi không hay chỉ vừa để ý tôi đang đứng đây?
Tôi nhìn lên khuôn mặt không chút nếp nhăn của chàng trai, vẫn còn mụn trứng cá trên má và trán. Trông không có vẻ cậu đang nghi ngờ gì. Chỉ tò mò thôi.
Tôi ưỡn vai lên. Aaron Nierling là một kẻ nói dối đại tài – ông ta đã che giấu được tội ác với tất cả mọi người quen biết mình, bao gồm những người sống cùng nhà với ông ta. Và tôi là con gái ông ta. Nên nếu tôi không thể lừa nổi một cậu thiếu niên còm cõi đang làm thêm ở nhà hàng thức ăn nhanh thì đúng là sỉ nhục.
“Hồi nãy tôi vừa ăn tối ở đây,” tôi giải thích. “Tôi làm mất cái kính râm. Nên tôi nghĩ mình quay lại kiểm tra xem sao.”
Cặp lông mày cậu ta nhướng lên tận chân tóc. “Trong thùng rác ấy ạ?”
“Thử vu vơ ấy mà. Có ai báo nhặt được cái kính nào không?”
Cậu ta lắc đầu trầm tư. “Không ạ. Cháu đã ở đây suốt buổi tối nhưng không thấy gì.”
“Ôi thôi.” Tôi thở dài. “Tôi đoán chắc là mất thật rồi.”
Tôi nín thở khi nhìn mặt cậu ta, nhìn những cái bánh xe hẳn đang xoay trong đầu óc cậu. Cậu ta có tin tôi không nhỉ? Cậu ta đang nghĩ ngợi. Tôi có thấy từ cái cách mắt cậu nhìn lên nhìn xuống và đảo sang bên.
“Cô biết cháu nghĩ gì không?” Cậu bảo.
Tôi nuốt nước bọt. “Sao?”
Cậu ta vươn người tới đủ gần để tôi thấy những lỗ chân lông nhờn dầu trên da cậu, ngay cả trong ánh trăng. “Cháu đoán có người ăn cắp nó rồi.”
Tôi nhét hai tay vào túi quần để cậu ta không thấy chúng đang run. “Cậu nghĩ thế à?”
Cậu ta gật. “Vâng. Một cặp kính đẹp – cháu cá là ai đó sẽ nhét luôn vào túi rồi ra về thôi.”
“Đó... rất có thể chuyện đã xảy ra như thế lắm.”
Cậu ta cười cảm thông với tôi. “Cô có muốn cháu ghi lại số điện thoại phòng khi thấy cái kính không?”
Tôi cân nhắc có nên đọc cho cậu ta một số giả không, nhưng tôi lo là cậu ta có thể thử gọi và nhận ra tôi đã nói dối. “Không sao. Có khi nó chỉ bị rơi ra khỏi túi tôi khi tôi ghé đổ xăng lúc tối thôi. Tôi sẽ đi kiểm tra cả trạm xăng.”
Cậu bé chúc tôi may mắn và tôi chạy vội về xe mình. Khi đã vào trong, tôi khởi động máy nhanh nhất có thể và chạy khỏi đó. Tôi không muốn cậu ta có bất kì ý tưởng nào về chuyện nên tìm kiếm cái kính râm cho tôi. Hay ghi lại biển số xe tôi phòng khi thấy nó.
Đầu tôi ong ong suốt quãng đường lái xe về nhà. Đáng lẽ chuyện đã tệ đi, nhưng cũng có thể đã tốt lên rất nhiều. Cậu trai kia có vẻ tin câu chuyện của tôi, nhưng ai mà biết được? Lỡ cậu ta bắt đầu vọc rác sau khi tôi đi, cố làm người hùng tìm lại được chiếc kính đã mất cho tôi thì sao? Rồi cậu ta lại tìm thấy cái túi nhựa và...
Không, chuyện ấy sẽ không xảy ra. Thằng bé chỉ kiếm được mức lương tối thiểu. Nó sẽ không mò mẫm thùng rác để giúp một người khách.
Tôi gần như sợ phải về nhà. Chúa mới biết còn những điều hãi hùng gì nữa chờ tôi ở đó. Một cái xác trong phòng ngủ của tôi chăng? Máu nhỏ tong tong trên tường nhà? Đến lúc này thì không điều gì làm tôi ngạc nhiên được nữa. Nhưng khi tôi đi qua cửa, không có gì bất thường cả. Tiếng động duy nhất trong nhà là mèo xin thức ăn.
Ít nhất tôi cũng có thể làm cho một con mèo hạnh phúc.
Trong lúc lấy hộp thức ăn cho mèo ra khỏi chạn, tôi chợt nghĩ có lẽ mình cũng nên ăn gì đó. Tôi không nghĩ mình có gì bỏ bụng trong suốt mười tiếng vừa qua. Quả nhiên, bụng tôi bắt đầu kêu òng ọc. Tôi không thèm ăn, nhưng cũng cần phải có chút gì để cơ thể còn hoạt động đúng chức năng.
Tôi lục tủ lạnh và lôi ra một nửa cái bánh kẹp thịt gà mà tôi đã mang về từ viện. Tôi không chắc mình mang về từ hôm nào, nhưng khi ngửi thử và không thấy bị thiu, tôi thảy nó vào lò vi sóng và nhìn cái cục thức ăn không có gì hấp dẫn ấy quay vòng vòng trong lúc được làm nóng lên.
Tôi đặt bánh lên một cái đĩa, nhưng lại không muốn ăn. Mùi của bàn tay bị thối rữa kia vẫn còn vương trên quần áo tôi. Tôi chỉ ngửi được mỗi cái mùi ấy. Đầu óc tôi chỉ nghĩ đến nó mà thôi.
Nhưng thế vẫn chưa phải tệ nhất. Phần tệ nhất là cái mùi oải hương thoang thoảng bên dưới nó. Mỗi lần thoáng ngửi được mùi ấy tôi đều buồn nôn.
Tôi đẩy cái bánh ra xa và tóm lấy điện thoại. Tôi cần ăn, nhưng còn việc khác tôi cần làm là bắt đầu tìm các hệ thống an ninh trong nhà. Cũng có vài loại máy báo trộm tự lắp, nhưng thực tế đáng buồn là dù tính mạng tôi có phụ thuộc vào đó thì tôi cũng không tài nào tự lắp được. Tôi muốn thuê một người chuyên nghiệp và làm cho nhà tôi an toàn kia. Và tôi muốn họ làm càng sớm càng tốt. Mai luôn.
Tôi nhấm nháp cái bánh trong lúc gọi cho vài công ty. Tất nhiên, giờ họ đều đã đóng cửa. Tôi để lại lời nhắn cho ba nơi trong số đó, nghĩ là một trong số họ có thể sẽ làm được ngay ngày mai. Tôi không sẵn lòng chờ dù chỉ thêm một ngày.
Ngay lúc vừa gửi lời nhắn cuối cùng thì tôi nghe tiếng chuông cửa. Tôi liếc nhìn. Ai lại tới vào giờ muộn thế này? Brady chăng?
Trái tim tôi nảy lên trước ý nghĩ ấy. Đêm qua, có vẻ như anh không hề muốn gặp tôi lần nào nữa. Tôi đã cố tỏ ra mình ổn, nhưng sự thật là tôi sẵn sàng cho đi bất kì thứ gì để gặp anh ngay bây giờ. Hôm nay là một trong những ngày tồi tệ nhất đời tôi, và tôi không muốn gì hơn là được nằm trong vòng tay anh, quên đi tất cả. Có lẽ anh là người duy nhất có thể khiến tôi thấy khá hơn ngay lúc này.
Tôi thực sự hi vọng đó là anh.
Tôi ném điện thoại lên bàn bếp và chạy ra phòng khách. Trong lúc đi về phía cửa trước, một cảm giác nôn nao trào qua tôi. Tôi cá cả tính mạng mình rằng người ở cửa không phải là Brady. Tôi nhìn qua lỗ khoá và xác nhận nỗi sợ tệ hại nhất. Đó là thanh tra Barber.
Tôi đông cứng người, không biết phải làm gì. Patricia đã đảm bảo với tôi rằng ông ta không có gì cáo buộc được tôi cả. Nhưng nếu thế thì ông ta ở đây làm gì?
Ôi Chúa ơi, có phải ông ta đã thấy tôi ở quán Carls? Có thể nào? Nếu đúng chẳng lẽ ông ta lại không ngăn tôi luôn tại đó?
Trừ khi...
Có thể ông ta đã theo dõi tôi từ một chỗ tôi không thấy được. Có lẽ sau khi tôi đi, ông ta đã ghé vào cái thùng rác. Có lẽ ông ta đã lục lọi nó và tìm được thứ tôi vứt đi. Và giờ ông ta ở đây để bắt tôi cùng với chiếc còng số tám.
Tôi không muốn mở cửa.
Nắm tay ông ta lại gõ lên cửa, lần này chắc chắn hơn. “Bác si Davis?”
Tôi hít một hơi thật sâu và mở cửa. Tôi không thể giả vờ là mình không ở nhà được. Chắc ông ta đã thấy tôi qua cửa sổ. Tôi mở cánh cửa và lại trưng dụng cái vẻ điềm nhiên phi thường của cha mình.
Làm ơn đừng để ông ta tìm thấy bàn tay đó...
“Chào thanh tra,” tôi nói.
“Bác sĩ Davis,” ông ta ngả một cái mũ vô hình trước mặt tôi. “Xin lỗi vì làm phiền cô muộn thế này...”
“Tôi giúp gì được ông?”
Tôi nhìn chằm chằm, chờ ông ta phóng ra cái còng số tám. Nora Davis, cô đã bị bắt. Nhưng thay vào đó, ông ta cười với tôi, lớp da quanh mắt nhăn lại. “Thực ra, vì giờ không còn luật sư của cô ở đây, tôi chỉ muốn xin lỗi.”
Tôi ngưng cả thở. “Xin lỗi?”
Đây là mẹo gì chăng? Nhưng không, nếu ông ta đã thấy tôi ở chỗ quán Carls Jr., ông ta sẽ không cần phải lừa lọc gì tôi cả. Ông ta sẽ có mọi thứ cần thiết để bắt tôi.
Ông ta gãi cái đầu bạc cắt ngắn củn của mình. “Phải. Nghe này, tôi rất nhiệt huyết với công việc của mình. Tôi nghĩ với tư cách là một bác sĩ phẫu thuật, cô sẽ hiểu điều đó, bác sĩ Davis. Tôi chỉ muốn tìm ra tên khốn đã giết những cô gái đó. Cô có hiểu điều tôi đang nói không?”
Tôi gật.
“Dù sao đi nữa,” ông ta nói, “thật sai lầm khi có những giả thuyết về cô chỉ dựa vào cha cô. Cô không đáng bị như thế. Nên tôi muốn xin lỗi cô. Đáng lẽ tôi không nên làm vậy, nhưng chỉ là vì ý tốt thôi.”
“Được rồi, hiểu rồi...” Chân tôi gần như nhũn ra vì nhẹ nhõm. “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của ông. Và tôi cũng hi vọng ông tìm được kẻ làm ra điều kinh khủng này.”
Ông ta không biết tôi mong ước nhiều đến đâu.
“Vâng...” Ông ta lại cười với tôi. “Một lần nữa, xin lỗi vì làm phiền cô muộn thế này. Tôi đã ghé văn phòng cô, nhưng họ nói cô nghỉ ốm hôm nay. Rồi tôi qua đây, nhưng cô cũng không ở nhà.”
“Chắc tối ngủ quên trên gác,” tôi nói.
“Đúng, nhưng xe cô cũng không có trong gara. Tôi có thể nhìn qua cửa sổ hông thấy trong nhà không có xe.”
Tôi cau mày. Tay thanh tra này nói dối trắng trợn. Ông ta đâu có tới đây để xin lỗi tôi. Ông ta tới để xem tôi đã ở chỗ quái nào cả ngày hôm nay. Và tôi không thể nói thẳng tuột là tôi đi thăm cha tôi được. Mặc dù nếu cần thì ông ta cũng dễ dàng tra ra chuyến bay của tôi. Nhưng tôi sẽ không dâng nó tận miệng cho ông ta đâu.
Ít nhất ông ta đã không trông thấy tôi ở chỗ thùng rác.
“Tôi đã ra ngoài để mua ít xúp gà,” cuối cùng tôi nói.
Mỗi lúc nói dối lại càng dễ dàng hơn.
“Ồ,” ông ta gật đầu. “Nghe có lý. Cô cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa, bác sĩ?”
“Khá hơn nhiều rồi. Cảm ơn ông.”
Giờ thì chúng tôi chỉ nhìn nhau chằm chằm. Lại một cuộc thi xem ai chớp mắt trước. Đến giờ này hẳn ông ta phải biết là mình sẽ không thắng được chứ.
“Dù sao thì...” Barber xoa bàn tay lên khung cửa. “Tôi đã nói xong điều phải nói rồi. Nên tôi sẽ để cô nghỉ ngơi. Chúc cô khỏe.”
“Cảm ơn ông.”
Tôi nhìn ông ta bước xuống bậc thềm và đi về hướng một chiếc xe không có gì nổi bật. Tôi nhìn ông ta vào trong xe và lái đi. Nhưng ngay cả khi ông ta đã đi, đầu gối tôi vẫn còn run. Có thể giờ ông ta bỏ đi nhưng ông ta sẽ quay lại. Tốt hơn hết là tôi nên chuẩn bị.
Tôi không biết ai là kẻ giết những cô gái kia, hay tại sao chúng lại quyết huỷ hoại đời tôi. Nhưng tôi sẽ không để chúng thoát tội được nữa.