Chương 38
37.
Tạ ơn trời, tôi có hẳn một buổi sáng bận rộn phẫu thuật vào ngày hôm sau để tâm trí được sao lãng. Tôi đã hi vọng sẽ được dành buổi chiều hôm đó thư thả làm việc trong viện và kết thúc các bản báo cáo, nhưng thay vào đó tôi phải vội vã chạy về phòng khám để gặp các bệnh nhân mà Harper dời lịch từ hôm trước. Ngày hôm nay sẽ là một ngày rất dài, nhưng tôi chấp nhận.
Sau ca mổ đầu tiên lúc sáng, lúc đang làm ghi chép báo cáo phẫu thuật ở phòng nghỉ khoa ngoại, tôi nhận được cuộc gọi từ một trong các công ty an ninh. Giọng phụ nữ ríu rít trên điện thoại. “Chào Nora! Tôi rất vui được nói chuyện với cô về các lựa chọn an ninh cho nhà cô!”
“Tuyệt,” tôi hít thở. Tôi nhìn quanh phòng nghỉ, may mà không có ai. “Tôi muốn lắp đặt một hệ thống an ninh cho hộ gia đình ngay lập tức.”
“Tất nhiên rồi!”
Người phụ nữ hỏi han tôi về số cửa ra vào, cửa sổ ở tầng một nhà tôi, cũng như ước lượng diện tích. “Hệ thống của chúng tôi rất dễ dùng,” cô ta nói. “Cô sẽ có một bảng điều khiển gọn nhẹ để gõ mật khẩu tắt báo động, và cô có thể giám sát nó bằng điện thoại bất kể cô đang ở đâu.”
“Khi nào các cô lắp đặt được?” Tôi hỏi.
“Sáng thứ Hai thì sao?”
Quá muộn. Ý tưởng phải trải qua cả một cuối tuần nữa mà không có hệ thống báo động làm tim tôi lỡ một nhịp. “Hôm nay được không?”
“Tôi rất tiếc. Chúng tôi đã kín lịch hôm nay mất rồi.”
Tôi tóm chặt điện thoại hơn. “Có cách nào để ai đó tới chỗ tôi ngoài giờ tối nay được không?”
“Tôi rất tiếc, nhưng chúng tôi không...”
“Tôi sẽ trả thêm. Bao nhiêu cũng được.”
Có một khoảng lặng dài trên đường dây. “Chờ một chút nhé. Để tôi kiểm tra.”
Người phụ nữ để tôi chờ trong lúc ngồi ở đó lắng nghe tiếng nhạc thang máy bực phát điên. Trong lúc tôi chờ đợi, Philip đi vào phòng nghỉ, vẫn còn đội nguyên cái mũ phẫu thuật. Anh ta cười toe toét lúc trông thấy tôi và giật mũ ra, để lại một đường hằn ngang trên trán.
“Hết đau bụng hẳn chưa?” Anh hỏi tôi. Trong giọng anh có chút châm biếm. “Bọn anh đều cầu may cho em đấy. Anh nghĩ Harper đã nấu cho em ít xúp.”
Tôi vẫy chiếc điện thoại trong tay. “Em đang chờ máy.”
“Thế á? Với ai?”
Tôi lườm anh và không trả lời.
“Luật sư của em hả?” Anh vẫn cố hỏi.
Trước khi tôi kịp nói việc quái gì đến anh, thì người phụ nữ quay lại. “Chúng tôi có một kỹ thuật viên có thể đến nhà cô tối nay lúc tám giờ,” cô ta bảo. “Phụ phí sẽ là hai trăm đô la. Thế có được không?”
Đến lúc này thì tôi sẽ trả hẳn một triệu để có ai đó tới ngay tối nay, nên hai trăm nghe có vẻ hời. “Nghe tuyệt lắm. Và họ có thể đặt chuông báo động và bảng điều khiển cùng mọi thứ tối nay luôn đúng không?”
“Đúng vậy.”
Tôi thở ra một hơi. “Cảm ơn cô nhiều.”
Philip ngồi xuống cạnh tôi, nhìn tôi đầy hiếu kì trong lúc cô ta lấy nốt thông tin của tôi. Thậm chí tôi không tưởng tượng được anh ta đang nghĩ gì. Mặc dù đến đoạn này rồi thì tôi không chắc là mình còn quan tâm.
“Có chuyện quái gì với em thế hả, Nora?” Anh ta hỏi khi tôi tắt máy. “Anh hi vọng em không phiền khi anh phải nói thế này, nhưng gần đây em cư xử thực sự kì quặc.”
“Nghỉ ốm một ngày cũng là hành vi kì quặc à?”
“Với em hả? Chắc chắn là có.” Anh hất cằm về phía điện thoại của tôi. “Thế còn chuyện đó là sao? Sao em phải lắp đến một triệu cái còi báo động và camera ở nhà? Em sống ở một khu vực an toàn, chán ngắt đến lố bịch cơ mà.”
“Cẩn tắc vô ưu mà.”
Anh ta cau mày. “Em làm ơn cho anh biết có chuyện gì được không? Nghe này, anh biết đôi lúc em vẫn nghĩ anh là thằng tồi, nhưng em có thể tin anh. Chúng ta quen biết nhau bao lâu nay rồi.”
Tôi nhìn khuôn mặt đẹp đẽ của Philip. Hồi mới gặp tôi đã nghĩ anh chàng này lại là một gã bác sĩ ngoại kiêu ngạo nữa đây, nhưng mấy năm nay tôi bắt đầu tôn trọng anh. Anh thực sự là một bác sĩ giỏi. Thậm chí có thể còn giỏi hơn tôi, nói thật thì anh ta đã làm nghề sớm hơn vài năm. Nhưng tôi cũng nghĩ anh là người tử tế. Dù vợ cũ của anh có cực lực phản đối.
Nhưng đây không phải là chuyện có tin anh hay không. Nếu tôi kể cho anh ta biết cha tôi là ai, anh sẽ nhìn tôi khác đi. Y như cái cách Brady nhìn tôi. Và nếu tôi kể với anh về chỗ máu trong hầm nhà hay bàn tay thối rữa trong cốp xe ... Chà, khả năng cao là anh ta sẽ gọi cảnh sát. Tôi không thể mạo hiểm thế được.
“Em ổn,” cuối cùng tôi nói. “Em hứa.”
“Vậy là,” anh tiếp lời, “em sẽ không kể cho anh biết hả?”
Tôi nhún vai.
Anh thở ra một hơi dài thượt và khoanh hai cánh tay cơ bắp lại. “Được rồi, anh sẽ không ép em. Nhưng nếu em muốn nói chuyện thì anh ở đây vì em. Hoặc một câu uỷ mị vớ vẩn nào đó đại loại thế.”
Nói xong mấy lời ấy, anh ta đứng dậy và rời khỏi phòng nghỉ, chắc để sang ca mổ tiếp theo. Tôi cắn môi, tự hỏi mình có nên kể anh nghe sự thật. Nhưng không. Tôi đã giữ kín bí mật này hai mươi sáu năm, và tôi không định chia sẻ nó với bất kì ai khác bây giờ.