Chương 39
38.
Sáng hôm nay, tôi chỉ có thể nuốt trôi hai cốc cà phê, thế nên khi có khoảng nghỉ giữa hai ca mổ lúc mười giờ, tôi lao ra quầy ăn ở phòng cấp cứu để mua một chiếc bánh danish. Hồi trước, tôi còn lo ngại về calorie, chứ như hiện giờ tôi sẽ bị suy dinh dưỡng trước cuối tháng mất. Tôi cần một chiếc danish ngay lúc này.
Tạ ơn trời, xe bán đồ ăn buổi sáng không có món thịt nào. Tôi không nghĩ mình chịu nổi mùi xúc xích hay thịt xông khói ở thời điểm này. Tôi có thể sẽ thành người ăn chay trong tương lai gần.
Hôm nay là một ngày đẹp trời. Mặt trời California đang toả sáng, và không khí cũng ấm áp đủ để tôi thấy thoải mái trong chiếc áo phẫu thuật cộc tay. Thật tệ vì tôi sẽ phải làm hết buổi sáng trong phòng phẫu thuật rồi cả buổi chiều ở phòng khám. Tất nhiên, nếu không phải đi làm thì tôi cũng chẳng phải kiểu người sẽ có ai đó đi chơi cùng. Dù sao, ít nhất tôi cũng đang được hưởng chút không khí trong lành.
Trong lúc kiên nhẫn đứng chờ người xếp hàng phía trước quyết định xem họ muốn ăn loại bánh nào cho bữa sáng, tôi lại có cảm giác quen thuộc như khi bị ai đó theo dõi. Một chút râm ran ở sau gáy khiến tôi ước gì người phụ nữ đứng trước quyết định nhanh nhanh lên.
Rồi tôi nghe một giọng quen thuộc sau lưng. Giọng nói làm bụng tôi quặn lên.
“Bác sĩ Davis?”
Tôi chậm rãi quay lại. Tôi hổn hển khi trông thấy người đứng sau mình.
Đó là Henry Callahan. Người đàn ông đã định tán tỉnh tôi đêm nọ ở quán rượu. Người đã đi theo tôi hai đêm liên tiếp trong chiếc Dodge màu xanh của ông ta. Người tôi đã dẫn đến một khúc cua nguy hiểm khiến ông ta phải đâm sầm vào một cái cây.
Tôi đã tưởng ông ta vẫn đang nằm viện. Vẫn còn ở phòng chăm sóc đặc biệt. Nhưng bằng cách nào đó, ngay lúc này ông ta đã đang đứng trước mặt tôi, trông hoàn toàn lành lặn.
“Ông Callahan,” tôi bật ra. Tôi lùi lại một bước, hai bàn tay siết thành nắm đấm. Không thể có chuyện gì được – chúng tôi có nhiều nhân chứng.
Nhưng có khi đó lại là điều xấu.
“Ông làm gì ở đây?” Tôi quát ông ta.
“Tôi... tôi đến đón bạn ở phòng cấp cứu, rồi tôi thấy cô xếp hàng.” Ông ta chớp mắt với tôi – không còn chút giận dữ nào trên mặt ông ta như buổi tối nọ trong quán rượu. Trông ông ta gần như hổ thẹn. “Tôi chỉ muốn nói với cô...”
Tôi hắng giọng. “Tôi không nghĩ...”
“Tôi muốn xin lỗi cô.”
“Xin lỗi?”
“Tôi muốn xin lỗi vì chuyện tối đó ở quán rượu.” Ông ta nghiêng đầu. “Tôi hiểu tại sao trợ lý của cô lại gọi tôi và bảo tôi không được quay lại gặp cô nữa. Tôi đã cư xử không phải với cô. Tôi uống hơi quá chén và không tin nổi mình đã thô lỗ đến mức nào. Cô là một bác sĩ tuyệt vời – một người thực sự chuyên nghiệp – và cô không đáng chịu như thế. Tôi cảm thấy rất tệ hại.”
Vậy sao ông còn đi theo tôi hai đêm liên tục?
“Ồ,” tôi lẩm bẩm.
“Dù sao thì, như đã nói, tôi chỉ muốn xin lỗi.” Ông ta thọc hai bàn tay ú nần vào trong túi chiếc quần bò đã bạc phếch. “Tôi hứa sẽ không làm phiền cô nữa... Tôi đi tìm bạn tôi đây.”
Không như khi thanh tra Barber xin lỗi, ông ta nghe có vẻ thật lòng. Mặc dù vậy tôi vẫn không thể tin đây không phải là diễn – chắc ông ta phải tức điên lên với tôi. Vì tôi mà ông ta đã bị tông xe. Làm sao ông ta lại không tức cho được?
“Tôi rất tiếc vì vụ tai nạn của ông,” cuối cùng tôi hạ giọng.
Ông ta cau mày. “Tai nạn nào?”
“Tai nạn xe hơi ấy.” Tôi nhìn mặt ông ta, theo dõi phản ứng. “Trông ông có vẻ ổn.”
“À vâng.” Khuôn mặt Callahan rất bối rối. “Tôi ổn mà, nhưng tôi có bị tai nạn xe nào trong mấy năm nay đâu nhỉ. Thậm chí cả va đụng nhẹ cũng không,” ông ta tự hào nói thêm, “tôi lái lụa mà.”
Cha tôi có thể là một kẻ nói dối tài ba, nhưng tôi sẵn sàng cá Henry Callahan không phải. Nghe có vẻ như ông ta đang kể sự thật. Hơn nữa không thể chối cãi chuyện trông ông ta chẳng giống người từng thập tử nhất sinh chỉ mới một tuần trước – trông ông ta hoàn toàn khoẻ mạnh, không có lấy một vết xước trên người.
“Tôi... tôi đã đọc một bài trên báo. Ông lái xe Dodge xanh lam đúng không?”
Ông ta nhướng một bên chân mày. “Tôi lái xe Ford màu xanh. Hay cô đọc về một Henry Callahan khác?”
Chỉ có điều bài báo không hề gắn tên người. Tôi đã tự giả định đó là ông ta, vì tôi tưởng mình đã trông thấy ông ta trong chiếc xe Dodge xanh và cái xe đó là chiếc xe đã đi theo tôi. Nhưng tôi đã ở trong quán rượu, nên nhìn không rõ chiếc xe. Có thể chiếc Dodge xanh đó thuộc về một người khác.
Nhưng nếu không phải Henry Callahan thì kẻ đã theo đuôi tôi tuần trước là tên quái nào?
“Cô ổn không, bác sĩ?” Ông ta nheo mắt nhìn tôi. “Trông cô hơi ốm.” Rồi ông tự cười mình. “Mặc dù chắc cô phải biết rõ hơn tôi chứ nhỉ?”
“Xin thứ lỗi,” tôi gắng gượng.
Tôi gạt qua một người khác trong hàng người chờ mua bánh, bỏ lại Callahan đằng sau, với biểu cảm khó hiểu. Cảm giác thèm ăn hiếm hoi của tôi đã biến mất.
Tôi đi thẳng vào phòng chờ khoa ngoại, đăng nhập vào một trong hai cái máy tính. Trong lúc chờ hồ sơ hiện lên, tôi không thể không nghĩ về điều Henry Callahan đã kể cho tôi. Ông ta không lái Dodge màu xanh. Ông ta không phải người đã theo đuôi tôi. Đó là một người khác.
Và người đó đã bị tai nạn xe và được mang vào bệnh viện này trong tình trạng nguy kịch.
Khi đã vào được hồ sơ y tế điện tử, điều đầu tiên tôi làm là tra cứu Henry Callahan. Tôi không hề ngạc nhiên khi thấy câu chuyện của ông ta đã được chứng minh. Lần cuối nhập viện của ông là khi chữa thành công chứng sa ruột nhờ có bác sĩ Nora Davis.
Tôi vừa nhìn đăm đăm vào màn hình máy tính, vừa cắn ngón cái. Ai đó đã ở trong chiếc xe đi theo tôi. Ai đó đã được mang vào viện sau tai nạn đó. Báo nói thế mà.
Tôi bấm vào thanh điều hướng tới phòng ICU ngoại khoa. Nếu có người bị nguy kịch sau một tai nạn xe, gần như chắc chắn họ sẽ được gửi đến đây. Tôi gọi một danh sách tên trên màn hình, kiểm tra xem có ai trông quen không. Không ai cả. Vậy nên tôi một thứ khác. Tôi nhìn vào các đăng ký nhập viện trong đêm tại nạn.
Chỉ có một người.
William Bennett Jr. Ba mươi lăm tuổi. Được nhập viện vì đa chấn thương vào cùng cái đêm chiếc Dodge đâm vào cây. Anh ta nằm ở giường số mười hai trong phòng ICU ngoại khoa.
Cái tên nghe không quen một tí nào. Dù làm vậy là cực kì sai đạo đức nghề nghiệp, tôi click vào hồ sơ bệnh án của anh ta. Tôi đọc tiểu sử và thể trạng, mắt tôi lướt nhanh khắp trang. Anh ta bị tai nạn xe lao vào cây. Không có dấu vết cồn. Gãy xương tay, xương đòn phải, xương đùi trái, xương ống chân trái. Vỡ xương sọ với một cục máu tụ dưới màng cứng nhỏ. Gãy đa xương sườn, tràn khí màng phổi cần tới một ống thông ở ngực và suy hô hấp, giờ thì thành viêm phổi liên quan đến thở máy. Tình trạng rất nặng. Anh ta vẫn còn phải cắm ống trợ thở. Có thể không qua khỏi.
Tôi nhìn đồng hồ. Vẫn còn mười phút nữa trước khi tôi phải quay lại phòng mổ.
Tôi phải gặp anh ta.