Chương 40
39.
Phòng ICU khoa ngoại ở bệnh viện của chúng tôi là một đơn vị có hai mươi giường, nhưng lúc nào cũng chỉ có khoảng một nửa số giường có bệnh nhân. Chúng tôi có vài phòng riêng, tuy nhiên hầu hết là giường đơn, chỉ được ngăn cách với nhau bằng lớp màn và hầu như toàn bị gạt sang bên. Khi tôi đi vào trong, cả phòng yên lặng trừ tiếng bíp từ các máy theo dõi và tiếng xịch từ các máy trợ thở.
Trong lúc tôi ngần ngừ ở lối vào, một y tá tầm ngoài hai mươi tuổi trong bộ đồ bảo hộ, mũ phẫu thuật màu xanh và cả đống mascara chạy ào vào qua tôi. Tôi nhận ra cô, nhưng như mọi khi tên cô ta không xuất hiện ngay trong đầu tôi. Tôi liếc nhìn thẻ tên của cô, ơn trời nó đang được lật đúng chiều. Meagan.
“Chào bác sĩ Davis!” Cô líu lo. “Hôm nay chị đến để khám cho ai ạ?”
Trước thì lúc nào tôi cũng có bệnh nhân nằm trong phòng hậu phẫu ICU, nhưng ngay lúc này tôi lại không có. Điều đó khiến tôi không biết đưa lí do gì để có mặt ở đây. Tôi cũng không thể nói thật với Meagan.
Tôi muốn nhìn William Bennett một cái xem có nhận ra anh ta không.
Không, nghe thế không ổn tí nào. Rất may tôi đã nghĩ ra được một cái cớ trên đường lên đây. Và Meagan sẽ không có lí do gì để nghi ngờ.
“Bác sĩ Corey nhờ tôi xem hộ bệnh nhân của anh ấy trên này,” tôi giải thích. Cô ta biết Philip là cộng sự của tôi và chúng tôi thường khám hộ bệnh nhân cho nhau. “Nhưng tất nhiên, anh ấy đã quên không báo tên bệnh nhân của mình cho tôi.”
Tôi nhìn cô gái vẻ đồng loã. Đúng kiểu bác sĩ Corey ấy nhỉ? Bảo người khác khám hộ nhưng lại không bàn giao cụ thể? Cô gái cười thông cảm – tôi chắc chắn cô đã có kha khá tương tác với Philip.
“Cô có thể xem trong danh sách trên máy và báo cho tôi bệnh nhân của anh ấy là những ai không?” Tôi hỏi.
Meagan gật đầu, sẵn sàng giúp đỡ. Cô là một y tá trẻ, nên luôn sẵn lòng làm theo những gì tôi nói mà không cân nhắc thực tế rằng tôi cũng có thể dễ dàng đăng nhập máy tính và tự lấy được thông tin.
Trong lúc cô y tá quay lại buồng làm việc, tôi liếc biển số được treo ở mỗi chân giường. Chín, mười, mười một...
Mười hai.
Tôi có thể thấy nó từ chỗ tôi đang đứng. Tôi liếc ra sau nhìn Meagan, cô gái vẫn đang cắm cúi bên máy tính. Cô không chú ý đến tôi, thậm chí nếu có cô cũng không có lí do gì để nghi ngờ cả. Tôi lảng ra xa khỏi quầy của y tá, lại chỗ giường mười hai.
Người đang ông đang nằm trên giường mười hai trông thật thảm. Anh ta bị bầm tím cả hai bên mắt, ống thở dán chặt vào miệng để nhồi không khí vào hai lá phổi, giúp anh ta sống sót. Cổ chân trái của anh ta vẫn đang bó thạch cao trắng, còn tay phải thì treo trên một sợi dây. Mắt anh ta khẽ hé mở, nhưng rõ ràng anh ta được cho dùng thuốc mê liều cao. Tôi nhìn vào mái tóc đen bóng nhờn, vào đường cong ở cằm, lúc này lún phún râu đen.
Trông anh ta rất quen. Tôi từng gặp người này rồi.
Nhưng tôi không biết là ở đâu.
“Bác sĩ Davis?”
Tôi lùi khỏi giường mười hai một bước, quay đầu sang hướng khác để Meagan không thấy việc tôi đang làm. Cô đang đứng sau lưng tôi, nhìn tôi tò mò.
“Ồ,” tôi vội nói. “Tôi... tưởng người này là bệnh nhân của bác sĩ Corey. Trông anh ta quen quen.”
Meagan nhìn tôi lạ lùng. “Tôi vừa kiểm tra trên máy tính và hiện bác sĩ Corey không có bệnh nhân nào ở phòng này cả.”
Tôi nuốt nước bọt. “Không ư?”
Cô ta lắc đầu. “Không. Anh ấy đã không có bệnh nhân ở đây trong mấy tuần nay rồi.”
“Đúng kiểu của anh ta.” Tôi giả bộ than thở và nhìn đồng hồ. Tôi bị muộn ca mổ mất rồi. “Vậy cũng tốt. Đáng lẽ tôi phải có mặt ở phòng mổ từ năm phút trước rồi.”
Tôi cười với Meagan, nhưng cô không cười lại. Nhưng tôi không quan tâm cô nghĩ gì. Meagan chỉ là vấn đề nhỏ nhất trong các vấn đề của tôi. Người đàn ông nằm trên giường số mười hai đã đi theo tôi hai đêm liên tiếp và tôi không biết tại sao.
Anh ta không thể hại tôi nữa – anh ta còn đang thập tử nhất sinh. Nhưng anh ta đã không hành động một mình.