03. 26 NĂM TRƯỚC
Chiếc bánh vừa ra khỏi lò mới thơm ngon làm sao. Nó có vị vani – vị ưa thích của tôi. Và mẹ tự tay làm từ đầu đến cuối, dùng bột, đường, bột nở, vani và trứng. Mẹ đã cho tôi xem cách trộn riêng những thứ ướt và những thứ khô, sau đó mới trộn chúng lại. Tôi đã giúp mẹ, vì mẹ yêu cầu, nhưng tôi không thích nướng bánh với mẹ. Tôi ăn bánh vani bán sẵn cũng chẳng sao cả. Hoặc chỉ là thứ gì đó mẹ mua về từ quầy bánh trong siêu thị cho tôi cũng được.
Mẹ hạ cái khay thiếc xuống bàn bếp và cởi đôi găng tay hồng. Có hai khuôn liền, vì mẹ sắp làm một cái bánh nhiều tầng. Đó là thứ tôi đã đòi. Một chiếc bánh gato hương vani có nhiều tầng phủ kem phô mai.
“Mình trét kem lên được chưa ạ?” tôi hỏi.
Mẹ chống tay lên hông. Mẹ đúng kiểu mẹ thật đấy. Cứ như nếu bạn mà đang đọc một cuốn sách về mẹ thì chắc chính là mẹ tôi đấy. Tối nào mẹ cũng nấu bữa tối cho chúng tôi, đảm bảo là tôi làm hết bài tập về nhà, rồi tự mình lau dọn nhà cửa từ trên xuống dưới. (Về lý thuyết tôi phải phụ trách phòng ngủ của mình, nhưng nếu tôi lười và không chịu dọn thì hầu như mẹ toàn làm hộ tôi.) Mỗi khi hàng xóm của chúng tôi ốm đau, mẹ se sang thăm họ và mang theo một hộp mỳ gà hay món hầm gì đó.
“Nora,” mẹ nói. “Con biết là chúng ta phải chờ bánh nguội rồi mới được trét kem lên mà. Nếu không nó chảy ra mất.”
“À thì,” tôi trầm ngâm nói, “vậy thì ta có thể đặt lớp thứ hai lên.”
Mẹ cười vì câu nói của tôi. Mẹ cười nhiều lắm. Khi cười mẹ có hai má lúm và nó làm cho cái cằm hai ngấn của mẹ trông càng to hơn. Hồi cha mẹ tôi mới cưới, mẹ rất gầy – gần như là trơ xương – nhưng giờ thì không. Tôi thích mẹ như thế này hơn. Ai mà muốn ôm một đống xương kia chứ? Nhưng cha tôi thì liên tục bảo mẹ nên giảm vài cân đi. Cha nói thế nhiều lắm.
“Con phải kiên nhẫn chứ,” mẹ bảo.
Thường thì tôi khá kiên nhẫn. Kể cả khi lũ trẻ khác chạy vòng quanh lớp, tôi vẫn luôn ngồi lặng lẽ và làm như thầy cô bảo. Nhưng hôm nay là sinh nhật tôi, và cái bánh đang tỏa hương thơm phức. Thế là tôi giật nắp của hộp nhựa đựng kem phố mai và thọc một ngón tay vào sâu trong lớp kem trắng tuyệt vời. Mẹ lườm tôi nhưng không ngăn tôi lại. Rốt cuộc, rồi cũng chỉ có hai mẹ con là ăn lớp kem này thôi.
Ừm. Kem phô mai béo ngậy.
“Con có chắc tối nay con không muốn mời bạn nào sang chơi không?” Mẹ hỏi tôi. “Giờ chưa quá muộn đâu.”
“Không, không sao ạ.”
“Nhưng hôm nay là sinh nhật con mà, con yêu.”
Mẹ không cần phải nhắc nay là sinh nhật tôi. Tôi biết sinh nhật của mình chứ. Hôm nay, tôi đã mười một tuổi. Năm tới là tôi học lên trung học rồi. Tôi không chờ nổi.
Mẹ nhíu mày lo lắng. “Con có bạn đấy chứ, Nora?”
“Có ạ.”
Đó không phải là lời nói dối, tôi có bạn. Mấy cô bé tôi chơi cùng trong giờ ra chơi mỗi ngày. Nhưng tôi chưa bao giờ có một người bạn thật thân, thân kiểu gọi điện thoại cho nhau mỗi tối và nói chuyện đến tận nửa đêm. Tôi không có bạn nào như kiểu đó cả. Và tôi cũng chẳng có người bạn nào muốn mời tới lễ sinh nhật lần thứ mười một của mình.
Thế thì có làm sao?
Tôi nhón thêm một miếng kem nữa bằng ngón tay, mẹ lại lườm. Tôi biết chẳng chóng thì chày mẹ sẽ bảo tôi thôi đi. “Lên gác thay quần áo đi,” mẹ bảo tôi. “Đến lúc con xuống nhà thì bánh cũng nguội rồi.”
Tôi rên lên. “Sao con phải thay đồ? Chỉ có mỗi hai ta thôi mà.”
“Sinh nhật con mà. Đó là một dịp đặc biệt. Con không muốn mình trông xinh xắn sao?”
Tôi nhún vai. “Khi nào bố về nhà ạ?”
“Bố sẽ về trong một tiếng nữa. Bố đang đi lấy quà cho con đấy.”
Tôi tha thiết cầu nguyện trong lòng đó là một con hamster khác, nhưng có thể là không vì Mẹ đã bảo chúng tôi không có duyên với hamster. Nhưng tôi biết đó sẽ là một thứ gì đó hay ho. Cha tôi luôn tặng những món quà tuyệt nhất.
Mẹ khoanh tay trước ngực. “Đi đi, Nora. Chúng ta sẽ không trét kem lên bánh cho đến khi con đã sẵn sàng.”
Được rồi. Tôi thả cái hộp kem xuống bàn bếp để lên gác thay quần áo. Trên đường ra cầu thang, tôi đi qua cánh cửa xuống hầm. Nhà mấy đứa bạn ở trường của tôi có tầng hầm được xây xịn xò để chơi điện tử hay tổ chức tiệc trong đó, nhưng hầm nhà chúng tôi thì là xưởng làm việc của cha.
Vài năm trước, ông ham mê làm đồ mộc và đã quyết định biến cái hầm đó thành xưởng. Vậy là bây giờ cứ mỗi lần xuống đó là ông ở liền mấy tiếng đồng hồ để làm ghế, bàn và các thứ tương tự. Nhưng ông không giỏi cho lắm. Ví dụ như tháng trước, ông ra khỏi hầm với cái ghế vừa làm, và trông nó khá tệ. Như kiểu mỗi chân nó lại dài ngắn khác nhau. Không phải loại ghế bạn sẽ muốn ngồi vào đâu vì trông nó như cứ như sắp gãy đến nơi. Nhưng mẹ nói là chúng tôi nên ủng hộ cha, nên tôi bảo là tôi thích nó.
Tôi tưởng giúp cha trong xưởng sẽ rất vui. Không phải vì tôi thích làm mộc đến thế, nhưng tôi thích chơi với cha. Nhưng ông nói làm mộc là khoảng thời gian riêng tư của ông, và nó giúp ông được thư giãn. Tôi không biết tại sao cha lại không thể thư giãn khi có tôi ở bên, nhưng sao cũng được.
Quanh cửa hầm có một cái mùi kì kì. Đầu tiên tôi không chắc nó là gì, nhưng hồi Giáng sinh cha tặng cho tôi một lọ xịt thơm, và tôi biết mùi đó. Hoa oải hương. Tôi hít đầy một hơi mỗi lần đi ngang qua cửa tầng hầm, cứ như là cả căn hầm nhà tôi tràn ngập cái mùi ấy vậy.
Tôi đặt tay lên nắm đấm cửa ở tầng hầm. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy xưởng mộc của cha. Ông lúc nào cũng khoá cửa vì ông bảo dưới này nguy hiểm lắm. Kiểu như có rất nhiều khoan và cưa, và tôi có thể bị thương. Tôi bảo ông là mình sẽ cẩn thận, nhưng ông nhất quyết không cho tôi xuống.
Tôi thử vặn nắm đấm cửa. Nó không xoay. Bị khoá. Như mọi khi.
“Aaron!” Giọng mẹ vọng ra từ dưới bếp. Mẹ nói thật là lớn. “Anh về nhà sớm đấy à!”
Tim tôi nảy tưng tưng trong lồng ngực và tôi quên tiệt chuyện thay quần áo – mà đằng nào nó cũng có sao đâu – rồi tôi chạy vào bếp. Cha tôi đang đứng giữa phòng, mặc chiếc áo phao to đùng của ông, tóc ông rối bù vì chiếc mũ. Cha tôi là người đẹp trai nhất trong đám bạn của cha. Ông cao lớn và có mái tóc nâu sậm thật dày, hàm răng trắng tinh và tất cả giáo viên của tôi đều cười khúc kha khúc khích khi ở gần ông.
Cha là chuyên viên lấy máu. Tôi biết tất tật về nghề này vì từng có lần viết luận về nghề nghiệp của cha mẹ. Mẹ tôi làm nội trợ, nên tôi phải viết về công việc của cha. Về cơ bản, ông lấy máu cho mọi người để họ làm xét nghiệm máu. Đó là một nghề cực kì quan trọng. Và cũng rất khó đánh vần nữa. PHLEBOTOMIST. Hẳn bạn sẽ nghĩ có một chữ F ở đầu, nhưng thực ra nó lại là P và H.
Dẫu sao cha cũng rất giỏi trong nghề của mình. Ông bảo là đôi khi ông còn phải dỗ dành bệnh nhân để họ cho lấy máu, nhưng lúc nào ông cũng có thể thuyết phục được họ. Nhưng giữa thời gian ông dành cho công việc và thời gian ông dành ở trong căn hầm ngu ngốc kia, tôi gần như chẳng bao giờ gặp cha.
“Chúc mừng sinh nhật, nhóc tì!” cha nói.
Ông cười toe toét với tôi nhưng không giang hai tay ra ôm tôi. Cha không thích ôm ấp mấy. Và việc đó không sao cả, vì tôi cũng không thích. Mẹ lúc nào cũng muốn ôm tôi, và tôi kiểu hơi khó chịu.
“Bố mua gì cho con đấy ạ?” tôi háo hức hỏi.
“Nora à!” mẹ quở trách.
Nhưng cha chỉ cười lớn. “Sinh nhật con bé mà. Nó có quyền,” rồi ông thò tay ra sau và lôi ra một cái chuồng nhỏ. Có một chú chuột trắng bé tí nằm trong cái chuồng ấy. “Ta-da!”
Tôi ré lên. “Một chú chuột!”
Mặt mẹ trắng bệch ra. “Aaron, em tưởng chúng ta đã quyết định...”
“Không sao.” Cha đặt cái chuồng xuống bàn bếp. “Lần này con bé sẽ cẩn thận hơn. Đúng không Nora?”
Tôi cúi xuống, mỉm cười với chú chuột đang loanh quanh khắp chuồng. Chú ta va phải thanh chắn của lồng, nhưng chẳng còn chỗ nào mà đi nữa.
Chúc mừng sinh nhật tôi.