04. HIỆN TẠI
Tôi có ca khám đầu tiên vào buổi chiều lúc một giờ rưỡi. Khoảng thời gian vừa khít để tôi chạy từ viện về, nơi tôi vừa làm cả buổi sáng. Bữa trưa của tôi gồm một chiếc burrito lấy từ xe đẩy đồ ăn sẵn lúc nào cũng đậu bên ngoài lối vào phòng cấp cứu. Tôi phải vừa lái xe vừa ăn burrito.
Nhưng chuyện đó không có gì bất thường cả. Tôi xử lý phần lớn các bữa ăn trong lúc lái xe. Tôi không nghĩ mình có thể tìm được đường từ viện về phòng khám mà không có chiếc burito nào trên một tay, còn tay kia thì đánh lái. Tôi tợp vội mấy ngụm nước trong các lần dừng chờ đèn đỏ.
Tôi đỗ xe vào một lô bên ngoài toà nhà văn phòng lúc 1 giờ 35 phút. Tôi bỏ qua thang máy và nhảy hai bậc cầu thang một lên phòng khám làm chung với Philip. Tấm biển vàng trên cửa ghi Phòng khám Ngoại khoa Corey và Davis. Tên anh ta phải được xếp trước. Lý lẽ là anh ta đã làm nghề lâu hơn, hơn nữa tính theo bảng chữ cái thì tên anh xếp trước. Tôi cứ để anh làm vậy.
Lên đến tầng ba là tôi đã thở hổn hển. Chục năm qua, tôi tự cho phép mình ăn uống vô độ đến mức nguy hiểm. Tôi phải nhắc nhở bản thân mình không còn ở độ tuổi đôi mươi nữa. Nếu còn ăn thêm burito trong lúc lái xe thế này chắc tôi sẽ kết thúc sớm ở nhà xác mất.
Tuy nhiên, nhà tôi không có gen bệnh tim.
Tôi gần như lấy lại được hơi lúc mở toang cửa văn phòng. Phòng chờ trống không, Harper đã yên vị ở chỗ của cô ấy và đang gõ bàn phím lách cách. Cô nhìn lên khi tôi đi vào và nở nụ cười thân thiện.
“Chào chị, bác sĩ Davis!” cô ấy véo von. Tôi đã bảo cô ấy không dưới một ngàn lần rằng hãy gọi tôi là Nora thôi, nhưng cô vẫn gọi tôi là Bác sĩ Davis. Tôi đoán đó là một biểu hiện của lòng kính trọng. “Bệnh nhân đầu tiên đang đợi chị trong phòng khám rồi ạ.”
“Ồ.” Tôi hớp một hơi không khí. Tôi cần phải quay lại tập tành thôi. “Ai đó nhỉ?”
“Arnold Kellogg.”
Tôi nhăn mặt. Đây là cuộc hẹn khám hậu phẫu đầu tiên của ông Kellogg sau lần phẫu thuật sa ruột, và tôi biết ông ta sẽ khó ở về chuyện phải chờ đợi. Tôi nhìn đồng hồ của mình. Muộn bảy phút. Ôi chà.
“Em đã bảo ông ấy là chị có ca cấp cứu ở viện rồi,” Harper nói. “Nên ông ấy sẽ hiểu cho thôi.”
Tôi thở phào. “Cảm ơn em, Harper. Em tuyệt lắm.”
Gò má cô ấy hồng lên như mọi lần tôi khen ngợi. Harper mới ngoài đôi mươi, và tôi đã rất cáu khi Philip thuê cô ấy. Chúng tôi có danh sách gần năm mươi đơn xin việc, và tất nhiên anh ta đã chọn người trẻ nhất và xinh nhất trong hội. Chính tôi là kẻ có lỗi trong việc để anh ta phụ trách phần đó – tôi không biết mình đã nghĩ gì nữa. Khi tôi trông thấy Harper bước vào với cặp chân dài, mái tóc đen bóng mượt cùng cặp mắt xanh lơ to tròn, tôi đã muốn đập vào một bên đầu anh ta.
Nhưng trong phần lớn thời gian Philip đã cư xử rất phải phép. Chắc là do bài thuyết giảng hai mươi phút của tôi với anh ta về chủ đề quấy rối tình dục, mặc dù tôi phải đã phải chia nhỏ nó thành các đoạn hai phút một giữa các ca khám bệnh.
Và rồi hoá ra Harper lại quá tuyệt vời. Tôi khá mến thư ký cũ của chúng tôi, Bridget, người đã xin nghỉ sau khi sinh em bé, nhưng Harper thậm chí còn làm tốt hơn. Cô ấy rất gọn gàng, duyên dáng tuyệt vời, và lại còn thông minh sáng láng. Cô mới tốt nghiệp đại học khoa Văn học Anh và còn chưa quyết định hẳn mình sẽ làm gì với tấm bằng đó, nên cô ấy và tôi đã có vài buổi tối khuya trong văn phòng cộng với nhà hàng Mexico cách đó năm phút lái xe để bàn bạc về tương lai của cô bên mấy ly margarita.
“Lại đến phòng khám muộn hở, Bác sĩ Davis?”
Tôi giật mình ngẩng lên, Philip đang đứng trước mặt tôi, hai tay khoanh trước ngực. Trên gương mặt điển trai của anh ta nở ra một nụ cười châm biếm. Philip là kiểu bác sĩ sẽ làm mọi bệnh nhân nữ phải lòng. Tôi sẽ không bao giờ muốn dính dáng gì đến anh ta, trừ việc anh ta là một bác sĩ ngoại khoa cừ khôi. Anh biết tôi từ hồi còn là bác sĩ nội trú trong khi tôi mới là sinh viên y khoa, và sau khi tôi tốt nghiệp chính anh đã tiếp cận tôi để mời gia nhập phòng khám riêng. Lúc đó tôi cũng được một phòng khám ngoại khoa lớn tiếp cận, nhưng Philip đã đưa ra cho tôi một đề nghị cực tốt và tôi thích sự tự do. Nên tôi đã ở đây.
“Ca phẫu thuật cuối lâu quá,” tôi nói.
Philip chặc lưỡi. “Nora, khi nào thì em mới học được cách làm việc nhanh hơn giống anh nhỉ?”
Tôi đảo mắt. “Nhanh hơn hay ẩu hơn?”
Anh ta cười với tôi. “Cứ việc nói thế đi, nhưng anh chẳng bao giờ bắt bệnh nhân phải chờ.” Anh ta nháy mắt với Harper. “Cũng không bao giờ bắt các quý cô phải đợi.”
Tôi bắn cho Philip một cái lườm trong lúc Harper đang bận rộn ở bàn. Phải công nhận, cô ấy chưa từng ỡm ờ với anh ta. Harper đã có một người bạn trai nghiêm túc, và lần cuối chúng tôi nói chuyện, cô nói với tôi rằng anh chàng đang bóng gió đến việc mua nhẫn cho cô. Vậy nên cô ấy thực sự rất thông minh khi tránh xa Philip.
Tôi đã bắt Arnold Kellogg chờ quá lâu rồi, nên tôi nói xin phép rồi vào phòng khám. Trợ lý y tế của chúng tôi, Sheila, đã kiểm tra các dấu hiệu sinh tồn của ông Kellogg và đang treo bảng biểu đồ của ông ta lên cửa khi tôi bước vào phòng. Mọi thứ đều đã có trong máy tính, nhưng tôi thích đưa nó lên giấy đặt trước mặt tôi hơn. Tôi không căm ghét thứ gì hơn là đi khám bác sĩ mà họ lại chỉ nhìn chằm chằm vào một màn hình trong lúc tôi đang nói chuyện với họ.
“Mọi thứ sẵn sàng chờ cô rồi đó, Nora,” Sheila bảo tôi. Bà đã ngoài sáu mươi với nước da màu cà phê sữa, tóc xám và đôi cánh tay như những thân cây. Bà thật tuyệt vời – tôi ước gì có được năm người trợ lý như bà. “Ông ấy không vui vẻ gì khi phải chờ đâu.”
“Cảm ơn bà, Sheila.” Tôi chộp lấy bảng theo dõi ở cửa và nhìn vào các chỉ số của Kellogg. Tất cả đều ổn. “Tôi sẽ phải triệu hồi thuật quyến rũ thôi.”
Sheila khịt mũi. “Tôi biết là cô sẽ làm mà.”
Tôi hít một hơi thật sâu, đặt tay lên nắm đấm cửa. Tôi đã cảm nhận được nụ cười vờ vĩnh đang căng ngang mặt mình, nhưng nó không vờ vĩnh chút nào. Nó trông rất thật. Đó cũng chính là nụ cười mà Aaron Nierling đã dùng để lùa các cô gái vào xe mình. Cha tôi rất cuốn hút, và ông ta có thể thực sự triệu hồi thuật quyến rũ khi ông muốn. Cả tôi cũng vậy.
Khi tôi mở cửa ra, ông già Kellogg bảy mươi ba tuổi và vợ đang ngồi cùng nhau trong phòng khám. Ông ấy đang cau mày. Không chỉ trên mặt. Cả người ông toát ra cái cau mày đó. Mái tóc xám lưa thưa của ông đang cau có, cái bụng bia bèo nhèo của ông đang cau có, đến cả đôi vai khòng của ông cũng cau có nốt. Tôi không nghĩ việc ấy là khả thi cho đến khi tận mắt chứng kiến.
“Ông Kellogg!” tôi hô lên như thể ông là người bạn thân thiết đã lạc mất từ lâu của mình. “Nay trông ông tuyệt quá. Ông có khoẻ không ạ?”
Ông ngước lên khuôn mặt tươi cười của tôi. Giờ ông đang đấu tranh. Ông rất muốn cáu giận với tôi vì bắt ông phải chờ, nhưng tôi đang làm cho việc đó thành một thách thức.
Trước khi ông kịp nói lời nào, tôi đã chộp lấy bộ dụng cụ mình cất trong phòng khám và ngồi xuống. Tôi luôn luôn ngồi cùng các bệnh nhân. Tôi không nghĩ Philip từng ngồi lần nào trong suốt mười lăm năm vừa qua (bao gồm cả những lần dùng bữa), nhưng tôi đảm bảo lúc nào mình cũng phải ngồi xuống trong các phòng thăm khám. Và khi tôi ngồi cùng ông Kellogg, tôi cúi người tới như thể điều gì ông nói với tôi cũng cực kì quan trọng.
“Ông thấy ổn chứ ạ?” tôi thúc giục ông.
Cuối cùng tôi cũng thấy ông ấy đầu hàng. “Tôi ổn, bác sĩ ạ.”
Tôi cười toe toét hơn nữa với ông, và ông miễn cưỡng cười đáp lại. Tôi cho là mình phải cảm ơn cha vì tài năng này. Khả năng triệu hồi thuật quyến rũ. Và tôi cũng có thể tắt nó đi dễ như lúc bật nó lên.
“Chúng tôi nghe nói cô có ca cấp cứu,” bà Kellogg lên tiếng. “Tôi hi vọng mọi chuyện đều ổn cả?”
Tôi nghiêng đầu để ghi nhận vợ của bệnh nhân. Tôi tự cho rằng mình là người rất giỏi quan sát cơ thể người, và rất khó để không chú ý thấy cái màu tím lấp ló đang nhạt dần thành vàng bên dưới bên mắt trái của bà Kellogg. Tôi bị choáng vì nó đến nỗi nụ cười tuột khỏi mặt tôi và tôi không thể nặn ra được câu trả lời cho bà.
“Cô ấy không được kể cho bà nghe chuyện đó!” ông Kellogg quát nạt. “Như thế là vi phạm luật riêng tư, Diane. Bà làm sao thế?”
“Ồ.” Bà Kellogg cụp mắt xuống. “Tôi xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi tôi. Xin lỗi bác sĩ Davis ấy.”
Bà không ngẩng mắt lên. “Xin lỗi cô, bác sĩ Davis.”
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào vết bầm trên mắt bà ấy. Từ các bảng biểu tôi nhớ ra ông Kellogg thuận tay phải. Vậy là một cú tạt phải sẽ kết thúc trúng mắt trái của bà ấy. Tôi cũng nhớ bà ấy từng đến lần khám trước phẫu thuật, và cũng nhớ chuyện ông ta quát bà. Tôi không thích thế nhưng đã nghĩ là việc không liên quan đến mình.
Nhưng giờ thì bà ấy có một bên mắt bầm tím.
Ông Kellogg không phải người to lớn. Nhưng vợ ông ta thì mỏng như tờ giấy, thậm chí dù đang yếu sức vì phẫu thuật tôi cũng tin là ông ta có thể làm việc này với vợ mình. Nói lại. Tôi tin là ông ta có khả năng làm việc này với bà ấy.
Tôi ước gì mình biết chuyện này trước cuộc phẫu thuật. Tôi ước gì mình đã biết khi ổ bụng ông ta đã bị mổ ra và ông ta còn đang hôn mê. Chỉ một cú trượt của con dao là tôi đã có thể khía ruột ông ta. Nếu tôi làm vậy, ông ta sẽ không còn ở đây mà đánh đập vợ. Chắc ông ta sẽ phải chịu đau đớn khôn cùng ngay lúc này.
Nhưng không. Tôi sẽ không làm vậy. Không bao giờ.
Tôi không giống cha tôi. Tôi cho mèo hoang ăn. Tôi cứu mạng người.
Tôi hít một hơi sâu và yêu cầu ông Kellogg nằm lên bàn khám bệnh. Ông ta kéo áo lên để lộ hàng ghim phẫu thuật theo chiều dọc. Vết mổ trông ổn. Tôi lấy bộ dụng cụ tháo ghim và bắt đầu lấy từng cái ra một. Công việc mất chưa tới hai phút, nhưng cái ghim cuối bị kẹt.
“Nhẹ tay thôi, bác sĩ,” ông Kellogg nói.
Tôi nhìn sang chỗ bà Kellogg, bà đang vặn vẹo hai tay lại với nhau. Tôi giật cái ghim và nó tung ra. Một giọt máu ứa ra từ da ông ta.
“Chúa ơi, bác sĩ Davis!” ông ta la lối. “Cái đó còn đau hơn cả mổ nữa!”
“Tôi xin lỗi,” tôi nói. Nhưng không hối lỗi.
Trong lúc ông Kellogg còn đang làu bàu vì sự kém cỏi của tôi, tôi mò mẫm trong ngăn kéo tìm một cái băng gạc. Tôi mở túi và kéo ra cái băng, dán lớp băng dính bỏ đi được, tôi nguệch ngoạc một câu bằng chiếc bút nhét ở túi áo trên cùng:
Ông ấy làm bà đau à?
Tôi đi qua chỗ bà Kellogg trong lúc quay lại bàn khám bệnh và đưa cho bà mẩu giấy theo cách lén lút nhất có thể. Bà ấy cầm lấy nó và nhìn vào câu hỏi của tôi. Rồi bà ngước lên nhìn tôi với cặp mắt nâu ậng nước và ngập ngừng.
Sau đó bà lắc đầu nói không.
Tôi có tin bà ấy không? Tôi không biết nữa. Ít nhất, tôi đã thấy cách ông ta bạo hành cảm xúc của bà vợ chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi của lần khám bệnh này, và có Chúa mới biết những gì xảy ra trong nhà họ. Nhưng bà ấy đã chối, và thậm chí người phụ nữ này còn không phải là bệnh nhân của tôi. Việc ấy làm máu tôi sôi lên, nhưng tôi không thể làm gì hơn nữa.