Chương 41
40.
Mùi thịt thối vẫn còn bám lấy xe tôi trong lúc tôi lái từ bệnh viện về phòng khám ngoại trú. Tôi đã phải hạ hết kính xe trong lúc lái, nhưng không ăn thua. Cảm giác vẫn còn ghê tởm. Tôi đã phải cố không nôn trên đường. Chắc chắn tôi sẽ không ăn cái burrito nào trong xe nữa.
Khoảng thời gian còn lại trong buổi sáng sau khi tôi rời phòng ICU rất bận rộn. Tôi bị muộn mười phút khi vào phòng mổ để thực hiện phẫu thuật, mà ca phẫu thuật lại kéo dài. Tôi phải tranh thủ từng phút trong suốt quãng thời gian còn lại của buổi sáng để bắt kịp công việc. Nhưng tôi không tài nào tập trung được như bình thường.
Ai đó đang theo dõi tôi. Ai đó đã vấy máu vào hầm nhà tôi. Ai đó đã vứt một bàn tay bị cắt lìa vào xe tôi.
Tôi lại không biết tại sao.
Khi đưa xe vào một lô bên ngoài toà nhà, tôi cân nhắc đến chuyện cứ hạ kính xuống. Nhưng tôi chợt nhớ là lần cuối đậu xe ở đây, bốn lốp của tôi đã bị băm nát. Tôi không muốn tạo điều kiện dễ dàng hơn cho kẻ nào đó tiếp cận xe mình. Nên phải đóng cửa kính thôi. Tôi sẽ lại làm thoáng khí cho xe vào tối nay.
Khi lên gác để tới phòng chờ, trước cả khi tôi kịp tiến tới bàn lễ tân, một người phụ nữ đã nhảy xổ ra nói chuyện với tôi. Trông bà ta quen mặt, nhưng mất mấy giây tôi mới xác định được bà.
“Bà Kellogg,” tôi chào. “Bà có khoẻ không?”
Người phụ nữ lớn tuổi cười với tôi. Vết bầm dưới mắt trái bà đã nhạt đi kể từ lần cuối tôi trông thấy bà, khi tôi tuồn cho bà tờ giấy hỏi liệu bà có ổn không. Trông như cả một cái tạ đã được nhấc ra khỏi hai vai bà vậy.
“Tôi khoẻ lắm, bác sĩ Davis,” bà nói. “Tôi đến đây bởi vì tôi muốn cho cô biết... à thì, Arnold đã qua đời rồi.”
Miệng tôi đột nhiên khô khốc. Đây không phải loại tin tức tôi cần ngay bây giờ. “Ông ấy mất rồi ư?”
“Hồi đầu tuần.” Giọng bà thật khẽ. “Ông ấy ra đi yên bình trong giấc ngủ. Vì bị đau tim.”
Hai vai tôi chùng xuống. Một ca đau tim. Một vụ nhồi máu cơ tim lặng lẽ trên giường người bệnh. Ông ta đã không bị giết và bàn tay cũng không bị cắt. Ông ta đã chết theo cách nhẹ nhàng nhất có thể mong đợi. “Tôi rất tiếc khi nghe điều đó.”
“Vâng,” bà thở dài. “Dù sao, tôi chỉ muốn cảm ơn cô vì đã chăm sóc ông ấy tốt như thế. Rõ ràng vụ đau tim không liên quan gì đến ca phẫu thuật của ông ấy cả. Nó chỉ là vô tình, cô nhỉ?”
“Đúng vậy,” tôi lẩm bẩm. Mặc dù tôi không thể không nghĩ mọi thứ liên quan đến tôi, kể cả việc mất một bệnh nhân vì nguyên nhân tuyệt đối không liên quan gì đến tôi hay ca phẫu thuật mà họ đã có cũng không phải chuyện tốt lành gì.
Bà Kellogg bắt tay tôi, rồi đến giây cuối thì lỗi tôi vào ôm. Mặc dù bà đã chối khi tôi hỏi câu đó, nhưng tôi chưa từng tin rằng chồng bà ta không phải người đã gây ra bên mắt bầm tím. Tôi cá là bà rất mừng khi ông ta ra đi.
Tôi tiến lại gần bàn tiếp tân của phòng khám, trong lúc Harper đang có cuộc điện thoại. Mắt cô lướt lên khi trông thấy tôi, và cô gửi tôi một cái nhìn lo ngại. Ngay khi đặt điện thoại xuống, cô đã đứng dậy.
“Bác sĩ Davis, chị không sao chứ?”
Tôi ép mình cười. “Chị không sao rồi. Chỉ bị nhiễm khuẩn hai mươi tư giờ thôi mà.”
Lông mày cô chau lại với nhau và cô giơ một chiếc hộp Tupperware đựng đầy chất lỏng màu vàng và những sợi mì xoăn xoăn lên. “Em làm mì gà cho chị đấy...”
“Cảm ơn em, nhưng chị không sao. Thật đấy.” Tôi ngập ngừng, muốn hỏi cô điều gì đó nhưng không chắc là mình nên hỏi. “Harper này, em có thể tìm kiếm danh sách các bệnh nhân được không?”
“Tất nhiên là được ạ.”
“Phạm vi đến đâu?”
Cô di chuột máy tính và bấm vài lần. “Chị muốn đến đâu cũng được. Tên, số hồ sơ y tế...”
“Em có tìm kiếm dựa trên tuổi tác được không?”
Cô gái cắn môi. “Tuổi ạ?”
“Như là...” Tôi chà hai bàn tay đột nhiên vã mồ hôi lên chiếc quần bảo hộ. “Chẳng hạn em có tìm được danh sách tất cả các bệnh nhân nữ dưới ba mươi tuổi không?”
“Có.” Harper nhìn tôi tò mò. “Em nghĩ là được. Nhưng tại sao ạ?”
Bởi vì hai trong số các bệnh nhân nữ dưới ba mươi tuổi đã bị giết trong hai tuần qua. Và tôi sợ rằng chuyện này chưa dừng lại.
Hầu hết các bệnh nhân của tôi đều lớn tuổi hơn. Danh sách các nữ bệnh nhân trẻ không thể dài được. Nếu tôi gọi cho từng người và bằng cách nào đó... tôi không biết nữa. Tôi đoán nghe sẽ thật điên khùng nếu tôi cảnh báo họ rằng mạng sống của họ có thể đang gặp nguy hiểm. Kiểu hành vi ấy sẽ khiến tôi bị mất bằng hành nghề. Tôi có thể thử đưa danh sách kia cho Thanh tra Barber, nhưng như thế là vi phạm thông tin cá nhân. Nên thực sự, tôi chẳng thể làm gì nhiều với danh sách ấy.
“Thôi bỏ đi,” tôi lẩm bẩm.
“Chị có chắc là chị ổn không, bác sĩ Davis.”
“Ổn mà. Tuyệt vời.”
Tôi vội bỏ đi, miễn cưỡng nhận hộp mì của Harper và cất luôn vào tủ lạnh, chỉ để cho cô ấy vui. Trước khi tôi kịp vào tới phòng khám, Sheila đã khoác tay tôi và nhìn tôi nghiêm nghị.
“Nora,” bà nói. “Cô có ổn không?”
“Ôi trời ơi,” tôi rên. “Chỉ bị đau bụng tí thôi mà. Tôi không sao.”
Bà nhìn thẳng vào mắt tôi. “Philip kể là cô còn đang gặp vấn đề pháp lý.”
Bàn tay phải của tôi siết lại thành nắm đấm. “Anh ta kể với bà thế à?”
Bà gật đầu. “Cậu ta chỉ lo lắng cho cô thôi.”
“Nhưng anh ta đâu có quyền kể cho mọi người.” Má tôi nóng lên. “Dù sao thì, việc ấy cũng không đúng.”
Bà nhướng một bên chân mày.
“Không phải đâu!” Hay ít nhất là tôi sẽ không có vấn đề pháp lý nào, trừ khi ai đó phát hiện chỗ máu còn đọng lại trên sàn hầm nhà tôi. Nếu thế thì có thể tôi sẽ gặp chút rắc rối. “Tin tôi đi. Mọi chuyện đều ổn. Chỉ là tuần này vất vả quá.”
“Thôi được rồi,” Sheila nói. “Nhưng còn chuyện khác tôi thấy nên cảnh báo cô thì hơn. Kể từ hồi Sonny chạy rẽ đất, Harper và Philip đã trở nên khá thân đấy.”
Tôi nhăn mặt. “Tuyệt vời chưa.”
“Tôi đã nói chuyện với cậu ta rồi, và cậu ta giả vờ vô tội, nhưng tôi không tin đâu. Chắc chắn cậu ta đang tán tỉnh con bé.”
Thậm chí tôi không thể xử lý việc này ngay được. Nếu Philip muốn làm gã dê già gặm cỏ non với cô lễ tân hai mươi lăm tuổi của anh ta, tôi đành phải để nó xảy ra thôi.