Chương 42
41.
Harper đã làm hết sức để cố dời lại lịch của tất cả mọi người sang tuần sau, nhưng cảm giác vẫn như tôi có cả triệu bệnh nhân phải thăm khám hôm nay. Lúc người cuối cùng rời phòng khám thì đã gần bảy giờ tối.
Tôi cảm thấy tội lỗi, nhưng Harper khăng khăng đòi ở lại giúp tôi. Nhưng sau khi tiễn bệnh nhân cuối cùng, tôi đã ra ngoài và bảo cô ấy về ngay lập tức. Tôi biết là cô phải học ôn cho kì thi quan trọng cuối tuần này. Tôi không muốn những vấn đề của mình trở thành lí do khiến cô không vào được trường y.
Khi tôi đến bàn của Harper thì cô ấy đang xếp đồ. Cô mỉm cười khi trông thấy tôi. “Em chuẩn bị về đây, trừ khi chị cần gì khác?”
“Chúa ơi, không. Làm ơn về đi.”
“Cảm ơn chị.”
Tôi ngắm Harper một lát, không phải lần đầu tiên nhận ra cô ấy rất đẹp. Mái tóc dài màu đen kia. Và khi cô ấy ngước lên nhìn tôi, mắt cô xanh thật là xanh.
Y như Shelby Gillis và Amber Swanson.
Và Mandy Johansson.
Tôi nuốt nước bọt và nhìn đồng hồ. “Ngoài kia tối rồi. Em có muốn chị gọi bảo vệ đi cùng em ra xe ô tô không?”
“Không, không sao đâu.”
“Thật đấy, em không nên ra ngoài một mình. Không an toàn.”
Harper cắn ngón tay cái. “Thực ra, em không đi một mình.”
“Không à?”
“Philip đang chờ em.”
Bụng tôi nặng trịch. Cô ấy đã gọi là Philip. Tuyệt thật.
Nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo liền hiện ra ở cửa sau. Anh ta đã thay bộ bảo hộ sang một chiếc áo sơ mi điệu đà và quần âu, trông anh đẹp trai choáng váng. Harper liếc qua chỗ anh ta, và tôi thấy cô ấy có vẻ choáng váng một tí.
Hoàn hảo.
“Harper và anh chỉ ra ngoài uống chút chút thôi.” Philip cười toe toét với tôi. “Hoan nghênh em đi cùng nhé, Nora, nếu em đã hết đau bụng.”
Tôi không thích cái kiểu châm biếm trong giọng anh ta khi nói từ “đau bụng”.
Tôi cũng muốn đi cùng họ, chỉ để đảm bảo là không có màn ướt át nào. Nhưng tôi đang bị lụt việc quá nhiều, và tôi phải gặp bên lắp đặt an ninh trong một giờ tới. Nên tôi lắc đầu.
“Chúc hai người vui vẻ,” tôi lẩm bẩm.
Philip nháy mắt với tôi. “Chắc chắn.”
Dù tôi tức điên lên vì Philip sắp đi chơi với Harper, bất chấp tôi đã nhắc đi nhắc lại lời cảnh báo anh ta, ít nhất tôi biết rằng cô ấy sẽ an toàn. Đôi lúc Philip là tên khốn, nhưng anh sẽ không để chuyện xấu xảy ra với cô gái. Cô ấy sẽ không lang thang trên phố vào ban đêm một mình nếu đi cùng anh ta. Anh ta sẽ đảm bảo đưa cô ấy về tận cửa nhà.
Tôi quay lại văn phòng để làm nốt cái phần kém yêu thích nhất trong nghề của tôi: công việc giấy tờ. Có cả chồng giấy tờ ở đó chờ tôi. Tôi cá là năm mươi năm trước các bác sĩ phẫu thuật không phải làm việc chán ngắt này. Bạn chỉ phải mổ người ta, sửa chữa vấn đề, nguệch ngoạc vài chữ gì đó kiểu như, “đã cắt bỏ ruột thừa”, rồi thế là xong. Giờ thì người ta mong đợi chúng tôi phải lưu hồ sơ cho tất cả mọi thứ. Bản thân việc đó đã là công việc rồi.
Trong lúc làm hồ sơ, tôi thấy tâm trí mình lang thang. Chủ yếu tôi cứ nghĩ mãi về ngôi nhà trống vắng mà tôi sắp trở về. Thậm chí cả khi đã có hệ thống an ninh, nó vẫn làm tôi sợ. Lần đầu tiên trong đời, tôi không muốn ở một mình.
Và có thể đó không hoàn toàn là vì tôi sợ.
Tôi lấy điện thoại ra tìm số Brady. Tôi chưa bao giờ gọi anh, vì nếu gọi anh sẽ có số của tôi. Và như thế sẽ khai mở cả một chùm rắc rối. Nhưng còn bây giờ, anh đã cư xử thận trọng hơn kể từ lúc tôi hé lộ thân phận. Có lẽ tôi có thể gửi anh một tin nhắn nhanh. Cũng không phải anh chắc chắn sẽ trả lời. Nhưng sao mà ta biết trước được.
Tôi gọi hộp tin nhắn. Và gõ: Chào.
Tôi ngập ngừng một chút, rồi bấm gửi.
Tại sao tôi lại làm việc này? Tại sao tôi lại làm phiền anh trong một tối thứ Sáu, trong khi gần như anh đã bảo tôi rằng anh không muốn liên quan gì đến tôi? Tại sao mỗi lần cảm thấy khổ sở thì bản năng đầu tiên của tôi lại là tìm đến anh?
Anh không trả lời thật, việc này không có gì ngạc nhiên. Thôi vậy.
Nhưng rồi một tin nhắn xuất hiện trên màn hình: Nora?
Phải rồi, anh đâu có biết tôi là ai vì anh nào có số của tôi. Nhưng anh vẫn đoán ra khá là dễ dàng.
Vâng, em đây.
Tôi nửa mong đợi anh đừng nhắn lại nữa, nhưng sau khi ba chấm trên màn hình nhấp nháy trong khoảng thời gian dài như vô tận, anh nhắn lại: Mọi chuyện ổn cả chứ?
Vâng. Tất nhiên, đó không phải là sự thật. Mọi chuyện chắc chắn là không ổn. Nhưng tôi cảm thấy tôi cần tự biện hộ. Em chỉ muốn anh biết, em không giống bố em. Em hi vọng anh không nghĩ như vậy. Ông ta là một con quỷ.
Ngày hôm qua lúc tôi nhìn vào mắt cha tôi, cùng màu với mắt tôi, tôi cảm nhận được sự khác biệt giữa chúng tôi. Ông ta là một tên sát nhân máu lạnh. Thậm chí sau từng ấy năm ngồi tù, ông ta vẫn không thay đổi. Tôi không như vậy. Bất chấp điều ông ta đã nói với tôi.
Một khoảng chờ thật dài trong lúc Brady gõ. Tôi nín thở, tự hỏi anh sẽ nói gì. Cuối cùng, câu trả lời của anh trên màn hình là:
Anh biết.
Tôi nhìn đồng hồ. Tôi phải về nhà gặp người bên an ninh. Đáng lẽ, tôi không nên nhắn nhủ gì với Brady. Đáng lẽ tôi phải kết thúc việc ở đây, nhưng giờ thì đã quá muộn. Tôi phải về nhà. Tôi sẽ phải làm nốt việc giấy tờ lúc tối muộn hôm nay, chắc là trên bàn bếp bên bữa tối vội.
Tôi về đến nhà sau tám giờ một chút. Tôi tưởng sẽ thấy chiếc xe tải của nhân viên công ty an ninh chờ tôi ở đó, thế nhưng con phố bên ngoài nhà tôi chẳng có ai.
Tôi ngồi trong xe. Thậm chí không muốn đi vào nhà đến khi lắp được hệ thống an ninh. Chúa mới biết hôm nay tôi sẽ tìm thấy gì trong đó.
Chỉ có điều thêm mười lăm phút nữa trôi qua mà không có dấu hiệu nào của người đáng lẽ sẽ đến lắp đặt hệ thống an ninh cho tôi. Ngày hôm nay tôi đã nhận được một email xác nhận, nên tôi mở hòm thư ra để xem có nhìn nhầm giờ không. Có điều khi mở ra tôi lại thấy một tin nhắn khác từ công ty an ninh:
Rất tiếc vì bạn đã phải dời lịch hẹn! Đây là xác nhận chúng tôi đã dời lịch của quý khách sang sáng thứ Hai lúc 8 giờ.
Tôi nhìn chằm chằm vào email, đầu quay mòng mòng. Đùa đấy à? Tôi có dời lịch hẹn gì đâu! Tại sao tôi phải làm thế sau khi đã khẩn thiết muốn người ta phải qua ngay tối nay?
Tôi cố gọi tới số công ty đó, nhưng tất nhiên giờ đã quá giờ làm việc nên không ai nhấc máy. Tuyệt vời chưa.
Tôi nhìn sang nhà mình. Nhìn vào những cửa sổ tối đen. Tôi không muốn vào đó một mình.
Và thế là, tôi gọi hộp tin nhắn lên. Và gửi một tin cho Brady: Em qua anh ngay bây giờ có được không?
Câu trả lời của anh tới gần như ngay lập tức:
Được.