Chương 43
42.
Tôi không biết chính xác mình đang mong chờ điều gì khi lái xe tới chỗ ở của Brady. Tất cả những gì tôi biết là tôi không muốn ở một mình ngay lúc này, khi mà kẻ đã giết hai cô gái kia có khả năng đột nhập nhà tôi. Có thể Brady sẽ để tôi qua đêm ở chỗ anh. Rồi tôi sẽ phải tìm một khách sạn cho cuối tuần này.
Không phải là tôi muốn có người bầu bạn. Tôi muốn có anh bầu bạn. Tôi không mong chờ gì cái căn hộ nhỏ tí, chật chội kia, nhưng bất kể khi nào nghĩ tới việc trèo lên giường và trải qua một đêm trong vòng tay anh, tôi lại có cảm giác ấm áp. Thậm chí còn thích hơn cảm giác tôi nhận được từ một ly Old Fashioned.
Chắc tôi đã thực sự thích người này. Tất nhiên, chuyện không thể đi tới đâu. Nhưng tôi có thể tận hưởng nó trong hiện tại. Khi tôi lái xe đến trước ngôi nhà cũ kỹ xuống cấp nơi Brady đang thuê tầng hai, bà chủ nhà Chelmsford của anh vẫn ngồi ở hiện như mọi khi, mặc một bộ áo ngủ dài màu trắng. Nhưng lần này bà ta không ở một mình. Người phụ nữ trung niên ở quầy thuốc – cô cháu gái – đang nói chuyện với bà ta. Bà Chelmsford đứng lên, bà ta đang gào khóc điều gì đó mà tôi không thể hiểu ra vì bà đang quá kích động. Thậm chí từ đây tôi cũng nhìn thấy những giọt nước bọt bắn ra khỏi miệng bà.
Tôi không bao giờ muốn dính đến vụ lộn xộn này, nhưng trước khi tôi có thể chui tọt ra sau nhà lên căn hộ của Brady, cô cháu gái đã nhảy xuống bậc thềm và đi về phía tôi. Tôi bước lùi lại, hi vọng có thể chui vào xe mình, lái đi và quay lại sau. Nhưng đã quá muộn.
“Chào cô.” Cháu gái bà Chelmsford cười ngượng nghịu với tôi. “Tôi xin lỗi vì chuyện ồn ào ở đây. Cô là bạn của Brady hử?”
“Vâng,” tôi nói cộc.
“Thấy không, dì Ruth!” cô cháu gọi với lên bà dì già cả. “Đây là bạn Brady và cô ấy ổn! Anh ấy không làm hại ai ở đây cả!”
Nhưng bà Chelmsford không chịu tin gì hết. Bà đứng trên hiên, hai bàn tay xương xẩu vẫn cuộn lại thành nắm đấm. “Tao biết tao nghe thấy gì!”
Tôi hít vào một hơi. “Cái gì cơ ạ?”
Cô cháu gái khịt mũi. “Tôi rất tiếc. Dì tôi có ý tưởng điên rồ về Brady trong đầu. Bà ấy cứ khăng khăng bảo có nghe tiếng thét từ trong căn hộ của anh ấy. Tôi nghĩ là bà bị ảo giác vào ban đêm. Người già hay bị thế.”
Cằm tôi siết lại. “Có lẽ bà ấy không nên sống một mình nữa?”
“Chắc cô nói đúng.” Chị ta lắc đầu. “Việc này mới có thôi. Với người thuê nhà trước bà ấy chưa từng kích động như thế. Tôi đoán là bệnh lẫn của bà đang tệ đi.”
“Tao nghe tiếng gào suốt cả đêm!” Bà Chelmsford gào lên từ trên hiên. Mái tóc trắng của bà xổ tung ra. “Nó đang tra tấn ai đó trên ấy! Đứa con gái tội nghiệp nào đó.”
Bỗng nhiên, hai đầu gối tôi nhũn cả ra. Dù tôi không biết tại sao. Bà Chelmsford đã lẫn lắm rồi. Tôi từng gặp bệnh nhân bị chứng lẫn lộn trước đó, họ đều gặp những tưởng tượng điên rồ nhất. Những điều bà ấy nói không thể tin được. Và cô cháu gái cũng có vẻ như không tin.
“Hay bà ấy nghe tiếng con gái của Brady,” tôi đoán.
Cô cháu nghiêng đầu sang một bên. “Cái gì kia?”
“Ý tôi là,” tôi bảo, “mỗi khi con gái Brady ghé thăm ấy, có thể con bé tạo tiếng ồn và dì cô đã nghĩ đó là tiếng hét.”
Chị ta nhìn tôi lạ lùng. “Brady làm gì có con gái.”
Anh ấy... sao kia?
“Dù sao,” cô cháu gái nói, “tôi rất tiếc vì việc ồn ào này. Tôi sẽ đưa dì tôi vào trong, rồi ở lại với dì cho đến khi bà ấy bình tĩnh lại. Đừng lo lắng quá – bà ấy sẽ không làm phiền cô nữa đâu.”
Trong lúc nhìn cháu gái của bà Chelmsford đi ngược lại bậc tam cấp và thuyết phục bà dì quay vào nhà, tôi bỗng có cảm giác chìm dần từ bên trong. Brady không có con gái.
Vài ý nảy ra trong đầu tôi cùng một lúc.
Brady xuất hiện trong đời tôi đúng vào lúc các vụ án mạng bắt đầu. Trùng hợp ư – tôi đã nghĩ thế. Anh ta làm người pha rượu, trong khi với kỹ năng máy tính từ hồi còn ở trường và bằng cấp của anh ta thì khó có chuyện anh ta không tìm nổi việc làm ở Thung lũng Silicon.
Brady ngấu nghiến những bộ phim kinh dị từ hồi còn đi học. Tôi nhớ cái vẻ thích thú trên mặt anh ta khi xem những cô gái kia bị đâm chém đến chết. Anh ta cũng yêu cảnh đó y như tôi. Anh ta ngưỡng mộ cha tôi đến mức có cả một chiếc mặt nạ trong tủ quần áo mang hình mặt Aaron Nierling.
Cái kẻ đã theo đuôi tôi sau khi tôi rời quán rượu – người đã gặp tai nạn kinh khủng kia. Brady chắc đã quen anh ta và bảo anh ta khi tôi tới. Bảo anh ta đi theo và tìm xem tôi sống ở đâu.
Cái cốc có dấu vân tay của tôi ở căn hộ Shelby. Brady sẽ dễ dàng kiếm được một cái cốc với vân tay của tôi đến mức nào, sau từng ấy cốc rượu anh ta đã pha cho tôi?
Tôi đã vò đầu bứt tai để nghĩ xem kẻ khác chui vào xe tôi thế nào mà để lại bàn tay thối rữa trong cốp được. Nhưng có gì bí ẩn đâu. Tôi đã dâng chìa khoá xe cho Brady. Anh ta sẽ dễ dàng vứt cái tay ấy vào cốp tôi ra sao chứ?
Còn về phòng của “con gái” anh ta... Lần đầu tôi đến thì khoá trái. Có phải đó cũng là trò dàn dựng? Để khiến tôi nghĩ anh ta là người tốt có con cái, trong khi thực tế phòng đó là hầm ngục của anh ta? Anh ta đã dễ dàng bịa ra câu chuyện tại sao không có ghế trẻ con trên xe mình. Và giờ tôi có thể thấy xe anh ta rồi, vẫn không có ghế.
Brady không có con gái.
Chúa ơi, Brady đã gài tôi. Thế mà tôi còn ở đây, bước thẳng vào cái bẫy của anh ta. Ngay ở nơi anh ta muốn tôi bước vào. Tôi phải chuồn khỏi đây.
“Nora?”
Tim tôi nảy lên khi nghe giọng Brady. Một cái nhìn sợ hãi hiện trên mặt bà chủ nhà và bà ta vội vã chui vào trong, cô cháu gái đi sát ngay sau, cánh cửa đóng lại sau lưng họ. Brady đang đi vòng qua hông nhà, bàn chân không tất xỏ vào một đôi giày lười, áo khoác thì hờ hững bên ngoài áo thun.
Vậy là chỉ còn mình tôi trên con phố vắng.
“Chào.” Tôi lùi lại một bước. “Anh đây rồi.”
Anh ta nhướng lông mày lên. “Mọi chuyện ổn chứ? Anh tưởng em sẽ bấm chuông cửa. Anh ở sau... em biết đấy.”
“Đúng rồi.” Tôi lại lùi và chạm phải nắp capô xe mình. “Thực ra, em không nghĩ là em lại qua đây đâu.”
Mặt Brady chảy xuống khi anh ta bước lại chỗ tôi. “Em không qua à?”
“Không. Em... em nghĩ là mình sẽ về nhà thôi.”
“À, thế thì đáng thất vọng quá.” Anh ta nghiêng đầu sang một bên. “Em có chắc là mình ổn không? Trông em là lạ.”
“Em... em ổn,” tôi lắp bắp.
Anh ta bước lại gần làm tim tôi lỡ một nhịp trong lồng ngực. “Sao em không lên gác một tí nhỉ? Anh sẽ lấy cho em ít nước.”
Giờ anh ta đã ở rất gần. Nếu tôi cố chạy vòng ra bên cạnh xe để chui vào thì anh ta có thể dễ dàng tóm được tôi. Bình thường thì tôi hi vọng bà chủ nhà tọc mạch hay một người hàng xóm nào đó sẽ gọi cảnh sát trong tình huống đó, nhưng tôi không chắc. Nhưng tôi biết nếu anh ta mà chạm vào tôi là tôi sẽ gào ầm lên. Tôi sẽ không chịu thúc thủ mà không chiến đấu.
“Nora.” Giờ bàn tay anh ta đã đặt lên vai tôi. “Đi nào. Lên gác đi. Chỉ vài phút thôi.”
Anh ta đang tra tấn ai đó ở trên ấy. Một cô gái tội nghiệp.
Tôi đếm đến ba trong đầu, rồi dùng toàn bộ sức mạnh của mình đẩy anh ta ra xa. Anh ta loạng choạng lùi lại, cặp mắt nâu mở lớn. “Nora, cái quái gì thế?”
“Tránh xa tôi ra!” tôi gào lên. “Nếu không tôi gọi cảnh sát!”
“Cảnh sát? Em đang nói gì thế? Em là người đòi đến cơ mà!”
Tôi bấm nút trên chìa khoá để mở cửa xe. Brady đứng dậy, chạy vòng qua xe tôi. Đáng lẽ tôi phải húc đầu gối vào háng anh ta. Giờ cũng chưa quá muộn.
“Nora!” anh ta kêu lên. “Vì Chúa, Nora! Em bị cái quái gì thế?”
Tôi giật cửa xe mở. Anh ta cổ chộp cánh tay tôi, nhưng tôi đã thô bạo gạt ra. Tôi đóng sầm cửa lại và bấm nút khoá. Chỉ sau khi xe đã khoá cửa rồi tôi mới thở lại được.
“Nora!” Anh ta đấm vào cửa kính. “Thôi nào!”
Khi tôi khởi động, anh ta nhận ra là tôi nghiêm túc. Anh ta lùi lại khỏi xe và tôi lái đi, bỏ lại anh ta trong đám bụi.