Chương 44
43.
Chính là Brady. Brady – kẻ đã tìm thấy tôi sau ngần ấy năm. Brady – kẻ đã giết hai cô gái và vờn tôi, cố đổ mọi tội lỗi cho tôi. Bằng cách nào đó, anh ta đã tự mình phát hiện ra tôi là ai, và liên hệ với cha tôi.
Cha tôi đã luôn muốn có một đệ tử. Ông ta luôn thất vọng vì đó không thể là tôi. Có vẻ như cuối cùng ông ta đã tìm được kẻ đó.
Trong lúc lái xe về nhà, tôi cố nghĩ xem tiếp theo phải làm gì. Tôi nên gọi Thanh tra Barber. Kể cho ông ta điều tôi biết. Có lẽ, tôi sẽ bỏ qua chi tiết có bộ phận người chết trong xe của tôi. Chỉ có điều nếu không nói ra thì bằng chứng của tôi quá yếu ớt. Mà liệu ông ta có tin nổi không? Cùng lắm ông ta chỉ đi tra hỏi Brady, chắc chắn anh ta sẽ giả vờ hoàn toàn trong sạch. Anh ta là một kẻ nói dối xuất sắc.
Chúa ơi, tôi phải làm gì đây?
Suốt quãng đường về nhà tôi, phải nhìn gương chiếu hậu để đảm bảo Brady không đi theo tôi. Tất nhiên, anh ta đâu cần làm thế. Anh ta biết chính xác tôi sống ở đâu. Anh ta thậm chí còn biết trước cả khi tôi chỉ. Tôi nhớ anh ta đã giả vờ không biết địa chỉ nhà tôi vào cái ngày đưa tôi về nhà, sau khi băm nát bánh xe tôi. Tiện làm sao anh ta lại xuất hiện đúng giờ khắc đó.
Chà, anh ta đã lên kế hoạch thật hoàn hảo. Tôi bị ấn tượng đấy. Anh ta đã lừa tôi thật ngoạn mục. Thậm chí anh ta còn làm tôi nghĩ rằng anh ta quan tâm đến tôi thật.
Dù sao đi nữa, tôi không thể ở lại trong nhà mình. Với hệ thống an ninh còn chưa được cài đặt – tôi chẳng khác nào con vịt ngồi chờ bị thịt. Tôi sẽ về nhà, gói ghém vài món đồ, rồi tới nghỉ ở khách sạn nào đấy cuối tuần này. Và ngay khi được an toàn tôi sẽ gọi cho thanh tra để tìm hiểu xem tôi có thể thuyết phục ông ta về điều mà tôi biết chắc là thật bằng cách nào. Đã đến lúc kể cho Barber mọi chuyện. Tôi cần rửa sạch thanh danh và đảm bảo con quái vật phải chịu trách nhiệm cho cái chết của các cô gái bị tống vào sau song sắt.
Tôi miễn cưỡng đi vào gara tối om, nên đã đỗ xe trên phố và vào nhà qua cửa chính. Việc đầu tiên tôi làm khi đã vào trong là bấm luôn cái khoá chết đằng sau. Tôi cũng nhét một cái ghế chặn dưới tay nắm cửa sau. Tôi không biết như vậy đã đủ để ngăn anh ta ở ngoài chưa, nhưng có thế nào dùng thế vậy. Tôi sẽ không ở lại lâu. Ngay giây phút nghe thấy tiếng gì khả nghi là tôi sẽ gọi cảnh sát. Anh ta sẽ giúp tôi hẳn một việc nếu cố đột nhập vào.
Dạ dày tôi réo ầm ĩ. Lần cuối tôi ăn là từ khi nào nhỉ? Tôi đang đói lả, mà trong tủ lạnh thì hầu như không còn thức gì để ăn. Tất cả những gì tôi có là món mì thảm thương mà Harper đã làm cho tôi, vẫn còn nằm trong túi xách. Kì diệu làm sao cái hộp Tupperware không bị đổ ra, nên tôi ném nó vào lò vi sóng. Tôi để nó nóng lên trong hai phút, rồi húp sùm sụp. Đó không hẳn là một bữa tối dinh dưỡng, nhưng có còn hơn không.
Khi tôi đã có vài thìa mì dằn bụng, một tin nhắn từ Brady hiện trên điện thoại của tôi: Sao em lại bực mình như thế? Mọi chuyện ổn chứ?
Tôi nhìn lên chỗ cái ghế đang kê sát tay nắm cửa sau. Tôi hi vọng thế là an toàn. Giá mà người bên công ty an ninh đã đến, thì giờ tôi đã cửa khoá then cài an toàn rồi. Nhưng rõ ràng Brady là người đã huỷ cuộc hẹn đó.
Nhưng điều tôi không hiểu là làm thế nào anh ta biết được tôi có hẹn. Làm thế quái nào anh ta biết phải gọi đến đâu để huỷ? Người duy nhất biết tôi có cuộc hẹn đó là...
Philip.
Tôi uống thêm một thìa canh nữa, cảm giác chộn rộn trong cái bụng trống rỗng của tôi. Philip là người duy nhất biết tôi có hẹn. Và Philip cũng có thể tiếp cận một thông tin khác mà Brady không thể: anh ta có thể tìm kiếm danh sách bệnh nhân của tôi. Chỉ cần vài cú click chuột, anh ta có thể tìm ra tất cả các bệnh nhân nữ ở đúng tầm tuổi.
Rồi một ý nghĩ khác chợt xuất hiện: Cái cốc của tôi ở chỗ làm đã biến mất – đó có phải là chiếc cốc ở nhà của Shelby Gillis không?
Tôi đẩy hộp mì ra, cơn thèm ăn đã hoàn toàn biến mất. Philip. Ôi Chúa ơi. Có thể nào? Tôi đã quen biết anh ta bao nhiêu năm. Tôi đã tôn trọng con người ấy. Anh ta sẽ không bao giờ, không bao giờ...
Có không?
Khi tôi hết thời gian nội trú, anh ta đã đi tìm tôi. Anh ta tìm được tôi sau từng ấy năm và làm mọi cách thuyết phục tôi gia nhập phòng khám. Anh ta có vẻ sẵn sàng cho tôi mọi thứ. Tôi đã bị phỉnh nịnh, khi nghĩ đến chuyện tôi thậm chí còn không chắc anh ta nhớ ra mình. Anh ta tuyên bố đã nghe danh tôi. Nhưng có khi đó không phải lí do duy nhất anh ta muốn có tôi trong phòng khám của mình.
Trong lúc nhắm chặt hai mắt, tôi nhớ ra cái cách Philip nhìn chằm chằm Harper lúc họ rời khỏi văn phòng. Harper, với mái tóc dài đen và cặp mắt xanh. Tôi đã tưởng cô ấy sẽ an toàn bên anh ta. Tôi đã tưởng anh ta sẽ bảo vệ cô.
Ôi không.
Tôi gần như bị nghẹn. Harper sẽ ổn thôi. Philip sẽ không làm hại cô ấy. Tôi không thể tin nổi anh ta sẽ làm vậy. Tôi không thể. Tôi biết anh ta cơ mà.
Tôi với lấy điện thoại và bấm số di động của Harper. Nó đi thẳng vào hòm thư thoại. Rồi tôi thử số của Philip.
Làm ơn nghe máy. Làm ơn.
Lại hòm thư thoại. Cả hai không trả lời. Tất nhiên, có cả triệu lời giải thích cho việc đó. Họ có thể đang ở trong một quán rượu ồn ào, nơi họ không nghe được tiếng điện thoại. Họ có thể đang làm tình. Tôi thực sự, thực sự hi vọng là ngay lúc này họ đang ngủ với nhau.
Chính Brady là người đã giết hai cô gái kia. Brady là kẻ đã trêu đùa tôi. Tôi chắc chắn đấy. Là Brady thì mới hợp lý.
Tôi lại dùng điện thoại mình tìm cái tên “Brady Mitchell”. Trang Facebook của anh hiện lên lần nữa, nhưng lần này là một tin nhắn xin kết bạn, đang chờ tôi. Tôi click vào chấp nhận và trang hồ sơ của anh ta mở ra...
Ôi Chúa ơi.
Tôi đã sai. Tôi đã sai lầm hoàn toàn rồi. Brady không phải tên điên cô độc nào đó đang theo đuôi tôi, điều này là chắc chắn. Anh chắc chắn có một cô con gái. Có cả chục bức ảnh anh chụp với một cô bé dễ thương mà anh đã cho tôi xem trên điện thoại. Những bức ảnh anh đang cười toe toét với máy ảnh cùng cô bé và cha mẹ anh ở công viên nào đó. Một bữa tiệc sinh nhật năm tuổi cùng hàng chục đứa trẻ khác. Không ai có thể làm giả cái này. Bà chủ nhà của anh điên rồi, đúng như anh đã nói.
Brady là thật. Căn phòng bị khoá kia thực sự là phòng con gái anh, không phải một căn phòng tra tấn. Điều đó có nghĩa là...
Tôi đóng Facebook lại và bấm số Harper lần nữa. Tôi không biết chính xác mình sẽ nói gì nếu gặp được cô. Người em đang hẹn hò có thể là một thằng điên. Em phải về nhà ngay đi. Cô ấy sẽ nghĩ tôi phát điên rồi. Nhưng tôi phải thử. Ít nhất tôi muốn nghe giọng cô ấy và biết là cô vẫn ổn.
Nhưng không ai nghe máy.
Bỏ đi. Tôi sẽ chạy qua căn hộ của Harper để xem cô ấy có ổn không. Nếu tôi không tìm được cô ở đó, tôi sẽ cắm lều bên ngoài nhà Philip.
Tôi đứng dậy và chộp lấy túi xách. Tôi mở khoá cửa trước và định chạy ra ngoài thì nghe thấy tiếng thịch phát ra dưới tầng hầm.
Con mèo.
Tôi đã nhốt nó trong hầm sáng nay, cùng cái hộp vệ sinh làm tạm và bát thức ăn của nó. Có vẻ như nó không sẵn sàng rời khỏi nhà tôi, nhưng ít nhất nó cũng chịu xuống hầm. Nếu nó muốn sống trong đó cũng không sao. Chúng tôi có thể cùng tồn tại trong ngôi nhà này.
Dù sao đi nữa, có lẽ tôi nên cho nó ăn trước khi đi. Có khi còn để thêm ít thức ăn cho cuối tuần này, nếu tôi định đi vắng. Tôi không biết quy trình phải làm gì với động vật sống khi bạn đi vắng mấy ngày. Tôi không muốn con vật tội nghiệp chết đói. Có lẽ tôi nên Google xem phải làm gì.
Tôi nhét mấy hộp thức ăn lấy từ trong chạn vào túi áo. Giờ tôi sẽ cho nó một hộp, rồi mở sẵn vài hộp khác. Tôi lo nó sẽ bày bừa ra dưới ấy, nhưng tôi cũng không làm gì được nhiều. Tôi sẽ xử lý việc đó vào thứ Hai vậy – nó chỉ là việc nhỏ nhất trong đám vấn đề của tôi.
Khi tôi vặn tay nắm cửa xuống dưới hầm, ngón tay tôi đông cứng. Tôi tưởng mình đã khoá cửa sau khi cho con mèo xuống đó. Tôi chắc chắn là thế. Nhưng giờ thì tay nắm cửa dễ dàng xoay dưới tay tôi.
Có lẽ tôi đã không khoá... chuyện tôi quên cũng đâu phải là việc bất khả. Tôi có nhiều điều lo nghĩ quá mà...
Tôi vặn nốt tay nắm cửa và đẩy cửa mở. Ngoài chuyện quên khoá cửa, rõ ràng là tôi cũng đã để quên đèn sáng dưới đó. Bóng đèn duy nhất đang chớp chớp trên trần, cung cấp vừa đủ ánh sáng để nhìn đường. Chắc chắn là không đủ sáng để nhận ra một con mèo đen trốn trong bóng tối.
Tôi bắt đầu đi xuống cầu thang, nó kêu kẽo kẹt dưới chân tôi. “Meo meo?”
Đáng lẽ tôi nên đặt tên cho nó hay gì đó. Có lẽ để lần sau.
“Meooo?” Tôi lại gọi to.
Chỉ đến lúc chạm bậc thang cuối tôi mới nghe thấy tiếng ấy. Tôi đã tưởng sẽ là tiếng meo meo, nhưng lần này khác hẳn. Nó không phải tiếng động vật. Nó là tiếng người. Một tiếng rên khe khẽ, khủng khiếp.
Tôi nhìn sang bên trái, đằng sau bậc thang, vào trong bóng tối, tôi chỉ vừa vặn nhận ra một người đang bị trói vào cái ghế gỗ. Một người đang chảy đầy máu, nó chảy xuống quanh cái ghế, tạo thành một vũng khá lớn trên sàn nhà. Tôi lấy tay bịt mồm, hai đầu gối nhũn ra, không thể hiểu nổi mình đang nhìn vào cái gì. Tôi chỉ lờ mờ nhận ra một khẩu súng đang chĩa vào ngực mình.
Đáng lẽ tôi nên gọi cảnh sát khi vẫn còn cơ hội. Giờ thì đã quá muộn.